Em chào admin Alissa ạ, vì một số lý do, em muốn nhờ BQT xóa vĩnh viễn bộ truyện bị drop trên tường nhà em mặc dù lúc em bấm xóa có thông báo rằng bộ truyện đã bị xóa son em vẫn thấy hiển thị trên web và mục nội dung của bạn. Bộ này đã bị drop hơn 3 năm rồi ạ, mong admin thấy và hỗ trợ giúp em ạ
Alissa
Alissa
Bài của bạn xóa rồi, mình không tìm được
55254055982_8eedf40dee_o.png


Đang đùa nhau hả?
Đời người chẳng mấy lần ngốc nghếch

Nâng cốc men cay, sầu bộc tuệch

Ta chếnh, ta choáng, lâng một khoảng

Lên viết tâm trạng, nỗi hoang mang

Rồi người trong cuộc, kẻ ngoài kia

Vất hết tâm tư, vốn ra rìa

Ta theo con chữ, hoa đôi mắt

Xuống gõ tim người, kết hoa chăng?
Đời kể cũng lắm thú vui

Người đi không vững người vào viện luôn

Viện kia chắc nhớ mặt tên

Dăm bữa nửa tháng lại què một bên

Ra vô như chốn thân quen

Y tá gặp mặt hỏi han suốt ngày

Chân vừa tháo bột hôm nay

Mai quay lại viện bó ngay tay liền

Bác sĩ nhìn cũng hết hồn

"Thằng này chắc muốn đóng luôn tiền giường"

Bạn thân sống kiểu phi thường

Sưu tầm thương tích đủ đường mới ghê


P/s: Bạn thân lâu ngày không gặp nay thấy mình vô viện nó tặng bài thơ. Nghe xong nghĩ lại thấy năm xưa mình không nên làm thơ tặng nó lúc nó chấn thương.
Chào ngày mới!​

Ai cũng bảo "mở lòng ra đi", "đừng vì tổn thương trong quá khứ mà dừng bước nơi hiện tại". Nhưng là Miêu chẳng biết làm thế nào, nên mới để mặc cho tự nhiên/ duyên số tới thôi, đến đúng hẹn thì hạnh phúc.

Có thể do não tắt chức năng cập nhật quá lâu nên khi gặp người mới nó hơi trục trặc chăng.

55253768336_093ede6ccb_o.png


55252876697_8beaf522ec_o.png


Miêu thấy cũng chẳng vĩ đại đến thế, có thể đa phần nghĩ khác Miêu, nhưng lúc đó Miêu chẳng qua vì thiếu yêu thương bản thân nên được người lạ quan tâm thì xiêu lòng thôi.
Mô Phật! Có vẻ gãy răng mà mình hông bíc..
Vừa ngày này tuần trước cười thg anh vì bị xe tông!

Các cụ có câu "Cười người chớ vội cười lâu, cười người hôm trước hôm sau người cười.."

Đúng vậy, ngày này tuần trước vừa cười thg anh hnay ngã xe luông (︶^︶)

Thiệt là. Đau chít tui ( ̄ε (# ̄) ☆╰╮o ( ̄皿 ̄///)
55251608016_b9f9b052b2_o.jpg


55251755183_fa6f34977d_o.png


Chào ngày mới u ám!
55251454083_9356c84b96_o.jpg


Hai giờ sáng thức giấc chẳng nguyên do. Câu rap ngày nào vẫn còn đó, trùng hợp thay lại đúng lúc này gợi lại.

Niềm vui thì dễ quên, còn nỗi buồn thì không bao giờ.

Cuộc vui hôm qua tạm xóa những vướng bận trong lòng, nhưng lại chẳng thể hoàn toàn quên lãng. Thôi thì

Cười lên đi cho đời bớt giá lạnh

Cười lên rồi, mong buồn cuốn thật nhanh.

Ngừng lại thôi.
Trình Mỹ Ân
Trình Mỹ Ân
Tự dưng thấy như sống trong cảnh ngày xưa, phụ thân là gia chủ, mẫu thân nắm quyền chi tiêu trong nhà, còn tui làm gì cũng phải bẩm báo phụ mẫu vậy, ế thêm mấy năm nữa chắc lại cũng nghe lời bà mối lấy đại ai đó chăng
Alooo! Có xu ròi đóa
Trăng cao quá, với mãi ta không chạm,

Đành ngồi đây lặng lẽ ngắm trăng vàng.

Ánh trăng ấy xa xôi mà dịu mát,

Như bóng người ta dõi giữa mênh mang.

Ta biết chứ, có những điều xa lắm,

Dẫu cố vươn cũng chẳng thể thuộc về.

Nên thôi nhé, giữ trong lòng yên ắng,

Ngắm người thôi.. Như ngắm ánh trăng kia.

55250888258_236bb02d6a_o.png


Chụp lâu rồi mà h đăng lại có ý nghĩa hơn lúc mới chụp.
"Tôi ngẩng đầu. Và trong một khoảnh khắc, mọi âm thanh xung quanh như bị ai đó bấm nút tắt. Nhạc vẫn phát. Người vẫn nói. Ly tách vẫn chạm nhau. Nhưng tôi.. Không nghe thấy gì nữa. Bởi vì người đang đứng trước mặt tôi.. Là tôi. Không phải kiểu" trông khá giống. "Không phải" có nét hao hao. "Mà là tôi. Thật sự. Như thể ai đó lấy tôi của vài năm trước, chọn đúng phiên bản đẹp nhất, sáng nhất, nhiều sức sống nhất.. Rồi đặt cậu ấy ngay đây. Mái tóc gọn gàng. Áo sơ mi trắng. Vai thẳng. Ánh mắt sáng. Nụ cười nửa quen thuộc, nửa xa lạ. Là tôi của năm mười bảy tuổi. Cái tuổi mà tôi từng tin mình sẽ trở thành một ai đó rất ghê gớm. Tim tôi đập mạnh đến mức tôi tưởng ly bạc xỉu cũng rung theo. Đầu tiên, tôi nghĩ mình hoa mắt. Sau đó, tôi nghĩ chắc do thức khuya quá nhiều. Cuối cùng.. Tôi tự hỏi liệu quán này có bỏ thứ gì đó vào cà phê không. Nhưng cậu ấy vẫn đứng đó. Rất thật."

Nghe buồn cười thật đó, lmj có chuyện gặp được mình những năm tháng trước đây nhưng nếu không có truyện này, chắc gì tôi đã tìm lại được chính mình.
Chao xìn!

Chả là bế quan đi thi, off hai ngày thôi mà thông báo nhảy lên 44 cái.

Bị nghỉ mất một buổi chạy rồi.

Được cái anh em trong lớp mời đi ăn, đi ca vui phết.

Nâng cốc bia vàng, bọt chưa tan

Nói cười vội vã, tiệc sắp tàn

Sập sình ca hát, vui một lát

Tiệc tàn, thi cử, bước sang trang!
Back