Bạn được thuytran81 mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Sông quê lặng bóng trăng ngà

Nỗi niềm hun hút ngân nga điệu buồn.

Tre xanh rì rào gió cuốn,

Như lời mẹ hát, nguồn cơn đất trời.

Biển chiều sóng vỗ chơi vơi,

Mênh mang khát vọng, rạng ngời sắc xuân.

Núi cao mờ sương trầm ngấn,

Đỉnh ngàn vọng tiếng chuông ngân cõi thiền.

Đồng vàng lúa chín triền miên,

Hương thơm thấm đẫm, dịu hiền dáng quê.

Con đường đất đỏ lê thê,

Bước chân ký ức, nặng nề tháng năm.

Trăng khuya soi bóng âm thầm,

Như hồn dân tộc, trăm năm vẫn còn.

Thiên nhiên trải rộng mênh mông,

Lời ca bất tận, tình nồng nước non.

Lười làm ảnh bìa thơ nên đăng trạng thái vậy :))
Mỗi người đều biết rằng trên đời chẳng có bữa tiệc nào là không tàn, nhưng vẫn tin vào sự vĩnh viễn của những lời thề non hẹn biển. Mãi mãi rốt cuộc là bao xa? Bao nhiêu người từng hỏi câu này. Có người nói, mãi mãi là ngày mai, cũng có người nói, mãi mãi là một đời; còn có người nói, mãi mãi là muôn đời muôn kiếp. Có lẽ bọn họ đều nói đúng, có lẽ tất cả đều nói sai, lại có lẽ nhân gian này vốn cũng không có cái gọi là mãi mãi ấy.
Back