1,673 ❤︎ Bài viết: 2121 Tìm chủ đề
Cảm nhận về bài thơ Vội vàng là nội dung thi quan trọng nằm trong phạm vi kiến thức thi THPT QG 2019 môn Ngữ văn, nhưng không ít các sĩ tử vẫn còn mơ hồ về dạng bài này.

Đề bài: Nêu cảm nhận về bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu

1. MỞ BÀI

"Vội vàng" là một trong những bài thơ tiêu biểu nhất của Xuân Diệu trước cách mạng tháng tám.

Tác phẩm được rút ra từ tập "Thơ thơ" (1938) – đây là tiếng nói của một tâm hồn yêu đời, yêu sống đến cuồng nhiệt, nhưng ẩn sau là một quan niệm nhân sinh mới chưa từng thấy trong thơ ca truyền thống.

2. THÂN BÀI

2.1: Nội dung

Sống vội vàng chỉ là một cách nói, trong cốt lõi đây là một quan niệm sống mới mang ý nghĩa tích cực nhằm phát huy cao độ giá trị của cái tôi cá nhân trong thời hiện đại.

Quan niệm sống nói trên được diễn giải qua một hệ thống cảm xúc và suy nghĩ mang màu sắc "biện luận" rất riêng của tác giả.

2.1. 1: Phát hiện mới của tác giả "Cuộc đời như một thiên đường trên mặt đất"

Bước vào bài thơ, độc giả ngạc nhiên trước những lời tuyên bố lạ lùng của thi sĩ:

Tôi muốn tắt nắng đi

Cho màu đừng nhạt mất

Tôi muốn buộc gió lại

Cho hương đừng bay đi!

Những lời tuyên bố đó có vẻ kì dị, ngông cuồng bề ngoài, nhưng bên trong chứa đựng một khát vọng rất đẹp. Vậy lý do nào khiến nhà thơ nảy sinh niềm khao khát đoạt quyền tạo hóa để chặn lại dòng chảy của thời gian?

Trong quan niệm của người xưa, đời là chốn bụi trần, đó là lý do vì sao lánh đời nhiều khi đã trở thành một cách thế sống mà cả tôn giáo cũng như văn chương đều chủ trương vẫy gọi con người trên hành trình đi tìm sự an lạc tâm hồn.

Cũng chẳng phải ngẫu nhiên, văn học cổ Trung Quốc cũng như văn học trung đại Việt Nam đều đề cao tâm lý hoài cổ, phục cổ, khuyến khích xu hướng tìm về với những giá trị trong quá khứ vàng son một đi không trở lại.

Xuân Diệu thuộc thế hệ những người trẻ tuổi ham sống và sống sôi nổi, họ không coi lánh đời là một xử thế mang ý nghĩa tích cực mà ngược lại, họ không ngần ngại lao vào đời.

Nhờ tuổi trẻ, họ phát hiện ra cuộc đời thực chất không phải là một cõi mông lung, cũng chẳng phải là cái bể khổ đầy đọa con người mà là cả một thế giới tinh khôi, quyến rũ.

Tất cả đều hiện hữu, tất cả đều gần gũi ngay trong đời thực và trong tầm tay với. Trong cái nhìn mới mẻ, say sưa thi nhân vồn vã liệt kê bao vẻ đẹp của cuộc đời bằng hàng loạt đại từ chỉ trỏ này đây làm hiện lên cả một thế giới thật sống động.

Hơn thế, cõi sống đầy quyến rũ ấy như đang vẫy gọi, chào mời bằng vẻ ngọt ngào, trẻ trung: Đây là tuần tháng mật để dành cho ong bướm, đây là hoa của đồng nội xanh rì, đây là lá của cành tơ phơ phất và khúc tình si kia là của những lứa đôi.

Với đôi mắt xanh non của người trẻ tuổi, qua cái nhìn bằng ánh sáng chớp hàng mi, thi nhân còn phát hiện ra điều tuyệt vời hơn: Tháng Giêng, mùa Xuân sao ngon như một cặp môi gần!

2.1. 2: Nỗi ám ảnh về số phận mong manh của những giá trị đời sống và sự tồn tại ngắn ngủi của tuổi xuân

Niềm ám ảnh đó khiến cái nhìn của thi nhân về thế giới bỗng đổi khác, tất cả đều nhuốm màu của âu lo, bàng hoàng, thảng thốt.

Đấy là lý do vì sao mạch cảm xúc trong đoạn thơ bỗng liên tục thay đổi: Từ việc xuất hiện các kiểu câu định nghĩa, tăng cấp: "Nghĩa là (3 lần/3 dòng thơ), để định nghĩa về mùa xuân và tuổi trẻ.

Thực chất là để cảm nhận về hiện hữu và phôi pha đến ý tưởng ràng buộc số phận cá nhân mình với số phận của mùa xuân, tuổi xuân nhằm thổ lộ niềm xót tiếc cái phần đẹp nhất của đời người rồi cất lên tiếng than đầy khổ não:

Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất!

Cũng từ đây thiên nhiên chuyển hóa từ hợp thành tan:

Cơn gió xinh thì thào trong gió biếc

Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi

Chim rộn ràng bỗng ngắt tiếng reo thi

Dường như tất cả đều hoảng sợ bởi những chảy trôi của thời gian, bởi thời gian trôi đe dọa sẽ mang theo tất cả, thời gian trôi dự báo cái phai tàn sắp sửa của tạo vật.

Thế là từ đây, thời gian không còn là một đại lượng vô ảnh, vô hình nữa, người ta nhận ra nó trong hương vị đau xót của chia phôi, người ta phát hiện nó tựa một vết thương rớm máu trong tâm hồn:

Mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi.

Niềm xót tiếc cứ thế tuôn chảy miên man trong hàng loạt câu thơ và khắc nghiệt với bất công đã trở thành một quan hệ định mệnh giữa tự nhiên với con người.

Nỗi cay đắng trước sự thật đó được triển khai trong những hình ảnh và ý niệm sắp xếp theo tương quan đối lập giữa: Lòng người rộng" mà lượng trời chật, xuân của thiên nhiên thì tuần hoàn "mà tuổi trẻ của con người thì chẳng hai lần thắm lại.

Cõi vô thủy vô chung là vũ trụ vẫn còn mãi vậy mà con người, sinh thể sống đầy xúc cảm và khao khát lại hóa thành hư vô. Điều" bất công "này thôi thúc cái tôi cá nhân đi tìm sức mạnh hóa giải.

2.1. 3: Những giải pháp điều hòa mâu thuẫn, nghịch lý

Từ nỗi ám ảnh về số phận mong manh chóng tàn lụi của tuổi xuân, tác giả đề ra một giải pháp táo bạo. Con người không thể chặn đứng được bước đi của thời gian, con người chỉ có thể phải chạy đua với nó bằng một nhịp sống mới mà nhà thơ gọi là vội vàng.

Con người hiện đại không sống bằng số lượng thời gian mà phải sống bằng chất lượng cuộc sống – sống tận hưởng phần đời có giá trị và ý nghĩa nhất bằng một tốc độ thật lớn và một cường độ thật lớn.

Đoạn thơ cuối trong bài gây ấn tượng đặc biệt, bởi nó như những lời giục giã chính mình lại như lời kêu gọi tha thiết đối với thế nhân được diễn đạt bằng một nhịp thơ gấp gáp bộc lộ vẻ đẹp của một tâm hồn trẻ trung, sôi nổi, cuồng nhiệt yêu đời và yêu sống.

Rõ ràng, lẽ sống vội vàng bộc lộ một khát vọng chính đáng của con người. Như đã nói, đây không phải là sự tuyên truyền cho triết lý sống gấp mà là ý thức sâu sắc về cuộc sống của con người khi anh ta đang ở lứa tuổi trẻ trung, sung sức nhất.

Xuân Diệu từng tuyên ngôn:" Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối / Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm chính là tuyên ngôn cho chặng đời đẹp nhất này. Vội vàng, vì thế là lẽ sống đáng trân trọng mang nét đẹp của một lối sống tiến bộ, hiện đại.

Tuy chưa phải là lẽ sống cao đẹp nhất nhưng dù sao, trong một thời đại mà lối sống khổ hạnh, "ép xác, diệt dục" là không còn phù hợp nữa, nó là lời cổ động cho một lối sống tích cực, sống trong ý thức phát huy hết giá trị của tuổi trẻ và cũng là của cái tôi.

Tuy nhiên, lối sống vội vàng đang còn dừng lại ở sự khẳng định một chiều. Một lẽ sống đẹp phải toàn diện và hài hòa: Không chỉ tích cực tận hưởng mà còn phải tích cực tận hiến.

2.2: Về nghệ thuật

Bài thơ Vội vàng có sự kết hợp hài hòa hai yếu tố: Trữ tình và chính luận. Trong đó, chính luận đóng vai trò chủ yếu.

Yếu tố trữ tình được bộc lộ ở những rung động mãnh liệt bên cạnh những ám ảnh kinh hoàng khi phát hiện về sự mong manh của cái đẹp, của tình yêu và tuổi trẻ trước sự hủy hoại của thời gian.

Mạch chính luận là hệ thống lập luận, lí giải về lẽ sống vội vàng, thông điệp mà Xuân Diệu muốn gửi đến cho độc giả, được trình bày theo hệ lối qui nạp từ nghịch lý, mâu thuẫn đến giải pháp.

Là cây bút tích cực tiếp thu thành tựu nghệ thuật thơ trung đại và đặc biệt cái mới trong thơ phương Tây, Xuân Diệu có nhiều sáng tạo trong cách tạo ra cú pháp mới của câu thơ, cách diễn đạt mới, hình ảnh mới, ngôn từ mới.

Ví dụ trong đoạn thơ cuối, tác giả cũng đã mạnh dạn và táo bạo trong việc sử dụng một hệ thống từ ngữ tăng cấp như: Ôm "(Ta muốn ôm), riết (Ta muốn riết), " say "(Ta muốn say), thâu (Ta muốn thâu)..

Và đỉnh cao của đam mê cuồng nhiệt là hành động cắn vào mùa xuân của cuộc đời, thể hiện một xúc cảm mãnh liệt và cháy bỏng.

Không dừng lại ở đó, tác giả còn sử dụng một hệ thống từ ngữ cực tả sự tận hưởng:" Chếnh choáng, đã đầy, no nê.. diễn tả niềm hạnh phúc được sống cao độ với cuộc đời.

3. KẾT BÀI

Lòng yêu tuổi xuân, mùa xuân, yêu cuộc sống, khao khát hòa nhập với thiên nhiên, với cuộc đời một cách say mê, cuồng nhiệt của Xuân Diệu.

Là bài thơ tiêu biểu cho phong cách thơ Xuân Diệu; hình ảnh, từ ngữ, cách diễn đạt táo bạo, mới lạ. Thể hiện hồn thơ Xuân Diệu: Một tấm lòng tha thiết yêu cuộc đời, niềm khát khao giao cảm với đời mang đậm chất nhân văn.

Đọc xong bài hướng dẫn, các em thấy cảm nhận bài thơ vội vàng không hề khó như em vẫn nghĩ đúng không nào?
 
Last edited by a moderator:
1,931 ❤︎ Bài viết: 281 Tìm chủ đề
Thật hay đùa thế má Nguyễn?

Bài 1​


Bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu để lại trong em nhiều ấn tượng bởi tình yêu cuộc sống mãnh liệt và tha thiết của nhà thơ. Ngay từ đầu bài thơ, Xuân Diệu đã thể hiện những ước muốn rất táo bạo như muốn giữ lại ánh sáng, hương thơm và vẻ đẹp của thiên nhiên. Qua cảm nhận của ông, mùa xuân hiện lên thật rực rỡ với hoa lá, ong bướm, đồng xanh và tiếng chim vui tươi. Mọi cảnh vật đều trẻ trung, căng tràn sức sống và khiến con người muốn hòa mình vào đó. Nhưng càng yêu cuộc đời, nhà thơ càng lo sợ trước sự trôi chảy của thời gian. Ông hiểu rằng mùa xuân rồi sẽ qua, tuổi trẻ cũng không thể tồn tại mãi mãi. Chính vì thế, Xuân Diệu muốn sống hết mình, tận hưởng từng khoảnh khắc đẹp đẽ của hiện tại. Qua bài thơ, em hiểu rằng mỗi người cần biết quý trọng thời gian, tuổi trẻ và những điều tốt đẹp đang có trong cuộc sống.

Bài 2​


Đọc Vội vàng, em cảm nhận được một tâm hồn Xuân Diệu luôn say mê trước vẻ đẹp của cuộc đời. Trong mắt nhà thơ, cuộc sống giống như một khu vườn mùa xuân đầy màu sắc, âm thanh và hương thơm. Từ ong bướm, hoa lá đến ánh sáng và tiếng chim đều hiện lên thật tươi mới, quyến rũ. Xuân Diệu không chỉ ngắm nhìn thiên nhiên mà còn muốn tận hưởng nó bằng tất cả các giác quan. Tuy nhiên, niềm vui ấy luôn đi kèm với nỗi lo âu khi nhà thơ nhận ra thời gian không ngừng trôi. Tuổi trẻ của con người chỉ đến một lần nên nếu không biết trân trọng, chúng ta sẽ dễ dàng để những năm tháng đẹp nhất trôi qua vô nghĩa. Vì vậy, nhà thơ luôn muốn sống nhanh hơn, sâu sắc hơn và mãnh liệt hơn. Bài thơ khiến em thêm yêu cuộc sống và tự nhắc mình phải biết tận dụng thời gian để làm những điều có ý nghĩa.

Bài 3​


Vội vàng khiến em suy nghĩ nhiều về giá trị của tuổi trẻ và thời gian. Xuân Diệu nhận ra rằng mùa xuân của đất trời có thể trở lại, nhưng mùa xuân của đời người thì chỉ có một lần. Chính vì thế, ông luôn cảm thấy tiếc nuối khi nghĩ đến sự trôi đi của những năm tháng tuổi trẻ. Tuy vậy, bài thơ không khiến em cảm thấy bi quan mà ngược lại còn truyền đến một tinh thần sống rất tích cực. Nhà thơ muốn tận hưởng thiên nhiên, tình yêu và mọi vẻ đẹp của cuộc đời khi chúng vẫn còn hiện hữu. Đặc biệt, ở phần cuối bài thơ, cảm xúc trở nên mạnh mẽ và dồn dập như một lời giục giã con người hãy sống hết mình. Theo em, sự "vội vàng" của Xuân Diệu không phải là sống hấp tấp mà là biết quý từng phút giây. Qua bài thơ, em hiểu rằng điều đáng tiếc nhất không phải là tuổi trẻ qua đi mà là chúng ta đã để tuổi trẻ trôi qua mà không sống thật ý nghĩa.

Bài 4​


Em rất ấn tượng với bức tranh mùa xuân trong bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu. Thiên nhiên hiện lên tràn đầy sức sống với những hình ảnh tươi đẹp của hoa lá, chim muông và ánh sáng. Dưới cái nhìn của nhà thơ, mọi thứ trong cuộc sống đều đang ở độ đẹp nhất, trẻ trung nhất và đáng yêu nhất. Qua đó, em cảm nhận được một Xuân Diệu vô cùng yêu đời và say mê sự sống. Nhà thơ muốn giữ lại những vẻ đẹp ấy vì ông hiểu rằng chúng rất mong manh và không thể tồn tại mãi. Khi nghĩ đến thời gian trôi nhanh, giọng thơ cũng chuyển từ vui tươi sang tiếc nuối, lo âu. Chính nỗi lo ấy đã làm cho khát vọng sống của Xuân Diệu càng trở nên mãnh liệt hơn. Bài thơ giúp em nhận ra rằng hạnh phúc có thể nằm ngay trong những điều bình dị quanh mình, chỉ cần chúng ta biết mở lòng để cảm nhận và trân trọng.

Bài 5​


Bài thơ Vội vàng khiến em yêu thích bởi quan niệm sống trẻ trung và đầy nhiệt huyết của Xuân Diệu. Nhà thơ xem cuộc đời hiện tại là một thế giới vô cùng đẹp đẽ, nơi có mùa xuân, tình yêu và những niềm vui gần gũi. Ông muốn tận hưởng mọi vẻ đẹp ấy bằng tất cả sự say mê của mình. Nhưng Xuân Diệu cũng rất nhạy cảm trước sự hữu hạn của con người. Ông hiểu rằng thời gian không chờ đợi ai và tuổi trẻ một khi đã qua sẽ không thể quay trở lại. Vì vậy, nhà thơ không muốn lãng phí bất cứ khoảnh khắc nào của cuộc đời. Ông muốn sống thật mạnh mẽ, yêu thật nhiều và cảm nhận thật sâu sắc những gì đang có. Qua Vội vàng, em hiểu rằng mỗi người nên biết quý trọng hiện tại, bởi chỉ khi biết sống trọn vẹn với hôm nay, chúng ta mới có thể hạn chế những tiếc nuối về sau.

Bài 6​


Sau khi đọc Vội vàng, điều làm em ấn tượng nhất là khát vọng sống mãnh liệt của Xuân Diệu. Nhà thơ không đứng ngoài để ngắm nhìn cuộc đời mà luôn muốn hòa mình vào thiên nhiên, tình yêu và tuổi trẻ. Mỗi cảnh vật trong bài thơ đều hiện lên đầy sức sống, khiến người đọc cũng cảm nhận được niềm say mê của tác giả. Thế nhưng ẩn sau niềm vui ấy là nỗi buồn trước sự trôi chảy của thời gian. Xuân Diệu hiểu rằng con người không thể níu giữ tuổi trẻ mãi mãi nên càng muốn tận hưởng từng khoảnh khắc hiện tại. Những cảm xúc mạnh mẽ ở cuối bài thơ cho thấy một tâm hồn luôn khao khát sống đến tận cùng. Em rất đồng tình với lời nhắn nhủ ấy, bởi thời gian của mỗi người đều có giới hạn. Vội vàng giúp em hiểu rằng hãy sống tích cực, biết yêu thương, cố gắng và trân trọng những điều quý giá trước khi chúng trở thành kỉ niệm.
 
Last edited by a moderator:
2 ❤︎ Bài viết: 27 Tìm chủ đề
Thơ Xuân Dịu thì khỏi bàn. Vội vàng là tác phẩm rất hay vậy thôi.

Văn mẫu tổng hợp cho bạn tham khảo:

Bài 1 – Cảm nhận chung về bài thơ Vội vàng​


Bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu đã để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc bởi tình yêu cuộc sống mãnh liệt và khát vọng sống hết mình của nhà thơ. Ngay từ những câu thơ đầu, Xuân Diệu đã bộc lộ những ước muốn tưởng như không thể thực hiện được: Muốn giữ ánh nắng, muốn níu hương thơm của cuộc đời. Những ước muốn có phần táo bạo ấy xuất phát từ một tình yêu tha thiết đối với thế giới xung quanh. Dưới con mắt của nhà thơ, cuộc sống hiện ra như một khu vườn mùa xuân tràn đầy màu sắc, ánh sáng, âm thanh và tình yêu. Ong bướm, hoa lá, đồng nội, chim muông đều mang vẻ đẹp căng tràn sức sống. Đặc biệt, Xuân Diệu cảm nhận thiên nhiên bằng một tâm hồn trẻ trung, say mê, khiến cảnh vật dường như cũng có tình, có tuổi trẻ và biết rung động.

Nhưng càng yêu cuộc sống, nhà thơ càng lo sợ trước sự trôi chảy của thời gian. Xuân Diệu nhận ra rằng tuổi trẻ không tồn tại mãi mãi, mùa xuân rồi cũng qua đi và con người không thể sống lại những năm tháng đã mất. Chính vì thế, phía sau niềm vui trước vẻ đẹp của cuộc đời là một nỗi buồn, một sự tiếc nuối đầy ám ảnh. Nhà thơ không chấp nhận thái độ sống thờ ơ hay chậm chạp mà muốn tận hưởng từng khoảnh khắc đang có. Đến cuối bài thơ, cảm xúc dâng lên mạnh mẽ thành một lời giục giã sống nhanh hơn, sâu sắc hơn và mãnh liệt hơn. Em đặc biệt ấn tượng với cách Xuân Diệu muốn ôm trọn cả sự sống vào lòng như sợ rằng chỉ một phút chậm trễ thôi, vẻ đẹp ấy sẽ tan biến. Qua bài thơ, em hiểu rằng "vội vàng" không phải là sống hấp tấp hay ích kỉ mà là biết quý trọng thời gian, tuổi trẻ và những điều tốt đẹp của cuộc đời. Vội vàng vì thế không chỉ thể hiện một cái tôi yêu đời mãnh liệt của Xuân Diệu mà còn gửi đến người đọc lời nhắc nhở ý nghĩa: Hãy sống hết mình khi tuổi trẻ và những điều ta yêu quý vẫn còn ở bên ta.

Bài 2 – Cảm nhận về tình yêu cuộc sống của Xuân Diệu​


Điều khiến em yêu thích nhất khi đọc Vội vàng là tình yêu cuộc sống nồng nhiệt và say mê của Xuân Diệu. Với nhà thơ, cuộc đời không phải là một nơi buồn tẻ mà giống như một bữa tiệc lớn với vô vàn vẻ đẹp đang chờ con người tận hưởng. Mùa xuân hiện lên với những hình ảnh tươi mới của ong bướm, hoa lá, đồng xanh, tiếng chim và ánh sáng. Tất cả đều trẻ trung, mềm mại và tràn đầy sức sống. Qua cách cảm nhận ấy, em có cảm giác Xuân Diệu không chỉ nhìn thiên nhiên bằng mắt mà còn cảm nhận bằng tất cả giác quan và bằng cả trái tim đang yêu. Mỗi cảnh vật đều trở nên gần gũi, quyến rũ và đáng quý.

Tình yêu cuộc đời của Xuân Diệu còn thể hiện qua ước muốn giữ lại những gì đẹp nhất. Nhà thơ muốn níu giữ ánh sáng, hương thơm và mùa xuân vì hiểu rằng vẻ đẹp ấy không tồn tại mãi mãi. Chính sự hữu hạn khiến cuộc sống trở nên quý giá hơn. Nếu con người được sống mãi, có lẽ chúng ta sẽ không biết trân trọng một buổi sáng đẹp, một mùa xuân xanh hay những ngày tuổi trẻ. Xuân Diệu nhận ra điều đó nên luôn có cảm giác vừa sung sướng vừa lo âu. Nhà thơ yêu càng nhiều thì càng sợ mất mát, càng say mê tuổi trẻ thì càng sợ thời gian trôi qua. Vì thế, cuối bài thơ là một khát vọng sống mãnh liệt đến cuồng nhiệt. Nhà thơ muốn mở rộng tâm hồn để đón nhận mọi vẻ đẹp của thế giới, muốn sống trọn vẹn với từng phút giây đang có. Đọc Vội vàng, em cảm thấy mình cũng được truyền thêm tình yêu đối với cuộc sống. Bài thơ giúp em nhận ra rằng hạnh phúc đôi khi không phải điều gì xa xôi mà chính là thiên nhiên, tuổi trẻ, tình yêu và những phút giây bình dị ta đang có. Điều quan trọng là phải biết nhận ra và trân trọng chúng trước khi thời gian mang tất cả đi xa.

Bài 3 – Cảm nhận về vẻ đẹp mùa xuân trong Vội vàng​


Đọc Vội vàng, em đặc biệt ấn tượng với bức tranh mùa xuân rực rỡ và tràn đầy sức sống được Xuân Diệu tạo nên. Mùa xuân trong thơ ông không tĩnh lặng mà luôn chuyển động, sinh sôi và chan chứa niềm vui. Nhà thơ nhìn thấy những cánh bướm, những bông hoa, những cánh đồng xanh, những chiếc lá non và nghe được tiếng chim vui vẻ giữa thiên nhiên. Tất cả hòa vào nhau tạo nên một thế giới trẻ trung, đầy ánh sáng và màu sắc. Qua cách miêu tả của Xuân Diệu, mùa xuân không còn là một khái niệm về thời tiết mà trở thành biểu tượng của tuổi trẻ, tình yêu và sự sống.

Em thích nhất ở bức tranh ấy là cảm giác mọi thứ đều đang ở độ đẹp nhất. Hoa vừa nở, cây vừa xanh, ánh sáng vừa trong trẻo và lòng người cũng vừa tràn đầy khát vọng. Nhà thơ dường như muốn người đọc nhìn cuộc sống bằng đôi mắt của một người đang yêu, để thấy cảnh vật nào cũng đáng say mê. Xuân Diệu còn lấy vẻ đẹp con người làm chuẩn mực để cảm nhận thiên nhiên, khiến mùa xuân trở nên gần gũi và có sức quyến rũ đặc biệt. Tuy nhiên, vẻ đẹp ấy càng rực rỡ bao nhiêu thì nỗi lo lắng của nhà thơ lại càng lớn bấy nhiêu. Xuân Diệu hiểu rằng mùa xuân rồi sẽ qua, hoa rồi sẽ tàn và tuổi trẻ con người cũng không thể kéo dài mãi. Chính vì vậy, ông muốn tận hưởng mùa xuân ngay khi nó đang hiện hữu. Qua Vội vàng, em không chỉ cảm nhận được tài năng quan sát tinh tế của Xuân Diệu mà còn hiểu thêm một điều: Vẻ đẹp của cuộc sống quý giá chính vì nó không tồn tại vĩnh viễn. Bài thơ khiến em biết yêu hơn những mùa xuân đang có và trân trọng từng khoảnh khắc của tuổi trẻ.

Bài 4 – Cảm nhận về quan niệm thời gian trong Vội vàng​


Vội vàng khiến em suy nghĩ nhiều nhất về thời gian và sự ngắn ngủi của tuổi trẻ. Nếu ở phần đầu bài thơ, Xuân Diệu say sưa trước một thế giới đẹp như thiên đường thì càng về sau, cảm xúc ấy càng pha lẫn lo âu và tiếc nuối. Nhà thơ nhận ra rằng thời gian luôn vận động về phía trước và một khi đã trôi qua thì không thể trở lại. Mùa xuân của đất trời có thể quay về mỗi năm nhưng mùa xuân của đời người chỉ đến một lần. Chính sự khác biệt ấy khiến Xuân Diệu cảm thấy tiếc nuối ngay cả khi mùa xuân vẫn đang hiện diện.

Quan niệm về thời gian của Xuân Diệu làm em cảm nhận rõ hơn giá trị của tuổi trẻ. Con người thường nghĩ mình còn nhiều thời gian nên dễ trì hoãn những điều muốn làm, dễ để những ngày tháng trôi qua một cách vô nghĩa. Nhưng nhà thơ lại nhìn thấy trong từng phút giây sự mất mát đang âm thầm diễn ra. Mỗi ngày qua đi là một phần tuổi trẻ không thể lấy lại. Bởi vậy, nỗi buồn trong Vội vàng không phải là sự bi quan mà lại trở thành nguyên nhân khiến nhà thơ càng yêu cuộc sống hơn. Xuân Diệu không chọn cách than thở trước thời gian mà lựa chọn sống mãnh liệt hơn để chống lại sự hữu hạn của đời người. Ông muốn tận hưởng từng vẻ đẹp, từng niềm vui và từng rung động khi còn có thể. Em cảm thấy đây là một quan niệm sống rất tích cực. Chúng ta không thể ngăn thời gian trôi nhưng có thể quyết định cách mình sử dụng thời gian. Vội vàng vì thế giúp em hiểu rằng điều đáng sợ không phải là tuổi trẻ qua đi mà là để tuổi trẻ qua đi trong sự thờ ơ và tiếc nuối.

Bài 5 – Cảm nhận về khát vọng sống mãnh liệt​


Vội vàng là tiếng nói của một tâm hồn luôn khát khao sống, khát khao yêu và muốn tận hưởng cuộc đời đến tận cùng. Qua bài thơ, em cảm nhận Xuân Diệu giống như một con người luôn dang rộng vòng tay trước thế giới, muốn đón lấy từng ánh sáng, màu sắc, hương thơm và âm thanh của cuộc sống. Những điều rất bình thường trong thiên nhiên qua cảm nhận của nhà thơ bỗng trở nên quý giá và hấp dẫn. Đó là bởi Xuân Diệu nhìn thế giới bằng một trái tim đang say mê sự sống.

Khát vọng ấy càng trở nên mạnh mẽ khi nhà thơ ý thức được thời gian hữu hạn. Ông biết tuổi trẻ sẽ qua đi nên không muốn lãng phí bất cứ phút giây nào. Đặc biệt ở phần cuối, nhịp thơ trở nên gấp gáp, dồn dập như chính nhịp đập của một trái tim đang muốn sống nhanh hơn, sâu hơn và nhiều hơn. Hàng loạt động từ mạnh được sử dụng khiến em hình dung nhà thơ đang cố gắng ôm cả thế giới vào lòng. Đó không phải một ham muốn ích kỉ mà là biểu hiện của lòng yêu đời đến mãnh liệt. Xuân Diệu muốn hòa mình vào thiên nhiên, tình yêu và tuổi trẻ để tận hưởng trọn vẹn ý nghĩa của sự tồn tại. Điều đó khiến em rất đồng cảm. Cuộc đời của mỗi người đều có giới hạn, vì vậy thay vì để thời gian trôi qua trong tiếc nuối, chúng ta cần học cách sống có mục đích, biết yêu thương và trân trọng hiện tại. Vội vàng giúp em nhận ra rằng một cuộc đời ý nghĩa không nhất thiết phải dài mà quan trọng là ta đã sống sâu sắc đến mức nào trong những năm tháng mình có.

Bài 6 – Cảm nhận về cái tôi Xuân Diệu​


Qua Vội vàng, em cảm nhận được một cái tôi Xuân Diệu rất mới mẻ, mạnh mẽ và đầy cá tính. Ngay từ đầu bài thơ, nhà thơ đã bộc lộ những mong muốn táo bạo, dường như muốn can thiệp vào cả quy luật của thiên nhiên để giữ lại những gì mình yêu quý. Đó là một cái tôi không giấu mình mà trực tiếp nói lên mong muốn, cảm xúc và khát vọng cá nhân. Điều này khiến bài thơ có một nguồn năng lượng trẻ trung và khác biệt.

Cái tôi ấy còn thể hiện trong cách Xuân Diệu nhìn thế giới. Thiên nhiên không xa xôi, lạnh lẽo mà gần gũi với con người, đặc biệt là với tuổi trẻ và tình yêu. Nhà thơ không tìm hạnh phúc ở một thế giới huyền bí nào mà nhận ra thiên đường ngay trên mặt đất. Đó có thể là một buổi sáng đẹp, một khu vườn đầy hoa hay một khoảnh khắc tình yêu. Nhưng chính vì yêu cuộc sống hiện tại nên cái tôi Xuân Diệu cũng nhạy cảm vô cùng trước thời gian. Nhà thơ lo sợ tuổi trẻ qua nhanh, sợ những gì đẹp đẽ sẽ biến mất. Từ đó xuất hiện một thái độ sống gấp gáp nhưng đầy ý nghĩa: Phải sống thật nhiều khi còn có thể. Em cảm thấy cái tôi trong Vội vàng vừa say mê vừa lo âu, vừa hạnh phúc vừa tiếc nuối. Chính những cảm xúc tưởng như đối lập ấy lại khiến hình tượng người thi sĩ trở nên chân thực. Qua bài thơ, em hiểu vì sao Xuân Diệu được xem là một nhà thơ luôn tha thiết với cuộc đời. Ông không đứng ngoài để ngắm thế giới mà muốn hòa mình vào thế giới, yêu từng phút giây và sống bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ.

Bài 7 – Cảm nhận về tuổi trẻ trong Vội vàng​


Vội vàng khiến em cảm nhận sâu sắc rằng tuổi trẻ là một trong những món quà đẹp nhất mà cuộc đời dành cho mỗi người. Trong bài thơ, Xuân Diệu luôn nhìn sự sống ở trạng thái trẻ trung nhất: Hoa đang nở, lá đang xanh, chim đang hót và tình yêu đang bắt đầu. Những hình ảnh ấy khiến cả thế giới mang dáng vẻ của tuổi xuân. Nhà thơ say mê trước vẻ đẹp đó vì ông hiểu rằng tuổi trẻ chính là khoảng thời gian con người có nhiều sức sống, ước mơ và khát vọng nhất.

Thế nhưng điều làm Xuân Diệu băn khoăn là tuổi trẻ không kéo dài mãi mãi. Thời gian của thiên nhiên có thể tuần hoàn nhưng thời gian của con người lại một đi không trở lại. Khi tuổi xuân qua đi, con người dù có mong muốn cũng không thể trở lại chính mình của những năm tháng trước. Sự ý thức ấy làm giọng thơ trở nên tiếc nuối, thậm chí có phần hoảng hốt. Nhưng em không cảm thấy bài thơ bi quan. Trái lại, nỗi lo mất tuổi trẻ đã biến thành động lực để Xuân Diệu sống mạnh mẽ hơn. Nhà thơ muốn yêu khi còn có thể yêu, muốn tận hưởng vẻ đẹp khi nó còn đang hiện hữu. Qua đó, em nhận ra rằng tuổi trẻ không chỉ được tính bằng số tuổi mà còn nằm ở cách con người sống. Một người trẻ nhưng sống thờ ơ, không ước mơ và không biết trân trọng thời gian thì tuổi trẻ cũng dễ trôi qua vô nghĩa. Vội vàng đã nhắc em phải biết quý những ngày tháng hiện tại, dám học hỏi, trải nghiệm và sống nhiệt thành để sau này không phải tiếc nuối vì đã bỏ lỡ tuổi xuân.

Bài 8 – Cảm nhận về sự giao hòa giữa thiên nhiên và con người​


Một trong những điều làm em ấn tượng khi đọc Vội vàng là thiên nhiên và con người luôn gắn bó mật thiết với nhau. Trong cảm nhận của Xuân Diệu, thiên nhiên không phải một bức tranh đứng yên mà tràn đầy hơi thở của tuổi trẻ và tình yêu. Hoa lá, ong bướm, chim muông, ánh sáng đều mang dáng vẻ tươi mới, quyến rũ. Nhà thơ nhìn thiên nhiên bằng những rung động rất gần với cảm xúc của con người, vì vậy cảnh vật cũng trở nên có hồn và đầy sức sống.

Xuân Diệu dường như không muốn đứng ngoài để ngắm cảnh mà muốn hòa mình vào cảnh vật. Ông muốn tận hưởng hương thơm, ánh sáng và màu sắc bằng tất cả giác quan. Đến cuối bài thơ, khát vọng hòa nhập ấy trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Nhà thơ muốn ôm lấy cả mùa xuân, cả sự sống và tuổi trẻ. Qua đó, em cảm nhận được một quan niệm rất đẹp: Con người chính là một phần của cuộc đời và chỉ thật sự hạnh phúc khi biết mở lòng với thế giới xung quanh. Tuy nhiên, sự giao hòa ấy cũng khiến Xuân Diệu nhận thức rõ hơn về sự mong manh của vẻ đẹp. Hoa có thể tàn, mùa xuân sẽ qua và tuổi trẻ cũng dần rời xa con người. Vì vậy, nhà thơ càng muốn sống trọn vẹn với hiện tại. Đọc Vội vàng, em thấy thiên nhiên xung quanh mình cũng trở nên đáng quý hơn. Một buổi sáng đẹp, một hàng cây xanh hay một cơn gió mát đều là những điều bình dị nhưng nếu biết cảm nhận, chúng có thể đem đến cho con người niềm vui. Bài thơ đã giúp em hiểu rằng biết yêu thiên nhiên cũng chính là biết yêu cuộc sống.

Bài 9 – Cảm nhận về nỗi lo thời gian trôi​


Vội vàng không chỉ là một bài thơ tràn đầy niềm vui mà còn chứa đựng nỗi lo lắng sâu sắc trước bước đi của thời gian. Xuân Diệu nhìn thấy thế giới đang ở độ đẹp nhất nhưng ngay trong lúc say mê, ông đã nghĩ đến ngày vẻ đẹp ấy mất đi. Chính điều đó làm cảm xúc của bài thơ luôn có sự đan xen giữa vui và buồn, hạnh phúc và tiếc nuối. Nhà thơ càng yêu mùa xuân thì càng sợ mùa xuân qua, càng quý tuổi trẻ thì càng lo tuổi trẻ mất.

Em thấy nỗi lo ấy rất gần với tâm lí của con người. Đôi khi chúng ta chỉ thực sự hiểu giá trị của một điều khi nhận ra nó không tồn tại mãi mãi. Xuân Diệu ý thức rất rõ quy luật đó nên cảm nhận thời gian bằng một tâm trạng đặc biệt nhạy cảm. Nhà thơ không chấp nhận suy nghĩ rằng mùa xuân năm nay qua thì mùa xuân năm sau sẽ trở lại, bởi mùa xuân của thiên nhiên trở lại nhưng tuổi trẻ của con người thì không. Mỗi năm đi qua, chúng ta đã khác trước. Tuy nhiên, Xuân Diệu không đầu hàng thời gian. Ông lựa chọn tận hưởng cuộc sống nhiều hơn, biến nỗi lo thành khát vọng sống. Theo em, đây chính là giá trị tích cực của bài thơ. Con người không thể chiến thắng thời gian bằng cách ngăn nó trôi, nhưng có thể chiến thắng bằng cách làm cho mỗi ngày của mình trở nên có ý nghĩa. Vội vàng nhắc em đừng trì hoãn những việc tốt đẹp, đừng để yêu thương quá muộn và cũng đừng để những ước mơ mãi chỉ nằm trong suy nghĩ.

Bài 10 – Cảm nhận về quan niệm sống tích cực​


Sau khi đọc Vội vàng, điều đọng lại trong em sâu sắc nhất là một quan niệm sống tích cực: Hãy biết quý trọng hiện tại và sống hết mình với những gì đang có. Xuân Diệu yêu cuộc đời đến mức muốn giữ lại những vẻ đẹp của thiên nhiên. Ông nhận ra quanh mình là một thế giới đầy sức sống với mùa xuân, hoa lá, ánh sáng và tình yêu. Điều đáng quý là nhà thơ không coi cuộc đời này chỉ là nơi tạm bợ mà xem chính cuộc sống hiện tại là điều đáng nâng niu nhất.

Tuy nhiên, Xuân Diệu cũng hiểu rằng tất cả đều có giới hạn. Tuổi trẻ sẽ qua, mùa xuân sẽ hết và con người không thể quay ngược thời gian. Chính ý thức đó khiến ông muốn sống vội vàng. Nhưng theo em, sự vội vàng ấy không có nghĩa là sống hấp tấp hay bất chấp. Đó là sống chủ động, sống có ý thức và không để những ngày tháng quý giá trôi đi một cách vô ích. Nhà thơ muốn tận hưởng những điều tốt đẹp, muốn yêu nhiều hơn và cảm nhận cuộc sống sâu sắc hơn. Quan niệm này vẫn rất có ý nghĩa với con người hôm nay. Trong cuộc sống bận rộn, đôi khi chúng ta dành quá nhiều thời gian cho những điều không quan trọng mà quên quan tâm đến gia đình, bạn bè, sức khỏe hay những ước mơ của chính mình. Vội vàng nhắc em phải biết cân nhắc điều gì thực sự đáng quý. Tuổi trẻ không kéo dài mãi, vì thế mỗi ngày đều nên được sống bằng sự cố gắng, lòng yêu thương và niềm vui. Với em, đó chính là thông điệp đẹp nhất mà Xuân Diệu gửi gắm qua bài thơ.

Bài 11 – Cảm nhận về nghệ thuật và cảm xúc trong Vội vàng​


Vội vàng hấp dẫn em không chỉ bởi nội dung mà còn bởi cách Xuân Diệu thể hiện cảm xúc vô cùng đặc biệt. Bài thơ có sự thay đổi linh hoạt về nhịp điệu. Khi nhà thơ say mê trước cảnh sắc mùa xuân, lời thơ trở nên tươi vui và đầy hứng khởi. Khi suy nghĩ về thời gian, giọng thơ chậm lại, mang theo nỗi tiếc nuối. Đến phần cuối, nhịp thơ lại nhanh và mạnh, tạo cảm giác như cảm xúc đang dâng lên thành một dòng thác không thể kìm giữ.

Xuân Diệu còn sử dụng nhiều hình ảnh giàu sức gợi khiến mùa xuân hiện ra sinh động trước mắt người đọc. Thiên nhiên trong thơ ông không chỉ có màu sắc mà còn có âm thanh, hương thơm và cảm giác. Nhờ đó, người đọc có thể cảm nhận vẻ đẹp bằng nhiều giác quan khác nhau. Em cũng ấn tượng với cách tác giả sử dụng những động từ mạnh ở cuối bài để diễn tả khát vọng sống. Cảm xúc không còn là sự ngắm nhìn từ xa mà trở thành mong muốn được ôm lấy, hòa nhập và tận hưởng cuộc đời. Chính nghệ thuật biểu đạt mạnh mẽ ấy khiến tư tưởng của bài thơ không khô khan mà trở thành một nguồn cảm xúc có sức truyền sang người đọc. Qua Vội vàng, em nhận thấy Xuân Diệu là một thi sĩ có tâm hồn vô cùng nhạy cảm. Ông có khả năng phát hiện vẻ đẹp ở những điều quen thuộc và biến chúng thành những hình ảnh đầy sức quyến rũ. Bài thơ vì thế vừa có chiều sâu suy tưởng vừa tràn đầy sức sống, khiến người đọc sau nhiều năm vẫn có thể tìm thấy trong đó những rung động gần gũi với chính mình.

Bài 12 – Cảm nhận sâu sắc về thông điệp của Vội vàng​


Vội vàng của Xuân Diệu khiến em nhận ra một điều tưởng như đơn giản nhưng không phải lúc nào con người cũng nhớ: Cuộc đời rất đẹp nhưng cũng rất ngắn. Nhà thơ nhìn cuộc sống bằng đôi mắt say mê nên nhận ra ở đâu cũng có những điều đáng yêu. Thiên nhiên tràn ngập màu sắc, hương thơm và âm thanh; mùa xuân mang sức sống trẻ trung; tình yêu khiến cuộc đời trở nên ngọt ngào. Trước tất cả những vẻ đẹp ấy, Xuân Diệu không hề thờ ơ mà muốn giữ lại từng khoảnh khắc.

Nhưng chính lúc hạnh phúc nhất, nhà thơ lại nhận thấy thời gian đang lặng lẽ trôi. Sự sống càng đẹp thì sự mất mát càng khiến con người tiếc nuối. Xuân Diệu hiểu tuổi trẻ của con người chỉ có một lần, vì vậy ông muốn sống thật trọn vẹn trước khi những năm tháng ấy đi qua. Em rất thích tinh thần ấy bởi nó không khuyên con người sợ hãi trước sự hữu hạn mà khuyến khích chúng ta sống có ý nghĩa hơn. Mỗi người đều không biết chính xác mình có bao nhiêu thời gian, nhưng ai cũng có thể lựa chọn cách sử dụng ngày hôm nay. Ta có thể yêu thương người thân nhiều hơn, cố gắng cho ước mơ nhiều hơn, học hỏi thêm những điều mới và biết vui với những điều giản dị quanh mình. Theo em, đó mới chính là ý nghĩa sâu xa của hai chữ "vội vàng". Đó là sự vội vàng của một trái tim biết quý cuộc sống chứ không phải sự vội vàng của một người sống thiếu suy nghĩ. Bài thơ đã giúp em hiểu rằng thời gian quý giá nhất không phải ngày mai hay một ngày nào đó trong tương lai, mà chính là phút giây hiện tại. Vì vậy, Vội vàng không chỉ là tiếng lòng riêng của Xuân Diệu mà còn là lời nhắn gửi đầy sức sống đến mỗi người: Hãy sống sao cho khi tuổi trẻ qua đi, chúng ta có thể nhớ lại mà không phải nuối tiếc.
 
Last edited by a moderator:
-15 ❤︎ Bài viết: 256 Tìm chủ đề

Bài 1​


Bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu khiến em ấn tượng bởi tình yêu cuộc sống mãnh liệt của nhà thơ. Qua những hình ảnh thiên nhiên tươi đẹp, mùa xuân hiện lên đầy màu sắc, âm thanh và sức sống. Xuân Diệu yêu tuổi trẻ, yêu tình yêu và muốn tận hưởng mọi vẻ đẹp của cuộc đời. Tuy nhiên, nhà thơ cũng lo lắng khi nhận ra thời gian luôn trôi đi và tuổi trẻ không thể trở lại. Chính vì vậy, ông muốn sống nhanh hơn, sâu sắc hơn và trọn vẹn hơn. Bài thơ giúp em hiểu rằng mỗi người cần biết quý trọng thời gian và những phút giây đẹp đẽ của hiện tại.

Bài 2​


Đọc Vội vàng, em cảm nhận được một tâm hồn rất yêu đời và tha thiết với tuổi trẻ. Xuân Diệu nhìn thiên nhiên như một khu vườn đầy hoa lá, ánh sáng và niềm vui. Mọi cảnh vật đều hiện lên trẻ trung, quyến rũ và tràn đầy sức sống. Nhưng càng yêu cuộc đời, nhà thơ càng sợ thời gian trôi nhanh và những điều đẹp đẽ sẽ mất đi. Vì thế, ông luôn muốn tận hưởng từng khoảnh khắc đang có. Bài thơ nhắc em phải biết sống có ý nghĩa và không nên lãng phí những năm tháng tuổi trẻ.

Bài 3​


Vội vàng để lại trong em nhiều suy nghĩ về giá trị của thời gian. Xuân Diệu nhận ra rằng mùa xuân của thiên nhiên có thể trở lại nhưng tuổi trẻ của con người chỉ đến một lần. Vì vậy, nhà thơ vừa say mê cuộc sống vừa lo lắng, tiếc nuối trước sự trôi chảy của thời gian. Khát vọng sống của ông được thể hiện rất mạnh mẽ, đặc biệt ở phần cuối bài thơ. Xuân Diệu muốn hòa mình vào thiên nhiên và tận hưởng mọi vẻ đẹp của cuộc đời. Qua đó, em hiểu rằng hãy biết trân trọng hiện tại để sau này không phải tiếc nuối.

Bài 4​


Em rất thích bức tranh mùa xuân trong bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu. Thiên nhiên hiện lên rực rỡ với hoa lá, ong bướm, tiếng chim và ánh sáng tươi vui. Qua những hình ảnh ấy, em cảm nhận được tình yêu cuộc sống say mê của nhà thơ. Xuân Diệu xem cuộc đời như một thiên đường ngay trên mặt đất, nơi có rất nhiều điều đáng yêu và đáng quý. Tuy nhiên, ông cũng hiểu rằng vẻ đẹp và tuổi trẻ đều không tồn tại mãi mãi. Bài thơ khiến em thêm yêu cuộc sống và biết quý trọng những điều tốt đẹp đang có quanh mình.

Bài 5​


Vội vàng khiến em ấn tượng bởi quan niệm sống tích cực và đầy nhiệt huyết của Xuân Diệu. Nhà thơ yêu cuộc đời đến mức muốn giữ lại ánh sáng, hương thơm và vẻ đẹp của mùa xuân. Ông ý thức rất rõ rằng thời gian không ngừng trôi và tuổi trẻ sẽ nhanh chóng qua đi. Vì thế, Xuân Diệu muốn sống hết mình, yêu hết mình và tận hưởng từng phút giây. Theo em, "vội vàng" không có nghĩa là sống hấp tấp mà là biết quý trọng thời gian. Bài thơ đã gửi đến người đọc một lời nhắn nhủ ý nghĩa về cách sống trọn vẹn với tuổi trẻ và hiện tại.
 
Last edited by a moderator:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back