2 ❤︎ Bài viết: 3 Tìm chủ đề
1081 0
Bài làm

Ngày đầu tiên đi học, mẹ dắt tay đến trường, em vừa đi vừa khóc, mẹ dỗ dành yêu thương.. Chắc hẳn ai cũng đã nghe bài này qua các buổi lễ khai giảng hay ngày hai mươi tháng mười mười một [Ngày nhà giáo Việt Nam] . Nhắc đến các buổi lễ là tôi lại nhớ ngay đến ngày khai giảng đầu tiên của tôi. Năm nay tôi lớp tám nhưng mỗi lần nhìn các em nhỏ tựu trường, lòng tôi lại man mác bồi hồi nhớ lại ngày đầu tiên đi học.

Đó là một ngày trời thu dịu dàng, mẹ dắt tay tôi đến trường, trên những con đường vàng. Trong cặp đã đầy đủ sách vở nhưng tôi vẫn thấy cần gì đó, lo lắng sợ không đủ đồ dùng học tập do hôm qua tôi đã chuẩn bị. Tối hôm đó, tôi không tài nào chợp mắt được vì suy nghĩ về ngày đầu đi học thế nào. Tôi trằn trọc mãi rồi không biết ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Con đường đến trường này tôi chưa từng đi qua nên cảm thấy mọi thứ lạ lẫm, xe cộ, đường xá đông đúc. Ngày khai trường sao mà đông đúc đến khó tả. Nhìn xung quanh, tôi cũng thấy nhiều bạn cũng có cùng trang lứa với tôi cũng cắp sách đến trường. Cảm giác tò mò và hồi hộp xen lẫn trong lòng tôi. Đứng trước cổng trường, tôi có cảm giác lo sợ bị mẹ bỏ lại nên bấu víu lấy áo mẹ không rời. Mẹ bảo tôi phải mạnh dạn tiến vào bởi vì nhiều điều thú vị còn ở đằng sau, sau đó tôi bước vào sân trường và nhìn hình bóng của mẹ mất hút sau dòng xe cộ nườm nượp.

Sân trường thật rộng lớn, hai bên có những hàng cây xanh thắm đung đưa trước gió như chào đón chúng tôi. Trường to hơn cả nhà của tôi gấp nhiều lần và mái che rất lớn. Sau đó tôi chạy đến xem danh sách lớp và về hàng của mình.

Buổi khai giảng bắt đầu, mở đầu lễ là một vài tiết mục văn nghệ chào đón năm học mới bắt đầu, sau đó có cô hiệu trưởng bước lên đọc những lá thư mà muốn gửi gắm đến các em học sinh thân yêu. Từng lời như thấm vào trái tim chúng em tạo ra tia hi vọng mới cho tương lai thế hệ trẻ. Kết thúc lễ, cô giáo chủ nhiệm dẫn chúng tôi lên lớp bắt đầu tiết học đầu tiên. Qua rất nhiều phòng, các căn phòng rất khang trang và sạch sẽ như chào đón chúng tôi.

Bước lên lớp, tôi và các bạn rất ngạc nhiên khi thấy lớp sao mà sạch sẽ đến thế, đẹp đẽ đến thế. Các bàn học của chúng tôi được sắp xếp gọn gàng, bốn bức tường được sơ màu xanh da trời, trên đó là những con cá dán trên tường như bức tranh sinh động. Bảng đen được lau sạch để tiết học bắt đầu. Sau khi cô sắp xếp chỗ ngồi cho chúng tôi vào bàn học thì lớp đã ổn định. Tiết học bắt đầu.

Cô bắt đầu viết lên bảng những dòng chữ, tôi đánh vần và đọc lên. Cô và chúng tôi cùng đánh vần từng chữ. Lời cô nhẹ nhàng, trong vắt như lời mẹ ru mà tôi đã từng nghe. Tiếng trống trường vang lên, tùng, tùng, tùng. Tiết học của chúng tôi kết thúc.

Tôi ra về trong niềm hân hoan và vui mừng. Vừa bước chân xuống cầu thang, tôi đã thấy mẹ. Tôi bắt đầu kể về những sự việc trong hôm nay cho mẹ nghe. Thấy tôi vui mẹ cũng hạnh phúc lắm.

Buổi khai giảng của tôi là vậy đấy, dù đã thấm thoát 7 năm trôi qua, nhưng tôi vẫn không quên cảm giác bồi hồi, xúc động của ngày tựu trường, ngày khai giảng đầu trong đời tôi.

Viết đoạn văn kể về một kỉ niệm đáng nhớ ngắn gọn lớp 4, 5, 6, 7, 8, 9

Bài 1: Kỉ niệm cứu chú mèo trên cây​


Hồi lớp sáu, một buổi chiều cuối tuần, tôi đang chơi ngoài sân thì nghe tiếng mèo kêu ré lên từ gốc cây lớn trong xóm. Nhìn lên, tôi thấy một chú mèo nhỏ đang mắc kẹt trên cành cao, run rẩy và sợ hãi. Cả xóm xôn xao, nhưng không ai dám trèo lên vì cây quá cao và ướt do trời mưa. Tim tôi đập mạnh, vừa sợ vừa muốn giúp. Tôi lấy chiếc ghế tre, đặt lên cây, bám vào cành thấp, và từ từ trèo lên. Mỗi bước đi, cành cây ọp ẹp, tôi phải cố gắng kiềm chế nỗi sợ. Khi gần tới nơi, mèo hoảng sợ nhảy lên cành khác, làm tôi mất thăng bằng và suýt rơi. Một tiếng hét nhỏ của hàng xóm khiến tôi tỉnh táo lại, tôi hít sâu và với tay nắm lấy mèo. Chú mèo run rẩy trong tay tôi, nhưng an toàn. Khi trèo xuống, cả xóm vỗ tay reo hò, còn tôi thì ướt sũng và tim vẫn còn đập loạn nhịp. Khoảnh khắc ấy khiến tôi nhận ra rằng đôi khi, sự can đảm đến từ việc dám đối mặt nỗi sợ để giúp đỡ người khác, dù là một chú mèo nhỏ.

Bài 2: Kỉ niệm bị lạc trong rừng​


Năm lớp bảy, lớp tôi đi dã ngoại tại một khu rừng gần hồ. Ban đầu mọi thứ đều vui vẻ: Chúng tôi hái lá cây, tìm nhộng tằm, cười đùa và ném đá xuống hồ. Nhưng khi trời bắt đầu tối dần, tôi vô tình tách khỏi nhóm để chụp ảnh một tảng đá lạ. Một lúc sau, tôi quay lại thì không thấy bạn bè đâu, chỉ còn rừng rậm tĩnh lặng và tiếng chim kêu lác đác. Tim tôi đập thình thịch, đầu óc rối bời. Tôi hô to gọi bạn bè, đi theo những con đường nhỏ, nhưng càng đi lại càng thấy lạc. Bỗng nhiên, một con sóc nhảy qua đường, và ánh sáng cuối rặng cây chiếu xuống như dẫn tôi đi tiếp. Tôi nhớ lời thầy dạy: "Giữ bình tĩnh và quan sát môi trường xung quanh." Tôi chậm rãi đi theo dấu chân và tiếng cười xa xa, cuối cùng thấy các bạn đang tìm tôi. Chúng tôi ôm nhau, vừa mừng vừa cười sảng khoái, còn thầy giáo nhắc nhở về sự an toàn. Kỉ niệm ấy khiến tôi không bao giờ quên cảm giác sợ hãi, nhưng cũng dạy tôi cách bình tĩnh và tin tưởng vào bản thân trong những lúc nguy hiểm.

Bài 3: Kỉ niệm chiếc xe đạp và cơn mưa bất ngờ​


Một kỉ niệm mà tôi không thể quên là lần tôi đi học về bằng xe đạp vào mùa mưa năm lớp tám. Buổi chiều hôm ấy, bầu trời tối sầm, mây đen nặng trĩu, nhưng tôi không để ý vì đang mải nghĩ về bài kiểm tra toán. Khi đạp đến đoạn đường qua cánh đồng, mưa bắt đầu rơi, từng giọt to như trứng rơi, gió thổi mạnh làm xe tôi nghiêng. Tôi loay hoay giữ thăng bằng, mắt nhòe đi vì nước mưa, chân run trên bàn đạp. Một lúc sau, tôi thấy chiếc xe lao thẳng về phía bùn lầy ven đường, và tôi suýt ngã. Bất ngờ, một người lạ chạy từ bên đường, với tay kéo tôi khỏi bùn. Tôi đứng dậy, ướt sũng và tim vẫn còn đập mạnh, cảm giác vừa sợ vừa biết ơn. Người đó chỉ cười: "Cẩn thận lần sau nhé!" và đi tiếp. Khi về nhà, mẹ ôm tôi, lau khô và kể chuyện hồi bé mẹ cũng từng ngã xe giữa trời mưa. Tôi vừa buồn cười vừa cảm thấy ấm lòng, nhận ra rằng đôi khi những tình cờ tưởng chừng bất lợi lại trở thành kỉ niệm không bao giờ quên. Khoảnh khắc ấy khiến tôi hiểu rằng, trong cuộc sống, sự giúp đỡ bất ngờ và lòng biết ơn là điều quý giá nhất.
 
Last edited by a moderator:
1,574 ❤︎ Bài viết: 1459 Tìm chủ đề

Hãy kể một kỷ niệm mà em nhớ mãi​


Bài 1: Kỉ niệm mùa đông đi chợ Tết cùng mẹ

Hồi tôi học lớp năm, Tết năm đó, mẹ quyết định dẫn tôi đi chợ Tết ở thành phố lần đầu tiên. Sáng sớm, trời vẫn còn se lạnh, tôi và mẹ cuộn mình trong chiếc áo khoác dày, đi bộ qua những con phố đông nghịt người. Cảnh chợ Tết thật rực rỡ: Nào là cành đào, quất, bánh chưng, bánh tét, rồi những gian hàng trang trí lung linh ánh đèn. Tôi mê mải ngắm từng thứ, cứ muốn mua hết mọi thứ đẹp mắt. Mẹ nắm tay tôi, vừa đi vừa kể chuyện ngày xưa bà đi chợ Tết, khiến tôi cười vui thích. Khi đến gian bán bánh chưng, tôi được phép chọn một chiếc, nhưng vô tình làm rơi một chiếc bánh lên đất. Tôi tái mặt, nghĩ mẹ sẽ mắng, nhưng mẹ chỉ cười, nhặt lên và bảo: "Không sao, con học cách cẩn thận thôi." Sau đó, chúng tôi cùng nếm thử mứt Tết, và mẹ còn mua cho tôi một chiếc lồng đèn giấy đỏ với hình con hổ. Chiều đến, khi ánh hoàng hôn chiếu xuống những mái nhà cổ, chúng tôi ôm nhau đi về, tôi cảm nhận được hơi ấm và tình yêu thương bao quanh. Kỉ niệm ấy không chỉ là chuyến đi chợ Tết, mà còn là lần đầu tiên tôi hiểu được sự kiên nhẫn và ân cần của mẹ, cảm giác hạnh phúc tràn đầy từ những điều giản đơn nhất.

Bài 2: Kỉ niệm lần đầu tham gia biểu diễn văn nghệ

Lớp sáu, trường tổ chức lễ kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam, và tôi được chọn tham gia một tiết mục múa tập thể. Ngày tập luyện đầu tiên, tôi vô cùng lo lắng vì chưa bao giờ đứng trước nhiều người xem. Cả lớp cùng nhau tập điệu múa dưới ánh đèn huỳnh quang trong phòng tập nóng nực, mồ hôi nhễ nhại, nhưng mọi người đều cười và cổ vũ nhau. Đến hôm biểu diễn, tôi hồi hộp đến mức tim đập thình thịch. Khi nghe tiếng nhạc vang lên, tôi bước lên sân khấu, ánh sáng chói lóa, nhìn xuống khán giả, và bất ngờ bị vấp chân, suýt ngã. Cả lớp cùng hô: "Cố lên!" và tôi lấy lại thăng bằng, tiếp tục múa. Khi tiếng nhạc kết thúc, tôi thấy khán giả vỗ tay rộn rã, cô giáo mỉm cười, và tôi thấy tim mình nhẹ nhõm, hạnh phúc vô bờ. Sau buổi biểu diễn, các bạn cùng nhau chụp hình, kể cho nhau nghe từng pha hài hước và ngượng ngùng trên sân khấu. Kỉ niệm ấy không chỉ là niềm vui của tuổi học trò, mà còn là bài học về can đảm, tự tin, và tinh thần đồng đội, khiến tôi luôn nhớ về những ngày tập luyện mệt nhoài nhưng đầy ắp tiếng cười.

Bài 3: Kỉ niệm chuyến leo núi bất ngờ

Năm lớp bảy, lớp chúng tôi có một chuyến dã ngoại lên núi, nhưng không ai ngờ đó lại là một chuyến đi đầy thử thách. Buổi sáng, khi xe đưa chúng tôi đến chân núi, trời mưa lất phất, sương mù bao phủ khiến mọi thứ mờ ảo như trong truyện cổ tích. Chúng tôi bắt đầu leo núi, đường trơn trượt, phải bám vào rễ cây, đá ướt để giữ thăng bằng. Một lúc sau, đến gần đỉnh, cơn mưa nặng hạt bất ngờ đổ xuống. Một số bạn sợ ướt, muốn quay lại, còn tôi và vài người khác quyết tâm tiến lên. Khi đến đỉnh, cả lớp ôm nhau ướt sũng, nhưng trước mắt là cảnh tượng ngoạn mục: Mây bồng bềnh trôi dưới chân, ánh nắng cuối ngày xuyên qua từng khe mây, tạo thành những dải màu rực rỡ. Chúng tôi đứng im, ngỡ như cả thế giới chỉ còn lại chúng tôi và vẻ đẹp ấy. Trên đường xuống núi, ai cũng mệt nhưng cười vang, kể cho nhau nghe những pha trượt ngã, những tình huống hài hước và cả sự dũng cảm của từng người. Kỉ niệm ấy không chỉ là chuyến leo núi, mà còn là bài học về sự kiên trì, tinh thần đồng đội và khả năng vượt qua thử thách, để lại trong tôi một ấn tượng sâu sắc, khiến tôi không thể quên cái cảm giác hạnh phúc đến nghẹn ngào khi chinh phục được đỉnh núi giữa mưa và sương.

Kể về một kỉ niệm đáng nhớ ngắn nhất​


Bài 1: Kỉ niệm mùa hè bên ông bà

Mùa hè năm lớp ba, tôi được về quê chơi với ông bà ở một làng nhỏ bên sông. Tôi vẫn nhớ những ngày nắng vàng rực rỡ, cùng ông ra đồng bắt cá. Lần đầu tiên tôi cầm cần câu, tay run run nhưng ông kiên nhẫn chỉ dẫn. Khi con cá đầu tiên quẫy mình trong lưỡi câu, tôi vui sướng đến mức nhảy cẫng lên. Buổi tối, cả nhà quây quần bên mâm cơm dưới hiên, nghe tiếng ếch nhái kêu vang và ánh trăng soi sáng mặt sông. Tôi thấy lòng mình thật bình yên, hạnh phúc. Kỉ niệm ấy luôn khiến tôi nhớ về tình thương của ông bà và những ngày hè ngọt ngào.

Bài 2: Kỉ niệm ngày đầu tiên đến trường

Ngày đầu tiên bước chân vào lớp một, tôi vừa háo hức vừa lo lắng. Trường học với tôi lúc ấy thật to lớn, với những bàn ghế xếp ngay ngắn và bảng đen dài. Tôi ngồi một mình, bối rối khi nghe cô giáo gọi tên từng bạn. Nhưng rồi tôi gặp Minh, một cậu bé cùng lớp, và chúng tôi nhanh chóng trở thành bạn thân. Cô giáo dạy tôi viết chữ cái đầu tiên và khéo léo động viên tôi. Buổi học kết thúc, tôi rời lớp với một niềm vui khó tả và cảm giác tự hào vì đã bắt đầu một chặng đường mới. Ngày hôm đó trở thành kỉ niệm khó quên, mở ra cánh cửa của tri thức và tình bạn.

Bài 3: Kỉ niệm chuyến dã ngoại cùng lớp

Một kỉ niệm mà tôi không bao giờ quên là chuyến dã ngoại cuối năm lớp sáu cùng cả lớp. Chúng tôi đến một khu rừng gần núi, nơi có hồ nước trong xanh. Các bạn chia nhau ra nướng thịt, chơi trò tìm kho báu và thi nhảy dây. Tôi nhớ nhất là lúc cả lớp cùng chèo thuyền trên hồ, cười vang khi nước văng tung tóe lên nhau. Buổi tối, chúng tôi ngồi quây quần bên lửa trại, kể cho nhau nghe những câu chuyện hài hước và hát những bài ca thiếu nhi. Khi trở về, tôi mang theo cảm giác ấm áp về tình bạn, về những kỉ niệm đẹp mà chỉ có tuổi học trò mới có.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back