Rewrite4future

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
2,214 ❤︎ Bài viết: 671 Tìm chủ đề
372 0
e7566843069f57a688b4c736fff283b6.jpg


Vịnh Hậu, Ngẫm Ta​


Vào cuối thế kỷ VII, giữa lúc bà Võ Tắc Thiên đang thâu tóm mọi quyền lực để lập ra nhà Võ Chu, thì ở mảnh đất Giao Châu này, người dân mình phải sống những ngày tháng nghẹt thở dưới cái tên "An Nam đô hộ phủ". Cái mốc năm 679 đó giống như một sự sỉ nhục, khi giặc phương Bắc muốn biến đất nước ta thành một vùng đất "đã được bình định" hoàn toàn. Đời sống lúc ấy khổ không sao kể xiết. Những quan lại từ phương Bắc sang coi mạng người dân mình như cỏ rác, họ ép người mình vào rừng sâu, xuống biển thẳm để tìm sản vật quý giá về cho bà nữ hoàng xa xôi ở tận Lạc Dương. Suốt bao nhiêu năm trời, những chính sách thuế khóa nặng nề cứ thế đè nặng lên vai người nông dân, khiến họ kiệt quệ cả về sức lực lẫn niềm tin, sống mà như chết mòn trong sự bóc lột không có điểm dừng của triều đình nhà Chu.

Đến năm 687, nỗi uất hận tích tụ bấy lâu đã bùng nổ khi tên Đô hộ Lưu Diên Hựu ra cái lệnh thuế độc ác, bắt dân nộp gấp đôi mức cũ. Không chịu nổi cảnh đồng bào bị dồn vào đường cùng, hai ông hào trưởng là Lý Tự Tiên và Đinh Kiến đã đứng lên. Người dân mình khi ấy chỉ có gậy gộc, cuốc xẻng nhưng vì căm thù mà đánh vào tận thành Tống Bình, chém chết được tên Đô hộ tàn bạo để rửa hận. Nhưng rồi, cái giá của sự phản kháng ấy lại quá đỗi kinh hoàng. Võ Tắc Thiên nổi trận lôi đình, sai tướng Tào Huyền Tĩnh dẫn quân sang đàn áp một cách man rợ. Quân giặc tràn vào như lũ dữ, giết chóc không ghê tay, máu người mình nhuộm đỏ cả một vùng thành quách. Đinh Kiến bị sát hại, và hàng ngàn người tham gia khởi nghĩa bị truy quét đến cùng, xác chất thành đống ngay giữa phủ thành để răn đe kẻ khác. Cuộc khởi nghĩa thất bại trong biển máu, nhưng sự tàn độc tột cùng của quân Đường năm ấy đã để lại một vết sẹo lớn, một khối căm hờn truyền đời trong lòng mỗi người dân An Nam.


(Tư liệu từ Đại Việt Sử Ký Toàn Thư)

Vịnh Hậu, Ngẫm Ta​


Tác giả: Rewrite

Ngàn năm sau Việt thi vịnh Hậu,

Nữ trung hào khí lật trời nghiêng.

Ngưỡng tài xoay chuyển càn khôn chuyển,

Thở dài cô lạnh đỉnh quyền thiêng.

Sử nhà rêu phủ, sương che lối,

Mắt mải trông vời mộng viễn phương.

Gấm vóc non sông mờ bóng cũ,

Giật mình.. Ai nhớ chuyện Lạc Hồng?

[Hết]

* * *

Nếu thấy tác phẩm hay, bạn có thể ủng hộ tác giả bằng một lượt share ^^

1. Trước Lúc Bình Minh (thể loại: Tuổi học trò, thanh xuân)

2. Tình Yêu và Bão Tố (thể loại: Trinh thám, hành động, tình cảm)

3. Hẹn Em Ngày Bình Yên (thể loại: Ngôn tình và chiến tranh)

Giao lưu với tác giả tại facebook: Facebook của Rewrite

=>danh mục các tác phẩm của rewrite

Tham gia cuộc thi viết cảm nhận để nhận được 100.000 xu => LINK Ở ĐÂY
 
3,665 ❤︎ Bài viết: 1469 Tìm chủ đề
Vịnh người, chẳng vịnh cõi non sông,

Khí phách phân minh, ý chẳng đồng.

Ai mượn sử xanh che mắt đọc,

Rồi đem lòng hẹp đo trời rộng?

Khen một anh hùng đâu phản tổ,

Trọng tài kiệt xuất chẳng quên tông.

Lạc Hồng tự tại nghìn thu sáng,

Chẳng sợ ai mượn để soi lòng.

Bài vịnh tôi viết, chỉ luận khí phách của một cá nhân trong lịch sử, không hề mượn đó để suy tôn quốc gia hay phủ nhận căn tính dân tộc.

Trong văn chương, khen một nhân vật không đồng nghĩa với quên cội nguồn, cũng như ngưỡng mộ tài năng không phải là phản tổ.

Lịch sử nhân loại vốn liên thông, anh hùng được nhắc đến vì bản lĩnh vượt khuôn khổ giới tính và thời đại, không vì biên giới.

Nếu cứ lấy huyết thống để giới hạn cảm hứng, thì văn chương chỉ còn là sổ hộ khẩu của cảm xúc, không còn là tiếng nói của trí tuệ.

Có những người quen đứng trên cao mà phán xét, khoác áo thanh cao để đo người khác bằng thước hẹp của mình. Thái độ ấy, suy cho cùng, không làm lịch sử sáng hơn, chỉ làm cái tôi lộ rõ hơn.

Lạc Hồng nghìn năm tự đứng vững, không cần hạ thấp người khác để chứng minh mình cao.

Và người đọc thơ, nếu chỉ thấy "xa - gần" mà không thấy "tầm - khí", thì e rằng đã đọc sử bằng định kiến, không phải bằng mắt sáng.. Nực cười làm sao.
 
2,214 ❤︎ Bài viết: 671 Tìm chủ đề

Gửi bạn​


Bạn cười "lòng hẹp".. Ừ thì hẹp!

Bởi nặng tình quê, nặng đất đai.

Mắt mải nhìn sâu vào vết sẹo,

Nên quên thưởng ngoạn cánh chim bay.

Thơ bạn vút cao vùng trời rộng,

Lòng mình trĩu nặng chuyện xưa bày.

Mỗi kẻ một phương nhìn thế cuộc,

Chẳng lẽ vì người.. Bạn bỏ ta?

Chuyện cũ ngàn năm sương khói phủ,

Tranh nhau đúng sai, nhạt tách trà.

Thôi cất sử xanh, thôi luận thế,

Tri âm còn lại một chữ "Hòa".

[Rewrite - Kính bút]
 
Chỉnh sửa cuối:
3,665 ❤︎ Bài viết: 1469 Tìm chủ đề

Gửi bạn​


Bạn cười "lòng hẹp".. Ừ thì hẹp!

Bởi nặng tình quê, nặng đất đai.

Mắt mải nhìn sâu vào vết sẹo,

Nên quên thưởng ngoạn cánh chim bay.

Thơ bạn vút cao vùng trời rộng,

Lòng mình trĩu nặng chuyện xưa bày.

Mỗi kẻ một phương nhìn thế cuộc,

Chẳng lẽ vì người.. Bạn bỏ ta?

Chuyện cũ ngàn năm sương khói phủ,

Tranh nhau đúng sai, nhạt tách trà.

Thôi cất sử xanh, thôi luận thế,

Tri âm còn lại một chữ "Hòa".

[Rewrite - Kính bút]

Bạn đang đánh tráo khái niệm một cách rất rõ ràng.

Việc tôi ngưỡng mộ phong cách, khí phách của một cá nhân lịch sử không hề đồng nghĩa với việc tôi "bỏ" lịch sử hay cội nguồn của mình. Sử là sử, con người là con người. Hai phạm trù khác nhau, không thể cố tình trộn lẫn để gán ghép đạo đức.

Câu "vì người.. Bạn bỏ ta?" của bạn không phải là một câu hỏi ngây thơ, mà là một sự chụp mũ: Biến việc thưởng thức giá trị cá nhân thành một thứ "phản bội tập thể". Đó không phải là lập luận, mà là đạo đức hóa cảm xúc để chiếm thế thượng phong.

Ngưỡng mộ Võ Hậu không đồng nghĩa với việc tôi quên hay phủ nhận lịch sử Việt. Tôi không cần hạ thấp ai để khẳng định lòng yêu nước của mình . Lịch sử Việt không yếu đến mức phải được bảo vệ bằng cách cấm người khác ngưỡng mộ tài năng ngoài biên giới.

Nếu mỗi lần nhắc đến một nhân vật ngoại quốc là phải tự vấn "có bỏ ta hay không", thì đó không phải là lòng tự tôn, mà là sự bất an đội lốt thanh cao.

Và nếu muốn tranh luận, hãy tranh luận trên khái niệm rõ ràng, đừng dùng những câu tu từ mơ hồ để đẩy người khác vào thế có tội.

Tôi không cần biện minh về sự ngưỡng mộ cá nhân, nhưng tuyệt đối không chấp nhận bị gán tội bởi cách nhìn hẹp hòi và phiến diện của bạn.
 
7,281 ❤︎ Bài viết: 354 Tìm chủ đề
Mình thấy bài thơ của Lunar là cảm xúc và suy nghĩ cá nhân bày tỏ cảm hứng về một nhân vật lịch sử, nên thưởng thức theo hướng nghệ thuật sẽ hợp lý hơn. Còn những phân tích lịch sử cũng có giá trị riêng. Ai cũng có góc nhìn của mình, quan trọng là vẫn tôn trọng nhau là được.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back