Bạn được Lý Công Sơn mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
Lý Công Sơn
Lượt thích
1

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Ngươi thấy, không nhất định là chân tướng, ngươi cho rằng không tồn tại, không nhất định… là thật không tồn tại. Như ngàn vạn người ngủ say, ngươi mở mắt ra, ngươi là may mắn, cũng là bi ai, bởi vì ngươi không tin mình chỗ nhìn, bởi vì ngươi một khi tin tưởng, ngươi sẽ trở thành thế gian không cho phép… bởi vì, ngươi đã tỉnh.

    Ngàn vạn người thức tỉnh, có thể ngươi còn đang ngủ say… là không muốn tỉnh lại, hay là… ngươi cho là mình đã thức tỉnh, cái gì là ngủ say, cái gì lại là thức tỉnh, hết thảy chỉ là… Ngươi thấy thế giới, người khác… Không nhìn thấy.
    Đối với người bình thường, dù mười năm không là một đời nhưng cũng là hồi ức. Mười năm trước có lẽ bên cạnh ngươi có người làm bạn, mười năm trước, có lẽ ngươi là thiếu niên thỏa thê mãn nguyện, mười năm trước có lẽ ngươi không hiểu quý trọng, mười năm trước có lẻ người vui vẻ mơ lòng, cười ngây thơ vô âu lo.

    Nhưng mười năm sau.

    Ngươi sẽ chỉ nhìn trời xanh mây trắng, nhìn trời mọc trời lặn, cảm thán mình, cuối cùng vẫn là kẻ bình thường.
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • 55255400790_ed997846fb_o.png


    Cái map kì cục...
  • Đếm ngược 1day..

    09-05-2010

    09-05-2026.
  • 55254055982_8eedf40dee_o.png


    Đang đùa nhau hả?
  • Vua Biển quynhanh2015 Vua Biển wrote on quynhanh2015's profile.
    Bạn hãy dùng 1 xu trong tài khoản kích hoạt tài khoản để đăng bài tại diễn đàn nhé.
  • Có lẽ, không phải mọi người bước vào đời nhau đều để ở lại. Có người chỉ xuất hiện đủ lâu để dạy ta cách cất cảm xúc trở về bóng tối.


    Có những người từng xuất hiện trong cuộc đời như một nơi để mình gửi gắm cảm xúc. Ta kể họ nghe những ý tưởng còn dang dở, những câu chữ chưa hoàn thiện, những đoạn truyện còn vụng về,... Ta nghĩ rằng chỉ cần có một người chịu đọc bằng trái tim, mọi thứ đã đủ đáng quý rồi. Nhưng hóa ra, không phải ai cũng nhìn câu chuyện bằng cùng một ánh mắt.
    Không ai sai cả, chỉ là không thể bước cùng nhau trên một con đường.
    Điều khiến người ta buồn nhất không phải bị xem thường. Mà là cảm giác những điều mình từng trân trọng lại trở nên nhỏ bé trong mắt một người mình từng tin tưởng.
    Tôi từng nghĩ, chỉ cần có người hiểu được ý nghĩa phía sau những câu chữ méo mó ấy là đủ.
    Nhưng rồi tôi nhận ra, có những người đọc văn bằng đôi mắt, còn tôi lại viết bằng nơi đã từng rạn vỡ.
    Có lẽ, không phải mọi người bước vào đời nhau đều để ở lại. Có người chỉ xuất hiện đủ lâu để dạy ta cách cất cảm xúc trở về bóng tối.
    Cho nên thứ rời đi không phải một mối quan hệ.
    Mà là cảm giác được lắng nghe.​
  • Back