Nàng thơ nào phải nàng thơ
Là người mang đến cho mình mộng mơ
Người xưa, nghĩa cũ, thẫn thờ
Từng đem giọng nói, tiếng cười vẩn vơ
Mang theo một chút bất ngờ
Thương tâm động phách, đến chờ thời cơ
Tổn hao quá khứ, thì giờ
Mong gì gặp lại, người đầy vết thương
Chuyện tình cũ mãi vấn vương
Tới trong bản thảo, chương hồi chưa ra
Chẳng phải tốt đẹp, nhưng là
Người ta bước tiếp, Miêu dừng bước ra
Cười bản thân thật ngốc mà
Chê mình ảo tưởng, nhất thời tâm ma.
P/s: Người 'ngắm trăng soi' ngoài cửa sổ. Miêu nhòm 'cửa sổ' ngắm người kia.
Cảm ơn bạn đã gửi cho mình những suy nghĩ của bạn về những gì mình viết!
Mình nghĩ rằng,
"Nếu thế giới của hai người có thể chạm đến tần số cảm xúc của mỗi người, vậy thì đây là điều rất đỗi quý giá với mình. Vì, mình cũng đã góp chút gì đó để mình, bạn, và nhiều người khác cảm thấy bình yên và thú vị hơn với xúc cảm khác nhau mỗi ngày"
Mỗi ngày mỗi cảm xúc, hi vọng bạn có thể tìm được sự đồng điệu về cảm xúc trong lời tâm sự của mình!
Cảm ơn bạn đã đọc và ghi ra những nghĩ suy của bạn cho mình biết! Mình cảm ơn ạ!

Reactions: Nguyễn Ngọc Nguyên, LieuDuong và Bán Nguyệt