0 ❤︎ Bài viết: 23 Tìm chủ đề
Chương 32: Giở thói ăn vạ.

Một tiếng quát chói tai vang lên, khiến kẻ trộm trong phòng giật nảy mình, đồng thời cũng đánh thức Đông Trần và Lâm thị đang say ngủ,

Giọng Diệp Thanh quá lớn, đến mức hai sân bên cạnh cũng nghe rõ mồn một,

Đông Trần lập tức mở mắt, liền thấy rương gỗ của hắn và Diệp Thanh đã bị mở tung, trước rương còn đứng một người, Nhìn dáng người và kiểu búi tóc, hẳn là một phụ nhân trung niên,

Kẻ trộm vừa thấy hai người tỉnh lại, theo phản xạ liền muốn vứt đồ trong tay rồi bỏ chạy,

Nàng ta vừa cử động, còn chưa kịp chạy ra khỏi cửa Đông gia, thì cửa phòng đã bị đẩy bật ra, Gương mặt lo lắng của Lâm thị lộ ra,

Thanh nương, có trộm, Lâm thị còn chưa nói hết câu đã trực diện chạm mặt kẻ trộm, sợ đến mức lùi lại một bước, vội ổn định tinh thần rồi nhìn kỹ đối phương,

Nhìn rõ rồi, bà mới nhận ra người nửa đêm mò đến nhà mình là ai,

Thông gia sao bà lại ở đây,

Câu nói kinh ngạc của Lâm thị khiến Diệp Thanh cau chặt mày, Nàng không kịp để ý đến thân thể còn dính dấp khó chịu, liền đứng bật dậy, vừa đứng lên đã bị gió đêm thổi lạnh thấu xương,

Diệp Thanh cố chịu cái lạnh, nhìn về phía cửa, giọng đầy kinh ngạc,

Là nương của con, Nói xong, nàng còn bước lên vài bước, như thể sợ Lâm thị nhận nhầm người,

Dĩ nhiên Diệp Thanh không hề nghĩ Lâm thị nhận sai, Trái lại, nàng thấy Tần thị mò đến nhà lục lọi rương hòm là chuyện quá đỗi bình thường, nếu bà ta không đến mới là lạ,

Người đàn bà chỉ biết đến lợi ích, trong mắt làm gì có đứa con gái như nàng,

Nhìn cái gì mà nhìn, Ta đến thăm con gái mình thì có sai à, Nửa đêm gào lên làm gì, Người không biết còn tưởng ta đến nhà con gái mình trộm đồ đấy,

Tần thị thấy không trốn được, liền ưỡn thẳng lưng, đứng tại chỗ với vẻ mặt chẳng hề sợ hãi, cứ như thật sự chỉ đến thăm Diệp Thanh,

Nghe vậy, Diệp Thanh chỉ muốn vỗ tay tán thưởng cho cái mặt dày của Tần thị,

Không phải đến trộm đồ, chẳng lẽ là đến thăm nàng, Có nhà nào nửa đêm mò đến thăm con gái, Rõ ràng là nhắm vào số tiền hôm nay nhà nàng kiếm được, vậy mà còn nói năng đạo mạo,

Thưa nương, nương đến thăm con, con dĩ nhiên vui mừng, Nhưng nương tuổi đã cao, chẳng lẽ không hiểu đạo lý nam nữ hữu biệt sao, Đây là phòng của con và phu quân, nương không hỏi một tiếng đã tự tiện vào lúc chúng con đang nghỉ ngơi, như vậy có thích hợp không,

Diệp Thanh giả vờ không tán đồng nhìn Tần thị, như thể bà ta chiếm tiện nghi của Đông Trần vậy,

Hàng xóm xung quanh nghe động cũng chạy đến, Vừa đến nơi, nghe được mấy lời này của Diệp Thanh, còn chưa vào phòng đã hiểu đại khái, Tần thị nửa đêm xông vào phòng con gái, khiến con gái bất mãn,

Sau này lời đồn truyền đi lại càng khó nghe hơn, nào là Tần thị để mắt đến con rể, nửa đêm muốn quyến rũ, đủ thứ lời lẽ khó lọt tai, Nhưng đó là chuyện về sau,

Hàng xóm kéo đến đông đủ, hoàn toàn chặn đường thoát thân của Tần thị,

Vốn dĩ Tần thị định mắng Diệp Thanh vài câu cho nàng choáng váng, thừa cơ rút lui, ai ngờ hàng xóm Đông gia lắm chuyện, lại kéo đến nhiều người như vậy,

Nhà ai lại đi thăm con gái vào giờ này,

Người lên tiếng là vợ của Lâm đại gia ở sát vách, Bà khoác tạm áo vải, vì dậy vội nên tóc tai còn chưa kịp chỉnh tề,

Thấy mọi người đến vội vàng, Diệp Thanh liền kéo Tần thị sang một bên, mời mọi người vào nhà,

Các thúc, các bá, các thím, các bá nương, mau vào trong,

Tần thị bị Diệp Thanh kéo loạng choạng một cái, sắc mặt tức giận, đang định quát mắng thì bất ngờ chạm phải ánh mắt sâu thẳm của Đông Trần, Áp lực trong ánh nhìn ấy khiến tim bà ta run lên, lời mắng nghẹn cứng trong cổ họng, không sao nói ra được,

Đến khi hoàn hồn, Tần thị chỉ thấy sau lưng lạnh toát, vừa rồi bà ta thực sự bị ánh mắt của Đông Trần dọa đến toát mồ hôi lạnh,

Lâm thị lúc này cũng đã hiểu ra, sắc mặt khó coi, thấp giọng quát,

Thông gia, nửa đêm bà nhân lúc cả nhà ta ngủ say mà lục lọi rương hòm, rốt cuộc là muốn làm gì,

Ta đã nói rồi, chỉ đến thăm Diệp Thanh thôi,

Tần thị ngụy biện, ánh mắt liên tục liếc về phía cửa,

Động tác nhỏ của bà ta rơi trọn vào mắt Đông Trần, Hắn lặng lẽ chắn trước cửa, giọng điềm nhiên,

Nhạc mẫu nửa đêm đến đây, là muốn xem ta và Thanh nương,

Câu nói sau của Đông Trần cố ý kéo dài, mang theo hàm ý mờ ám, khiến ánh mắt mọi người lại lần nữa đổ dồn về phía Tần thị,

Đúng lúc này, Diệp Thanh từ trong phòng bước ra, lạnh lùng lên tiếng,

Nương, nương vào xem rương của mình đi, Trong rương con, bộ trâm bạc không thấy đâu nữa,

Một câu nói khiến Tần thị hận không thể xé nát miệng nàng,

Nghe vậy, sắc mặt Lâm thị biến đổi, vội quay vào phòng kiểm tra đồ đạc của mình,

Thấy Lâm thị quay đi, ánh mắt Tần thị đảo liên hồi, rõ ràng đang tìm cớ thoát thân,

Nương, bọc đồ sau lưng nương đựng những gì, có thể cho con xem không,

Giọng Diệp Thanh nhẹ nhàng mềm mỏng, như đang xin ý kiến, nhưng ánh mắt nhìn Tần thị lại lạnh đến không một tia ấm áp, rõ ràng bọc đồ này, nàng xem chắc rồi,

Tần thị theo bản năng siết chặt bọc đồ, nghiến răng nói,

Sao hả, Ngươi cho rằng ta mẹ ruột của ngươi lại đi trộm đồ của con gái mình sao,

Con đương nhiên tin nương,

Diệp Thanh khó nhọc lên tiếng, lại liếc nhìn xung quanh đầy bất lực,

Chỉ là hôm nay bà bà và phu quân đều ở đây, nếu nương không cho họ xem, sau này con,

Ánh mắt vô trợ ấy khiến nhiều người xung quanh không khỏi động lòng,

Nếu hôm nay bị hiểu lầm, Đông Trần và Lâm thị rất có thể sẽ nhận định Tần thị là trộm, Về sau cuộc sống của Diệp Thanh ở Đông gia chắc chắn chẳng dễ dàng,

Lâm đại nương nhíu mày nói,

Nếu không trộm, xem một chút cũng có mất miếng thịt nào đâu,

Đúng là điều Diệp Thanh muốn,

Lâm thị lúc này cũng từ trong phòng bước ra, sắc mặt khó coi,

Trong rương ta mất nửa quan tiền,

Bà nhìn thẳng Tần thị, giọng lạnh lẽo,

Thông gia, không làm việc trái lương tâm thì không sợ quỷ gõ cửa, Nếu bà hành sự quang minh chính đại, cớ sao lại sợ chúng ta kiểm tra bọc đồ,

Đông Trần phụ họa,

Nhạc mẫu có thể tự tay mở ra, chúng ta chỉ đứng xem,

Diệp Thanh gật đầu theo,

Phu quân nói rất phải, Nương cứ tự mở bọc chúng con nhìn là được.

Chương 33: Lăng kính phản diện

Con tiện nhân, Dám quay lưng giúp người ngoài, Rốt cuộc ai mới là nương của ngươi,

Tần thị tức đến chửi ầm lên, lời lẽ thô tục khiến tất cả mọi người đều nhíu mày,

Cách Tần thị đối xử với Diệp Thanh, nào giống mẹ con rõ ràng như kẻ thù,

Diệp Thanh chẳng buồn để tâm, mồm chó sao nhả được ngà voi, trông chờ Tần thị nói lời tử tế chi bằng trông mong ngày nàng và Đông Trần hòa ly, hắn vẫn còn chút tình người,

Nương chẳng phải ngày con xuất giá đã nói rồi sao, Xuất giá tòng phu, con gái gả đi như bát nước hắt ra, từ đó con đã không còn là người Diệp gia nữa,

Diệp Thanh vô tội nhìn Tần thị,

Lời này chắc chắn Tần thị từng nói không ít lần, Dùng chính lời bà ta chặn miệng bà ta không phải vừa khéo sao,

Khóe môi Diệp Thanh khẽ cong lên, Đông Trần cũng nhếch môi, giọng nhàn nhạt,

Nhạc mẫu định lấy chữ hiếu ép thê tử của ta, để nàng cầu xin thay bà, không cho chúng ta kiểm tra bọc đồ sao, Hay là nhạc mẫu đang chột dạ,

Lời này vừa nói ra, mọi người lập tức hiểu,

Nếu thật sự trong sạch, sao lại khiến con gái khó xử đến vậy,

Lâm thị lúc này lên tiếng, giọng điềm đạm nhưng đầy uy lực,

Thông gia, hai đứa nhỏ nói chuyện, bà dùng hiếu đạo ép chúng, Ta muốn kiểm tra bọc đồ, bà định dùng gì để ép ta,

Ý trong lời nói không hề cho Tần thị đường lui,

Hôm nay, nếu không cho xem bọc đồ, Tần thị đừng hòng rời khỏi Đông gia,

Thấy không còn cách thoát, Tần thị đảo mắt, định ngồi bệt xuống đất khóc lóc ăn vạ,

Diệp Thanh lập tức kéo nhẹ vạt áo Đông Trần, ra hiệu cho hắn nói chặn miệng Tần thị.

Nàng không tiện nói báo quan, dù sao cũng mang danh con gái, Nhưng Đông Trần thì khác, hắn chẳng màng ánh nhìn thế gian,

Đông Trần lạnh lùng nói,

Nếu báo quan nhạc mẫu bị đưa đến huyện nha tra hỏi, e rằng có nói mấy trăm lời cũng khó phân trần, Đến lúc đó không phải nhạc mẫu nói không trộm là được,

Nghe đến báo quan sắc mặt Tần thị tái mét,

Bà ta chỉ giỏi lăn lộn trong thôn, đến quan phủ thì làm sao dám,

Cuối cùng, vì sợ hãi và muốn rời đi cho nhanh, Tần thị ném bọc đồ vào lòng Diệp Thanh, thừa lúc mọi người không chú ý liền đẩy người chạy trốn,

Diệp Thanh mở bọc đồ trước mặt mọi người, bên trong chính là bạc và bộ trâm nàng bị mất.

Hàng xóm lập tức xôn xao,

Bà ta điên rồi sao,

Đến nhà con gái mình trộm đồ, đúng là không biết nói sao cho phải,

Diệp Thanh nhìn Đông Trần, khẽ nói,

Phu quân, nương ta gây phiền cho nhà mình rồi,

Đông Trần trầm mặc,

Lâm thị tiến lên hỏi,

Thanh nương, còn thiếu gì không,

Không thiếu, đều ở đây,

Lâm thị lúc này mới yên tâm,

Mọi người lần lượt ra về,

Khi chỉ còn hai người, Đông Trần nhìn Diệp Thanh,

Tối nay rất nóng sao,

Diệp Thanh ngơ

Nàng nhìn Đông Trần, trong lòng khẽ thở dài,

Nhìn hắn lúc này, nàng bỗng phát hiện lăng kính phản diện trong mắt mình, hình như đã nhạt đi đôi chút.
 
0 ❤︎ Bài viết: 23 Tìm chủ đề
Chương 33: Lăng kính phản diện

Con tiện nhân, Dám quay lưng giúp người ngoài, Rốt cuộc ai mới là nương của ngươi,

Tần thị tức đến chửi ầm lên, lời lẽ thô tục khiến tất cả mọi người đều nhíu mày,

Cách Tần thị đối xử với Diệp Thanh, nào giống mẹ con rõ ràng như kẻ thù,

Diệp Thanh chẳng buồn để tâm, mồm chó sao nhả được ngà voi, trông chờ Tần thị nói lời tử tế chi bằng trông mong ngày nàng và Đông Trần hòa ly, hắn vẫn còn chút tình người,

Nương chẳng phải ngày con xuất giá đã nói rồi sao, Xuất giá tòng phu, con gái gả đi như bát nước hắt ra, từ đó con đã không còn là người Diệp gia nữa,

Diệp Thanh vô tội nhìn Tần thị,

Lời này chắc chắn Tần thị từng nói không ít lần, Dùng chính lời bà ta chặn miệng bà ta không phải vừa khéo sao,

Khóe môi Diệp Thanh khẽ cong lên, Đông Trần cũng nhếch môi, giọng nhàn nhạt,

Nhạc mẫu định lấy chữ hiếu ép thê tử của ta, để nàng cầu xin thay bà, không cho chúng ta kiểm tra bọc đồ sao, Hay là nhạc mẫu đang chột dạ,

Lời này vừa nói ra, mọi người lập tức hiểu,

Nếu thật sự trong sạch, sao lại khiến con gái khó xử đến vậy,

Lâm thị lúc này lên tiếng, giọng điềm đạm nhưng đầy uy lực,

Thông gia, hai đứa nhỏ nói chuyện, bà dùng hiếu đạo ép chúng, Ta muốn kiểm tra bọc đồ, bà định dùng gì để ép ta,

Ý trong lời nói không hề cho Tần thị đường lui,

Hôm nay, nếu không cho xem bọc đồ, Tần thị đừng hòng rời khỏi Đông gia,

Thấy không còn cách thoát, Tần thị đảo mắt, định ngồi bệt xuống đất khóc lóc ăn vạ,

Diệp Thanh lập tức kéo nhẹ vạt áo Đông Trần, ra hiệu cho hắn nói chặn miệng Tần thị.

Nàng không tiện nói báo quan, dù sao cũng mang danh con gái, Nhưng Đông Trần thì khác, hắn chẳng màng ánh nhìn thế gian,

Đông Trần lạnh lùng nói,

Nếu báo quan nhạc mẫu bị đưa đến huyện nha tra hỏi, e rằng có nói mấy trăm lời cũng khó phân trần, Đến lúc đó không phải nhạc mẫu nói không trộm là được,

Nghe đến báo quan sắc mặt Tần thị tái mét,

Bà ta chỉ giỏi lăn lộn trong thôn, đến quan phủ thì làm sao dám,

Cuối cùng, vì sợ hãi và muốn rời đi cho nhanh, Tần thị ném bọc đồ vào lòng Diệp Thanh, thừa lúc mọi người không chú ý liền đẩy người chạy trốn,

Diệp Thanh mở bọc đồ trước mặt mọi người, bên trong chính là bạc và bộ trâm nàng bị mất.

Hàng xóm lập tức xôn xao,

Bà ta điên rồi sao,

Đến nhà con gái mình trộm đồ, đúng là không biết nói sao cho phải,

Diệp Thanh nhìn Đông Trần, khẽ nói,

Phu quân, nương ta gây phiền cho nhà mình rồi,

Đông Trần trầm mặc,

Lâm thị tiến lên hỏi,

Thanh nương, còn thiếu gì không,

Không thiếu, đều ở đây,

Lâm thị lúc này mới yên tâm,

Mọi người lần lượt ra về,

Khi chỉ còn hai người, Đông Trần nhìn Diệp Thanh,

Tối nay rất nóng sao,

Diệp Thanh ngơ

Nàng nhìn Đông Trần, trong lòng khẽ thở dài,

Nhìn hắn lúc này, nàng bỗng phát hiện lăng kính phản diện trong mắt mình, hình như đã nhạt đi đôi chút.

Chương 34: Có điều gì bất mãn

Không hiểu vì sao, Đông Trần luôn cảm thấy ánh mắt Diệp Thanh nhìn hắn lúc nãy có gì đó khác đi, chỉ là khác ở chỗ nào hắn lại không nói rõ được,

Diệp Thanh liếc hắn một cái, thẳng thừng quay về phòng, Ngay lúc Đông Trần vừa định bước theo, chỉ nghe rầm một tiếng, cánh cửa gỗ đã bị đóng sập lại, để lại hắn đứng sững ngoài cửa,

Hắn quay đầu nhìn sang Lâm thị, trong mắt mang theo chút nghi hoặc,

Vốn nghĩ Lâm thị sẽ giải thích giúp, nào ngờ bà chỉ lắc đầu, xoay người trở về phòng, bỏ lại Đông Trần một mình đứng ngoài, không hiểu chuyện gì xảy ra,

Diệp Thanh trở vào phòng, thay xong y phục mới mở cửa cho Đông Trần,

Phu quân, làm khó chàng rồi,

Vừa bước ra, nàng đã cúi đầu thuận mắt, nhỏ giọng xin lỗi,

Đông Trần hạ mắt liếc nhìn đỉnh đầu nàng một cái, không nói gì, vòng qua nàng bước vào phòng,

Sau khi cánh cửa bị đóng lại khi nãy, hắn cũng đã nghĩ thông suốt, Hai người vốn chưa có quan hệ thân mật, nàng đóng cửa thay y phục cũng là lẽ thường dù sao cũng phải tránh hiềm nghi,

Diệp Thanh đứng phía sau, bĩu môi, Nàng biết ngay mà, hắn nhất định sẽ để bụng chuyện vừa rồi,

Phu quân ta biết chàng không thích ta, nên mới tránh hiềm nghi để thay đồ, Nếu chàng thấy trong lòng không thoải mái, sau này ta không tránh nữa là được,

Diệp Thanh vừa nói vừa làm bộ ngượng ngùng, giọng nói mang theo vài phần xấu hổ,

Nghe vậy, Đông Trần khựng lại, nghiêng mắt nhìn nàng, Chỉ thấy nàng cúi đầu, vành tai đỏ ửng, hai tay không được tự nhiên mà nắm lấy vạt áo,

Hắn chỉ liếc nàng một cái, rồi thu lại ánh nhìn,

Không cần, Câu trả lời này vốn đã nằm trong dự liệu của Diệp Thanh, Với sự kiêu ngạo của Đông Trần, sao có thể thuận miệng đáp lời nàng được,

Vâng, vậy thôi,

Diệp Thanh cố tình để giọng mình trầm xuống vài phần thất vọng vừa đủ, không quá lộ liễu, nhưng cũng đủ để người khác nghe ra,

Đông Trần đang định nằm xuống, động tác bỗng khựng lại trong giây lát, Hắn liếc nàng bằng khóe mắt, rồi mới nằm xuống, giả như không nhận ra điều gì khác thường trong giọng nàng,

Hai người lại nằm nghỉ, Không bao lâu sau, cả hai lại bị đánh thức bởi giọng la lối chói tai của Tần thị,

Nhà họ Đông các ngươi nghe cho rõ đây, Nếu không chịu bồi tiền, cả nhà chúng ta sẽ ngồi lì ở đây không đi,

Giọng the thé đặc trưng của phụ nhân thôn quê khiến Diệp Thanh và Đông Trần đang ngủ mơ màng mở mắt ra,

Diệp Thanh cau mày, nghiêng đầu nhìn Đông Trần,

Hôm qua bà ta chẳng phải đã về rồi sao, Sao sáng sớm lại tới nữa,

Trong lòng nghĩ vậy, nhưng ngoài cửa đã có người đứng chặn, hai người không thể giả vờ không biết.

Cả hai vội khoác áo ngoài, bước ra khỏi phòng,

Vừa ra đến sân, Diệp Thanh đã thấy Tần thị dẫn theo hai người mặt mũi bầm dập đứng trước cổng hàng rào,

Chỉ nhìn vóc dáng và khuôn mặt sưng tím, nàng liền nhận ra đó là Diệp Đại Sơn và Diệp Thiên, cha và em trai của thân thể nguyên chủ,

Vừa thấy Diệp Thanh và Đông Trần, Tần thị càng mắng hăng hơn,

Đồ vong ân phụ nghĩa, Tao nuôi mày bao nhiêu năm, mày báo đáp tao như vậy hả,

Những lời mắng chửi không phân phải trái khiến sự chán ghét trong lòng Diệp Thanh dâng lên đến cực điểm, Nàng trầm mặt, dùng chính ánh mắt lạnh lẽo ngày đầu xuyên tới nhìn Tần thị,

Nương nuôi con thế nào, có liên quan gì đến việc nương dẫn người tới mắng cả nhà chúng con,

Xung quanh không ai ngờ Diệp Thanh lại dám trực tiếp trở mặt với mẹ ruột như vậy,

Cha mày với em trai mày bị đánh, chẳng phải do mày tìm người làm sao,

Tần thị kéo mạnh Diệp Thiên qua, chỉ vào khuôn mặt tím bầm của hắn mà gào lên,

Bà ta vừa về nhà không lâu thì có một đám người xông vào, đập phá đồ đạc, Ban đầu không đánh người, nhưng khi đàn ông trong nhà ra ngăn cản thì mới xảy ra xô xát,

Sau khi đám người kia rời đi, Tần thị càng nghĩ càng tức, liền kéo Diệp Đại Sơn và Diệp Thiên tới Đông gia làm loạn,

Trong mắt bà ta, chuyện Diệp gia gặp nạn nhất định là do Diệp Thanh liên lụy,

Nói ra lời này, chính nương cũng không tin đâu nhỉ,

Ánh mắt Diệp Thanh lạnh nhạt, giọng nói cũng chẳng còn chút nhiệt độ,

Tần thị bị nghẹn họng, vẫn cố cứng miệng,

Không phải do mày thì cũng là bị mày liên lụy,

Nghe vậy, Diệp Thanh gần như bật cười vì tức,

Nếu theo lời nhạc mẫu, không biết kẻ đập phá là ai, vậy Thanh nương phải gánh hết tội danh này sao,

Đông Trần vừa mở miệng, Diệp Thanh đã cảm thấy da gà nổi khắp người,

Hai chữ Thanh nương từ miệng hắn thốt ra, khiến nàng nổi hết cả gai ốc,

Đông Trần không biết nàng đang nghĩ gì, chỉ trầm mặt nhìn Tần thị, chờ bà ta trả lời,

Không phải bắt nó gánh thì là ai, Chẳng lẽ là chúng ta hay là Điềm nhi tự chuốc họa,

Trong lòng Tần thị, Diệp Điềm hiền lành chu đáo, tuyệt đối không thể gây rắc rối, Chỉ có Diệp Thanh cái đồ sao chổi mới mang họa về nhà,

Huống chi Diệp Điềm giờ đã là phu nhân thiên hộ, ai dám không có mắt mà đắc tội nàng,

Chính là nhà họ Trương kẻ bị Diệp Thanh kiện lên quan phủ phái người tới đập nhà chúng ta, Mẹ ta không hề vu oan cho nàng ta,

Diệp Thiên nghiến răng chỉ vào Diệp Thanh,

Nếu không phải nàng ta kiện con trai nhà họ Trương lên huyện nha, sao bọn họ lại bị trả thù,

Nghe nhắc đến Trương phủ, Diệp Thanh liền hiểu ra, Hóa ra là bên Diệp Điềm xảy ra vấn đề, nhưng Tần thị lại đổ hết lên đầu nàng,

Nếu thật sự là do ta gây ra, vì sao bọn họ không tìm ta, mà lại đi đập nhà các người,

Diệp Thanh liếc Diệp Thiên một cái, rồi giọng nói chợt trầm xuống, mang theo vài phần tổn thương,

Nương, con vẫn luôn biết nương không thích con, Nhưng con không ngờ nương lại chán ghét con đến mức, ngay cả chuyện không phải lỗi của con, cũng ép con gánh,

Nói xong, nàng quay sang Đông Trần, vành mắt hơi đỏ, giọng đầy áy náy,

Xin lỗi phu quân ta lúc nào cũng mang phiền phức về cho nhà mình,

Giọng nàng không cao không thấp, đủ để những người xung quanh nghe rõ,

Ngay lập tức, dân làng bắt đầu xì xào,

Ta nhớ hôm Diệp Thanh gả tới Đông gia còn treo cổ, Tần thị tới chỉ mắng con gái một trận, chẳng hề quan tâm,

Đúng vậy, mấy rắc rối của Đông gia dạo này, hình như phần lớn đều dính đến nhà mẹ đẻ của Diệp Thanh,

Con bé tốt thế kia, sao vào miệng nhà họ Diệp lại thành sao chổi,

Nhà họ Diệp thiên vị thế nào, ai mà chẳng biết,

Diệp Thanh gả sang Đông gia chưa bao lâu mà Đông gia đã trả sạch nợ, kiếm được bao nhiêu bạc kia kìa,

Dân làng mỗi người một câu, nhắc lại chiến tích của Diệp Thanh sau khi gả vào Đông gia,

Tần thị vốn đã đen mặt vì lời Diệp Thanh, nghe tới chuyện nàng kiếm được nhiều bạc, sắc mặt càng khó coi hơn, ánh mắt nhìn Diệp Thanh như thể nàng nợ bà ta cả núi tiền,

Đông Trần thấy vành mắt Diệp Thanh đỏ hoe, liền bước lên chắn tầm nhìn của Tần thị, bình thản nhưng kiên quyết nói,

Nhạc mẫu đại nhân, hiện giờ Diệp Thanh đã là người của Đông gia, Nếu nhạc mẫu có điều gì bất mãn, cứ nói với tiểu tế.
 
0 ❤︎ Bài viết: 23 Tìm chủ đề
Chương 34: Có điều gì bất mãn

Không hiểu vì sao, Đông Trần luôn cảm thấy ánh mắt Diệp Thanh nhìn hắn lúc nãy có gì đó khác đi, chỉ là khác ở chỗ nào hắn lại không nói rõ được,

Diệp Thanh liếc hắn một cái, thẳng thừng quay về phòng, Ngay lúc Đông Trần vừa định bước theo, chỉ nghe rầm một tiếng, cánh cửa gỗ đã bị đóng sập lại, để lại hắn đứng sững ngoài cửa,

Hắn quay đầu nhìn sang Lâm thị, trong mắt mang theo chút nghi hoặc,

Vốn nghĩ Lâm thị sẽ giải thích giúp, nào ngờ bà chỉ lắc đầu, xoay người trở về phòng, bỏ lại Đông Trần một mình đứng ngoài, không hiểu chuyện gì xảy ra,

Diệp Thanh trở vào phòng, thay xong y phục mới mở cửa cho Đông Trần,

Phu quân, làm khó chàng rồi,

Vừa bước ra, nàng đã cúi đầu thuận mắt, nhỏ giọng xin lỗi,

Đông Trần hạ mắt liếc nhìn đỉnh đầu nàng một cái, không nói gì, vòng qua nàng bước vào phòng,

Sau khi cánh cửa bị đóng lại khi nãy, hắn cũng đã nghĩ thông suốt, Hai người vốn chưa có quan hệ thân mật, nàng đóng cửa thay y phục cũng là lẽ thường dù sao cũng phải tránh hiềm nghi,

Diệp Thanh đứng phía sau, bĩu môi, Nàng biết ngay mà, hắn nhất định sẽ để bụng chuyện vừa rồi,

Phu quân ta biết chàng không thích ta, nên mới tránh hiềm nghi để thay đồ, Nếu chàng thấy trong lòng không thoải mái, sau này ta không tránh nữa là được,

Diệp Thanh vừa nói vừa làm bộ ngượng ngùng, giọng nói mang theo vài phần xấu hổ,

Nghe vậy, Đông Trần khựng lại, nghiêng mắt nhìn nàng, Chỉ thấy nàng cúi đầu, vành tai đỏ ửng, hai tay không được tự nhiên mà nắm lấy vạt áo,

Hắn chỉ liếc nàng một cái, rồi thu lại ánh nhìn,

Không cần, Câu trả lời này vốn đã nằm trong dự liệu của Diệp Thanh, Với sự kiêu ngạo của Đông Trần, sao có thể thuận miệng đáp lời nàng được,

Vâng, vậy thôi,

Diệp Thanh cố tình để giọng mình trầm xuống vài phần thất vọng vừa đủ, không quá lộ liễu, nhưng cũng đủ để người khác nghe ra,

Đông Trần đang định nằm xuống, động tác bỗng khựng lại trong giây lát, Hắn liếc nàng bằng khóe mắt, rồi mới nằm xuống, giả như không nhận ra điều gì khác thường trong giọng nàng,

Hai người lại nằm nghỉ, Không bao lâu sau, cả hai lại bị đánh thức bởi giọng la lối chói tai của Tần thị,

Nhà họ Đông các ngươi nghe cho rõ đây, Nếu không chịu bồi tiền, cả nhà chúng ta sẽ ngồi lì ở đây không đi,

Giọng the thé đặc trưng của phụ nhân thôn quê khiến Diệp Thanh và Đông Trần đang ngủ mơ màng mở mắt ra,

Diệp Thanh cau mày, nghiêng đầu nhìn Đông Trần,

Hôm qua bà ta chẳng phải đã về rồi sao, Sao sáng sớm lại tới nữa,

Trong lòng nghĩ vậy, nhưng ngoài cửa đã có người đứng chặn, hai người không thể giả vờ không biết.

Cả hai vội khoác áo ngoài, bước ra khỏi phòng,

Vừa ra đến sân, Diệp Thanh đã thấy Tần thị dẫn theo hai người mặt mũi bầm dập đứng trước cổng hàng rào,

Chỉ nhìn vóc dáng và khuôn mặt sưng tím, nàng liền nhận ra đó là Diệp Đại Sơn và Diệp Thiên, cha và em trai của thân thể nguyên chủ,

Vừa thấy Diệp Thanh và Đông Trần, Tần thị càng mắng hăng hơn,

Đồ vong ân phụ nghĩa, Tao nuôi mày bao nhiêu năm, mày báo đáp tao như vậy hả,

Những lời mắng chửi không phân phải trái khiến sự chán ghét trong lòng Diệp Thanh dâng lên đến cực điểm, Nàng trầm mặt, dùng chính ánh mắt lạnh lẽo ngày đầu xuyên tới nhìn Tần thị,

Nương nuôi con thế nào, có liên quan gì đến việc nương dẫn người tới mắng cả nhà chúng con,

Xung quanh không ai ngờ Diệp Thanh lại dám trực tiếp trở mặt với mẹ ruột như vậy,

Cha mày với em trai mày bị đánh, chẳng phải do mày tìm người làm sao,

Tần thị kéo mạnh Diệp Thiên qua, chỉ vào khuôn mặt tím bầm của hắn mà gào lên,

Bà ta vừa về nhà không lâu thì có một đám người xông vào, đập phá đồ đạc, Ban đầu không đánh người, nhưng khi đàn ông trong nhà ra ngăn cản thì mới xảy ra xô xát,

Sau khi đám người kia rời đi, Tần thị càng nghĩ càng tức, liền kéo Diệp Đại Sơn và Diệp Thiên tới Đông gia làm loạn,

Trong mắt bà ta, chuyện Diệp gia gặp nạn nhất định là do Diệp Thanh liên lụy,

Nói ra lời này, chính nương cũng không tin đâu nhỉ,

Ánh mắt Diệp Thanh lạnh nhạt, giọng nói cũng chẳng còn chút nhiệt độ,

Tần thị bị nghẹn họng, vẫn cố cứng miệng,

Không phải do mày thì cũng là bị mày liên lụy,

Nghe vậy, Diệp Thanh gần như bật cười vì tức,

Nếu theo lời nhạc mẫu, không biết kẻ đập phá là ai, vậy Thanh nương phải gánh hết tội danh này sao,

Đông Trần vừa mở miệng, Diệp Thanh đã cảm thấy da gà nổi khắp người,

Hai chữ Thanh nương từ miệng hắn thốt ra, khiến nàng nổi hết cả gai ốc,

Đông Trần không biết nàng đang nghĩ gì, chỉ trầm mặt nhìn Tần thị, chờ bà ta trả lời,

Không phải bắt nó gánh thì là ai, Chẳng lẽ là chúng ta hay là Điềm nhi tự chuốc họa,

Trong lòng Tần thị, Diệp Điềm hiền lành chu đáo, tuyệt đối không thể gây rắc rối, Chỉ có Diệp Thanh cái đồ sao chổi mới mang họa về nhà,

Huống chi Diệp Điềm giờ đã là phu nhân thiên hộ, ai dám không có mắt mà đắc tội nàng,

Chính là nhà họ Trương kẻ bị Diệp Thanh kiện lên quan phủ phái người tới đập nhà chúng ta, Mẹ ta không hề vu oan cho nàng ta,

Diệp Thiên nghiến răng chỉ vào Diệp Thanh,

Nếu không phải nàng ta kiện con trai nhà họ Trương lên huyện nha, sao bọn họ lại bị trả thù,

Nghe nhắc đến Trương phủ, Diệp Thanh liền hiểu ra, Hóa ra là bên Diệp Điềm xảy ra vấn đề, nhưng Tần thị lại đổ hết lên đầu nàng,

Nếu thật sự là do ta gây ra, vì sao bọn họ không tìm ta, mà lại đi đập nhà các người,

Diệp Thanh liếc Diệp Thiên một cái, rồi giọng nói chợt trầm xuống, mang theo vài phần tổn thương,

Nương, con vẫn luôn biết nương không thích con, Nhưng con không ngờ nương lại chán ghét con đến mức, ngay cả chuyện không phải lỗi của con, cũng ép con gánh,

Nói xong, nàng quay sang Đông Trần, vành mắt hơi đỏ, giọng đầy áy náy,

Xin lỗi phu quân ta lúc nào cũng mang phiền phức về cho nhà mình,

Giọng nàng không cao không thấp, đủ để những người xung quanh nghe rõ,

Ngay lập tức, dân làng bắt đầu xì xào,

Ta nhớ hôm Diệp Thanh gả tới Đông gia còn treo cổ, Tần thị tới chỉ mắng con gái một trận, chẳng hề quan tâm,

Đúng vậy, mấy rắc rối của Đông gia dạo này, hình như phần lớn đều dính đến nhà mẹ đẻ của Diệp Thanh,

Con bé tốt thế kia, sao vào miệng nhà họ Diệp lại thành sao chổi,

Nhà họ Diệp thiên vị thế nào, ai mà chẳng biết,

Diệp Thanh gả sang Đông gia chưa bao lâu mà Đông gia đã trả sạch nợ, kiếm được bao nhiêu bạc kia kìa,

Dân làng mỗi người một câu, nhắc lại chiến tích của Diệp Thanh sau khi gả vào Đông gia,

Tần thị vốn đã đen mặt vì lời Diệp Thanh, nghe tới chuyện nàng kiếm được nhiều bạc, sắc mặt càng khó coi hơn, ánh mắt nhìn Diệp Thanh như thể nàng nợ bà ta cả núi tiền,

Đông Trần thấy vành mắt Diệp Thanh đỏ hoe, liền bước lên chắn tầm nhìn của Tần thị, bình thản nhưng kiên quyết nói,

Nhạc mẫu đại nhân, hiện giờ Diệp Thanh đã là người của Đông gia, Nếu nhạc mẫu có điều gì bất mãn, cứ nói với tiểu tế.

Chương 35: Thanh nương nói có lý

Ta dạy dỗ con gái ruột của mình, liên quan gì tới ngươi,

Tần thị trừng mắt, giọng đầy ngang ngược,

Nó là người nhà họ Đông từ lúc nào, Nó do ta sinh, ta nuôi lớn, ta nói nó vài câu chẳng lẽ còn phải xin phép ngươi,

Trong mắt Tần thị, lời mình nói ra là chân lý, Diệp Thanh là con gái bà ta, chỉ cần nghe lời là đủ, cãi lại tức là sai,

Nghe vậy, sắc mặt Đông Trần cũng trầm xuống, trong đôi mắt đen lóe lên sự chán ghét không che giấu,

Vậy việc nhạc mẫu tối qua lén tới nhà tiểu tế lấy tài vật, cũng là vì cho rằng Diệp Thanh là con gái mình, nên lấy đồ của con gái lúc nào cũng coi là hiếu kính sao,

Vốn Đông Trần không định nhắc lại chuyện đêm qua, Dù có ồn ào, nhưng nếu hắn không nói ra, cùng lắm người ngoài chỉ bàn tán sau lưng, cũng không khiến Diệp Thanh quá khó coi,

Ai ngờ Tần thị mặt dày vô sỉ, nhà mình bị đập phá còn có mặt chạy sang Đông gia đòi tiền,

Bà ta cố tình làm lớn chuyện từ sáng sớm, gọi đông người tới, chính là muốn Diệp Thanh vì ngại miệng đời mà không dám cãi,

Nào ngờ lại gặp phải Đông Trần kẻ giữa đường nhảy ra còn đem chuyện tối qua bà ta trộm đồ nói toạc ra,

Ngươi nói bậy cái gì, Hôm qua ta tới là vì Diệp Thanh đã hứa hiếu kính ta,

Tần thị cãi chày cãi cối, nhưng khí thế rõ ràng không đủ,

Đông Trần quay đầu nhìn Diệp Thanh, ánh mắt hơi nheo lại,

Nếu là đồ Diệp Thanh hiếu kính, vì sao nhạc mẫu lại vào phòng nương ta lấy,

Hắn quan sát phản ứng của nàng,

Hắn không tin Diệp Thanh sẽ chủ động hiếu kính Tần thị,

Qua thời gian chung sống, Đông Trần đã sớm nhìn ra, trước mặt người ngoài Diệp Thanh luôn tỏ vẻ nhẫn nhịn với Tần thị nhưng sau lưng, nàng chưa bao giờ chịu thiệt,

Chợt hắn nhớ tới ngày thứ hai sau khi thành thân, Tần thị tới dạy dỗ Diệp Thanh kết quả không những không chiếm được tiện nghi, còn mất toi hai quan tiền,

Nghĩ tới đó, ánh mắt Đông Trần nhìn Diệp Thanh đổi khác, trong lòng bỗng dâng lên chút chờ mong, muốn xem nàng sẽ xử trí chuyện hôm nay thế nào,

Diệp Thanh đương nhiên cảm nhận được ánh nhìn dò xét ấy,

Nàng cố làm như không thấy, vành mắt đỏ hoe, ấm ức nhìn Tần thị,

Từ nhỏ nương có đồ tốt đều để cho đệ đệ hoặc muội muội, nói con sớm muộn cũng xuất giá, giữ lại chẳng ích gì,

Ngày con thành thân, chính miệng nương còn dặn con, sau khi gả đi thì đừng qua lại với nhà mẹ đẻ,

Thậm chí nương còn chê nhà chồng con nghèo, sợ liên lụy nhà mẹ đẻ bảo con tốt nhất nên đoạn tuyệt quan hệ,

Hơn nữa con chưa từng nói sẽ hiếu kính nương thứ gì, Phu quân vẫn thường nói, làm người phải giữ lễ nghĩa, không thể vì chút lợi mà vứt bỏ đạo làm người,

Việc nương làm tối qua thật sự khiến con lạnh lòng,

Con chỉ muốn hỏi một câu con có thật là con gái của nương không,

Nói xong Diệp Thanh ngẩng lên nhìn Đông Trần, trong đôi mắt đỏ ửng lộ ra một tia ám hiệu chỉ hai người hiểu,

Đừng nương tay, hãy khiến mọi người biết rõ, bà ta chính là kẻ trộm,

Đông Trần bắt được ánh mắt ấy, trong con ngươi đen sẫm thoáng qua một tia sáng, rồi nhanh chóng thu lại,

Hắn xoay sang Tần thị, giọng lạnh lùng,

Không hỏi mà tự ý lấy tức là trộm, Nhạc mẫu bà còn lời gì để nói,

Trộm cái gì mà trộm, Diệp Thanh là trưởng nữ nhà ta, đồ của nó vốn là của nhà ta,

Diệp Thiên lập tức nhảy ra phản bác, giọng đầy hằn học,

Hơn nữa nhà họ Đông các ngươi thì có gì đáng giá, Mẹ ta tới trộm ư, Ta thấy các ngươi vu vạ thì có,

Từ nhỏ hắn đã khinh thường người chị chỉ có dung mạo này, Trong mắt hắn Diệp Thanh chẳng được tích sự gì ngoài khuôn mặt,

Đêm qua nương tới lấy đồ hàng xóm xung quanh đều nhìn thấy,

Giọng Diệp Thanh nhẹ hẳn đi, trong đó không còn chút thân tình nào,

Tần thị cười lạnh, Bà ta chỉ tin bạc nằm trong tay mình mới là thật,

Ta nghe nói rồi, Trương gia bồi thường cho ngươi sáu mươi lượng, hôm qua bày sạp cũng kiếm được không ít, Nhà ta bị đập phá đều là do ngươi gây ra, ngươi phải bồi thường, Nếu không ta sẽ ngồi đây không đi,

Nói xong bà ta ngồi phịch xuống đất định ăn vạ,

Diệp Thanh suýt nữa không nhịn được mà đá cho bà ta một cước,

Nàng cắn răng cố ép vẻ mặt đau buồn,

Nếu vậy nương theo con tới Trương phủ một chuyến,

Nếu thật do con gây ra tiền sửa sang con nguyện bồi thường,

Còn nếu không phải xin thứ cho con không thể đáp ứng,

Bốn chữ cuối cùng gần như được nghiến ra từ kẽ răng,

Đông Trần nhìn nàng, đáy mắt tràn đầy ý cười, chỉ là rất nhanh đã thu lại,

Thanh nương nói có lý, các người thấy sao,

Hai chữ Thanh nương lại khiến Diệp Thanh rùng mình,

Nàng lén kéo vạt áo hắn, nhỏ giọng,

Có thể đổi cách xưng hô không,

Trong mắt người ngoài, động tác ấy lại giống hệt phu thê thân mật,

Ngay cả Lâm thị cũng gật đầu mỉm cười.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back