- Xu
- 34,277
Chương 80: Máu người
Tạ Tinh Lan theo Lý Vân Kỳ từ ngoại viện bước vào, chỉ liếc mắt một cái, hắn đã nhìn thấy Tần Anh đang đứng giữa đám đông. Hôm nay nàng mặc chiếc váy màu trắng ngà thêu hoa lan, tay áo gọn gang, so với những bộ trường sam tay rộng thường ngày, bộ y phục này càng tôn lên vẻ nhanh nhẹn và anh khí của nàng.
Tần Anh cũng đang nhìn hắn, bốn mắt chạm nhau, trong đáy mắt nàng thấp thoáng vài phần bất ngờ, như đang lặng lẽ nói, không ngờ hắn cũng tới, trong mắt Tạ Tinh Lan thoáng hiện một tia sáng, rồi hắn nhanh chóng chuyển ánh nhìn sang những người khác.
Lý Vân Kỳ và Triệu Vọng Thư cùng phục vụ trong Thần Sách quân, hai phủ vốn giao hảo thân thiết, nên Triệu Vọng Thư xuất hiện cũng chẳng có gì lạ, nhưng việc Tạ Tinh Lan cũng đến khiến mọi người đều lộ vẻ khác nhau, đặc biệt là Đỗ Tử Cần. Hắn vốn có hiềm khích cũ với Tạ Tinh Lan, nên rất không hài lòng khi biết hôm nay Lý Vân Kỳ lại mời cả hắn đến.
Đỗ Tử Cần bước lên một bước, cười như không cười:
- Ồ... không ngờ Tạ Tướng quân cũng đến đấy--
Sắc mặt Tạ Tinh Lan vẫn bình thản, Lý Vân Kỳ cười nói:
- Mọi người đều là chỗ quen biết, cũng chẳng cần giới thiệu nữa, đi săn thì càng đông càng vui, hôm nay trời thu trong xanh, vừa hay mọi người có thể nhân dịp này luận bàn một phen.
Đỗ Tử Cần hừ nhẹ.
- Cũng phải, con cháu các gia tộc chúng ta từ nhỏ đều học cưỡi ngựa bắn cung, đúng là nên tỷ thí một trận.
Ánh mắt hắn lướt qua Tạ Tinh Lan.
- Năm xưa lão Tạ Tướng quân cũng xuất thân từ quân ngũ, không biết Tiểu Tạ Tướng quân đã kế thừa được mấy phần phong thái của phụ thân?
Vừa nhắc đến Tạ Chính Tắc, sắc mặt mọi người đều khẽ biến đổi. Năm ấy, Tạ Chính Tắc lập nhiều chiến công nơi sa trường, nhưng về sau, ông lại trở thành cận thần được Trinh Nguyên Đế vô cùng sủng tín, quyền khuynh triều dã, thanh danh cũng vì thế mà xấu đến tột cùng. Mấy gia tộc có mặt hôm nay tuy chưa từng trực tiếp chịu hại dưới tay ông, nhưng năm xưa cũng không một ai muốn qua lại với Tạ Chính Tắc.
Lý Vân Kỳ khẽ cau mày.
- Tử Cần--
Dẫu sao hôm nay cũng là Quận vương phủ đứng ra làm chủ, Đỗ Tử Cần không tiện gây chuyện quá đáng, một tia sáng lạnh lướt qua đáy mắt hắn.
- Đã là tỷ thí, vậy chắc cũng phải có phần thưởng chứ?
Sắc mặt Lý Vân Kỳ lập tức giãn ra.
- Tất nhiên là có, người săn được nhiều con mồi nhất sẽ nhận được một thanh Thừa Quân kiếm!
Bùi Hy vừa nghe đã hứng thú.
- Có phải là thanh Thừa Quân truyền lại từ thời tiền triều không?
Lý Vân Kỳ mỉm cười.
- Đúng vậy, Thừa Quân có tổng cộng năm thanh, phần thưởng hôm nay chính là thanh đoản kiếm dài một thước ấy, người đâu--
Một thị vệ phía sau lập tức nâng chiếc hộp gấm bước lên, Lý Vân Kỳ tự tay mở nắp hộp, quả nhiên bên trong đặt một thanh đoản kiếm dài chừng một thước, hắn cầm kiếm lên. "Keng!" Lưỡi kiếm vừa rời khỏi vỏ, một luồng hàn quang lạnh lẽo lóe lên, mọi người chăm chú nhìn, chỉ thấy lưỡi Thừa Quân kiếm mỏng như cánh ve, dưới ánh mặt trời rực rỡ giữa trưa càng toát lên vẻ sắc bén khiến người ta không rét mà run.
Đỗ Tử Cần trầm trồ khen một tiếng:
- Kiếm tốt! Đúng là món hời lớn, có phần thưởng hậu hĩnh này, mọi người mới phấn chấn tinh thần được.
Lý Vân Kỳ đậy nắp hộp gấm lại, thấy mọi người đã dùng xong bữa trưa, liền lên tiếng thúc giục: - - Giờ lành đã cận kề, chúng ta lập tức xuất phát, lấy lúc chiều tà, khoảng nửa khắc sau giờ Dậu làm hạn định, ai về trễ coi như tự ý bỏ cuộc.
Đỗ Tử Cần bàn về văn chương thì chịu thua, nhưng nói tới cung ngựa võ nghệ thì lại đầy lòng tự tin, lập tức vui vẻ nhận lời, liền sai gia nhân đi lấy cây cung quý của mình.
Các vị công tử khác cũng đều mang theo binh khí thuận tay, nhao nhao sai người hầu chuẩn bị. Lúc này, Lý Phương Nhuỵ quay sang nhìn những vị khuê tú phía sau, ôn tồn nói:
- Biết các tỷ muội không thạo việc săn bắn, hôm nay ta đã chuẩn bị sẵn mấy cây đoản cung vừa tay, lát nữa lên hậu sơn, chúng ta cứ coi như đi dạo chơi ngắm cảnh, không cần quá sức làm gì, nếu thấy mỏi mệt thì cứ việc quay về sớm.
Lý Phương Nhuỵ vừa dặn người đi lấy cung, Tạ Tinh Lan liền nhìn thấy Tần Anh không hề có ý từ chối, hắn khẽ chau mày, bước tới gần rồi thẳng thắn hỏi:
- Hôm nay huyện chúa không mang theo cây cung nào sao?
Tần Anh vốn đang muốn tìm hắn hỏi cho ra lẽ chuyện này, liền chủ động bước tránh sang một bên vài bước, chờ Tạ Tinh Lan bước tới gần, nàng mới nhỏ giọng nói:
- Tạ đại nhân thật là hào phóng quá đỗi, ngay cả vật tiến cống do bệ hạ ngự ban mà cũng dám đem tặng người khác, hôm nay nếu ta mang ra dùng, chẳng phải sẽ rất dễ chuốc lấy lời ra tiếng vào sao?
Khóe môi Tạ Tinh Lan khẽ cong lên một nét cười:
- Cây cung Đồng Hoa đó đã được ban xuống từ lâu, vả lại hôm ấy lúc nhận ban thưởng cũng chẳng có người ngoài ở đó, trừ phi là kẻ cực kỳ tường tận về các món cống phẩm của các nước, bằng không rất khó nhận ra, người không cần phải lo lắng.
Tần Anh vốn dĩ chỉ nghe nói đó là đồ tiến cống thì nghĩ ngay đến sự quý giá của nó, chứ chưa từng suy xét kỹ đến tầng nghĩa này, nhưng nàng vẫn kiên quyết nói:
- Dù vậy, vật này rốt cuộc vẫn quá mức quý trọng, đêm nay sau khi trở về thành, ta sẽ sai người mang trả lại cho Tạ đại nhân.
Tạ Tinh Lan có chút bất lực, chỉ biết khẽ cười:
- Trong phủ Lâm Xuyên Hầu trân bảo chất cao như núi, cây Đồng Hoa này vốn chẳng thấm thía vào đâu, người không muốn dùng nó để săn bắn thì cứ giữ lấy bên mình phòng thân, thế nào cũng có lúc dùng tới, còn đối với ta, nó thật sự không có chỗ dụng võ, huống hồ, đồ mà ta đã tặng đi thì làm gì có đạo lý nhận lại bao giờ?
Tần Anh ngập ngừng muốn nói lại thôi, nhưng đúng lúc này, giọng của Lý Vân Kỳ đột ngột vang lên từ phía không xa.
- Huyện chúa đang trò chuyện gì với Tạ đại nhân thế?
Lý Vân Kỳ sải bước đi tới, Tần Anh không tiện nói tiếp chuyện cũ, bèn mỉm cười ứng phó:
- Ta chỉ đang hỏi thăm chút chuyện về vụ án của Lư thị.
Lý Vân Kỳ không hề nghi ngờ, chỉ giục:
- Chuyện đó cứ để thong thả rồi nói, giờ lành không còn sớm nữa, chúng ta phải xuất phát thôi.
Trông thấy dáng vẻ ấm ức muốn nói mà phải nhịn của Tần Anh, nơi đáy mắt Tạ Tinh Lan thoáng hiện lên ý cười nhạt:
- Được rồi, vụ án cứ quyết định như thế đi, chúng ta đừng làm lỡ dỡ thời gian.
Tất nhiên Tạ Tinh Lan không phải đang nói về chuyện vụ án đã định, hắn dứt lời liền xoay người rời đi, Tần Anh dõi mắt nhìn theo bóng lưng hắn, thấy gia nhân Tạ Kiên đang cung kính dâng lên cho hắn một cây trường cung dài ba thước.
Vì có phần thưởng lớn treo trước mắt, các vị công tử ai nấy đều hăng hái bừng bừng, họ vốn dĩ đến đây là vì muốn săn bắn, nên đều tự chuẩn bị sẵn ngựa tốt khí giới, Đỗ Tử Cần không ngừng lên tiếng thúc giục mọi người, Bùi Hy và Bùi Sóc cũng nhanh chóng sửa soạn tề chỉnh, Lý Vân Kỳ lập tức dẫn theo các công tử tiến về phía cửa sau.
So với bọn họ, các vị tiểu thư lại có phần ung dung, thong thả hơn nhiều, sau khi nhận lấy đoản cung do Lý Phương Nhuỵ chuẩn bị, mọi người mới chậm rãi đi ra cửa sau, nhìn ra bên ngoài, đã thấy sẵn mấy chục tuấn mã đang đợi, chờ các tiểu thư cùng tùy tùng chọn xong ngựa, các vị công tử đã sớm phi roi thúc ngựa hướng về phía hậu sơn từ lúc nào.
Lý Phương Nhuỵ nhìn thấy mà trong lòng ngứa ngáy, liền nói:
- Đường trong núi tuy có nhiều ngả rẽ nhưng đều đã được cắm biển chỉ dẫn rõ ràng, các tỷ muội cứ vào rừng thử sức một chút cho vui, gà rừng thỏ hoang ở đây đều do vương phủ nuôi thả nên không nhát người. Ai mệt thì cứ việc quay về trước, đặc biệt là các cô nương mảnh mai yếu ớt, nhớ kỹ phải giữ an toàn làm trọng, tuyệt đối không được mạo hiểm.
Người mà Lý Phương Nhuỵ nhắc nhở chính là những tiểu thư có thể chất yếu ớt như Tiêu Mi và Trịnh Yên, Trịnh Yên nghe vậy liền rụt rè hỏi:
- Trong núi này liệu có thú dữ hay đầm sâu vực thẳm nào nguy hiểm không?
Lý Phương Nhuỵ hôm nay vận một bộ y phục màu đỏ rực bó tay gọn gàng, lúc này nàng đã thoăn thoắt ghìm cương nhảy lên lưng ngựa, gió núi thổi lồng lộng làm tà váy nàng bay lượn trong gió, toát lên vẻ oai phong, anh dũng vô ngần, nàng vừa chỉnh lại dây cương vừa nói:
- Từ sườn núi trở xuống địa thế rất bằng phẳng, lại không có dã thú, cứ việc thong thả cưỡi ngựa dạo chơi, chỉ có phía tây có một khe núi sâu, mọi người nhớ tránh xa chỗ đó ra là được--
Mọi người đồng thanh đáp lại, rồi lần lượt lên ngựa, Lý Phương Nhuỵ thúc ngựa tới bên cạnh Tần Anh, hào hứng hỏi:
- Huyện chúa có muốn ta chỉ dạy cho nàng chút thuật cưỡi ngựa bắn cung không?
Mặc dù gà thỏ trên núi đều là của Quận vương phủ nuôi thả, nhưng Tần Anh vẫn không quen với việc sát sinh săn bắn, lại thấy Lý Phương Nhuỵ cứ chốc chốc lại ngoái đầu nhìn theo hướng các công tử vừa rời đi, rõ ràng là đang nóng lòng muốn so tài cao thấp với đấng nam nhi, nàng bèn cười nói:
- Muốn dạy thì cũng không phải hôm nay, hôm nay đã có phần thưởng lớn như vậy, cô nương thế nào cũng phải thay mặt tỷ muội chúng ta tranh tài với họ một phen chứ!
Lý Phương Nhuỵ chỉ chờ có câu này:
- Nếu ta thật sự giành được, ta sẽ đem phần thưởng đó dâng tặng cho huyện chúa!
Khóe môi Tần Anh vẽ nên một nụ cười rạng rỡ, Lý Phương Nhuỵ khẽ quát một tiếng, ngọn roi da vút lên không trung rồi quất mạnh xuống, con tuấn mã lập tức lao vút về phía chân núi trước mặt, Tần Anh mỉm cười lắc đầu, bỗng nhiên lại thấy một bóng người vận y phục màu tím cũng nhanh chóng thúc ngựa đuổi theo. Nàng nhìn kỹ lại, trong lòng không khỏi kinh ngạc, người đó hóa ra lại là Tiêu Mi! Ngày thường ngay cả việc vào vườn hái quả nàng ta cũng chê mệt mỏi, vậy mà hôm nay đi săn lại hăng hái đến thế, ngay cả Lục Nhu Gia đứng bên cạnh cũng lộ vẻ ngạc nhiên không kém.
Đại Chu lập quốc từ trên lưng ngựa, thế nên bất luận là tầng lớp quyền quý hay thường dân bách tính đều rất ưa chuộng việc luyện tập kỵ xạ. Các công tử, tiểu thư nhà quyền quý lại càng như vậy, chỉ là các khuê các tiểu thư ngày thường ra ngoài đều ngồi xe ngựa, nên tay nghề có phần hoang phế đi ít nhiều. Nhìn thấy Lý Phương Nhuỵ và Tiêu Mi đã phi ngựa đi xa một tầm tên bắn, những người còn lại phía sau mới thong thả thúc ngựa tiến bước, trông chẳng khác nào một chuyến dạo chơi thưởng ngoạn ngày thu.
Hôm nay tiết trời thu trong vắt, gió núi thổi xạc xào, ngàn cây reo ca như sóng xô, cả nhóm vừa tiến vào cánh rừng phía sau núi, đập vào mắt là một màu xanh rì xen lẫn sắc đỏ vàng rực rỡ của cỏ cây, khiến ai nấy đều cảm thấy lồng ngực khoan khoái, tinh thần phấn chấn, đi chưa được bao xa, Tiêu Phức Lan vốn tinh mắt đã nhanh chóng phát hiện ra một chú thỏ trắng muốt vừa vụt qua lùm cỏ, nàng khẽ reo lên một tiếng, rồi cùng gia nhân vung roi đuổi theo.
Ngay sau đó, Triệu Vũ Miên cũng sáng rực mắt lên: "
- Nhìn kìa, gà rừng--
Nơi tầm mắt nàng hướng tới là một chú gà rừng có bộ lông sặc sỡ đang thong thả kiếm ăn trong bụi rậm, Trịnh Yên cũng nhìn thấy, liền cất tiếng trong trẻo, giành trước thúc ngựa lao đi:
- Rõ ràng là ta nhìn thấy trước, để xem ai bắn trúng thì là của người đó!
Triệu Vũ Miên bị khơi dậy lòng hiếu thắng, thấy Trịnh Yên chạy nhanh hơn mình, nàng liền vội vàng lắp tên giương cung, thế nhưng mũi tên của nàng đi chệch quá xa, liên tiếp bắn ra năm mũi tên mà ngay cả bụi rậm quanh con gà cũng không chạm tới, con gà rừng bị tiếng tên bay và tiếng vó ngựa dồn dập của Trịnh Yên làm cho kinh hãi, cất tiếng kêu "cục cục" thất thanh rồi vỗ cánh bay mất dạng. Trịnh Yên và Triệu Vũ Miên tiếc nuối không thôi, vội vã đuổi theo, Giản Phương Phi thấy thế cũng bám gót theo sau.
Tần Anh và Lục Nhu Gia đứng bên cạnh xem náo nhiệt, chỉ nghe thấy trong rừng vọng lại tiếng la hét đuổi gà đuổi thỏ vô cùng hỗn loạn, nghe qua là biết hai người họ lại xôi hỏng bỏng không rồi. Cứ thế, mọi người dần tản ra các hướng, những người khác đều chọn đi về hướng đông, còn Tần Anh và Lục Nhu Gia thì rủ nhau đi về phía tây bắc để lên núi.
Bãi săn tuy bao trọn cả một khoảng rừng núi rộng lớn, nhưng nhờ địa thế núi không quá dốc, tiếng nói cười gọi nhau của mọi người vẫn thoảng nghe thấy được, hơn nữa dưới chân núi luôn có võ vệ của vương phủ canh gác cẩn mật, bên cạnh mỗi người lại có thị tùng đi theo bảo vệ, hoàn toàn không có gì nguy hiểm. Vì sườn núi phía dưới khá bằng phẳng, Tần Anh và Lục Nhu Gia cũng không có ý định leo lên cao, hai người thong thả dắt ngựa dạo bước trong rừng, vừa đi vừa tiếp tục bàn luận về chuyện nhờ vả Lục Nhu Gia giúp đỡ hôm trước.
Lục Nhu Gia khẽ thở dài:
- Các loại độc dược trên đời vốn vô cùng tạp loạn, muốn viết cặn kẽ theo ý của huyện chúa thì ít nhất cũng phải mất từ ba đến năm ngày, còn như bệnh lý và các chứng đột tử thì lại càng phức tạp hơn, ta vẫn đang suy nghĩ xem nên biên soạn cuốn sách này cho huyện chúa thế nào mới hợp lý.
Tần Anh gật đầu đồng tình:
- Quả thực là vô cùng phức tạp và không dễ dàng chút nào, thực ra cái nghề ngỗ tác này và y giả có rất nhiều điểm tương đồng, nếu ngỗ tác ai nấy đều tinh thông y lý thì việc phá án chắc chắn sẽ làm được nhiều công hiệu gấp bội, cô nương chỉ cần viết ra các triệu chứng chết vì bệnh và đột tử thường gặp nhất là được, nếu thật sự gặp phải chỗ nào nan giải, chúng ta có thể đặc biệt thỉnh giáo các vị đại phu khác giúp đỡ xem sao.
Lục Nhu Gia vội vàng tiếp lời:
- Nếu huyện chúa cần đến đại phu, cứ việc sai người tới tìm ta là được.
Tần Anh khẽ mỉm cười ứng ý, hai người đang dắt ngựa trò chuyện, tai Tần Anh chợt nhạy bén nghe thấy một tiếng động sột soạt, tầm mắt nàng vừa đảo qua, liền nhìn thấy một chú thỏ hoang đang phủ phục trong bụi rậm cách đó không xa. Thế nhưng điều khiến mấy người bọn họ kinh ngạc là trên tai chú thỏ kia lại cắm một đoạn đoản tiễn gãy, bộ lông tuyết bạch bị huyết tươi nhuộm đỏ, trông vô cùng thê thảm, nhìn mà giật mình kinh hãi.
Lục Nhu Gia cũng đã nhìn thấy, nàng thốt lên đầy kinh ngạc:
- Là bị trúng tên rồi tháo chạy đến tận đây sao?
Nha hoàn Bạch Uyên bên cạnh cũng lộ vẻ thương cảm:
- Chú thỏ này thật đáng thương quá, nếu bị bắt được thì đành, chứ mang vết thương thế này, liệu nó có sống nổi không đây?
Tần Anh thúc ngựa tiến lên phía trước:
- Mau giữ nó lại lấy đoạn tiễn ra là được.
Chú thỏ bị thương đang nép mình trong bụi cỏ, Tần Anh cứ ngỡ vết thương nặng sẽ khiến nó không thể chạy nhanh, nào ngờ nàng vừa mới cưỡi ngựa đến gần, thỏ trắng đã như gặp kinh hãi, vụt một cái lao ra ngoài, để lại vài vệt máu tươi loang lổ trên những chiếc lá khô và đám cỏ dại nơi nó vừa chạy qua, khiến người nhìn không khỏi xót xa. Tần Anh không hề dừng ngựa, Lục Nhu Gia cùng những người khác cũng vội vàng đuổi theo, cả nhóm cứ thế rượt theo hướng tây.
Chú thỏ hoang liều mạng luồn lách qua các bụi rậm để trốn chạy, mấy người Tần Anh điều khiển ngựa đuổi sát phía sau, nhưng cứ hễ chuẩn bị dừng ngựa để vây bắt, con thỏ lại thoăn thoắt vọt xa vài trượng. Cứ thế một bên đuổi một bên chạy, chẳng mấy chốc đã đi được vài dặm đường, Tần Anh chợt giơ tay ra hiệu:
- Cưỡi ngựa vướng víu quá, chúng ta xuống ngựa đi bộ tìm xem sao...
Mấy người họ liền cột ngựa vào thân cây, rồi đi bộ tiến về phía trước tìm kiếm, đi chưa đầy trăm bước, hộ vệ Thẩm Lạc đã là người đầu tiên phát hiện ra một vệt máu đỏ tươi, hắn không lên tiếng đánh động, chỉ lẳng lặng men theo vệt máu tiến về phía bụi cỏ, thấp thoáng trong tầm mắt là một mảng lông trắng muốt, hắn nhanh tay lẹ mắt, nhoáng một cái đã tóm gọn được chú thỏ bị thương!
- Huyện chúa! Ở đây--
Mọi người lúc này mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, chờ Tần Anh bước tới gần, Thẩm Lạc đã nhanh chóng rút đoạn đoản tiễn ra, nhìn chiếc tai thỏ bị rách một lỗ sâu hoắm, Lục Nhu Gia không khỏi thương xót nói:
- Để ta xem sao, hôm nay ta có mang theo thuốc trị thương bên người.
Thẩm Lạc cẩn thận giao chú thỏ bị thương cho Lục Nhu Gia, nhìn nó nằm run rẩy, máu tươi không ngừng rỉ ra, mọi người đều lộ vẻ không đành lòng, Tần Anh bảo:
- Vậy thì mang nó về đi, lúc này mà thả ra rừng, e là nó không sống nổi đâu.
Lục Nhu Gia đáp lời, ôm lấy chú thỏ bị thương quay người đi về, Tần Anh bước theo sau nàng, nhưng vừa mới nhấc chân, nàng chợt cảm thấy có điều gì đó không ổn, nàng đột ngột xoay người lại, ánh mắt sắc bén dừng lại trên những ngọn cỏ ở phía xa hơn.
Lá cỏ xanh mướt, thế nhưng một vệt đỏ thắm nơi đầu ngọn cỏ đã thu hút sự chú ý của Tần Anh, chú thỏ bị thương chạy trốn đến đây rồi ẩn nấp trong bụi cỏ, nhưng hiện tại nó đã bị Thẩm Lạc bắt giữ, vậy tại sao ở khoảng cách xa hơn kia lại xuất hiện vết máu khác?
Tần Anh khẽ chau mày, bước chân nhẹ nhàng đi về phía vệt máu kia, nơi này dường như gần một dòng suối nhỏ trong núi, tiếng nước chảy róc rách vọng lại bên tai, cỏ cây quanh đây cũng nhờ thế mà phát triển vô cùng rậm rạp, Tần Anh chậm rãi đến gần ngọn cỏ, cúi đầu nhìn kỹ vệt đỏ ấy, chân mày nàng lập tức nhíu chặt lại.
Thẩm Lạc vội vàng bước tới:
- Huyện chúa, có chuyện gì sao?
Tần Anh giơ tay ngăn không cho Thẩm Lạc tiến thêm bước nữa, ánh mắt nàng đầy cảnh giác nhìn sâu vào bụi cỏ rậm rạp phía trước:
- Là máu người--
Tạ Tinh Lan theo Lý Vân Kỳ từ ngoại viện bước vào, chỉ liếc mắt một cái, hắn đã nhìn thấy Tần Anh đang đứng giữa đám đông. Hôm nay nàng mặc chiếc váy màu trắng ngà thêu hoa lan, tay áo gọn gang, so với những bộ trường sam tay rộng thường ngày, bộ y phục này càng tôn lên vẻ nhanh nhẹn và anh khí của nàng.
Tần Anh cũng đang nhìn hắn, bốn mắt chạm nhau, trong đáy mắt nàng thấp thoáng vài phần bất ngờ, như đang lặng lẽ nói, không ngờ hắn cũng tới, trong mắt Tạ Tinh Lan thoáng hiện một tia sáng, rồi hắn nhanh chóng chuyển ánh nhìn sang những người khác.
Lý Vân Kỳ và Triệu Vọng Thư cùng phục vụ trong Thần Sách quân, hai phủ vốn giao hảo thân thiết, nên Triệu Vọng Thư xuất hiện cũng chẳng có gì lạ, nhưng việc Tạ Tinh Lan cũng đến khiến mọi người đều lộ vẻ khác nhau, đặc biệt là Đỗ Tử Cần. Hắn vốn có hiềm khích cũ với Tạ Tinh Lan, nên rất không hài lòng khi biết hôm nay Lý Vân Kỳ lại mời cả hắn đến.
Đỗ Tử Cần bước lên một bước, cười như không cười:
- Ồ... không ngờ Tạ Tướng quân cũng đến đấy--
Sắc mặt Tạ Tinh Lan vẫn bình thản, Lý Vân Kỳ cười nói:
- Mọi người đều là chỗ quen biết, cũng chẳng cần giới thiệu nữa, đi săn thì càng đông càng vui, hôm nay trời thu trong xanh, vừa hay mọi người có thể nhân dịp này luận bàn một phen.
Đỗ Tử Cần hừ nhẹ.
- Cũng phải, con cháu các gia tộc chúng ta từ nhỏ đều học cưỡi ngựa bắn cung, đúng là nên tỷ thí một trận.
Ánh mắt hắn lướt qua Tạ Tinh Lan.
- Năm xưa lão Tạ Tướng quân cũng xuất thân từ quân ngũ, không biết Tiểu Tạ Tướng quân đã kế thừa được mấy phần phong thái của phụ thân?
Vừa nhắc đến Tạ Chính Tắc, sắc mặt mọi người đều khẽ biến đổi. Năm ấy, Tạ Chính Tắc lập nhiều chiến công nơi sa trường, nhưng về sau, ông lại trở thành cận thần được Trinh Nguyên Đế vô cùng sủng tín, quyền khuynh triều dã, thanh danh cũng vì thế mà xấu đến tột cùng. Mấy gia tộc có mặt hôm nay tuy chưa từng trực tiếp chịu hại dưới tay ông, nhưng năm xưa cũng không một ai muốn qua lại với Tạ Chính Tắc.
Lý Vân Kỳ khẽ cau mày.
- Tử Cần--
Dẫu sao hôm nay cũng là Quận vương phủ đứng ra làm chủ, Đỗ Tử Cần không tiện gây chuyện quá đáng, một tia sáng lạnh lướt qua đáy mắt hắn.
- Đã là tỷ thí, vậy chắc cũng phải có phần thưởng chứ?
Sắc mặt Lý Vân Kỳ lập tức giãn ra.
- Tất nhiên là có, người săn được nhiều con mồi nhất sẽ nhận được một thanh Thừa Quân kiếm!
Bùi Hy vừa nghe đã hứng thú.
- Có phải là thanh Thừa Quân truyền lại từ thời tiền triều không?
Lý Vân Kỳ mỉm cười.
- Đúng vậy, Thừa Quân có tổng cộng năm thanh, phần thưởng hôm nay chính là thanh đoản kiếm dài một thước ấy, người đâu--
Một thị vệ phía sau lập tức nâng chiếc hộp gấm bước lên, Lý Vân Kỳ tự tay mở nắp hộp, quả nhiên bên trong đặt một thanh đoản kiếm dài chừng một thước, hắn cầm kiếm lên. "Keng!" Lưỡi kiếm vừa rời khỏi vỏ, một luồng hàn quang lạnh lẽo lóe lên, mọi người chăm chú nhìn, chỉ thấy lưỡi Thừa Quân kiếm mỏng như cánh ve, dưới ánh mặt trời rực rỡ giữa trưa càng toát lên vẻ sắc bén khiến người ta không rét mà run.
Đỗ Tử Cần trầm trồ khen một tiếng:
- Kiếm tốt! Đúng là món hời lớn, có phần thưởng hậu hĩnh này, mọi người mới phấn chấn tinh thần được.
Lý Vân Kỳ đậy nắp hộp gấm lại, thấy mọi người đã dùng xong bữa trưa, liền lên tiếng thúc giục: - - Giờ lành đã cận kề, chúng ta lập tức xuất phát, lấy lúc chiều tà, khoảng nửa khắc sau giờ Dậu làm hạn định, ai về trễ coi như tự ý bỏ cuộc.
Đỗ Tử Cần bàn về văn chương thì chịu thua, nhưng nói tới cung ngựa võ nghệ thì lại đầy lòng tự tin, lập tức vui vẻ nhận lời, liền sai gia nhân đi lấy cây cung quý của mình.
Các vị công tử khác cũng đều mang theo binh khí thuận tay, nhao nhao sai người hầu chuẩn bị. Lúc này, Lý Phương Nhuỵ quay sang nhìn những vị khuê tú phía sau, ôn tồn nói:
- Biết các tỷ muội không thạo việc săn bắn, hôm nay ta đã chuẩn bị sẵn mấy cây đoản cung vừa tay, lát nữa lên hậu sơn, chúng ta cứ coi như đi dạo chơi ngắm cảnh, không cần quá sức làm gì, nếu thấy mỏi mệt thì cứ việc quay về sớm.
Lý Phương Nhuỵ vừa dặn người đi lấy cung, Tạ Tinh Lan liền nhìn thấy Tần Anh không hề có ý từ chối, hắn khẽ chau mày, bước tới gần rồi thẳng thắn hỏi:
- Hôm nay huyện chúa không mang theo cây cung nào sao?
Tần Anh vốn đang muốn tìm hắn hỏi cho ra lẽ chuyện này, liền chủ động bước tránh sang một bên vài bước, chờ Tạ Tinh Lan bước tới gần, nàng mới nhỏ giọng nói:
- Tạ đại nhân thật là hào phóng quá đỗi, ngay cả vật tiến cống do bệ hạ ngự ban mà cũng dám đem tặng người khác, hôm nay nếu ta mang ra dùng, chẳng phải sẽ rất dễ chuốc lấy lời ra tiếng vào sao?
Khóe môi Tạ Tinh Lan khẽ cong lên một nét cười:
- Cây cung Đồng Hoa đó đã được ban xuống từ lâu, vả lại hôm ấy lúc nhận ban thưởng cũng chẳng có người ngoài ở đó, trừ phi là kẻ cực kỳ tường tận về các món cống phẩm của các nước, bằng không rất khó nhận ra, người không cần phải lo lắng.
Tần Anh vốn dĩ chỉ nghe nói đó là đồ tiến cống thì nghĩ ngay đến sự quý giá của nó, chứ chưa từng suy xét kỹ đến tầng nghĩa này, nhưng nàng vẫn kiên quyết nói:
- Dù vậy, vật này rốt cuộc vẫn quá mức quý trọng, đêm nay sau khi trở về thành, ta sẽ sai người mang trả lại cho Tạ đại nhân.
Tạ Tinh Lan có chút bất lực, chỉ biết khẽ cười:
- Trong phủ Lâm Xuyên Hầu trân bảo chất cao như núi, cây Đồng Hoa này vốn chẳng thấm thía vào đâu, người không muốn dùng nó để săn bắn thì cứ giữ lấy bên mình phòng thân, thế nào cũng có lúc dùng tới, còn đối với ta, nó thật sự không có chỗ dụng võ, huống hồ, đồ mà ta đã tặng đi thì làm gì có đạo lý nhận lại bao giờ?
Tần Anh ngập ngừng muốn nói lại thôi, nhưng đúng lúc này, giọng của Lý Vân Kỳ đột ngột vang lên từ phía không xa.
- Huyện chúa đang trò chuyện gì với Tạ đại nhân thế?
Lý Vân Kỳ sải bước đi tới, Tần Anh không tiện nói tiếp chuyện cũ, bèn mỉm cười ứng phó:
- Ta chỉ đang hỏi thăm chút chuyện về vụ án của Lư thị.
Lý Vân Kỳ không hề nghi ngờ, chỉ giục:
- Chuyện đó cứ để thong thả rồi nói, giờ lành không còn sớm nữa, chúng ta phải xuất phát thôi.
Trông thấy dáng vẻ ấm ức muốn nói mà phải nhịn của Tần Anh, nơi đáy mắt Tạ Tinh Lan thoáng hiện lên ý cười nhạt:
- Được rồi, vụ án cứ quyết định như thế đi, chúng ta đừng làm lỡ dỡ thời gian.
Tất nhiên Tạ Tinh Lan không phải đang nói về chuyện vụ án đã định, hắn dứt lời liền xoay người rời đi, Tần Anh dõi mắt nhìn theo bóng lưng hắn, thấy gia nhân Tạ Kiên đang cung kính dâng lên cho hắn một cây trường cung dài ba thước.
Vì có phần thưởng lớn treo trước mắt, các vị công tử ai nấy đều hăng hái bừng bừng, họ vốn dĩ đến đây là vì muốn săn bắn, nên đều tự chuẩn bị sẵn ngựa tốt khí giới, Đỗ Tử Cần không ngừng lên tiếng thúc giục mọi người, Bùi Hy và Bùi Sóc cũng nhanh chóng sửa soạn tề chỉnh, Lý Vân Kỳ lập tức dẫn theo các công tử tiến về phía cửa sau.
So với bọn họ, các vị tiểu thư lại có phần ung dung, thong thả hơn nhiều, sau khi nhận lấy đoản cung do Lý Phương Nhuỵ chuẩn bị, mọi người mới chậm rãi đi ra cửa sau, nhìn ra bên ngoài, đã thấy sẵn mấy chục tuấn mã đang đợi, chờ các tiểu thư cùng tùy tùng chọn xong ngựa, các vị công tử đã sớm phi roi thúc ngựa hướng về phía hậu sơn từ lúc nào.
Lý Phương Nhuỵ nhìn thấy mà trong lòng ngứa ngáy, liền nói:
- Đường trong núi tuy có nhiều ngả rẽ nhưng đều đã được cắm biển chỉ dẫn rõ ràng, các tỷ muội cứ vào rừng thử sức một chút cho vui, gà rừng thỏ hoang ở đây đều do vương phủ nuôi thả nên không nhát người. Ai mệt thì cứ việc quay về trước, đặc biệt là các cô nương mảnh mai yếu ớt, nhớ kỹ phải giữ an toàn làm trọng, tuyệt đối không được mạo hiểm.
Người mà Lý Phương Nhuỵ nhắc nhở chính là những tiểu thư có thể chất yếu ớt như Tiêu Mi và Trịnh Yên, Trịnh Yên nghe vậy liền rụt rè hỏi:
- Trong núi này liệu có thú dữ hay đầm sâu vực thẳm nào nguy hiểm không?
Lý Phương Nhuỵ hôm nay vận một bộ y phục màu đỏ rực bó tay gọn gàng, lúc này nàng đã thoăn thoắt ghìm cương nhảy lên lưng ngựa, gió núi thổi lồng lộng làm tà váy nàng bay lượn trong gió, toát lên vẻ oai phong, anh dũng vô ngần, nàng vừa chỉnh lại dây cương vừa nói:
- Từ sườn núi trở xuống địa thế rất bằng phẳng, lại không có dã thú, cứ việc thong thả cưỡi ngựa dạo chơi, chỉ có phía tây có một khe núi sâu, mọi người nhớ tránh xa chỗ đó ra là được--
Mọi người đồng thanh đáp lại, rồi lần lượt lên ngựa, Lý Phương Nhuỵ thúc ngựa tới bên cạnh Tần Anh, hào hứng hỏi:
- Huyện chúa có muốn ta chỉ dạy cho nàng chút thuật cưỡi ngựa bắn cung không?
Mặc dù gà thỏ trên núi đều là của Quận vương phủ nuôi thả, nhưng Tần Anh vẫn không quen với việc sát sinh săn bắn, lại thấy Lý Phương Nhuỵ cứ chốc chốc lại ngoái đầu nhìn theo hướng các công tử vừa rời đi, rõ ràng là đang nóng lòng muốn so tài cao thấp với đấng nam nhi, nàng bèn cười nói:
- Muốn dạy thì cũng không phải hôm nay, hôm nay đã có phần thưởng lớn như vậy, cô nương thế nào cũng phải thay mặt tỷ muội chúng ta tranh tài với họ một phen chứ!
Lý Phương Nhuỵ chỉ chờ có câu này:
- Nếu ta thật sự giành được, ta sẽ đem phần thưởng đó dâng tặng cho huyện chúa!
Khóe môi Tần Anh vẽ nên một nụ cười rạng rỡ, Lý Phương Nhuỵ khẽ quát một tiếng, ngọn roi da vút lên không trung rồi quất mạnh xuống, con tuấn mã lập tức lao vút về phía chân núi trước mặt, Tần Anh mỉm cười lắc đầu, bỗng nhiên lại thấy một bóng người vận y phục màu tím cũng nhanh chóng thúc ngựa đuổi theo. Nàng nhìn kỹ lại, trong lòng không khỏi kinh ngạc, người đó hóa ra lại là Tiêu Mi! Ngày thường ngay cả việc vào vườn hái quả nàng ta cũng chê mệt mỏi, vậy mà hôm nay đi săn lại hăng hái đến thế, ngay cả Lục Nhu Gia đứng bên cạnh cũng lộ vẻ ngạc nhiên không kém.
Đại Chu lập quốc từ trên lưng ngựa, thế nên bất luận là tầng lớp quyền quý hay thường dân bách tính đều rất ưa chuộng việc luyện tập kỵ xạ. Các công tử, tiểu thư nhà quyền quý lại càng như vậy, chỉ là các khuê các tiểu thư ngày thường ra ngoài đều ngồi xe ngựa, nên tay nghề có phần hoang phế đi ít nhiều. Nhìn thấy Lý Phương Nhuỵ và Tiêu Mi đã phi ngựa đi xa một tầm tên bắn, những người còn lại phía sau mới thong thả thúc ngựa tiến bước, trông chẳng khác nào một chuyến dạo chơi thưởng ngoạn ngày thu.
Hôm nay tiết trời thu trong vắt, gió núi thổi xạc xào, ngàn cây reo ca như sóng xô, cả nhóm vừa tiến vào cánh rừng phía sau núi, đập vào mắt là một màu xanh rì xen lẫn sắc đỏ vàng rực rỡ của cỏ cây, khiến ai nấy đều cảm thấy lồng ngực khoan khoái, tinh thần phấn chấn, đi chưa được bao xa, Tiêu Phức Lan vốn tinh mắt đã nhanh chóng phát hiện ra một chú thỏ trắng muốt vừa vụt qua lùm cỏ, nàng khẽ reo lên một tiếng, rồi cùng gia nhân vung roi đuổi theo.
Ngay sau đó, Triệu Vũ Miên cũng sáng rực mắt lên: "
- Nhìn kìa, gà rừng--
Nơi tầm mắt nàng hướng tới là một chú gà rừng có bộ lông sặc sỡ đang thong thả kiếm ăn trong bụi rậm, Trịnh Yên cũng nhìn thấy, liền cất tiếng trong trẻo, giành trước thúc ngựa lao đi:
- Rõ ràng là ta nhìn thấy trước, để xem ai bắn trúng thì là của người đó!
Triệu Vũ Miên bị khơi dậy lòng hiếu thắng, thấy Trịnh Yên chạy nhanh hơn mình, nàng liền vội vàng lắp tên giương cung, thế nhưng mũi tên của nàng đi chệch quá xa, liên tiếp bắn ra năm mũi tên mà ngay cả bụi rậm quanh con gà cũng không chạm tới, con gà rừng bị tiếng tên bay và tiếng vó ngựa dồn dập của Trịnh Yên làm cho kinh hãi, cất tiếng kêu "cục cục" thất thanh rồi vỗ cánh bay mất dạng. Trịnh Yên và Triệu Vũ Miên tiếc nuối không thôi, vội vã đuổi theo, Giản Phương Phi thấy thế cũng bám gót theo sau.
Tần Anh và Lục Nhu Gia đứng bên cạnh xem náo nhiệt, chỉ nghe thấy trong rừng vọng lại tiếng la hét đuổi gà đuổi thỏ vô cùng hỗn loạn, nghe qua là biết hai người họ lại xôi hỏng bỏng không rồi. Cứ thế, mọi người dần tản ra các hướng, những người khác đều chọn đi về hướng đông, còn Tần Anh và Lục Nhu Gia thì rủ nhau đi về phía tây bắc để lên núi.
Bãi săn tuy bao trọn cả một khoảng rừng núi rộng lớn, nhưng nhờ địa thế núi không quá dốc, tiếng nói cười gọi nhau của mọi người vẫn thoảng nghe thấy được, hơn nữa dưới chân núi luôn có võ vệ của vương phủ canh gác cẩn mật, bên cạnh mỗi người lại có thị tùng đi theo bảo vệ, hoàn toàn không có gì nguy hiểm. Vì sườn núi phía dưới khá bằng phẳng, Tần Anh và Lục Nhu Gia cũng không có ý định leo lên cao, hai người thong thả dắt ngựa dạo bước trong rừng, vừa đi vừa tiếp tục bàn luận về chuyện nhờ vả Lục Nhu Gia giúp đỡ hôm trước.
Lục Nhu Gia khẽ thở dài:
- Các loại độc dược trên đời vốn vô cùng tạp loạn, muốn viết cặn kẽ theo ý của huyện chúa thì ít nhất cũng phải mất từ ba đến năm ngày, còn như bệnh lý và các chứng đột tử thì lại càng phức tạp hơn, ta vẫn đang suy nghĩ xem nên biên soạn cuốn sách này cho huyện chúa thế nào mới hợp lý.
Tần Anh gật đầu đồng tình:
- Quả thực là vô cùng phức tạp và không dễ dàng chút nào, thực ra cái nghề ngỗ tác này và y giả có rất nhiều điểm tương đồng, nếu ngỗ tác ai nấy đều tinh thông y lý thì việc phá án chắc chắn sẽ làm được nhiều công hiệu gấp bội, cô nương chỉ cần viết ra các triệu chứng chết vì bệnh và đột tử thường gặp nhất là được, nếu thật sự gặp phải chỗ nào nan giải, chúng ta có thể đặc biệt thỉnh giáo các vị đại phu khác giúp đỡ xem sao.
Lục Nhu Gia vội vàng tiếp lời:
- Nếu huyện chúa cần đến đại phu, cứ việc sai người tới tìm ta là được.
Tần Anh khẽ mỉm cười ứng ý, hai người đang dắt ngựa trò chuyện, tai Tần Anh chợt nhạy bén nghe thấy một tiếng động sột soạt, tầm mắt nàng vừa đảo qua, liền nhìn thấy một chú thỏ hoang đang phủ phục trong bụi rậm cách đó không xa. Thế nhưng điều khiến mấy người bọn họ kinh ngạc là trên tai chú thỏ kia lại cắm một đoạn đoản tiễn gãy, bộ lông tuyết bạch bị huyết tươi nhuộm đỏ, trông vô cùng thê thảm, nhìn mà giật mình kinh hãi.
Lục Nhu Gia cũng đã nhìn thấy, nàng thốt lên đầy kinh ngạc:
- Là bị trúng tên rồi tháo chạy đến tận đây sao?
Nha hoàn Bạch Uyên bên cạnh cũng lộ vẻ thương cảm:
- Chú thỏ này thật đáng thương quá, nếu bị bắt được thì đành, chứ mang vết thương thế này, liệu nó có sống nổi không đây?
Tần Anh thúc ngựa tiến lên phía trước:
- Mau giữ nó lại lấy đoạn tiễn ra là được.
Chú thỏ bị thương đang nép mình trong bụi cỏ, Tần Anh cứ ngỡ vết thương nặng sẽ khiến nó không thể chạy nhanh, nào ngờ nàng vừa mới cưỡi ngựa đến gần, thỏ trắng đã như gặp kinh hãi, vụt một cái lao ra ngoài, để lại vài vệt máu tươi loang lổ trên những chiếc lá khô và đám cỏ dại nơi nó vừa chạy qua, khiến người nhìn không khỏi xót xa. Tần Anh không hề dừng ngựa, Lục Nhu Gia cùng những người khác cũng vội vàng đuổi theo, cả nhóm cứ thế rượt theo hướng tây.
Chú thỏ hoang liều mạng luồn lách qua các bụi rậm để trốn chạy, mấy người Tần Anh điều khiển ngựa đuổi sát phía sau, nhưng cứ hễ chuẩn bị dừng ngựa để vây bắt, con thỏ lại thoăn thoắt vọt xa vài trượng. Cứ thế một bên đuổi một bên chạy, chẳng mấy chốc đã đi được vài dặm đường, Tần Anh chợt giơ tay ra hiệu:
- Cưỡi ngựa vướng víu quá, chúng ta xuống ngựa đi bộ tìm xem sao...
Mấy người họ liền cột ngựa vào thân cây, rồi đi bộ tiến về phía trước tìm kiếm, đi chưa đầy trăm bước, hộ vệ Thẩm Lạc đã là người đầu tiên phát hiện ra một vệt máu đỏ tươi, hắn không lên tiếng đánh động, chỉ lẳng lặng men theo vệt máu tiến về phía bụi cỏ, thấp thoáng trong tầm mắt là một mảng lông trắng muốt, hắn nhanh tay lẹ mắt, nhoáng một cái đã tóm gọn được chú thỏ bị thương!
- Huyện chúa! Ở đây--
Mọi người lúc này mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, chờ Tần Anh bước tới gần, Thẩm Lạc đã nhanh chóng rút đoạn đoản tiễn ra, nhìn chiếc tai thỏ bị rách một lỗ sâu hoắm, Lục Nhu Gia không khỏi thương xót nói:
- Để ta xem sao, hôm nay ta có mang theo thuốc trị thương bên người.
Thẩm Lạc cẩn thận giao chú thỏ bị thương cho Lục Nhu Gia, nhìn nó nằm run rẩy, máu tươi không ngừng rỉ ra, mọi người đều lộ vẻ không đành lòng, Tần Anh bảo:
- Vậy thì mang nó về đi, lúc này mà thả ra rừng, e là nó không sống nổi đâu.
Lục Nhu Gia đáp lời, ôm lấy chú thỏ bị thương quay người đi về, Tần Anh bước theo sau nàng, nhưng vừa mới nhấc chân, nàng chợt cảm thấy có điều gì đó không ổn, nàng đột ngột xoay người lại, ánh mắt sắc bén dừng lại trên những ngọn cỏ ở phía xa hơn.
Lá cỏ xanh mướt, thế nhưng một vệt đỏ thắm nơi đầu ngọn cỏ đã thu hút sự chú ý của Tần Anh, chú thỏ bị thương chạy trốn đến đây rồi ẩn nấp trong bụi cỏ, nhưng hiện tại nó đã bị Thẩm Lạc bắt giữ, vậy tại sao ở khoảng cách xa hơn kia lại xuất hiện vết máu khác?
Tần Anh khẽ chau mày, bước chân nhẹ nhàng đi về phía vệt máu kia, nơi này dường như gần một dòng suối nhỏ trong núi, tiếng nước chảy róc rách vọng lại bên tai, cỏ cây quanh đây cũng nhờ thế mà phát triển vô cùng rậm rạp, Tần Anh chậm rãi đến gần ngọn cỏ, cúi đầu nhìn kỹ vệt đỏ ấy, chân mày nàng lập tức nhíu chặt lại.
Thẩm Lạc vội vàng bước tới:
- Huyện chúa, có chuyện gì sao?
Tần Anh giơ tay ngăn không cho Thẩm Lạc tiến thêm bước nữa, ánh mắt nàng đầy cảnh giác nhìn sâu vào bụi cỏ rậm rạp phía trước:
- Là máu người--
