Bạn được Phaledenvo mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Phaledenvo
Lượt thích
3,537

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • cho mình hỏi nếu như nội dung chương có hơi chút nhạy cảm,mình đưa vào thẻ hide có tránh ccao không bạn.
    Phaledenvo
    Phaledenvo
    Không tránh được đâu bạn, vì khi người đọc mở thẻ hide ra đọc google vẫn có thể ghi nhận được qua trình duyệt. Nên là bạn hạn chế nhé. Việc google cảnh cáo khá là nghiêm trọng ạ.
    Nguyễn Ngọc Nguyên
    Nguyễn Ngọc Nguyên
    ừm,cám ơn bạn nhé!
    Phaledenvo
    Phaledenvo
    Không có gì ạ, bạn cần giúp gì thì cứ nhắn cho mình nha.
    ừm, mình sửa xong dấu phẩy rồi. Hok biết sao hok cách nữa,chắc máy tính của mình nó bị bệnh nữa rồi.
    Bạn ơi. Đam mỹ tình yêu bất tử p2 mình đã lược bỏ hết tình tiết h. Hiện tại gần như là thanh thủy văn luôn á. Lâu nay mình hơi cẩu thả. Cám ơn bạn đã nhắc nhở. À máy tính mình hư đem sửa rồi ko dẫn link đc. Dấu ba chấm mình sửa sau. Đt hơi bất tiện. Bạn thông cảm.
    Đọc cái này để biết ngày xưa tôi khùng đến cỡ nào, mà Level khùng nó tăng dần đều theo thời gian:
    Có con chó
    Tên là hó.
    Người thấy nó ,
    Gọi con chó.
    Nó nhăn nhó:
    Tao tên hó.
    Mày kêu chó,
    Tao cắn đó.
    Người cười nó:
    Mày tên hó,
    Kêu con hó,
    Tắt thành chó.
    Thế là hó,
    Hay là chó?
    Rối rồi đó.
    Thôi chém gió.
    ĐT
    Giật mình thức dậy, nhìn đồng hồ gần ba giờ sáng. Vài cơn đau vẫn lần lượt xoẹt ngang qua đầu. Hóa ra mấy nay stress nặng đến như vậy. Cứ nghĩ tìm công việc bớt áp lực một chút sẽ không stress nữa, nhưng lại quên mình stress không hẳn hoàn toàn do công việc cũ. Cố gắng giải thoát mình trong suy nghĩ. Biết rằng mình đơn độc, biết rằng không ai hiểu nhưng vẫn phải mạnh mẽ vượt qua. Một mình chống chọi giữa bão lòng thật sự quá mệt mỏi. Đôi lúc muốn buông tay nhưng lại sợ hai chữ hối hận. Chỉ là không biết mình gồng gánh được bao lâu nữa.
    Chúng ta như những đóa hoa, nở rồi tàn. Có người nở sớm, có người nở muộn, có người trong đời chỉ nở một lần, có người nở rồi tàn, tàn rồi lại nở. Dù là như thế nào thì mỗi lần nở đều là lần rực rỡ nhất, ngào ngạt nhất.
    Hoa có loại nở kiêu sa, rầm rộ, cuốn hút bao ánh nhìn, cũng có loại nở trong âm thầm, lặng lẽ. Người cũng thế, có người muốn cả thế giới có thể chiêm ngưỡng mình, nhưng cũng có người chỉ cần một người ngắm nhìn là đủ.
    Nếu có một ngày tôi nở rực rỡ chỉ cầu người tri kỉ không cầu kẻ qua đường.
    Đông Tàn.
    Khi ta còn là một đứa trẻ sơ sinh, nếu đau ta sẽ khóc, khóc thật to.
    Khi đã biết nói, mỗi khi đau ta sẽ vừa kêu la vừa khóc thật to.
    Lớn thêm một chút, ta sẽ giảm dần mức độ kêu la và khóc.
    Thêm vài tuổi nữa, ta chọn than vãn về mấy cơn đau.
    Trưởng thành rồi, ta lại khóc cho những nỗi đau. Chỉ khác là, ta khóc ngược vào trong.
    Đông Tàn.
    Cảm giác mất đi một người thân yêu chính là mất đi một khoảng trống trong tim. Ngày trước tuy ít gặp mặt nhưng ở vẫn hiện hữu trong tâm trí người thân yêu vẫn còn. Giờ mất đi rồi, vào ra quạnh quẽ. Đôi khi muốn đến thăm cũng còn đâu mà thăm hỏi. Chỉ còn lại khói nhang nghi ngút. Tôi tự hỏi lúc sống quạnh hiu, lúc mất nhang khói đủ đầy có ấm áp?
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Thanh Trắc Nguyễn Văn Chì Đen Thanh Trắc Nguyễn Văn wrote on Chì Đen's profile.
    Cảm ơn Chì Đen đã like ủng hộ bài viết của Thanh Trắc Nguyễn Văn. Chúc em luôn vui vẻ và hạnh phúc
  • Nàng thơ nào phải nàng thơ

    Là người mang đến cho mình mộng mơ

    Người xưa, nghĩa cũ, thẫn thờ

    Từng đem giọng nói, tiếng cười vẩn vơ

    Mang theo một chút bất ngờ

    Thương tâm động phách, đến chờ thời cơ

    Tổn hao quá khứ, thì giờ

    Mong gì gặp lại, người đầy vết thương

    Chuyện tình cũ mãi vấn vương

    Tới trong bản thảo, chương hồi chưa ra

    Chẳng phải tốt đẹp, nhưng là

    Người ta bước tiếp, Miêu dừng bước ra

    Cười bản thân thật ngốc mà

    Chê mình ảo tưởng, nhất thời tâm ma.

    P/s: Người 'ngắm trăng soi' ngoài cửa sổ. Miêu nhòm 'cửa sổ' ngắm người kia.
  • Đêm nay đánh gì đây em
  • "Có những người xuất hiện trong đời không phải để ở lại mãi mãi, mà để thắp lên một ánh đèn cho ta giữa quãng đường tối nhất. Có thể sau này chúng ta sẽ đi về những hướng khác nhau, nhưng tôi vẫn sẽ nhớ khoảng thời gian có người ngồi cạnh mình, kiên nhẫn đọc từng dòng chữ vụng về. Nếu một ngày nào đó cậu ấy vô tình đọc được câu chuyện này, tôi hi vọng cậu sẽ hiểu rằng: Những thành công của tớ hôm nay, luôn có một phần rất lớn thuộc về cậu. Cảm ơn cậu rất nhiều."

    P/s: Nếu có ai hỏi tớ: "Lý do cậu viết là gì?", tớ sẽ trả lời: CẬU LÀ LÝ DO TỚ VIẾT
  • Trời đang hành người đó hả. Sáng nắng 35 độ, chiều mưa ngập đường. Thời tiết cứ thế này thì sống kiểu gì.
  • Back