lớp 7

Lớp 7
Xu
5
0 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề


55211242873_481df79dd0_o.jpg

Tên tác phẩm: Hệ Thống: Ta Có Thể Thôn Phệ Vạn Vật

Tác giả: Lớp 7

Thể loại: Hệ thống, Tiên hiệp, Dị giới, Xuyên không, Dark fantasy.

Tình trạng: Đang ra.

Nội dung tóm tắt:

"Nếu các ngươi đã chọn ta, tại sao không cho ta sức mạnh ngay từ đầu? Tại sao phải ép ta hóa thành quỷ dữ mới cho ta quyền năng? TẠI SAO?"

* * *

"Tới đây đi! Mạng của ta ở đây, muốn thì cứ tới mà lấy, lũ thần minh khốn kiếp!"

[Cảnh báo: Chủ thể phản kháng quy tắc tối cao. Hệ thống cưỡng chế giải trừ, thu hồi toàn bộ sức mạnh đã ban cho.]

Mạnh Hùng đã chết. Hắn bị chính "nguồn gốc sức mạnh" của mình hành quyết - một sự phán xét tàn khốc dành cho kẻ dám thách thức thần quyền, và có lẽ, cũng là sự giải thoát duy nhất cho một linh hồn lạc lối.

"Nếu các ngươi chỉ xem ta là một con tốt thí, vậy ta sẽ trở về từ cõi chết, nuốt chửng cả Hệ thống, thôn phệ cả thần quyền!"

* * *

Chương 1: Quy Tắc Và Nước Mắt.

Thành phố về đêm không lộng lẫy như tranh, nó chỉ có những nhịp đèn giao thông nhợt nhạt. Những dải sáng không đều hắt xuống mặt đường nhựa, kéo dài và nhăn nheo, như những vết nhăn trên da thịt già cỗi.

Mạnh Hùng siết chặt quai túi xách, ngón tay hắn miết lên lớp da sờn đã bong tróc – một thói quen vô thức của kẻ luôn lo sợ sự thất bại.

Mười bốn tiếng tăng ca đã biến thân thể hắn thành một khối chì đặc, nặng nề và rệu rã. Từng khớp xương kêu gào biểu tình sau mỗi bước chân.

Hắn đứng lại trước ngã tư, nơi những bóng đèn đường nhấp nháy vì điện áp yếu. Hắn không nhìn phố xá, mắt chỉ dán chặt vào con số đếm ngược màu đỏ trên hộc đèn.

Hùng thích những con số này. Chúng là quy tắc. Trong một thế giới hỗn loạn, sự nhảy múa của những con số cho hắn cảm giác an toàn giả tạo. Chừng nào còn tuân thủ quy tắc, chừng đó hắn còn tin rằng mình vẫn có hy vọng.

3.. 2.. 1.. Đèn xanh.

Hùng bước đi. Một bước, hai bước. Hắn điều chỉnh sải chân để chúng rơi đúng vào giữa những vạch vôi trắng, sạch sẽ và chuẩn xác. Hắn chưa bao giờ đi chệch vạch, cũng như chưa bao giờ sống sai với bất kỳ định kiến nào của xã hội.

Nhưng quy tắc của con người vốn vô dụng trước sự bất ngờ của số mệnh.

Không có tiếng rít lốp trên đường nhựa. Không có ánh đèn pha báo hiệu. Từ trong góc khuất của một con hẻm, một khối thép đen ngòm xé toạc màn đêm, lao đến với sự ồn ào mà chớp nhoáng như gã sát thủ chuyên nghiệp đang phục kích.

Bầm!

Âm thanh va chạm đục ngầu, giống như tiếng một quả dưa hấu bị rơi nát trên mặt đất. Hùng không cảm thấy đau ngay lập tức. Thần kinh hắn tê liệt trong một thoáng trước khi thông tin kịp truyền về não.

Hắn thấy mình nhẹ bẫng, lộn vòng giữa không trung như một con búp bê bị vứt bỏ. Ở góc độ kỳ quặc đó, hắn thấy đôi giày mòn gót của mình văng ra, thấy cả những mảnh kính vỡ lấp lánh như kim cương dưới đèn đường. Xấp hồ sơ văng khỏi túi, vẽ lên hư không từng đường cong lã lơi như những chiếc lá rụng.

Khi lưng chạm đất, cú sốc mới thực sự bùng nổ.

Xương sườn gãy vụn, âm thanh răng rắc vang lên trong lồng ngực như tiếng củi khô bị bẻ gãy. Giây phút ấy, một thứ gì đó bên trong Hùng cũng bắt đầu rạn nứt. Không phải là xương, mà là bản thể của hắn.

Hắn cảm thấy mình như một bình gốm cũ kỹ vừa chịu một cú nện ngàn cân, những vết nứt vô hình chằng chịt lan ra, khiến ý thức vốn đang bám chặt vào da thịt bỗng trở nên lỏng lẻo.

Cái 'tôi' của hắn không còn nằm gọn trong lồng ngực đang rỉ máu nữa, nó chông chênh, run rẩy, chực chờ bong ra khỏi lớp vỏ bọc phàm trần đã hư hại.

Cơn đau không đến thành đợt, nó là một con đập bị vỡ tràn lấp lấy tâm trí. Máu đầy ngập khí quản, đặc quánh và nóng hổi, khiến mỗi hơi hít vào chỉ còn là tiếng rít sặc sụa. Lồng ngực hắn phập phồng, tuyệt vọng tìm kiếm chút không khí, nhưng phổi đã bị đâm thủng, rò rỉ như một quả bóng xì hơi.

Hắn nằm đó, một bên má áp sát mặt lộ đầy cát bụi và máu. Tầm nhìn của hắn bị thu hẹp lại thành một đường chỉ mờ ảo, chỉ còn thấy chiếc điện thoại rơi ngay bên cạnh. Màn hình rạn vỡ như mạng nhện, nhưng vẫn bền bỉ tỏa ra luồng sáng xanh hiu hắt. Một dòng thông báo chưa đọc còn hiện trên màn hình khóa: 'Con ơi, khi nào về..'

Dòng chữ ấy giống như một nhát dao cuối cùng kết liễu ý chí của hắn. Một giọt nước mắt nóng hổi ứa ra, hòa lẫn với máu và bụi, lăn dài rồi thấm vào khe nứt của nhựa đường lạnh lẽo.

Hắn tuân thủ tuyệt đối các quy định của nhân thế, nhưng định mệnh lại tặng cho hắn một cái kết đầy sự mỉa mai.

Ngay khoảnh khắc trái tim ngừng đập, sự tĩnh lặng của phố đêm bị lấp đầy bởi hư ảo. Hắn thấy mình nhẹ bẫng. Từ trên cao nhìn xuống dòng người hốt hoảng vây quanh cái xác vặn vẹo. Nhìn thấy mình cứ vậy mà chết đi, hắn tiếc nuối cho một cuộc đời còn dang dở.
 
Chỉnh sửa cuối:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back