Tôi muốn là tôi, là vì sao phương bắc
Tác giả: Johanna
Thể loại: Văn xuôi
Bài dự thi Nét bút tuổi xanh - Tuần 6 + 7 + 8
Chủ đề: Góc nhìn nhân vật - Viết về nhân vật bạn thích
Tác giả: Johanna
Thể loại: Văn xuôi
Bài dự thi Nét bút tuổi xanh - Tuần 6 + 7 + 8
Chủ đề: Góc nhìn nhân vật - Viết về nhân vật bạn thích
Giới thiệu: Tác phẩm lấy cảm hứng từ nhân vật nữ chính của tiểu thuyết "Sự quyến rũ của bóng đêm" (Ash_Knight17).
***
"Tôi biết không phải cứ hễ làm người tốt thì điều tốt đến với mình. Nhưng nó không có nghĩa là tôi sẽ khoanh tay đứng nhìn người khác bị thương tổn. Mặc dù tôi biết thế giới này không công bằng, nhưng nó không đồng nghĩa với việc tôi phải nhắm mắt làm ngơ trong khi tôi có thể thử. Đâu phải chỉ vì thế giới này tồi tệ mà chúng ta trở nên người xấu."
Đây không phải là câu danh ngôn của một nhà hiền triết lỗi lạc.
Cũng chẳng phải là trích đoạn kinh điển của một tác phẩm văn học nổi tiếng thế giới.
Đây chỉ đơn thuần là một lời thoại bình thường trong một cuốn tiểu thuyết mạng bình thường.
Nhưng tôi lại thích sự bình thường quá đỗi ấy.
Vì sao ư?
Có lẽ chỉ vì nó chứng minh được rằng, tôi thích nó vì nó là chính nó.
Nếu bạn chưa có cơ hội biết đến tiểu thuyết "Sự quyến rũ của bóng đêm", tôi hy vọng bạn sẽ sẵn lòng dành một chút thời gian nghe tôi chia sẻ đôi điều về nó. Đây là một câu chuyện viễn tưởng lấy bối cảnh châu Âu cổ đại, nơi quý tộc được tôn sùng còn thường dân bị chà đạp không thương tiếc, nơi cái ác được xem là chân lý còn cái thiện chỉ là rác rưởi, nơi quyền lực luôn làm chủ còn chính nghĩa mãi là nô lệ, nơi con người - nhất là phụ nữ - bị bó buộc trong những chuẩn mực chẳng thốt thành danh.
Giữa thế giới tưởng chừng như tuyệt vọng ấy, một cô gái thường dân lương thiện đã đứng lên.
Cô là Eve.
Cô không hô hào, không mắng nhiếc, không dùng vũ lực để chiến đấu. Cô chỉ đơn thuần biết mình là ai, biết giá trị của mình, biết mục tiêu của mình, từng bước tiến về phía trước mà không bị bất kỳ chuẩn mực vô lý hay suy nghĩ sai lệch nào ảnh hưởng.
Cô là chính cô.
Cô chọn đứng về phía chính nghĩa.
Cô chọn dùng trái tim để cảm nhận thế giới này.
Cô chọn sống cuộc đời mình yêu thích.
Cho dù mẹ cô đã bị một tên quý tộc sát hại cách tàn nhẫn trước mắt cô, nhưng cô không vì thế mà mù quáng căm hận cả giới quý tộc.
Cho dù nỗi đau mất mẹ lớn đến mức khiến cô nuôi ý định trả thù, cô chưa từng nghĩ đến việc bắt kẻ đó đền mạng.
Cho dù người khác nói cô tốt bụng đến mức ngu ngốc, cô vẫn luôn đưa tay ra giúp đỡ.
Cho dù thế giới này đối xử bất công với cô, cô cũng không muốn mình trở thành người xấu.
Phụ nữ thì phải lấy chồng, thậm chí là chồng phải có tiền có quyền thì cuộc sống mới tốt đẹp ư?
Cô yêu thích công việc gia sư, đồng thời để bảo vệ bí mật thân phận tiên cá đang bị săn lùng của mình, cô dứt khoát không nghĩ đến chuyện kết hôn. Khi bị người khác mỉa mai xem thường, cô vẫn vui vẻ kiên định.
Hành trình tìm kiếm người mẹ quá cố và kẻ sát nhân quá gian nan, không dành cho một cô gái vốn đang bị bao nhiêu hiểm nguy rình rập như cô ư?
Cô vẫn quyết tâm lên đường. Dù hành trình ấy có khốn khó đến đâu, cô cũng không dừng lại, không thối lui. Dù cô đơn độc trong hành trình ấy, cô cũng không nản lòng, không từ bỏ. Và rồi, cô tìm thấy một người sẵn sàng đứng trước cô, hướng dẫn cô, bảo vệ cô, đồng hành với cô. Một người mà cô hoàn toàn tin tưởng.
Anh là Vincent.
Cô xem anh là "vì sao phương bắc".
Giữa bầu trời đêm tĩnh mịch, một mình cô lênh đênh trên đại dương mệnh mông chỉ biết nỗ lực chèo về phía trước. Có lẽ cô đang đi đúng hướng. Có lẽ cô đã lạc lối rồi. Nhưng cô không thể biết được. Bất chợt, cô ngước mắt lên, nhìn thấy một vì sao le lói. Kể từ lúc đó, vì sao sáng nhất này, cố định nhất này chính là khởi điểm của cô, dẫn cô đi từng bước.
Nhưng có một điều mà cô không biết.
Thật ra, cô cũng chính là "vì sao phương bắc" của rất nhiều người khác.
Chính sự tự do, lương thiện và kiên định của cô đã đưa họ ra khỏi sự trói buộc và áp đặt của xã hội.
Cô giúp họ biết rằng, họ không cô đơn, họ sẽ tiếp tục vùng vẫy, tiếp tục đấu tranh để khẳng định giá trị của mình, để sống một cuộc đời đáng sống.
Thật ra, thế giới hiện đại mà chúng ta đang sống cũng chẳng khác là bao. Dù có tân tiến đến đâu, nó vẫn hoạt động theo quy luật: Kẻ mạnh làm chủ.
Tiền bạc và quyền lực vẫn là thứ mang giá trị quyết định.
Định kiến xã hội vẫn ung dung tồn tại.
Kẻ yếu thế vẫn bị vùi dập.
Cái thiện vẫn bị khinh chê.
Chính nghĩa vẫn bị lấn át.
Bất công chồng lên bất công.
Nước mắt nối dòng nước mắt.
Vậy thì, chúng ta có còn sẵn lòng làm người tốt không?
Tôi không biết bạn lựa chọn thế nào.
Nhưng tôi không muốn mình trở thành kẻ xấu.
Tôi muốn là tôi.
Tôi muốn tôi vẫn là tôi.
Sau bao nhiêu sự vùi dập, khinh chê, lấn át của thế giới này, tôi vẫn muốn là chính mình.
Tôi muốn đứng về phía chính nghĩa.
Tôi muốn dùng trái tim để cảm nhận thế giới này.
Tôi muốn sống cuộc đời mình yêu thích.
Nếu thế giới này là bầu trời đêm mịt mù, tôi muốn là "vì sao phương bắc" xa xôi le lói.
Tôi chẳng mong sẽ có người tin tưởng mình, công nhận mình.
Tôi chỉ hy vọng họ biết rằng, họ không cô đơn, không lạc lỏng.
Thế giới này tồi tệ không có nghĩa chúng ta phải trở thành kẻ xấu, không có nghĩa công lý sẽ biến mất, và không có nghĩa người tốt sẽ đơn độc.
- Hết -
*Đôi lời từ tác giả: "Vì sao phương bắc" (North Star) còn được gọi là Sao Bắc Đẩu thuộc chòm sao sáng nhất cực bắc, nổi tiếng vì vị trí cố định, giúp định hướng phương Bắc trong thiên văn và hàng hải.
Chỉnh sửa cuối:

54
0
Gửi sát nút vậy không biết có được tính không