Admin

Nothing to lose.. your love to win..
23,326 ❤︎ Bài viết: 3604 Tìm chủ đề
3202 61
Ôi quê hương xanh biếc bóng dừa

Có ngờ đâu hôm nay ta trở lại

Quê hương ta tất cả vẫn còn đây

Dù người thân đã ngã xuống đất này

Ta lại gặp những mặt người ta yêu biết mấy

Ta nhìn ta, ta ngắm, ta say

Ta run run nắm những bàn tay

Thương nhó dồn trong tay ta nóng bỏng.


Đây rồi đoạn đường xưa

Nơi ta vẫn thường đi trong mộng

Kẽo kẹt nhà ai tiếng võng trưa

Ầu ơ... thương nhớ lắm

Ơi nhũng bông trang trắng, những bông trang hồng.

Như tấm lòng em trong trắng thủy chung

Như trái tim em đẹp màu đỏ thắm

Con sông nhỏ tuổi thơ ta đã tắm

Vẫn còn đây nước chẳng đổi dòng

Hoa lục bình tím cả bờ sông.


Mẹ lưng còng tóc bạc

Ngậm ngùi kể chuyện ta nghe

Tám em bé chết vì bom xăng đặc

Trên đường đi học trở về.

Giặc giết mười người trong một ấp

Bà con khiêng xác chất đầy ghe


Chở lên Bến Tre đấu tranh với giặc

Làng ta mấy lần bom giội nát

Dừa ngã ngổn ngang, xơ xác bờ tre,

Mẹ dựng tạm mái lêu che mưa che gió.

Ta có ngờ đâu mái lều của mẹ

Dưới lớp đất kia ngọn lửa vẫn còn

Mẹ ta tần tảo sớm hôm

Nuôi các anh ta dười hầm bí mật

Cả đời mẹ hy sinh gan góc

Hai mươi năm giữ đất, giữ làng

Ôi mẹ là bà mẹ miền Nam.

Ta có ngờ đâu em ta đấy

Dưới mái lều kia em đã lớn lên

Em đệp lắm như mùa xuân bừng dậy

Súng trên vai cũng đẹp như em

Em ơi! Sao tóc em thơm vậy

Hay em vừa đi qua vườn sầu riêng

Ta yêu giọng em cười trong trẻo

Ngọt ngào như nước dừa xiêm


Yêu dáng em đi qua cầu tre lắt lẻo

Dịu dàng như những nàng tiên

Em là du kích, em là giao liên

Em là chính quê hương ta đó

Mười một năm rồi ta nhớ, ta thương


Đêm đầu tiên ta ngủ giữa quê hương

Sao thấy lòng ấm lạ

Dù ngoài trời tầm tã mưa tuôn

Tiếng đại bác gầm rung vách lá

Ôi quê hương ta đẹp quá!

Dù trên đường còn những hố bom

Dù áo em vẫn còn mảnh vá

Chỉ có trái tim chung thủy, sắt son

Và khẩu súng trong tay cháy bỏng căm hờn.



Lê Anh Xuân

Bài thơ này được nhà thơ viết vào tháng 9-1965 và in trong tập "Hoa dừa" (NXB Giải phóng, 1969)

55431225859_1968085e4d_o.png
 
Chỉnh sửa cuối:
1,646 ❤︎ Bài viết: 1934 Tìm chủ đề

Cảm nhận bài thơ Trở Về Quê Nội​


Trở Về Quê Nội là bài thơ chan chứa tình yêu quê hương và niềm xúc động của một người con sau những năm xa cách được trở về nơi mình đã sinh ra. Niềm vui đoàn tụ hiện lên tha thiết, nhưng xen lẫn trong đó là nỗi đau khi chứng kiến quê hương đã phải gánh chịu biết bao mất mát bởi chiến tranh. Chính sự đan xen giữa hạnh phúc và xót xa đã tạo nên chiều sâu cảm xúc cho toàn bài thơ.

Quê hương trong thơ Lê Anh Xuân hiện lên với những hình ảnh rất đỗi thân thương: Hàng dừa xanh, con sông nhỏ, tiếng võng trưa, hoa lục bình, cầu tre, nước dừa xiêm.. Tất cả đều bình dị nhưng thấm đẫm hơi thở của miền Nam. Mỗi cảnh vật không chỉ gợi nhớ tuổi thơ mà còn như ôm lấy người con trở về sau bao năm xa cách, khiến nỗi nhớ được bù đắp bằng niềm hạnh phúc vỡ òa.

Thế nhưng, phía sau vẻ đẹp ấy là những vết thương chưa kịp lành. Những câu chuyện về bom đạn, về những người dân vô tội bị sát hại, về những mái nhà đổ nát khiến người đọc không khỏi nghẹn lòng. Chiến tranh đã cướp đi biết bao sinh mạng, nhưng không thể dập tắt ý chí và tình yêu quê hương của con người nơi đây. Càng đau thương, họ càng kiên cường đứng dậy để bảo vệ mảnh đất mình yêu.

Hình ảnh người mẹ và người em trong bài thơ để lại nhiều xúc động. Người mẹ hiện lên với sự tần tảo, hy sinh và lòng quả cảm của biết bao bà mẹ miền Nam trong kháng chiến. Người em vừa dịu dàng, duyên dáng, vừa mạnh mẽ trong vai trò người chiến sĩ. Qua họ, tác giả đã khắc họa vẻ đẹp của những con người bình dị nhưng mang trong mình sức mạnh phi thường.

55431171833_847236518e_o.png


Khép lại bài thơ là niềm tin mãnh liệt vào quê hương và con người Việt Nam. Dẫu chiến tranh còn đó, bom đạn vẫn chưa ngừng rơi, nhưng tình yêu quê hương, lòng thủy chung và ý chí chiến đấu vẫn luôn cháy bỏng. Đó cũng là nguồn sức mạnh giúp dân tộc vượt qua mọi mất mát để hướng đến ngày hòa bình.
 
1,646 ❤︎ Bài viết: 1934 Tìm chủ đề

Phân tích bài thơ Trở Về Quê Nội​


Ngay từ những câu thơ đầu, cảm xúc của nhân vật trữ tình đã vỡ òa khi được trở về quê hương:

"Ôi quê hương xanh biếc bóng dừa

Có ngờ đâu hôm nay ta trở lại"


Tiếng gọi "Ôi quê hương" thể hiện niềm xúc động mãnh liệt. Hình ảnh "xanh biếc bóng dừa" gợi lên vẻ đẹp đặc trưng của vùng đất Nam Bộ, đồng thời mở ra không gian thân thuộc của ký ức.

Niềm vui đoàn tụ được thể hiện qua những câu thơ đầy cảm xúc:

"Ta run run nắm những bàn tay

Thương nhớ dồn trong tay ta nóng bỏng."


Động từ "run run" diễn tả sự xúc động đến nghẹn ngào. Bàn tay không chỉ là cái nắm tay gặp gỡ mà còn chứa đựng bao nhớ thương, gắn bó sau những năm tháng chia xa.

Khổ thơ tiếp theo là bức tranh quê hương thanh bình:

"Con sông nhỏ tuổi thơ ta đã tắm

Vẫn còn đây nước chẳng đổi dòng

Hoa lục bình tím cả bờ sông."


Dòng sông, hoa lục bình và tiếng võng trưa đều là những hình ảnh quen thuộc của miền Tây Nam Bộ. Thiên nhiên vẫn nguyên vẹn như đang chờ người con trở về, tạo nên sự đối lập với những đổi thay đau thương do chiến tranh gây ra.

Đến đoạn giữa, bài thơ chuyển sang hiện thực khốc liệt:

"Tám em bé chết vì bom xăng đặc

Trên đường đi học trở về."


Những câu thơ ngắn gọn nhưng gây ám ảnh mạnh mẽ. Tác giả không miêu tả dài dòng mà chỉ nêu sự thật đau lòng, đủ để người đọc cảm nhận sự tàn khốc của chiến tranh.

Hình tượng người mẹ là một trong những điểm sáng của tác phẩm:

"Mẹ ta tần tảo sớm hôm

Nuôi các anh ta dưới hầm bí mật

Cả đời mẹ hy sinh gan góc

Hai mươi năm giữ đất, giữ làng."


Người mẹ không chỉ là biểu tượng của tình mẫu tử mà còn là hiện thân của người phụ nữ miền Nam kiên trung, bất khuất. Sự hy sinh âm thầm của mẹ góp phần làm nên sức mạnh của cuộc kháng chiến.

Bên cạnh đó là hình ảnh người em:

"Em là du kích, em là giao liên

Em là chính quê hương ta đó."


Điệp ngữ "Em là.." đã nâng hình ảnh cô gái từ một con người cụ thể trở thành biểu tượng của quê hương. Vẻ đẹp dịu dàng hòa quyện với tinh thần chiến đấu dũng cảm tạo nên hình tượng đầy sức sống.

Khổ thơ cuối khép lại bằng niềm tin và lòng yêu nước:

"Ôi quê hương ta đẹp quá!

Dù trên đường còn những hố bom

Dù áo em vẫn còn mảnh vá

Chỉ có trái tim chung thủy, sắt son

Và khẩu súng trong tay cháy bỏng căm hờn."


Điệp từ "Dù" nhấn mạnh những khó khăn, mất mát vẫn còn hiện hữu. Thế nhưng vượt lên tất cả là trái tim son sắt và ý chí chiến đấu vì quê hương. Đây chính là âm hưởng sử thi, lạc quan và giàu sức cổ vũ của bài thơ.

Về nghệ thuật, bài thơ được viết bằng giọng điệu tha thiết, giàu cảm xúc. Tác giả kết hợp nhuần nhuyễn giữa tự sự, miêu tả và biểu cảm, sử dụng nhiều hình ảnh đặc trưng của miền Nam như bóng dừa, sông nước, cầu tre, lục bình.. Để tạo nên bức tranh quê hương vừa gần gũi vừa giàu bản sắc. Sự đan xen giữa vẻ đẹp thanh bình và hiện thực chiến tranh đã làm nổi bật tinh thần bất khuất cùng tình yêu quê hương sâu nặng của con người Việt Nam.

Trở Về Quê Nội không chỉ là lời ca về quê hương miền Nam trong những năm kháng chiến mà còn là bản anh hùng ca về con người Việt Nam giàu lòng yêu nước. Qua niềm xúc động của người con trở về quê cũ, Lê Anh Xuân đã khắc họa thành công vẻ đẹp của quê hương, của những con người bình dị mà kiên cường, luôn giữ vững niềm tin và ý chí trước mọi thử thách của chiến tranh.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back