1,689 ❤︎ Bài viết: 2236 Tìm chủ đề
Đọc: 23,575 Tìm: 7,594

Tùy bút là gì? Đặc điểm của thể loại tùy bút?​


Trong thế giới văn học, có những tác phẩm đưa người đọc đi theo một câu chuyện với nhân vật, sự kiện và cao trào rõ ràng. Nhưng cũng có những trang viết chẳng cần cốt truyện gay cấn, chỉ từ một dòng sông, một mùa hoa, một món ăn hay một kỷ niệm nhỏ cũng đủ khiến lòng người rung động. Đó chính là sức hấp dẫn rất riêng của tùy bút.

Vậy tùy bút là gì? Thể loại tùy bút có những đặc điểm nào? Tùy bút khác tản văn và bút ký ra sao? Hãy cùng tìm hiểu đầy đủ trong nội dung dưới đây.

Tùy bút là gì?​


Tùy bút là một thể loại văn xuôi thuộc nhóm tác phẩm ký, trong đó người viết dựa vào những con người, sự việc hoặc cảnh vật có thật để bộc lộ cảm xúc, suy nghĩ và cách nhìn của mình về cuộc sống.

Hai chữ "tùy bút" có thể hiểu đơn giản là viết theo ngòi bút, theo mạch cảm xúc và sự liên tưởng. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa tác giả thích viết gì thì viết, đang tả dòng sông lại bất ngờ chuyển sang kể chuyện bà bán rau ngoài chợ mà không có sự kết nối nào. Sự tự do của tùy bút vẫn phải nằm trong một mạch cảm xúc thống nhất và được tổ chức bằng dụng ý nghệ thuật.

Khác với truyện ngắn hay tiểu thuyết, tùy bút thường không xây dựng cốt truyện hoàn chỉnh. Tác phẩm có thể bắt đầu từ một cảnh vật, một chuyến đi, một con người hoặc một khoảnh khắc rất bình thường. Từ điểm xuất phát ấy, tác giả mở rộng suy tưởng, liên tưởng đến văn hóa, lịch sử, con người và những vấn đề sâu xa hơn của cuộc sống.

Định nghĩa

Tùy là tùy ý, bút là cây viết. Tùy bút là viết tùy thích theo ý thích của mình, không có chủ đề gì cả, thường là miêu tả cảm xúc của tác giả về vấn đề gì đó.

Nói ngắn gọn, nếu cảnh vật là phần nền thì cảm xúc và cái tôi của người viết chính là linh hồn của tùy bút.

UNStvNP.jpg


Nguồn gốc của thể loại tùy bút​


Tùy bút xuất hiện từ khá sớm trong văn học phương Đông. Ban đầu, đó là những trang ghi chép tương đối tự do về con người, phong tục, sự việc hoặc những điều tác giả từng chứng kiến trong cuộc sống.

Trong văn học Việt Nam, một tác phẩm quen thuộc là "Vũ trung tùy bút" của Phạm Đình Hổ. Tác phẩm ghi lại nhiều câu chuyện, phong tục và hiện tượng xã hội vào khoảng cuối thời Lê, đầu thời Nguyễn.

Đến văn học hiện đại, tùy bút ngày càng phát triển và mang đậm màu sắc nghệ thuật. Nguyễn Tuân được xem là một trong những cây bút tiêu biểu nhất của thể loại này. Qua những tác phẩm như "Người lái đò sông Đà", ông không chỉ miêu tả thiên nhiên và con người mà còn thể hiện vốn hiểu biết sâu rộng, khả năng liên tưởng độc đáo cùng một phong cách ngôn ngữ tài hoa.

Ngoài Nguyễn Tuân, nhắc đến tùy bút Việt Nam còn có thể kể đến Thạch Lam, Vũ Bằng, Băng Sơn và nhiều tác giả khác. Mỗi người mang đến một giọng văn riêng: Có người tinh tế, nhẹ nhàng; có người uyên bác, phóng túng; có người lại tha thiết với quê hương và những ký ức đời thường.

Đặc điểm của thể loại tùy bút​


Tùy bút mang tính trữ tình sâu sắc​


Đặc điểm nổi bật nhất của tùy bút là tính trữ tình. Tác giả không chỉ kể hoặc miêu tả sự việc mà còn gửi gắm vào đó cảm xúc, tâm trạng và suy nghĩ của mình.

Một cơn mưa trong tùy bút có thể không đơn thuần là hiện tượng thời tiết. Nó có thể đánh thức nỗi nhớ quê, gợi lại một cuộc chia xa hoặc khiến người viết suy ngẫm về sự trôi chảy của thời gian.

Bởi vậy, khi đọc tùy bút, người đọc thường không chỉ nhìn thấy cảnh vật mà còn cảm nhận được tâm hồn của người cầm bút phía sau cảnh vật ấy.

Cái tôi của tác giả được thể hiện rõ nét​


Trong tùy bút, cái tôi của người viết thường xuất hiện trực tiếp và đậm nét. Đó có thể là một cái tôi tài hoa, uyên bác, tinh tế, lãng mạn, hoài niệm hoặc đầy suy tư.

Cùng đứng trước một dòng sông, người bình thường có thể nghĩ: "Nước hôm nay chảy mạnh quá". Nhưng dưới ngòi bút Nguyễn Tuân, dòng sông có thể trở thành một sinh thể sống động với tính cách, tâm trạng và cả những màn "đấu trí" quyết liệt với con người.

Cái tôi không chỉ thể hiện qua việc tác giả xưng "tôi", mà còn xuất hiện trong cách lựa chọn hình ảnh, sử dụng ngôn ngữ, liên tưởng và đánh giá sự việc.

Chất liệu của tùy bút thường bắt nguồn từ hiện thực​


Tùy bút thuộc nhóm thể ký nên thường được xây dựng từ những con người, địa danh, sự kiện hoặc trải nghiệm có thật. Tác giả có thể viết về một chuyến đi, một vùng đất, một dòng sông, một món ăn hay một nhân vật từng gặp.

Dù được thể hiện bằng ngôn ngữ giàu cảm xúc và hình ảnh, tùy bút vẫn không hoàn toàn tách rời thực tế để trở thành một câu chuyện hư cấu. Hiện thực là điểm tựa, còn cảm xúc và tài năng của tác giả giúp hiện thực ấy trở nên có hồn.

Kết cấu tự do, phóng khoáng​


Tùy bút thường không bị ràng buộc bởi một cốt truyện chặt chẽ. Mạch viết có thể chuyển từ hiện tại về quá khứ, từ cảnh vật sang con người, từ một chi tiết nhỏ đến những suy ngẫm lớn lao.

Sự chuyển đổi ấy chủ yếu dựa trên cảm xúc và liên tưởng của tác giả. Vì vậy, kết cấu của tùy bút có vẻ tự do nhưng không hề lộn xộn. Đằng sau sự phóng khoáng vẫn phải có một chủ đề hoặc mạch cảm xúc xuyên suốt.

Có thể ví tùy bút giống như một cuộc dạo chơi của tâm hồn: Người viết được quyền rẽ sang nhiều lối, miễn là cuối cùng người đọc vẫn biết mình đang đi đâu.

Khả năng liên tưởng và tưởng tượng phong phú​


Người viết tùy bút thường có khả năng liên tưởng rất linh hoạt. Từ một cảnh vật trước mắt, tác giả có thể liên hệ đến lịch sử, địa lý, hội họa, âm nhạc, điện ảnh hoặc những kỷ niệm cá nhân.

Nhờ sự liên tưởng ấy, đối tượng được miêu tả không còn đơn điệu. Một dòng sông có thể vừa là cảnh quan thiên nhiên, vừa là chứng nhân lịch sử, vừa là nguồn cảm hứng nghệ thuật, vừa mang vẻ đẹp của một con người có cá tính.

Tưởng tượng trong tùy bút làm cho hiện thực trở nên sinh động hơn nhưng không có nghĩa tác giả được tùy tiện bóp méo sự thật.

Ngôn ngữ giàu hình ảnh và cảm xúc​


Ngôn ngữ tùy bút thường đẹp, giàu nhạc điệu và mang dấu ấn cá nhân rõ rệt. Tác giả có thể sử dụng so sánh, nhân hóa, ẩn dụ, điệp từ cùng nhiều biện pháp tu từ khác để tạo nên những câu văn giàu sức gợi.

Có những đoạn tùy bút khiến người đọc cảm thấy như đang xem một bức tranh, nghe một bản nhạc hoặc cùng tác giả bước vào miền ký ức. Vì vậy, ngôn ngữ không chỉ có nhiệm vụ cung cấp thông tin mà còn phải khơi gợi cảm xúc và tạo ra giá trị thẩm mỹ.

Tùy bút có sự kết hợp của nhiều phương thức biểu đạt​


Trong một tác phẩm tùy bút, người viết có thể kết hợp linh hoạt nhiều phương thức biểu đạt như:

Tự sự để kể lại sự việc hoặc kỷ niệm

Miêu tả để tái hiện cảnh vật và con người

Biểu cảm để bộc lộ cảm xúc

Nghị luận để đưa ra nhận xét và suy ngẫm

Thuyết minh để giới thiệu kiến thức về văn hóa, lịch sử hoặc địa lý

Tuy nhiên, biểu cảm vẫn thường giữ vai trò trung tâm. Những phương thức còn lại được sử dụng để làm nổi bật cảm xúc và tư tưởng của tác giả.

Tùy bút khác tản văn và bút ký như thế nào?​


Tùy bút, tản văn, bút ký đều là những thể loại văn xuôi tương đối linh hoạt nên rất dễ nhầm lẫn.

Tiêu chíTùy bútTản vănBút ký
Chất liệuChủ yếu dựa trên sự việc, con người và cảnh vật có thậtCó thể xuất phát từ bất cứ vấn đề nào trong đời sốngDựa nhiều vào người thật, việc thật
Nội dung trung tâmCảm xúc, liên tưởng và cái tôi của tác giảSuy nghĩ, chiêm nghiệm về cuộc sốngGhi chép, phản ánh một đối tượng hoặc sự kiện
Kết cấuTự do, phát triển theo mạch cảm xúcNgắn gọn, linh hoạtThường rõ ràng và bám sát diễn biến thực tế hơn
Ngôn ngữGiàu hình ảnh, cảm xúc và dấu ấn cá nhânCô đọng, gần gũi, giàu suy tưởngCó tính thông tin, miêu tả và xác thực
Mức độ chủ quanRất rõ nétKhá rõThường tiết chế hơn tùy bút

Ranh giới giữa ba thể loại này không phải lúc nào cũng tuyệt đối. Một tác phẩm có thể mang đồng thời yếu tố tùy bút, tản văn và bút ký. Việc phân loại cần dựa vào đặc điểm nổi bật nhất của tác phẩm.

Một số tác phẩm tùy bút nổi tiếng​


Trong văn học Việt Nam, có thể tham khảo một số tác phẩm và tập tùy bút tiêu biểu sau:

"Vũ trung tùy bút" – Phạm Đình Hổ

"Sông Đà" – Nguyễn Tuân

"Người lái đò sông Đà" – Nguyễn Tuân

"Hà Nội ta đánh Mỹ giỏi" – Nguyễn Tuân

"Thương nhớ mười hai" – Vũ Bằng

"Miếng ngon Hà Nội" – Vũ Bằng

"Hà Nội băm sáu phố phường" – Thạch Lam

Những tác phẩm này không chỉ có giá trị về nội dung mà còn cho thấy phong cách rất riêng của mỗi nhà văn. Nguyễn Tuân tài hoa và uyên bác; Vũ Bằng da diết, hoài niệm; Thạch Lam nhẹ nhàng, tinh tế và gần gũi.

Cách viết một bài tùy bút hay​


Để viết tùy bút, trước tiên cần lựa chọn một đối tượng có khả năng khơi gợi cảm xúc. Đó không nhất thiết phải là điều lớn lao. Một con đường cũ, bữa cơm gia đình, tiếng rao đêm hay chiếc áo của mẹ đều có thể trở thành chất liệu đáng giá.

Người viết nên quan sát đối tượng bằng nhiều giác quan, sau đó ghi lại những cảm xúc và liên tưởng tự nhiên nhất. Tuy nhiên, cần xác định một mạch cảm xúc chính để bài viết không rơi vào tình trạng mỗi đoạn chạy về một hướng.

Một bài tùy bút hay thường cần:

Chất liệu chân thực

Cảm xúc chân thành

Góc nhìn riêng

Liên tưởng hợp lý

Ngôn ngữ giàu hình ảnh

Kết cấu tự do nhưng có sự thống nhất

Một thông điệp hoặc dư âm đọng lại sau khi đọc

Điều quan trọng nhất là tránh cố gắng "làm văn" quá mức. Cảm xúc bị ép buộc thường giống như một nụ cười chụp ảnh thẻ: Vẫn là cười, nhưng nhìn kỹ lại thấy hơi căng thẳng.

Giá trị của thể loại tùy bút​


Tùy bút giúp lưu giữ vẻ đẹp của thiên nhiên, văn hóa, con người và những khoảnh khắc dễ bị thời gian làm phai nhạt. Qua cảm nhận riêng của tác giả, những điều quen thuộc trong cuộc sống bỗng trở nên mới mẻ và đáng suy ngẫm hơn.

Thể loại này cũng giúp người đọc hiểu rõ hơn về tâm hồn, cá tính và phong cách của người viết. Đồng thời, tùy bút nuôi dưỡng khả năng quan sát, sự nhạy cảm cùng tình yêu đối với quê hương và cuộc sống.

Kết luận​


Tùy bút là thể loại văn xuôi giàu tính trữ tình, được viết dựa trên những chất liệu có thật và phát triển theo dòng cảm xúc, suy nghĩ, liên tưởng của tác giả. Đặc điểm nổi bật của thể loại tùy bút là cái tôi cá nhân đậm nét, kết cấu tự do, ngôn ngữ giàu hình ảnh và khả năng kết hợp linh hoạt nhiều phương thức biểu đạt.

Tùy bút không cần một cốt truyện ly kỳ hay những cú "quay xe" khiến người đọc không kịp thắt dây an toàn. Sức hấp dẫn của nó nằm ở cách người viết nhìn thấy điều đặc biệt trong những điều tưởng chừng rất bình thường. Có lẽ vì vậy, một bài tùy bút hay không chỉ giúp chúng ta nhìn thấy cảnh vật trước mắt mà còn nghe được tiếng lòng của người đứng phía sau trang viết.

Cần đăng nhập và nhấn Thích để xem
Hiểu được cái hay trong đặc điểm nghệ thuật của nó, ta mới thấy hết được cái đặc sắc trong cách kể chuyện của người nghệ sĩ. Khái niệm tùy bút là gì và một vài đặc điểm của thể loại này hi vọng cung cấp cho các bạn những thông tin quan trọng về thể loại văn học này.
 
Chỉnh sửa cuối:
1,689 ❤︎ Bài viết: 2236 Tìm chủ đề

Cho ví dụ về tùy bút​


1. Một thứ quà của lúa non: Cốm – Thạch Lam:

Tác phẩm miêu tả cảnh sắc, không khí mùa thu và những cảm xúc hoài niệm, yêu mến của tác giả đối với món cốm truyền thống – món quà thanh tao, tinh khiết của đất trời.

2. Sài Gòn tôi yêu – Minh Hương:

Là những suy tưởng, tình cảm và cảm xúc của tác giả dành cho Sài Gòn, thể hiện qua việc miêu tả nét đẹp, con người, nhịp sống và tình nghĩa chân thành của thành phố này.

3. Tháng Giêng mơ về trăng non nét ngọt – Vũ Bằng:

Viết về Tết Nguyên Đán – mùa sum họp, đoàn viên, nơi ký ức và cảm xúc đan xen giữa nỗi nhớ quê hương, hương vị ngày Tết và sự tinh tế trong văn hóa Việt.

4. Hà Nội băm sáu phố phường – Thạch Lam:

Khắc họa vẻ đẹp cổ kính, bình dị của Hà Nội xưa với những con phố, món ăn, nếp sống, và tình người – tất cả hòa quyện trong giọng văn nhẹ nhàng, sâu lắng.

5. Ai đã đặt tên cho dòng sông? – Hoàng Phủ Ngọc Tường:

Là bức tùy bút giàu chất thơ về sông Hương – biểu tượng của xứ Huế. Tác phẩm kết hợp cảm xúc, tri thức và suy tưởng để làm nổi bật vẻ đẹp trữ tình và văn hóa của dòng sông.

6. Cô Tô – Nguyễn Tuân:

Miêu tả vẻ đẹp hùng vĩ, thơ mộng của thiên nhiên biển đảo Cô Tô sau cơn bão, cùng tình yêu tha thiết của tác giả đối với thiên nhiên, con người lao động nơi đây.

7. Người lái đò sông Đà – Nguyễn Tuân:

Thể hiện vẻ đẹp dữ dội, trữ tình của con sông Đà và hình ảnh người lái đò tài hoa, dũng cảm – biểu tượng cho con người Tây Bắc, mang đậm phong cách nghệ thuật Nguyễn Tuân.

8. Mẹ tôi – Ét-môn-đô đơ A-mi-xi (trích "Những tấm lòng cao cả") :

Là tùy bút cảm động viết dưới hình thức thư gửi mẹ, bày tỏ tình yêu thương, sự biết ơn sâu sắc của người con đối với đấng sinh thành.

9. Đà Lạt – thành phố mộng mơ – Nguyễn Tuân:

Bằng giọng văn tài hoa, Nguyễn Tuân miêu tả vẻ đẹp thơ mộng, huyền ảo của Đà Lạt – thành phố sương mù, gợi cảm xúc yên bình, lãng mạn và say đắm.

10. Nha Trang – hoa của biển – Võ Phiến:

Tác phẩm ca ngợi vẻ đẹp trong trẻo của biển Nha Trang, những đổi thay của vùng đất và con người qua năm tháng, thể hiện tình yêu sâu đậm của tác giả với quê hương miền Trung.
 
1,689 ❤︎ Bài viết: 2236 Tìm chủ đề

Tuỳ bút và tản văn khác gì nhau?​


Tùy bút và tản văn khá giống nhau vì đều thuộc văn xuôi giàu cảm xúc, có tính tự do, không nhất thiết phải có cốt truyện rõ ràng. Tuy nhiên, điểm nhấn của hai thể loại này khác nhau.

Tiêu chíTùy bútTản văn
Đặc trưng chínhGhi lại cảm xúc, suy nghĩ của tác giả trước một sự việc, cảnh vật, con người cụ thểBàn luận, suy ngẫm về cuộc sống, con người, tình yêu, ký ức..
Cái tôi tác giảRất đậm, thường xuất hiện trực tiếpCó thể đậm nhưng cũng có thể ẩn phía sau câu chuyện
Cách viếtPhóng khoáng, cảm xúc đi đến đâu viết đến đó, liên tưởng nhiềuThường cô đọng, nhẹ nhàng, có chủ đề tương đối rõ
Yếu tố sự việcThường bắt đầu từ một chuyến đi, cảnh vật, con người hoặc trải nghiệm có thậtKhông nhất thiết phải gắn với một sự việc cụ thể
Mục đíchBộc lộ cảm xúc, ấn tượng và cái nhìn riêng của người viếtChia sẻ suy ngẫm, cảm nhận hoặc một thông điệp về đời sống
Kết cấuRất tự do, có thể chuyển từ chuyện này sang chuyện khác theo dòng liên tưởngTự do nhưng thường tập trung hơn vào một ý hoặc cảm xúc chủ đạo

Ví dụ dễ hiểu:

Nếu bạn đi Đà Lạt, nhìn trời mưa rồi kể về con phố, quán cà phê, người bán hàng, ký ức của mình và cứ thế liên tưởng từ mưa sang tuổi trẻ, tình yêu.. Thì rất gần với tùy bút.

Còn nếu bạn viết một đoạn mang chủ đề kiểu: "Có những ngày chúng ta chỉ muốn ngồi im bên cửa sổ, không phải vì buồn mà vì đã quá mệt với việc phải tỏ ra ổn.." rồi từ đó suy ngẫm về sự cô đơn, trưởng thành thì thiên về tản văn.

Nói vui một chút: Tùy bút giống như "tôi nhìn thấy một thứ rồi cảm xúc chạy tung tăng", còn tản văn giống như "tôi có một điều muốn nghĩ, muốn kể và muốn bạn cùng ngẫm".

Điểm quan trọng là ranh giới giữa hai thể loại không hoàn toàn cứng. Một tác phẩm có thể vừa mang chất tùy bút vừa rất gần với tản văn.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back