Bạn được rachelwatson mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
rachelwatson
Lượt thích
5,547

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Bạn ơi mình thấy mấy chap 59 68 18 gì đó đều có cảnh H raw ở link khác, không biết bạn có dịch không hay chỉ dịch theo bản update trên nền tảng thôi ạ?
    rachelwatson
    rachelwatson
    Mình chưa coi tới đó nên cũng không biết nữa. Bạn đón đọc nha ^^
    Chào bạn. Bạn ơi ,bộ Quyền Thần Tái Thế có một đoạn H nhẹ không có ở bản raw (tác giả đăng chỗ khác) thì bạn có dịch không ạ? Với cả mình đọc truyện tranh lẫn QT thì đều thấy để tên thụ là Tô Yến. Mình biết Án hay Yến thì đều phiên âm là /yan/,nhưng theo mình thấy thì nghe Yến hay hơn. Tất nhiên đây chỉ là suy nghĩ riêng của mình thôi ạ.
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Viết xong tự truyện nhìn lại bản thân mình tự hỏi: "Tôi của những năm tháng ấy tốt đẹp như vậy sao lại tự đánh mất những phẩm chất tốt của chính mình?"
  • Chao xìn!

    Chả là bế quan đi thi, off hai ngày thôi mà thông báo nhảy lên 44 cái.

    Bị nghỉ mất một buổi chạy rồi.

    Được cái anh em trong lớp mời đi ăn, đi ca vui phết.

    Nâng cốc bia vàng, bọt chưa tan

    Nói cười vội vã, tiệc sắp tàn

    Sập sình ca hát, vui một lát

    Tiệc tàn, thi cử, bước sang trang!
  • Vua Biển Nghi Phuc Vua Biển wrote on Nghi Phuc's profile.
    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện của mình ạ, chúc bạn buổi tối vui vẻ!
  • Tôi của những năm tháng ấy giờ đang ở đâu (p1)

    Tôi gặp lại cậu vào một buổi chiều không có gì đặc biệt.

    Trời không mưa, cũng chẳng nắng đẹp. Chỉ là một ngày trôi qua nhạt nhòa như bao ngày khác-những ngày mà tôi dành phần lớn thời gian để trì hoãn, lướt điện thoại, và tự hứa "mai sẽ bắt đầu lại".

    Cậu đứng đó, trước mặt tôi, gầy hơn một chút, ánh mắt sáng hơn rất nhiều.

    "Lâu rồi không gặp," cậu nói.

    Tôi nhìn cậu, hơi khựng lại. Tôi nhận ra ngay. Không cần giới thiệu. Không cần giải thích.

    Đó là tôi-của nhiều năm về trước.

    Cậu ngồi xuống bên cạnh tôi, chống cằm nhìn tôi như đang quan sát một thứ gì đó xa lạ.

    "Dạo này cậu sao rồi?"

    Tôi cười gượng:

    "Ổn.. Chắc vậy."

    Cậu không hỏi thêm. Chỉ nhìn quanh căn phòng bừa bộn, màn hình máy tính vẫn còn mở dở một công việc chưa hoàn thành, và chiếc điện thoại đang sáng lên với những thông báo vô nghĩa.

    "Tớ nhớ cậu từng nói sẽ không sống kiểu này."

    Câu nói nhẹ như gió, nhưng đâm thẳng vào tôi.
  • Back