Trong cuộc đời, mỗi người đều có rất nhiều cuộc gặp gỡ. Có những cuộc gặp gỡ tẻ nhạt vô vị chẳng để lại điều gì sâu sắc, có những cuộc gặp gỡ như là định mệnh của cuộc đời, chỉ một lần gặp và vào đúng khoảnh khắc ấy, thế là yêu nhau..
Đám cưới của Kim Ngọc và cảnh sát Trung đã chốt ngày là sau khi Kim Ngọc tốt nghiệp một tháng, còn đám hỏi diễn ra bốn tháng trước đó. Trong đám hỏi Trung - Ngọc bà nội là người vui nhất, miệng cười tủm tỉm bà bảo: Sóc nhỏ là bà mối bất đắc dĩ nhưng cũng thật mát tay. Cuối cùng thì hai trai ế của bà cũng được rước đi một đứa. Còn một trai tồn kho lâu ngày, bà hi vọng cũng sớm nhìn thấy nó được xuất chuồng. Cưới vợ là phải cưới liền tay, lấy gương cu Trung mà học tập.
- Mẹ! Con zai mẹ mới có ngoài ba mươi tí chứ ế đâu mà ế - Hùng chống chế.
- Vâng, sư bố anh. Người ta nói ba mươi chưa phải là tết, nhưng anh đã sang mùng một từ hai năm trước rồi đấy. Ngồi đấy mà ế với không ế.
- Bà ơi, họ hàng xa nhà con có nhiều chị gái xinh gái mà lại ngoan nữa, để Sóc giới thiệu cho chú Hùng bà nhé!
- Ừ, vậy thì tốt quá, bà nhờ cả vào con đấy.
- Này, bắn súng mà không lên là phải đền đạn đấy cô bé nhé. Tôi đây tuổi đã "ngoài băm" nên không nói đùa được đâu..
* * *
Sau hơn bốn năm xa quê hương ngày mai anh Lớn về nước, những xúc cảm khó diễn tả tràn ngập, trong lòng ngổn ngang bao phiền muộn.
Tình yêu đích thực là thứ mà ai cũng muốn phấn đấu để có được. Nhưng không phải ai cũng có. Bởi vì ngoài chữ tình, còn phải có chữ nghĩa – anh trở về sớm hơn so với dự định cũng bởi chữ "nghĩa" này.
Hơn mười năm trước cô Hương – mẹ của Hải Yến đã hiến một quả thận cho mẹ Loan của Huy và cũng hơn ba năm trước ba của Hải Yến đã bán toàn bộ đất đai hương hỏa để giúp ba Khải của Huy vực lại công ty do suy thoái kinh tế. Nay cô Hương bị bệnh hiểm nghèo, trước khi mất cô muốn giao Hải Yến cho Huy chăm sóc vì Hải Yến đã yêu thầm Huy từ rất lâu rồi.
Nhưng còn lời hứa với Sóc nhỏ của anh thì sao? Hình ảnh Sóc nhỏ vẫn ở đây, vẫn chan chứa đầy trong trái tim này.
Liệu có phải do chữ nghĩa mà tình cảm hay niềm tin dù có lớn đến đâu cũng không thể đến được với nhau? Hay sự đời nghiệt ngã cho họ gặp nhau không đúng thời điểm? Tất cả có phải là lí do để con người ta xa nhau hay chỉ đơn giản là định mệnh?
Huy đau khổ khi nghĩ tới chuyện có những người chỉ có thể ở trong tim ta chứ không bao giờ có thể bước cùng ta đi đến cuối cuộc đời.
* * *
- Sóc hôm nay có gì mà vui thế? Lại còn tung tăng chân sáo nữa? Trúng số độc đắc à?
- Còn hơn cả trúng số độc đắc nữa chú. Ngày mai cháu sẽ được gặp một phần hai mối tình đầu đấy. Có thể nói là trong lòng hay ngoài mặt cũng đều là đang nở hoa. Cháu đang rất vui, rất rất vui.
Mặt Hùng đơ ra: Ngưới ấy ở đâu? Chắc là Sóc và người ấy hay gặp nhau lắm hả?
- Anh ấy ở sát vách nhà cháu, có thể coi là "thanh mai trúc mã đấy chú".
- Sao lại là một phần hai mối tình đầu vậy Sóc?
- À, tại vì chưa phải là mối tình đầu nên sẽ là một phần hai mối tình đầu đấy chú.
- Vẫn chưa hiểu!
- Thì là mới chỉ nắm tay nhau chứ chưa đến đoạn thân thiết hơn ấy chú. Hồi cháu học cấp ba, trước khi anh Lớn đi du học có bảo cháu chờ anh ấy về. Lúc bé anh ấy bảo sau này lớn lên đi làm được nhiều tiền sẽ mua búp bê, mua kẹo và cưới cháu làm vợ đấy. Đúng là "trẩu tre" hết sức. Tuy miệng nói vậy nhưng mắt Sóc sáng long lanh như sao trên bầu trời đêm.
Tim Hùng thắt lại, vậy là cô bé đã có người trong lòng rồi.
Chúng ta chỉ là vô tình lướt qua nhau như những con người xa lạ sao cô bé? Những ký ức tươi đẹp cuối cùng còn sót lại chỉ là quá khứ không một chút liên quan gì đến nhau sao? Những đêm tôi thao thức nhớ về đoạn hồi ức ngày đầu gặp em gây thương nhớ, trong lòng em không có tôi sao? Những ngày ở bên em là những ngày tôi như người mất hồn, tràn ngập hạnh phúc đó em.
- Chú Hùng, chú sao thế? Tự dưng lại kiểu: Ánh mắt mơ trông nơi xa vời. Chờ mùa xuân đến đem nguồn vui. Tiếng hát của Sóc kéo Hùng trở lại thực tại.
Chú, tối nay nhà chú ăn gì đấy ạ? Cháu ăn ké được không? Chị Ngọc và chị Linh đổi ca tối, cháu ăn một mình hơi buồn buồn một tí. Hi. Hi
- Không có người nấu ăn nên "công túa" buồn buồn một tí đấy à? Chắc ngoài luộc gạo với cả luộc rau và trứng thì chả nấu được cái gì ra hồn nên mới chạy sang đây ăn chực chứ gì? Bị bắt bài bao lần rồi mà vẫn không chịu uốn lưỡi chín lần trước khi nói. Lên xe, chú Hùng chở đi ăn chứ hôm nay cả nhà đi vắng rồi, bây giờ anh cũng lên cơ quan đây.
- Sao lại dám nói "bản cung" thế, bản cung yêu quý bà nội và cô Trang nên mới sang ăn cơm cùng cho bà và cô vui thôi nhé. Không phiền Trung "công công" phải nhọc lòng, bản cung hồi phủ. Hứ.
Nếu như là trước đây khi nghe Sóc và Trung đùa vui với nhau Hùng cũng sẽ hài hước bổ sung: Trẫm phê chuẩn! Hoặc là: Ai dám chọc tới tiểu công chúa của trẫm? Nhưng hôm nay miệng mồm đắng ngắt, chả có tâm trạng đâu mà trêu đùa nữa.
Cuộc sống phải trải qua những ngày không vui vẻ chúng ta mới biết trân trọng niềm vui.
Cảm giác mất mát thường làm con người ta cảm thấy khó chịu, có những mất mát lớn khiến tim khó chịu đến mức nhức nhối. Ai rồi cũng phải thích ứng với những biến đổi trong các giai đoạn tình cảm khác nhau vì không ai có thể mãi mãi theo chúng ta đến hết cuộc đời. Có thể Sóc chỉ xuất hiện giữa đoạn thanh xuân của Hùng nhưng khoảnh khắc thanh xuân đó lại quá ngắn ngủi: Tôi muốn níu giữ đoạn thanh xuân đó thật dài, thật dài, tôi muốn giữ em bên mình nhưng đâu có cơ hội nữa phải không em?
Tuổi trẻ không chỉ là những tháng ngày bình yên lặng lẽ ngắm nhìn mây trời mà ở đó còn tồn tại những đau thương không thể gọi tên. Thanh xuân luôn không trọn vẹn như thế đấy, có lúc chúng ta tưởng chừng như không thể quên đi một người để rồi tự hành hạ dằn vặt bản thân.
Đã hơn một tháng từ sau hôm gặp Sóc nhỏ Hùng không trở về nhà mà
đăng ký trực thông trong bệnh viện. Nhưng dù muốn hay không thì Hùng luôn nhớ đến Sóc "như một thói quen"..
* * *
- Mùa hè đến, mùa hè vui. La lá la, la á la. Em hát ca đón mùa hè sang. La lá la, la lá la. Chú Hùng, chú Hùng ơi. Bà nội bảo cháu mang bánh trôi cho chú này. Sao lâu nay chú không về nhà?
Khi nhìn thấy bóng dáng cô bé tóc tém trắng trẻo mũm mĩm trái tim Hùng đập sai nhịp. Đã hơn một tháng rồi anh chưa nghe thấy giọng nói này. Ước gì có thể ôm cô bé vào lòng, hít hà mùi hương đặc trưng chỉ có riêng ở cô bé, lại còn bờ môi củ ấu cong cong này nữa ước gì có thể thơm lên đó một chút thôi. Nhưng mình là ai chứ, cô bé đã có một phần hai mỗi tình đầu rồi mà. Tỉnh lại đi, tỉnh lại đi Hùng ơi.
- Ừ, cứ để đó lát tôi ăn. Tôi đang bận rồi.
- Hôm nay mẹ cháu và hai bà của cháu lên nhà chú chơi đấy. Gia đình cháu mời gia đình chú về nhà cháu chơi, nhân dịp tham dự luôn lễ hội truyền thống ở quê cháu. Chiều mai ông cháu và ba cháu qua đây rồi hai gia đình cùng về cả. Mẹ chú bảo cháu nhất định hôm nay phải kéo bằng được chú về nhà. Vậy nên cháu sẽ ngồi đây đợi chú đến khi tan làm. Chú nhanh nhanh, nhanh nhanh nhé.
Hồi Sóc bị u vòm đi lang thang trên đường được gia đình bà Trang cứu giúp, ngay buổi sáng hôm đó gia đình Sóc đã cho Sóc đi làm xét nghiệm và đến để cảm ơn gia đình bà Trang. May mắn u của Sóc là u lành tính nên không cần chữa trị. Và hóa ra trái đất tròn, ông nội của Trung là thầy giáo cũ trong quân đội của ba Sóc nhỏ. Thế là hai gia đình thường xuyên qua lại, đã quen lại càng thân.
Chiều hôm sau hai gia đình lên xe về thành phố T. Con đường về nhà dường như ngắn lại khi Sóc líu lo kể những câu chuyện trên trời dưới biển vô cùng hài hước. Ông nội và ông ngoại nghiêm khắc là thế nhưng cũng mấy lần phì cười, tâm trạng ai cũng thoải mái vui vẻ. Trong mắt bà nội, bà ngoại và cả mẹ của Hùng là cưng chiều có thừa. Trong mắt Hùng sao Sóc nhỏ lại có thể đáng yêu đến tận cả tim gan thế? Hay là mình hãy cố gắng quyết tâm biết đâu lại có cơ hội?
Thành phố T của Sóc là một thành phố biển, không khí trong lành, tràn ngập ánh nắng. Phía trên cao, bầu trời trong xanh, điểm xuyết những đám mây trắng lớn bồng bềnh như những chiếc kẹo bông gòn. Phía dưới là nước biển xanh biêng biếc mát rượi. Mặt biển ồ ạt những con sóng tinh nghịch, rượt đuổi nhau dồn dập vào bờ va vào bãi cát, vỡ tan ra thành những mảng bọt trắng xóa.
Nhà của Sóc nhỏ là một căn hai tầng không lớn nhưng khá khang trang, trong vườn còn trồng đủ các loại cây ăn quả, sân lớn ở phía trước, sân nhỏ ở phía sau nối liền với nhà bác Khải Loan có kê một dãy bàn ghế đá. Nhà ông bà nội, ngoại cũng ở kế bên với kiến trúc nhà cổ năm gian lợp ngói đỏ.
Anh Lớn, anh Nhỏ em về rồi, Sóc về rồi nè! Sóc nhỏ của các anh đã về rồi nè! Ba anh em nắm tay nhau thành vòng tròn nhảy tưng tưng như hồi còn bé. Hùng khá bất ngờ khi nhìn thấy cảnh này và cảm thấy thật ghen tị.
Bữa cơm tối hôm nay vô cùng náo nhiệt. Ngoài gia đình Sóc, gia đình ba Trang, gia đình bác Khải Loan còn có thêm một số hàng xóm và họ hàng xa của Sóc.
- Chú Hùng, anh Trung: Đây là anh lớn Huy, đây là anh nhỏ Hà, đây là chị Hải Yến, đây là chị Thúy Ngà, đây là chị Mỹ Duyên, đây là anh Tuấn. Các anh chị ấy đều là anh chị trong nhà cháu. Còn đây là chú Hùng và anh Trung – ân nhân của em ạ. Tiếp đến là Kim Ngọc – bạn cùng phòng kiêm đồng đội của em. Em hèm, cuối cùng tôi cũng xin tự giới thiệu với mọi người: Tôi là Minh Sóc – Nguyễn Thị Minh Sóc ạ. Mọi người cùng vỗ tay cười vang.
Tuy chẳng ưa gì tình địch nhưng Hùng vẫn cư xử vô cùng lịch sự, trong lòng có một cuộc cạnh tranh ngầm: Mình cần cố gắng hoàn thiện bản thân và phải tìm cách thổ lộ để có được tình cảm của Sóc, mình phải đánh bật thằng cha đó. Còn sự xuất hiện của mấy bạn gái này thì Hùng chắc chắn là Sóc cố ý giới thiệu cho mình. Được lắm cô bé, tôi sẽ bắt em phải đền đạn.
Trong bữa ăn Hùng và Huy liên tục gắp thức ăn cho Sóc – Sóc cười tít cả mắt. Huy cũng gắp cho cả Hải Yến, mỗi lần như thế ánh mắt Hải Yến lại long lanh như kẻ si tình đang yêu làm Hùng cảm thấy có gì đó không ổn.
Cơm nước xong xuôi cả đám rủ nhau ra biển ngắm trăng. Biển cách nhà chỉ khoảng hơn 2km nên mọi người đề nghị đi bộ để kết hợp tập thể dục luôn.
Khi trăng lên, bầu trời sáng hơn. Trăng từ từ lên cao. Muôn ngàn vì sao lấp lánh trên bầu trời. Bãi cát sáng lên dưới ánh trăng. Mặt biển lung linh như dát vàng. Những làn sóng nhẹ vỗ bờ, tạo nên những âm thanh đều, nhịp nhàng như không bao giờ dứt. Trăng càng lên cao, biển càng đẹp. Không gian tràn một màu vàng thơ mộng như bản hòa ca cho những đôi lứa yêu nhau.
Giữa bầu trời đêm Sóc nổi bật hơn cả nhờ nụ cười cực kì hồn nhiên, lí lắc. Nhìn em chân trần nô đùa trên cát, khuôn mặt cười rạng rỡ khiến trái tim Huy thắt lại.
- Anh Lớn, anh Nhỏ lâu lắm rồi mình chưa đi soi. Hôm nay có nhiều các anh chị ở đây mình tổ chức soi thi đê?
- Hay á, Ngọc chưa bao giờ được đi soi ở biển, nhiều lần nghe Sóc kể mà thấy mê. Ngọc đồng ý.
Mọi người nhiệt tình chia làm hai đội. Đội một gồm Sóc nhỏ, chú Hùng, anh Lớn, Hải Yến, Mỹ Duyên. Đội hai là của anh Nhỏ, anh Trung, Kim Ngọc, Thúy Ngà và anh Tuấn.
Sóc nhỏ hăng hái cầm đèn pin đi trước, cứ đi một đoạn lại nhặt được con ốc nhỏ hoặc con ngao, con mực là cả đám lại hào hứng hét ầm lên. Mặc dù đang soi thi nhưng Hùng vẫn luôn để ý đến Huy, lúc nào ánh mắt huy cũng dõi theo từng cử động của Sóc nhỏ. Ở trong sâu thẳm trái tim Hùng nghĩ: Nếu cuối cùng người Sóc chọn là tên con trai kia thì liệu mình có thể mỉm cười chấp nhận và chúc phúc cho Sóc không? Chỉ cần Sóc hạnh phúc là được phải không?
- Á, chân em đau quá.
- Sao vậy? – Hùng và Huy cùng lên tiếng.
- Hình như em dẵm phải cái gì đó. Á, đau quá, chảy máu rồi kìa.
Huy quỳ xuống đưa chân Sóc đặt lên đùi mình: Đừng lo, anh Lớn ở đây rồi, Sóc sẽ không sao đâu. Ngoan nhé, để anh kiểm tra nào. Huy hận không thể ôm Sóc vào lòng mà dỗ dành.
- Tôi là bác sỹ, cậu để tôi xử lý – Hùng sốt ruột.
Hóa ra là thủy tinh, vết cắt hơi sâu nên máu chảy khá nhiều, mãi mà vẫn không cầm được máu.
- Em đã nhờ người mang xe ra đón rồi, đưa Sóc lên bờ trước đã – Hải Yến lo lắng nói.
Huy ngồi thụp xuống: Lên lưng, anh cõng em về.
- Không, để tôi – Hùng dứt khoát. Ngoài mặt thì vẫn bình thường nhưng trong lòng Hùng lo lắng vô cùng, hi vọng vết cắt chưa vào tới gân.
- Sóc, Sóc bị sao vậy? Sao ở đây có nhiều máu vậy? Sóc. Anh Nhỏ đây, anh Nhỏ đây.
- Sóc dẵm phải thủy tinh, cậu mau tránh ra để tôi đưa Sóc lên bờ đã.
Anh Nhỏ không chần chừ bế Sóc chạy như bay về phía bờ biển.