Mất Nửa
Con đường mất nửa
thành ba
Mặt trời mất nửa
nhập nhòa hoàng hôn.
Trăng lên mất nửa
lại tròn
Tim anh mất nửa
Vẫn còn bóng em...
1996
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Dù trái tim anh có mất nửa, nửa trái tim còn lại vẫn có bóng hình em...
"Trái tim mất nửa" là một hình ảnh lãng mạn có thể hiểu theo nghĩa bóng là trái tim đã không còn trọn vẹn, bị tổn thương hoặc mất mát một điều quan trọng
Bài thơ viết trả lời cho câu hỏi của người yêu cũ, đã nghe lời cha mẹ đi lấy chồng, khi gặp lại ở một quán cà phê: "Trong trái tim anh có còn bóng hình em không?"
Bến Cũ
Chào năm tháng ta quay về bến cũ
Tìm tuổi thơ bàng bạc mảnh trăng chiều
Dòng sông xưa con đò giờ khuất bóng
Mây nước vang buồn vọng gió cô liêu.
Ta ngơ ngác giữa hai bờ thực ảo
Hỏi hoàng hôn sao chẳng thấy em về
Mở trang vở ta giở tìm chữ nhớ
Hoa gạo đốt lòng cháy rực trời quê.
Đây bến cũ người lái đò đâu mất?
Khi ta về người đã mãi đi xa
Trăng không khóc sao chòng chành lệ ứa
Mưa phương nào hay mưa ở hồn ta?
Đây con sóng đưa ta thời đi học
Ta vô tư, đánh mất đến bây giờ
Đâu áo trắng? Đâu tiếng cười lấp lánh?
Để sân trường gió lạnh bớt bơ vơ...
1997
(Tập thơ Hạ nhớ - NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Trên trang báo Tuổi trẻ Online ngày 5-13-2008, khổ thơ thứ 4 của bài thơ Bến cũ có một phiên bản khác:
Đây con sóng đưa ta thời đi học
Ta vô tư, đánh mất đến bây giờ
Xin cúi mặt để một lần tiếc nuối
Để mây chiều rơi rụng bớt bơ vơ...
Bài thơ được viết khi tác giả nghe tin cô giáo chủ nhiệm cũ đã mất.
Tác giả đang ở Bắc Giang, vừa nhặt lên một cánh hoa gạo (mộc miên), thì nhận được tin qua người bạn, cô giáo chủ nhiệm cũ đã mất.
Đêm Thu Kon Tum
Mây mùa thu
Sương mùa thu
Vầng trăng ứa lệ
Gió ru giữa trời
Cầm lên nỗi nhớ chơi vơi
Buốt xuống đêm lạnh bời bời giọt đau.
Mây mùa thu
Lá xôn xao
Lệ thu nghiêng ngả bứt vào hư không Thơ bay
Bay tận bềnh bồng
Tìm thơ
Ai nhặt nỗi lòng tháng năm?
Mây mùa thu
Mưa lâm thâm
Giọt thương giọt nhớ gọi thầm
Xa xôi
Ta còn đi
Mây còn trôi
Ngàn năm mây ướt cuối trời bơ vơ.
Mây mùa thu
Đêm xanh mơ
Phố xa hiu hắt bao giờ gặp nhau?
Người đi khuất nẻo trăng sao
Vẫy tay
Gởi trả câu chào vào đêm...
Kon Tum 1996
(Tập thơ Hạ nhớ - NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Kon Tum từ xưa đã là địa bàn cư trú của người Ba Na bản địa, dẫn đến tên gọi Kon Tum, nghĩa là "Làng Hồ" theo tiếng Ba Na.
Nhà thờ gỗ Kon Tum (Nhà thờ chính tòa giáo phận Kontum) địa chỉ đường Nguyễn Huệ, phường Thống Nhất, thành phố Kon Tum. Nhà thờ được làm hoàn toàn bằng gỗ cà chít, theo phong cách Roman kết hợp với kiến trúc nhà sàn của người Ba Na được xây dựng 1913 kéo dài đến năm 1918 mới hoàn tất.
Bài thơ viết tặng một cô gái ở Nhà thờ gỗ Kon Tum.
Xin gởi lại nỗi buồn của gió
Ta ra đi nghe lá rơi đầy
Giảng đường ấy ai ngồi để khóc
Ngước nhìn trời mây trắng vừa bay.
Xin gởi lại những chiều quán nhỏ
Giọt cà phê đắng nghét nụ cười
Đời sinh viên bao ngày rỗng túi
Trang báo nhàu nát tiếng mưa rơi.
Xin gởi lại con đường cơm áo
Bước gia sư rệu rã chân trần
Vị nước mắt cay xè miếng bánh
Nhớ quê nghèo nghèn nghẹn bâng khuâng.
Xin gởi lại mảnh trăng hiu hắt
Dãy lầu xa hun hút tối mù
Đêm ký túc chăn màn chợt thức
Ngoảnh mặt nhìn chỉ thấy ưu tư.
Xin gởi lại nụ tình mới chớm
Hóa hư vô bởi quá dại khờ
Nửa trái ngọt bỗng thành vị đắng
Em bây giờ hay ở trong mơ?
Xin gởi lại tháng ngày đại học
Ta ra đi xa biệt mái trường
Hành trang đó trái tim lửa đỏ
Nẻo đường đời mù mịt khói sương.
1997
(Tập thơHạ nhớ - NXB Tổng Hợp Đồng Nai 1999) Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Nhiều bạn học đại học do gia đình quá khó khăn nên giữa chừng không có đủ kinh phí để học tiếp, đành phải dừng việc học, gọi là ra trường sớm.
Ra trường mà bằng tốt nghiệp không có, nghề nghiệp cũng không nên quãng đường trước mắt là một quãng đường đầy chông gai...
Bài thơ viết tặng một bạn sinh viên đại học, là học trò cũ của Thanh Trắc Nguyễn Văn, phải ra trường sớm vì không có đủ tiền để đóng học phí cho trường mà em đang học.
Thơ Viết Ở Biển Vũng Tàu
Anh chỉ là chú còng trên cát
Chạy theo em khắp các bãi bờ
Rồi một hôm còng biến thành hoàng tử
Khi quơ càng bỗng gắp được câu thơ...
Vũng Tàu 2005
(Tuyển tập thơ Khúc xạ mùa thương - NXB Thanh niên 2006) Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Còng biển đào hang trên cát, ăn các loài phù du từ sóng biển đánh dạt vào bờ, do chạy rất nhanh nên còn gọi là còng gió. Dã tràng cũng là một loại còng biển
"Dã tràng xe cát", ngụ ý nói việc làm khó nhọc, vất vả mà không mang lại kết quả hay lợi ích gì, chỉ tốn phí thời gian và công sức.
Bài thơ được viết tặng cô Thùy Dương, giáo viên hóa trường THPT Võ Thị Sáu.
Ngày Về
Rồi một ngày về tìm nhặt trái thông rơi
Anh chợt hỏi mùa thu giờ đâu mất?
Dã quỳ lăn tăn vàng tươi hút mắt
Công chúa giận hờn, công chúa đã đi xa...
Lời thì thầm em gởi lại cỏ hoa
Tà áo xưa em gởi màu mây bảng lảng
Trang lưu bút em gởi vào năm tháng
Chút giọt buồn em gởi hạt mưa bay.
Ngày anh về đã xa mất tầm tay
Mất công chúa, chàng dũng sĩ lơ ngơ muốn khóc
Chân đồi tuổi thơ xác diều nằm thở dốc
Tiễn nắng dại khờ run rẩy bước sang đông.
Anh đi tìm nhưng chỉ nhặt được mênh mông
Đâu kính trắng, đâu nụ cười em lấp lánh?
Những trái thông xưa giờ chắp từng đôi cánh
Đàn sẻ nâu đưa cổ tích lên trời.
Lời tác giả: Ngày anh về kỷ niệm tuổi thơ vẫn còn đó nhưng em đã đi xa..
Trái thông thực ra là cách gọi quả của cây thông - loại cây phổ biến ở Đà Lạt. Khi cây thông ra quả, quả sẽ có hình nón, nhiều vảy gỗ cứng xếp lớp lên nhau. Quả thông thường dùng để trang trí, làm đồ lưu niệm, làm đồ trang trí Giáng sinh.
Chuyện Tình Lọ Lem
Lọ Lem xưa bé đen gầy
Anh trông anh bảo nhỏ này vô duyên!
Sao giờ hoa thắm thành tiên?
Anh theo khen mãi: có duyên lại hiền!
1999
(Tập thơ Cỏ Hoa Thì Thầm - NXB Thanh Niên 2002)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Một lần tác giả đọc được trong sách có câu này rất hay: "Chỉ có đàn ông bất tài mới chê phụ nữ thực dụng, và chỉ có phụ nữ xấu mới chê đàn ông háo sắc"
Lọ Lem là tên gọi tiếng Việt của nhân vật chính trong câu chuyện cổ tích "Cinderella". Cô là một cô gái trẻ bị đối xử tệ bạc bởi dì ghẻ và hai cô em gái kế, nhưng cuối cùng cô đã gặp được hoàng tử và sống hạnh phúc mãi mãi nhờ sự giúp đỡ của bà tiên.
"Lọ Lem" trong tiếng Việt thường được dùng để chỉ một người, thường là phụ nữ, có hoàn cảnh khó khăn, bị đối xử không công bằng, nhưng vẫn giữ được lòng tốt và hy vọng vào một tương lai tốt đẹp hơn. Từ này cũng có thể được dùng để chỉ những người có vẻ ngoài không nổi bật nhưng bên trong có giá trị và tiềm năng.
Bài thơ được viết tặng một cô gái tên là Xuân Lan, có màu da ngăm ngăm đen nhưng rất xinh.
Sông Buông
Thuyền em rời bến sông Buông
Chở trăng, chẳng chở nỗi buồn tôi theo
Sương giăng bàng bạc mái chèo
Sóng oằn mặt nước, sóng leo mạn thuyền
Mình tôi đêm trắng nỗi niềm
Nẻo về mây trắng, trắng miền bơ vơ.
Thả trăng, em thả câu hò
Bỏ tôi, em bỏ bên bờ sông Buông
Sông Buông chậm chậm đừng buông!
Tơ lòng chưa gởi trăng buồn ngả nghiêng
Gởi trăng, trăng rụng xuống thuyền
Gởi thuyền, thuyền đã trôi biền biệt xa...
Đồng Nai 1996
(Tuyển tập thơKhúc xạ mùa thương - NXB Thanh niên 2006) Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Sông Buông có chiều dài hơn 52 km, bắt nguồn từ thành phố Long Khánh chảy qua huyện Trảng Bom và thành phố Biên Hòa, rồi đổ ra sông Đồng Nai. Đây là dòng sông nội tỉnh dài nhất của Đồng Nai.
Thác Giang Điền là tập hợp gồm ba dòng thác: thác Chàng, thác Nàng và thác chính Giang Điền, nằm trên dòng sông Buông. Thác nằm cách thành phố Biên Hòa chừng 15 km, cách Thành phố Hồ Chí Minh khoảng 45 km.
Bài thơ viết tặng một cô gái ở khu du lịch sinh thái Thác Giang Điền.
Mưa chiều xứ Huế
Rào rào hạt vui
Ta qua Đập Đá
Sao mưa ngùi ngùi?
Đâu đò Đông Ba
Đâu vườn Vỹ Dạ?
Mưa xanh đầy lá
Mưa xám mù trời.
Mưa chiều xứ Huế
Áo tím về đâu
Ta cầm qua đó
Nụ buồn xanh xao.
Mưa ngàn dấu hỏi
Hỏi người sao xa?
Giọt rơi thành cỏ
Giọt vỡ thành hoa.
Mưa chiều xứ Huế
Một mình mình đi
Mưa mềm môi mặn
Mưa lạnh tràn mi.
Mưa ngàn dấu thương
Thương trường xưa vắng
Giọt tan màu nắng
Giọt bám màu sương.
Mưa chiều xứ Huế
Một thời phiêu diêu
Yêu người không nói
Nói người không yêu!
Chỉ còn mưa trắng
Trắng tuổi dại khờ
Chỉ còn giọt trắng
Trắng màu xa mơ.
1998
(Tập thơCỏ hoa thì thầm - NXB Thanh niên 2002)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Mùa mưa ở Huế thường bắt đầu vào độ khoảng tháng 9. Thời điểm này, xứ Huế chìm trong những cơn mưa trắng xóa che khuất cả bầu trời.
Đến độ cuối tháng 12 mưa không còn ồ ạt và bắt đầu chuyển qua giai đoạn dầm dề lê thê. Những cơn mưa nhỏ giọt dường như đã trở thành đặc sản của vùng đất cố đô khi hòa với u buồn của thành phố này.
Bài thơ viết từ một buổi chiều mưa đợi bạn trước cổng trường Quốc Học - Huế.
Lời tác giả: Cây me được hải quân Pháp trồng để lấy bóng mát từ khi Sài Gòn bị chiếm vào năm 1865 với cái tên là những cây me đô đốc.
Ông Louis Piere - giám đốc Sở thú thới kỳ đầu, là nhà thảo vật học đã quy hoạch thành phố Sài Gòn là thành phố có rất nhiều cây me trồng hai bên lề đường để lấy bóng mát cho vùng đất nhiệt đới đầy cái nắng oi bức.
Bài thơ viết tặng một cô bạn gái không may mất sớm, tên Mỹ Vân.
Võ Lâm Truyền Kỳ Tặng Mỹ Nhân Ngũ Độc
1.
Hỡi muội Ngũ Độc Giáo
Em rong ruổi phương nào?
Ta Thiếu Lâm chánh phái
Hành hiệp cùng trăng sao.
Chánh - tà phân lưỡng lập
Bao nước mắt oán thù
Nụ cười muội thuở ấy
Xao xuyến người chân tu.
Gặp em nơi Kiếm Các
Nỡ phóng độc hại người
Ta trổ oai quyền pháp
Lá rụng rồi hoa rơi...
Muội thề quyết tử chiến
Chiến mãi thành quen... nhau
Thiếu Lâm cùng Ngũ Độc
Bỗng ý hợp tâm đầu!
2.
Hỡi muội Ngũ Độc Giáo
Sao phân biệt chánh tà?
Danh xưng toàn huyễn hoặc
Chánh tà tự do ta.
Chánh tà giờ lẫn lộn
Hỗn chiến đến xô bồ
Chánh - giết người cướp của
Tà - giúp kẻ thế cô.
Ta một đời hiệp nghĩa
Trọng thương biết bao lần
Giang hồ thật hiểm ác
Huynh đệ hóa cừu nhân.
Dẫu võ công đệ nhất
Sát giới là oan gia
Lời Từ Nhân Phương Trượng
Phải lấy đức phục ma...
3.
Hỡi muội Ngũ Độc Giáo
Gặp nhau biết bao giờ?
Chiều nay Đào Hoa Đảo
Sương khói buồn như mơ.
Đâu những ngày hành tẩu
Bôn ba khắp giang hồ
Muội cùng ta yên ngựa
Đại Lý rồi Thành Đô.
Cùng lên Hưởng Thủy Động
Trừ ác thú, dị nhân
Rồi xuống Dược Vương Cốc
Diệt thổ phỉ cứu dân.
Chánh - tà mình hợp bích
Đánh đuổi bọn cuồng ma
Ỷ võ công đồ sát
Giữ kỷ cương sơn hà.
4.
Hỡi muội Ngũ Độc Giáo
Mây trắng bay cuối trời
Trái tim người hiệp khách
Ngại gì mưa tuyết rơi.
Ta vẫn đi diệt ác
Nhân nghĩa đội trên đầu
Quyết đạp tan sóng gió
Dù biển thẳm, sông sâu.
Mơ ngày mai muội nhé
Võ lâm sẽ thái bình
Bang phái thôi tranh chấp
An lạc cùng dân sinh.
Ta cùng muội sẽ hát
Khúc Tiếu Ngạo Giang Hồ
Rồi bên nhau đi mãi
Khắp nẻo đường hư vô.
Thanh Trắc Nguyễn Văn (Đại cao thủ Thiếu lâm - Nguyễn Văn Tạo từ giã giang hồ tháng 10-2006)
Lời tác giả: Năm 2005, tôi có tham gia chơi Võ Lâm Truyền Kỳ do một em trong lớp chủ nhiệm 12 của tôi cứ lo chơi không chịu học bài, dù năm đó là năm em thi Tốt nghiệp. Tôi đã nhận lời thách thức của em, tham gia game với điều kiện: nếu nhân vật em thua nhân vật của tôi thì em sẽ "từ giã giang hồ". Sau 3 tháng luyện công, chúng tôi gặp nhau và hẹn "quyết đấu" trên núi Trường Bạch. Chỉ cần một nhát đao, tôi đã chém nhân vật của em té lăn xuống ngựa, em đã giữ lời hứa không chơi Võ Lâm Truyền Kỳ nữa...
Lời tác giả: Võ Lâm Truyền Kỳ là một game oline võ hiệp được rất nhiều người say mê chơi trên mạng trong những năm 2004 - 2010.
Cái đặc sắc của trò chơi này là khi chơi bản tính của người chơi thể hiện khá rõ qua những nhân vật đại diện họ trong game. Có những tên ngông nghênh chỉ biết đem võ công của mình kết bè kết phái hiếp đáp kẻ yếu đuối. Nhưng cũng không ít "đại hiệp" sẵn sàng ra tay trừ gian diệt bạo cứu giúp người thế cô giữ an nguy cho bá tánh...
"Ta" trong bài thơ là nhân vật thuộc chánh phái Thiếu Lâm Tự (Thanh Trắc Nguyễn Văn khi chơi lấy nick cũng là tên thật: Nguyễn Văn Tạo). Còn "muội" là nhân vật nữ thuộc Ngũ Độc Giáo, một phái "ác ma" chuyên phóng độc hại người.
Mỹ Nhân Ngũ Độc trong bài thơ là nick của một cô gái trẻ, là nữ sinh viên đại học xinh đẹp. Lúc đầu chúng tôi đánh nhau nhiều trận chí tử. Sau này gặp nhau ngoài đời tại một tiệm net chúng tôi kết bạn, rồi trở thành đôi bạn hành hiệp giang hồ trong game.
Ngoài ra tôi còn có một cô bạn dễ thương khác khi chơi game thuộc phái Nga My. Lúc đầu nàng xưng tên là Kiều Mỹ, sau này trao đổi qua điện thoại nàng mới cho biết tên thật của nàng là Thu Hiền... Bài thơ này được sáng tác sau khi Mỹ Nhân Ngũ Độc "bỏ cuộc chơi' đi lấy chồng. Hai tháng sau tôi cũng "từ giã giang hồ" vì "giang hồ còn có ý nghĩa gì nữa khi đã vắng bóng mỹ nhân!".
Đến năm 2006, sau khi đã lấy được Thẻ Võ Lâm Kim Bài, chứng nhận người chơi đã đạt được danh hiệu Đại cao thủ võ lâm, thì tôi "từ giã" giang hồ. Năm 2022 khi đi uống cà phê thì tôi vô tình gặp lại team đồng đội cũ. Họ có gởi lại tặng cho tôi bài thơ mà tôi đã viết trước ngày chia tay team.
Trên Thẻ Võ Lâm Kim Bài có khắc nổi tên thật của tôi khi chơi game, thuộc phái Thiếu Lâm, server Hằng Sơn. Còn "Muội Ngũ Độc Giáo" trong bài thơ là một cô gái xinh đẹp trong team của chúng tôi.
Thời điểm đó nhiều giáo viên trong trường Võ Thị Sáu cũng có chơi Võ Lâm Truyền Kỳ như thầy T. (phái Ngũ Độc), cô M. (phái Nga My)...
Tôi rất cảm ơn các bạn cũ vẫn còn giữ lại được bài thơ Võ Lâm Truyền Kỳ sau hơn 15 năm xa cách.
Tôi ném vào em những bê tha phóng đãng
Em ném vào tôi những ích kỷ dã tâm
Ta ném vào nhau những đau thương gãy vỡ
Thời gian ném trả ta những quả đắng lạc lầm.
2001
(Tập thơCỏ hoa thì thầm - NXB Thanh niên 2002)
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Bài thơ trong chuỗi các bài thơ Hoa Mua - Con đường xưa đi học - Ngày Xưa - Trở Về - Bi Kịch - Ly Dị - Người Hóa Đá
Ly hôn là việc chấm dứt quan hệ vợ chồng theo bản án, quyết định có hiệu lực pháp luật của Tòa án.
Tại sao phụ nữ thường là người đệ đơn ly hôn?
Trong khi đàn ông đạt được nhiều lợi ích hơn từ hôn nhân, chẳng hạn như sức khỏe tốt hơn, tuổi thọ cao hơn và được chăm sóc tốt hơn, nhiều phụ nữ lại không được hưởng những đặc quyền tương tự. Vì vậy, đàn ông ít có khả năng nảy sinh nhu cầu ly hôn hơn, so với giới nữ.
Bài thơ viết sau khi xem xong vở kịch có cảnh một phiên tòa xét xử ly dị.