Đại Minh Vĩnh Lạc hai năm.
Hoàng hôn sắp buông, Tử Cấm Thành tọa lạc dưới chân núi Tôn Sơn hướng về Nam Kinh cũng đã thắp sáng đèn dầu.
Từng mái nhà bằng ngọc lưu ly nối liền nhau tựa như một con rồng, kéo dài khắp Tử Cấm Thành đến một góc của Đông Cung
Tại sân nhỏ của Đông Cung, lúc này lại có người gấp gáp đến độ phải dậm chân, miệng hốt hoảng: "Đứng lại, đứng lại.."
Người nói chuyện thở hồng hộc, mặt mũi trắng bệch, hắn mặc cổ̀n phục, trên cổn phục thêu hoa văn chín chương*, nhưng lại vì tay áo quá dài, nên lúc chạy khiến hắn càng lộ rõ vẻ ngốc nghếch chẳng ra sao.
Lúc này, phía trước hắn từ cổng tròn thò ra một cái đầu, lại là một thiếu niên tầm mười hai, mười ba tuổi.
Thiếu niên với vẻ mặt vẫn còn bộ dạng sợ hãi nói: "Tỷ phu nếu không đánh ta, ta sẽ không chạy."
Ngay sau đó, người ở phía đầu bên kia đã đuổi đến, thở hổn hển, trong phút chốc nổi trận lôi đình, nghiến răng nghiến lợi nói: "Tử bất giáo, phụ chi quá*, hôm nay nếu không kiên quyết giáo huấn ngươi, ngày mai ngươi chẳng phải còn muốn dở luôn mái nhà của ta sao?"
Thiếu niên liền lập tức cao giọng nói: "Nhưng ngươi không phải cha ta a."
Người mặc cổn phục nhìn với vẻ không nhã nhặn, trừng mắt cao giọng nói: "Huynh trưởng như cha."
"Cũng chẳng phải huynh của ta.."
Thế là người mặt cổn phục lại càng quát to: "Ta là tỷ phu!"
Người thiếu niên dĩ nhiên vẫn còn muốn biện bạch.
Nhưng lúc này, dọc theo vách tường của cồng tròn, mấy tên thái giám rón rén nhân lúc thiếu niên đang đối thoại, thình lình lao đến phía sau người thiếu niên, trong đó một người như chó dữ chụp mồi, túm chặt lấy thiếu niên, khinh bỉ nói: "Điện hạ, thái tử điện hạ, bắt được người rồi, bắt được người rồi."
Hắn càng la to như vậy, thiếu niên càng muốn giãy dụa, thế nhưng một tên thái giám khác đã ý thức được mà xông lên, người này túm cánh tay, người kia ôm chân, tựa như nam châm, khiến cho hắn không thể động đậy.
Người được gọi là thái tử, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nói: "Không cần làm tổn thương hắn!"
Thái tử bây giờ mới nhớ tới dáng vẻ, chắp tay sau đít, trở nên điềm đạm, chậm rãi bước lên.
Thiếu niên không phục kêu lên: "Các ngươi đánh lén, đồ vô liêm sỉ, lát nữa ta sẽ giết chết các ngươi."
Dường như vẫn chưa hả giận, một mặt tiếp tục giãy dụa một mặt nói: "A tỷ, a tỷ, cứu mạng a!"
Chờ thái tử nổi giận bừng bừng đi đến trước mặt.
Thiếu niên đã là bị mấy hoạn quan giữ chặt đến kiệt sức, thái tử thân hình cao lớn, thân thể lại có chút mập mạp, giống như một bức tường chắn trước mặt thiếu niên.
Tiểu thiếu niên lúc này cúi đầu, dứt khoát nói: "Tỷ phu, ta sai rồi"
Thái tử vốn đang hùng hổ, chợt sắc mặt có chút ôn hòa, âm điệu cũng rõ ràng nhẹ nhàng không ít: "Sai ở đâu?"
"Ta không nên đánh người."
"Lần sau còn dám không?"
Thiếu niên nhận sai nói: "Lần sau.. không dám nữa."
Thái tử phất tay, mấy tên thái giám lui ra, lại nói: "Đến thư phòng nói chuyện."
Vị thái tử trước mắt, đích thị là vị thái tử điện hạ đương thời Chu Cao Sí.
Còn vị thiếu niên này, là đệ đệ ruột của thái thử phi Trương Thị, Trương Yên Thế.
Phụ thân của Trương Yên Thế hy sinh trong trận chiến tranh giành hoàng vị Vĩnh Lạc, nên nhận quản giáo không đủ, lại bởi vì tỷ phu Cao Chu Sí của hắn là người ôn hòa, do đó tại thành Nam Kinh này, Trương Yên Thế tuy còn nhỏ tuổi, đã có tiếng là ăn chơi trác táng.
Hôm nay Trương Yên Thế lại đánh người, bị thuộc quan của Đông Cung cáo trạng trước mặt của thái tử, Chu Cao Sí giận tím mặt, vốn định dạy dỗ tên tiểu tử này một phen.
Nhưng cuối cùng hắn lại mềm lòng, tuy rằng nhìn thấy tên tiểu tử này là sẽ nổi giận, đến lúc đến thư phòng, sau khi ngồi xuống, tức giận liền tiêu tan hơn phân nửa, lại thở dài một hơi nói: "Người còn nhỏ tuổi đã càn quấy như vậy, là sơ suất của bổn cung. Ngồi xuống đi"
"Hả." Trương Yên Thế không sợ Chu Cao Sí, nhưng mà hiện tại tỷ phu đang tức giận, hắn vẫn là thành thật ngồi xuống một bên, bày ra dáng vẻ ôn nhu.
Đi đến thế giới này đã nữa năm, thời gian đầu, Trương Yên Thế kinh ngạc, sợ hãi, bất an, nhưng từ từ.. Hắn bắt đầu dung nhập với thời đại này, đương nhiên chủ yếu cũng là.. tại thời đại này, trước mắt hắn đã có thái tử phu và tỷ tỷ thái tử phi thương yêu.
Lúc này, Chu Cao Sí liếc mắt một cái, thấy hắn đột nhiên an phận, liền thở dài: "Ngươi vì sao lại đánh người?"
"Người đó bán thuốc giả, ta trạc phá hắn." Trương Yên Thế nói tới đây, liền học theo khẩu khí của tên bán thuốc nói: "Sau đó hắn nói với ta: Người trẻ tuổi, nói không thể nói lung tung, bằng không, ngươi sẽ phải chịu thiệt."
Trương Yên Thế nhún nhún vai, lộ ra dáng vẻ bất đắc dĩ, tiếp tục nói: "Ta nghe hắn nói như vậy, vì thế đành phải đánh hắn thôi."
Chu Cao Sí: "..."
Chu Cao Sí mặt đâm chiêu, cuối cùng phụng phịu nói: "Quân tử hòa khí, tiểu nhân đấu khí. Trên đời này luôn có sự bất công, cũng không thể.."
Trương Yên Thế lập tức nói: "Ta biết sai rồi."
"Ta còn chưa nói xong, ngươi đừng ngắt lời."
"A.. vậy tỷ phu từ từ nói."
Chu Cao Sí nói: "Ngươi là hoàng thân quốc thích, thì càng không thể cùng người khác tranh đấu, nếu không thì, thể thống ở đâu? Tỷ tỷ ngươi nuông chiều ngươi, nhưng bản cung lại là thái tử, làm sao có thể dung túng cho ngươi?"
Nói xong, Chu Cao Sí hạ giọng: "Huống chi trong cung tai mắt rất nhiều, ngươi lại không chịu thua kém, ngươi cũng biết.. Phụ hoàng trước đó vài ngày.. Còn nghe xong chuyện của ngươi.."
Trương Yên Thế trong lòng nghĩ, đương kim hoàng đế Chu Lệ lúc đó chẳng phải là một người tàn nhẫn sao? Cháu trai Chu Duẫn Văn của chính mình đều chiếu trảm không nương tay, ta đây là lấy hắn làm tấm gương a.
Nhưng mà.. thanh danh của bản thân chẳng phải đã bị phá hủy rồi sao, lại có thể bị người trên nghe thấy?
Điều này không khỏi làm Trương Yên Thế lo lắng đứng lên.
Phải biết rằng, đương kim hoàng đế có ba đứa con, tuy rằng tỷ phu của hắn là thái tử, nhưng hoàng đế lại càng thích Hán vương Chu Cao Húc hơn.
Nhưng như này có thể trách hắn sao? Hắn từ khi
xuyên không đến thế giới này, đa số thời gian điều an phận, cũng chỉ là hôm qua đánh nhau với một tiểu thương bán thuốc giả.
Mà hắn đã mang danh tiếng xấu, vì chủ nhân ban đầu của thân thể này vốn cũng không phải là người có nhân cách tốt, về phương diện khác, sợ là có người cố ý ở trước mặt hoàng đế buông lời gièm pha.
Nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của tỷ phu, Trương Yên Thế trong lòng hồi hộp, không được phép cũng không thể tiếp tục thế này, ta phải một lần nữa làm người, thay đổi triệt để, tranh thủ làm cho người ta lưu lại một ấn tượng tốt.
Chu Cao Sí lúc này mới nói: "Được rồi, lần sau không được giải quyết như vậy nữa."
"Ò." Trương Yên Thế thành thành thật thật gật đầu
"Đói bụng chưa?"
Trương Yên Thế lắc đầu.
Chu Cao Sí quay người lại, nhìn dáng vẻ ủy khuất của Trương Yên Thế.. Hắn lộ ra vẻ mặt nhân hậu, trầm ngâm một lát, mới đột nhiên tự nhủ nói: "Mấy người kia không làm bị thương ngươi chứ?"
Trương Yên Thế lắc đầu: "Vẫn tốt, chỉ là cánh tay có chút đau."
Chu Cao Sí nói: "Để ta trách phạt bọn họ, để trút giận cho ngươi."
Đứng ở một bên hoạn quan khẽ run lên, sợ hãi hơi ngẩng đầu, lại vội cúi đầu xuống.
Chu Cao Sí cho Trương Yên Thế ngồi xuống bên cạnh hắn, lập tức lấy tay vuốt ve lưng của Trương Yên Thế, thở dài: "Ngươi rất hồ đồ, ta tuy là thái tử, nhưng phụ hoàng đối với ta cũng không vừa lòng, nguyên nhân chính là vì như thế, ta tuy cư vị đông cung, lại càng phải thận trọng từ lời nói đến việc làm. Yên Thế, về sau không được càng quấy nữa, thật may là tỷ của ngươi không biết việc này, bằng không.."
Trương Yên Thế đã làm người của hai thế giới, lập tức liền hiểu được tâm tư của Chu Cao Sí.
Hắn hiện tại là hoàng thân, danh tiếng lại không tốt, hoàng đế Vĩnh Lạc đối với thái tử cũng không hài lòng, nếu lại có người lợi dụng đứa em vợ này để thêm mắm dặm muối trước mặt của hoàng đế, đối với thái tử thật rất bất lợi.
Trương Yên Thế ở thế giới này chậm rãi thích ứng, ngày thường ít nhiều cũng được thái tử tỷ phu chiếu cố và ưu ái. Chu Cao Sí chưa hẳn là người thành thật, nhưng đối với đứa em vợ này lại không cần phải nói.
Vì thế Trương Yên Thế lập tức nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: "Tỷ phu yên tâm, ta quyết định rồi, từ ngày mai, ta một lần nữa làm người, về sau không khiến cho người ta có cớ nói rằng ta là người tội ác tày trời."
Chu Cao Sí mỉm cười, chỉ vô cùng thân thiết vỗ về lưng của Trương Yên Thế nói: "Ngươi có tâm rất tốt."
Hiển nhiên đối với lời thề này của Trương Yên Thế, hắn ta không tin tưởng cho lắm.
Lúc này, Trương Yên Thế tức giận bất bình, một chút uy tín này cũng không có sao?
Bị Chu Cao Sí giữ lại, giáo dục một phen về thái độ và đạo lý làm người, Trương Yên Thế lúc này mới được thả ra khỏi đông cung.
Vừa ra khỏi đông cung, Trương Yên Thế lập tức giống như chim sổ lồng.
Mà ở bên ngoài đông cung, lại sớm có ngươi kiển chân trong ngóng, người này mặc áo xanh đội một chiếc mũ nồi, vừa thấy Trương Yên Thế đi ra, lập tức tiếp đón, vái chào nói: "Công tử, công tử không bị phạt chứ?"
"Bị phạt, phạt cái gì? Tỷ phu thương ta còn không kịp." Trương Yên Thế vẻ mặt dương dương tự đắt nhìn tên tiểu hầu Trương Tam của mình, đời này có một tỷ phu như vậy, thật cũng không đến nổi nào.
Tương lai tỷ phu còn phải làm hoàng đế!
*Ngày xưa áo mũ thiên tử trang sức chín loại hình vẽ, gọi là cửu chương; gồm có: Long, san, hoa trùng, hỏa, tông di, tảo, phấn mễ, phủ, phất
*Con không được dạy là lỗi của cha