Chương 4: Nhà hảo tâm
Khuôn mặt tên Văn Thùy hiện ra dưới ánh đèn trần với một vết sẹo dài và gớm ghiếc, kéo xếch từ đuôi mắt phải cắt ngang xuống tận khóe miệng. Ông ta cất một tiếng cười khùng khục trong cổ họng, nụ cười làm vết sẹo co rúm lại trông vô cùng quái dị, rồi bước đi khập khiễng...