Cả ngày hôm nay Khánh Hy không thể tập trung. Tâm trí cô cứ loanh quanh giấc mơ ngày hôm quá. Người phụ nữ kia là ai? Tại sao lại xuất hiện trong giấc mơ của mình? Người phụ nữ kia có quen biết mình không.. Rất nhiều câu hỏi được đặt ra mà không thể trả lời được. Cô cảm thấy sẽ có thứ gì chẳng lành đến với mình..
Cô về nhà với một cơ thể mệt mỏi cùng một tinh thần uể oải. Cô xuống xe thì thấy một chiếc xe lạ. Nhưng cô nghĩ chắc là bố mình mới mua xe hay là khách làm ăn. Khi cô bước vào phòng khách thì phát hiện có điều gì khác lạ: Chiếc bình hoa của mẹ đã biến mất. Ngay khi cô định đi tìm bố thì người phụ nữ lạ xuất hiện: Mặc chiếc đầm đỏ nhung sang trọng, gương mặt với lớp trang đậm, đôi giày và túi xách đều là đồ hàng hiệu. Cả người đều toát lên khí chất khiến người ta e rè. Người phụ nữ lạ nở một nụ cười với Khánh Hy, đi lại gần và nói:
- Chào con, cô là Minh. Sắp tới cô sẽ là mẹ của con đấy! Không biết bố đã nói với con chưa nhỉ?
Khánh Hy bị choáng nặng. Cô mất một lúc lâu để hiểu vấn đề. Không thể nào! Người phụ nữ này sẽ trở thành mẹ kế của mình ư. Cô chưa từng nghe chuyện này từ bố.
- Cô biết là sẽ hơi bất ngờ với con. Nhưng không cần nghĩ nhiều. Khi đến với bố con cũng có nghĩa là sẽ trở thành mẹ của con. Cô hứa sẽ yêu thương con như con ruột. Rồi chúng ta sẽ xây dựng một gia đình hạnh phúc.
- Cô quen bố tôi hồi nào.
- Đủ lâu để cả hai hiểu nhau. Con không cần biết
Người phụ nữ lại nở một nụ cười. Nhưng Khánh Hy chỉ cảm thấy lạnh hết cả người. Cô không thích về không hề muốn một người xa lạ trở thành mẹ kế. Rồi đột nhiên Khánh Hy hỏi:
- Bình hoa của mẹ tôi đâu?
- Cái bình hoa cũ kia ư? Cô thấy nó không hợp với không gian nhà mình nên đã sai người giúp việc mang đi rồi. Cô sẽ mua một cái đẹp.
Khánh Hy thật sự tức giận, người phụ nữa kia dám đụng vào bình hoa của mẹ mình. Không nói nhiều Khánh Hy nắm đầu người phụ nữ lao vào đánh nhau. Người phụ nữ kia hét lên. Chú Lý và tất cả người giúp việc chạy vô thì thấy cảnh tượng này. Người phụ nữ vừa bị đánh vừa cầu xin. Còn Khánh Hy như thay đổi người khác hoàn toàn, đầu óc lúc này cô chỉ nghĩ việc phải trừng trị người phụ nữ đáng ghét này. Người giúp việc phải tốn rất nhiều thời gian mới tách được cô ra. Khi bố về thì người phụ nữ kia đầu tóc rối tung, gương mặt bị thâm vì bị đánh. Vừa thấy ông bố là chạy lại ôm khóc kể lể chuyện mình bị Khánh Hy hành hung. Ông bố hét lớn:
- Tại sao lại đánh mẹ của con? Con được giáo dục đàng hoàng tại sao lại làm ra hành động như vậy?
- Thế con hỏi bố đây là ai? Tại sao lại gọi người này là mẹ con? Con chỉ có một người mẹ duy nhất thôi. Nằm mơ mới có chuyện cô ta làm mẹ của con. Bố đã hỏi ý kiến của con chưa.
- Đây là chuyện người lớn. Con chưa đủ 18 tuổi không tham gia. Chỉ cần biết đây là mẹ kế của con sắp tới!
Khánh Hy nghe xong cười khinh bỉ:
- Chuyện người lớn? Thế con là cái gì trong cái nhà này? Là con bố hay là công cụ để thỏa mãn bố. Con chưa đủ lớn hả bố. Con hỏi bố đã hỏi con điều gì trước khi quyết định chưa? Những thứ nhỏ nhặt nhất từ quần áo, thức ăn.. bố cũng bắt phải theo ý bố dù con không thích Con muốn học khối C để trở thành nhà báo. Nhưng bố lại ép con học khối A dù bản thân con không muốn. Con muốn học võ để tự vệ thì bố lại bắt con học đánh piano, đánh violin. Con học thêm từ đầu tuần đến tận chủ nhật không nghỉ ngơi. Bố không cần biết con cần gì, con muốn gì, con nói gì. Bố chỉ toàn làm theo ý bố. Bây giờ đem một người phụ nữ xa lạ về bảo là mẹ con. Con không phải robot làm răm rắp theo trình tự được đặt ra. Con sẽ không bao giờ nhận người này làm mẹ đâu.
"Bốp"
Ông bố tức giận tát con mình một cái thật mạnh, Khánh Hy lảo đảo ngã xuống. Cô nhìn người bố của mình đang ôm lấy người người phụ nữ kì lạ kia. Bỗng chốc thế giới sụp đổ. Đến lúc này cô không còn một chút hi vọng gì. Cô bật khóc lớn:
- Con cũng là người thân của bố mà. Sao bố nỡ làm vậy với con.
Khóc một hồi xong. Khánh Hy lau hết nước mắt, đứng dậy đi về phòng mình. Chú Lý chỉ biết lắc đầu. Ông đã nghĩ đến trường hợp sẽ xảy ra như lúc nãy. Nhưng mà vẫn không thể giấu đị sự bất ngờ. Ông bố thì vẫn đang trong cơn giận cho rằng mình đúng nên cũng bỏ về phòng
Khánh Hy chốt cửa phòng lại như mọi khi. Cô thở dài một tiếng. Rồi lấy lọ thuốc ngủ dấu trong cuốn từ điển giả kia. Nhưng lần này cô không uống một viên như mọi khi. Cô đã uống hết số viên thuốc còn lại. Uống xong, cô mặc chiếc váy mà mình thích nhất, lấy tấm ảnh đẹp nhất, cố gắng lau hết nước mắt, nhìn vào gương nở một nụ cười thật đẹp. Rồi lên giường đi ngủ. Khánh Hy mong rằng lần ngủ này có thể gặp được mẹ mình..
* * *
Khánh Hy mở mắt ra. Cô đang đứng ở ngọn đồi như mọi giấc mơ trước, vẫn có chú chó và bé mèo. Cả ba dường như đang đợi ai đó. Khánh Hy rất hồi hộp đến mức bàn tay đẫm mồ hôi. Rồi đột nhiên có một người phụ nữ lạ mặc chiếc váy trắng, đi giày Conserve cao cổ, đội một chiếc mũ to che nửa mặt đang đi về Khánh Hy. Khánh Hy nín thở.
Người phụ nữ sau đó cởi chiếc mũ ra. Khánh Hy khi thấy gương mặt ấy đã hét thật lớn: "Mẹ ơi!". Thì ra người phụ nữ từng xuất hiện trong giấc mơ hôm trước chính là mẹ cô. Mẹ Khánh Hy thật xinh đẹp: Đôi mắt bồ câu, gương mặt trái xoan nhân hậu, nước da trắng trẻo. Khánh Hy ôm chặt lấy mẹ mà khóc:
- Mẹ ơi con nhớ mẹ lắm! Mẹ đừng bỏ con nữa!
- Mẹ đây. Mẹ cũng nhớ và yêu con nhiều lắm! Đừng khóc nữa. Hãy đi theo mẹ. Ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa nha con!
Người mẹ lau đi nước mắt cho đứa con gái. Cô cố kìm nén nước mắt để nụ cười thật tươi nhìn con gái. Sau đó hai mẹ con cùng chú chó và bé mèo đi về hướng có mắt trời. Họ cứ thế đi thật xa và biến mất trong ngọn đồi xanh mướt kia. Có lẽ Khánh Hy đã thật sự được giải thoát..
Hết truyện