Sưu Tầm

The Very Important Personal
590 ❤︎ Bài viết: 925 Tìm chủ đề
Đọc: 1,159 Tìm: 12
Văn học không chỉ đơn thuần là những câu chữ, mà còn là một thế giới rộng lớn chứa đựng bao điều kỳ diệu. Để khám phá và thưởng thức thế giới đó, chúng ta cần trang bị cho mình những kiến thức và kỹ năng cần thiết.

Bạn muốn tìm kiếm những "chìa khóa vàng" để mở ra cánh cửa khám phá thế giới văn học một cách trọn vẹn hơn? Hãy cùng nhau khám phá những câu nói, nhận định sâu sắc từ các nhà phê bình, nhà văn nổi tiếng.

Sau đây, tôi xin được chia sẻ một số câu nói, nhận định sâu sắc của các nhà phê bình văn học. Những lời nhận định này không chỉ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về tác phẩm mà còn mở ra những góc nhìn mới về cuộc sống.

Tổng hợp 100 câu nói, nhận định có thể dùng trong các bài nghị luận văn học.

Câu 1:

Nếu như cảm hứng nhân bản nghiêng về đồng cảm với những khát vọng rất người của con người, cảm hứng nhân văn thiên về ngợi ca vẻ đẹp của con người thì cảm hứng nhân đạo là cảm hứng bao trùm.

Hoài Thanh

Câu 2:

Đối với tôi văn chương không phải là cách đem đến cho người đọc sự thoát li hay sự quên; trái lại văn chương là một thứ khí giới thanh cao và đắc lực mà chúng ta có, để vừa tố cáo và thay đổi một cái thế giới giả dối, tàn ác, vừa làm cho lòng người đọc thêm trong sạch và phong phú hơn.

Thạch Lam

Câu 3:

Một nhà nghệ sĩ chân chính phải là nhà nhân đạo trong cốt tủy.

Sê-khốp

Câu 4:

Nhà văn phải là người thư kí trung thành của thời đại.

Ban-dắc

Câu 5:

Văn học, đó là tư tưởng đi tìm cái đẹp trong ánh sáng.

Charles DuBos

Câu 6:

Nhà văn phải biết khơi lên ở con người niềm trắc ẩn, ý thức phản kháng cái ác; cái khát vọng khôi phục và bảo vệ những cái tốt đẹp.

Ai-ma-tốp

Câu 8:

Văn học giúp con người hiểu được bản thân mình, nâng cao niềm tin vào bản thân mình và làm nảy nở ở con người khát vọng hướng tới chân lí.

M. Go-rơ-ki

Câu 9:

Nghệ thuật không cần phải là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật không nên là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật chỉ có thể là tiếng đau khổ kia thoát ra từ những kiếp lầm than.

Nam Cao

Câu 10:

Văn chương có loại đáng thờ và loại không đáng thờ. Loại không đáng thờ là loại chỉ chuyên chú ở văn chương, loại đáng thờ là loại chuyên chú ở con người.

Nguyễn Văn Siêu

Câu 11:

Tất cả mọi nghệ thuật đều phục vụ cho một nghệ thuật vĩ đại nhất là nghệ thuật sống trên trái đất.

Béc-tôn Brếch

Câu 12:

Một nhà văn thiên tài là người muốn cảm nhận mọi vẻ đẹp man mác của vũ trụ.

Thạch Lam

Câu 13:

Sống đã rồi hãy viết, hãy hòa mình vào cuộc sống vĩ đại của nhân dân.

Nam Cao

Câu 14:

Ở đâu có lao động thì ở đó có sáng tạo ra ngôn ngữ. Nhà văn không chỉ học tập ngôn ngữ của nhân dân mà còn là người phát triển ra ngôn ngữ sáng tạo, không nên ăn bám vào người khác. Giàu ngôn ngữ thì văn sẽ hay. Cũng cùng một vốn ngôn ngữ ấy nhưng sử dụng có sáng tạo thì văn sẽ có bề thế và kích thước. Có vốn mà không biết sử dụng chỉ như nhà giàu giữ của. Dùng chữ như đánh cờ tướng, chữ nào để chỗ nào phải đúng vị trí của nó. Văn phải linh hoạt. Văn không linh hoạt gọi là văn cứng đơ thấp khớp.

Nguyễn Tuân

Câu 15:

Giá trị của một tác phẩm nghệ thuật trước hết là ở giá trị tư tưởng của nó. Nhưng là tư tưởng đã được rung lên ở các bậc tình cảm, chứ không phải là cái tư tưởng nằm thẳng đơ trên trang giấy. Có thể nói, tình cảm của người viết là khâu đầu tiên cũng là khâu sau cùng trong quá trình xây dựng tác phẩm lớn.

Nguyễn Khải

Câu 16:

Mỗi tác phẩm phải là một phát minh về hình thức và khám phá mới về nội dung.

Lê-ô-nít Lê-ô-nốp

Câu 17:

Cái quan trọng trong tài năng văn học và tôi nghĩ rằng cũng có thể trong bất kì tài năng nào, là cái mà tôi muốn gọi là tiếng nói của riêng mình.

Ivan Tuốc-ghê-nhép

Câu 18:

Nếu tác giả không có lối đi riêng thì người đó không bao giờ là nhà văn cả. Nếu anh không có giọng riêng, anh ta khó trở thành nhà văn thực thụ.

Sê-khốp

Câu 19:

Đối với nhà thơ thì cách viết, bút pháp của anh ta là một nửa việc làm. Dù bài thơ thể hiện ý tứ độc đáo đến đâu, nó cũng nhất thiết phải đẹp. Không chỉ đơn giản là đẹp mà còn đẹp một cách riêng. Đối với nhà thơ, tìm cho ra bút pháp của mình – nghĩa là trở thành nhà thơ.

Raxun Gamzatốp

Câu 20:

Đối với con người, sự thực đôi khi nghiệt ngã, nhưng bao giờ cũng dũng cảm củng cố trong lòng người đọc niềm tin ở tương lai. Tôi mong muốn những tác phẩm của tôi sẽ làm cho con người tốt hơn, tâm hồn trong sạch hơn, thức tỉnh tình yêu đối với con người và khát vọng tích cực đấu tranh cho lí tưởng nhân đạo và tiến bộ của loài người.

Sô-lô-khốp

Câu 21:

Văn học làm cho con người thêm phong phú, tạo khả năng cho con người lớn lên, hiểu được con người nhiều hơn.

M. L. Kalinine

Câu 22:

Một tiểu thuyết thực sự hứng thú là tiểu thuyết không chỉ mua vui cho chúng ta, mà còn chủ yếu hơn là giúp đỡ chúng ta nhận thức cuộc sống, lí giải cuộc sống.

Gioóc-giơ Đuy-a-men

Câu 23:

Văn học không quan tâm đến những câu trả lời do nhà văn đem lại, mà quan tâm đến những câu hỏi do nhà văn đặt ra, và những câu hỏi này, luôn luôn rộng hơn bất kì một câu trả lời cặn kẽ nào.

Claudio Magris

Câu 24:

Một tác phẩm nghệ thuật phải là kết quả của tình yêu. Tình yêu con người, ước mơ cháy bỏng vì một xã hội công bằng, bình đẳng bác ái luôn luôn thôi thúc các nhà văn sống và viết, vắt cạn kiệt những dòng suy nghĩ, hiến dâng bầu máu nóng của mình cho nhân loại.

L. Tôn-xtôi

Câu 25:

Thiên chức của nhà văn cũng như những chức vụ cao quý khác là phải nâng đỡ những cái tốt để trong đời có nhiều công bằng, thương yêu hơn.

Thạch Lam

Câu 26:

Công việc của nhà văn là phát hiện ra cái đẹp ở chỗ không ai ngờ tới, tìm cái đẹp kín đáo và che lấp của sự vật, để cho người đọc một bài học trông nhìn và thưởng thức.

Thạch Lam

Câu 27:

Nghệ thuật bao giờ cũng là tiếng nói của tình cảm con người, là sự tự giãi bày và gửi gắm tâm tư.

Lê Ngọc Trà

Câu 28:

Một tác phẩm thật giá trị, phải vượt lên trên tất cả bờ cõi và giới hạn, phải là một tác phẩm chung cho cả loài người. Nó phải chứa đựng một cái gì lớn lao, mạnh mẽ, vừa đau đớn lại vừa phấn khởi. Nó ca tụng lòng thương, tình bác ái, sự công bình. Nó làm cho người gần người hơn.

Nam Cao

Câu 29:

Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương rồi. Nhưng sự cẩu thả trong văn chương thì thật là đê tiện.

Nam Cao

Câu 30:

Tôi khuyên các bạn nên đọc truyện cổ tích, thơ ngụ ngôn, các tuyển tập ca dao. Hãy đi sâu vào vẻ đẹp quyến rũ của ngôn ngữ bình dân, hãy đi sâu vào những câu hài hòa cân đối trong các bài ca, trong truyện cổ tích. Bạn sẽ thấy ở đó sự phong phú lạ thường của các hình tượng, sự giản dị của sức mạnh làm say đắm lòng người, vẻ đẹp tuyệt vời của những định nghĩa. Hãy đi sâu vào sáng tác của nhân dân, nó trong lành như nước nguồn ngọt ngào, tươi mát, róc rách từ khe núi chảy ra.

M. Go-rơ-ki

Câu 31:

Thi sĩ là một con chim sơn ca ngồi trong bóng tối hát lên những tiếng êm dịu để làm vui cho sự cô độc của chính mình.

Selly

Câu 32:

Không có câu chuyện cổ tích nào đẹp hơn câu chuyện do chính cuộc sống viết ra.

An-đéc-xen

Câu 33:

Văn học, nghệ thuật là công cụ để hiểu biết, để khám phá, để sáng tạo thực tại xã hội.

Phạm Văn Đồng

Câu 34:

Tư tưởng nhân đạo xuyên suốt văn học từ xưa đến nay. Khái niệm nhân đạo có những tiền thân của nó, trong lời nói thông thường đó là "tình thương, lòng thương người".

Lê Trí Viễn

Câu 35:

Con người đến với cuộc sống từ nhiều nẻo đường, trên muôn vàn cung bậc phong phú nhưng tiêu điểm mà con người hướng đến vẫn là con người.

Đặng Thai Mai

Câu 36:

Chi tiết làm nên bụi vàng của tác phẩm.

Pautôpxki

Câu 37:

Cuộc đời là nơi xuất phát cũng là nơi đi tới của văn học.

Tố Hữu

Câu 38:

Nhà văn là người cho máu.

Enxa Triole

Câu 39:

Văn học là nhân học.

M. Go-rơ-ki

Câu 40:

Nghệ sĩ là người biết khai thác những ấn tượng riêng chủ quan của mình, tìm thấy những ấn tượng đó có giá trị khái quát và biết làm cho những ấn tượng đó có những hình thức riêng.

M. Go-rơ-ki

Câu 41:

Nghệ thuật là lĩnh vực của sự độc đáo vì vậy nó đòi hỏi người viết sự sáng tạo phong cách mới lạ, thu hút người đọc.

Phương Lựu

Câu 42:

Cái bóng của độc giả đang cúi xuống sau lưng nhà văn khi nhà văn ngồi dưới tờ giấy trắng. Nó có mặt ngay cả khi nhà văn không thừa nhận sự có mặt đó. Chính độc giả đã ghi lên tờ giấy trắng cái dấu hiệu vô hình không thể tẩy xóa được của mình.

Sách Lí luận văn học

Câu 43:

Phải đẩy tới chóp đỉnh cao của mâu thuẫn thì sự sống nhiều hình mới vẽ ra.

Hê-ghen

Câu 44:

Tác phẩm chân chính không kết thúc ở trang cuối cùng, không bao giờ hết khả năng kể chuyện khi câu chuyện về các nhân vật đã kết thúc. Tác phẩm nhập vào tâm hồn và ý thức của bạn đọc, tiếp tục sống và hành động như một lực lượng nội tâm, như sự dằn vặt và ánh sáng của lương tâm, không bao giờ tàn tạ như thi ca của sự thật.

Ai-ma-tốp

Câu 45:

Tình huống là một lát cắt của sự sống, là một sự kiện diễn ra có phần bất ngờ nhưng cái quan trọng là sẽ chi phối nhiều điều trong cuộc sống con người.

Nguyễn Minh Châu

Câu 46:

Văn học phản ánh hiện thực nhưng không phải là chụp ảnh sao chép hiện thực một cách hời hợt, nông cạn. Nhà văn không bê nguyên si các sự kiện, con người vào trong sách một cách thụ động, giản đơn. Tác phẩm nghệ thuật là kết quả của một quá trình nuôi dưỡng cảm hứng, thai nghén sáng tạo ra một thế giới hấp dẫn, sinh động. Thể hiện những vấn đề có ý nghĩa sâu sắc, bản chất của đời sống xã hội con người. Nhân vật trong tác phẩm của một thiên tài thực sự nhiều khi thật hơn cả con người ngoài đời, bởi sức sống lâu bền, bởi ý nghĩa điển hình của nó. Qua nhân vật ta thấy cả một tầng lớp, một giai cấp, một thời đại, thậm chí có nhân vật vượt lên khỏi thời đại, có ý nghĩa nhân loại, vĩnh cửu sống mãi với thời gian.

Sách Lí luận văn học

Câu 47:

Các ông muốn tiểu thuyết cứ là tiểu thuyết. Tôi và các nhà văn cùng chí hướng như tôi muốn tiểu thuyết là thực sự ở đời.

Vũ Trọng Phụng

Câu 48:

Người sáng tác là nhà văn và người tạo nên số phận cho tác phẩm là độc giả.

M. Go-rơ-ki

Câu 49:

Trước hết là các nghệ sĩ lớn, sau đó mới đến các nhà khoa học, họ xứng đáng hơn ai hết được hưởng sự kính trọng của con người.

Einstein

Câu 50:

Những gì tôi viết ra là những gì thương yêu nhất của tôi, những ước mong nhức nhối của tôi.

Nguyên Hồng

Câu 51:

Mỗi tác phẩm đều có ít nhiều nhà văn.

Thạch Lam

Câu 52:

Nghệ thuật đó là sự mô phỏng tự nhiên.

Pu-skin

Câu 53:

Đau đớn thay cho những kiếp sống muốn cất cánh bay cao nhưng lại bị cơm áo ghì sát đất.

Nam Cao

Câu 54:

Điều quan trọng hơn hết trong sự nghiệp của những nhà văn vĩ đại ấy lại là cuộc sống, trường đại học chân chính của thiên tài. Họ đã biết đời sống xã hội của thời đại, đã cảm thấy sâu sắc mọi nỗi đau đớn của con người trong thời đại, đã rung động tận đáy tâm hồn với những nỗi lo âu, bực bội, tủi hổ và những ước mong tha thiết nhất của loài người. Đó chính là cái hơi thở, cái sức sống của những tác phẩm vĩ đại.

Đặng Thai Mai

Câu 55:

Nghệ thuật là lĩnh vực của cái độc đáo. Vì vậy đòi hỏi người sáng tạo phải có phong cách nổi bật, tức là có cái gì rất riêng mới lạ trong phong cách của mình.

Sách Văn học 12

Câu 56:

Đồng tiền lăn tròn trên lưng con người. Đồng tiền làm cho trái hóa phải, đen hóa trắng và người đàn bà góa phụ trở thành cô dâu mới.

Sếch-xpia

Câu 57:

Yếu tố đầu tiên của văn học là ngôn ngữ, công cụ chủ yếu của nó và cùng với các sự kiện, các hiện tượng của cuộc sống là chất liệu của văn học.

M. Go-rơ-ki

Câu 58:

Ngôn ngữ của tác phẩm phải gãy gọn, chính xác, từ ngữ phải được chọn lọc kĩ càng. Chính các tác giả cổ điển đã viết bằng một ngôn ngữ như vậy, đã kế tục nhau trau dồi nó từ thế kỉ này sang thế kỉ khác.

M. Go-rơ-ki

Câu 59:

Ngôn ngữ nhân dân là "tiếng nói nguyên liệu" còn ngôn ngữ văn học là "tiếng nói đã được bàn tay thợ nhào luyện".

M. Go-rơ-ki

Câu 60:

Tác phẩm nghệ thuật sẽ chết nếu nó miêu tả cuộc sống chỉ để miêu tả, nếu nó không phải là tiếng thét khổ đau hay lời ca tụng hân hoan, nếu nó không đặt ra những câu hỏi hoặc trả lời những câu hỏi đó.

Biêlinxki

Câu 61:

Cuộc sống còn tuyệt vời biết bao trong thực tế và trên trang sách. Nhưng cuộc sống cũng bi thảm biết bao. Cái đẹp còn trộn lẫn niềm sầu buồn. Cái nên thơ còn lóng lánh giọt nước mắt ở đời.

Nguyễn Văn Thạc

Câu 62:

Tôi hãy còn một trái tim, một dòng máu nóng để yêu thương, cảm thông và chia sẻ.

Đô-xtôi-ép-xki

Câu 63:

Điều duy nhất có giá trị trong cuộc đời chính là những dấu ấn của tình yêu mà chúng ta đã để lại phía sau khi ra đi.

Albert Schweitzer

Câu 64:

Nhà văn phải là người đi tìm những hạt ngọc ẩn giấu trong bề sâu tâm hồn của con người.

Nguyễn Minh Châu

Câu 65:

Nhà văn tồn tại ở trên đời trước hết để làm công việc giống như kẻ nâng giấc cho những con người bị cùng đường, tuyệt lộ, bị cái ác hoặc số phận đen đủi dồn đến chân tường. Những con người cả tâm hồn và thể xác bị hắt hủi và đọa đày đến ê chề, hoàn toàn mất hết lòng tin vào con người và cuộc đời. Nhà văn tồn tại ở trên đời để bênh vực cho những con người không có ai để bênh vực.

Nguyễn Minh Châu

Câu 66:

Cảm động lòng người trước hết không gì bằng tình cảm và tình cảm là cái gốc của văn chương.

Bạch Cư Dị

Câu 67:

Những cuộc chiến qua đi, những trang lịch sử của từng dân tộc được sang trang, các chiến tuyến có thể được dựng lên hay san bằng. Nhưng những tác phẩm đi xuyên qua mọi thời đại, mọi nền văn hóa hoặc ngôn ngữ cuối cùng vẫn nằm ở tính nhân bản của nó. Có thể màu sắc, quốc kì, ngôn ngữ hay màu da chúng ta khác nhau. Nhưng máu chúng ta đều có màu đỏ, nhịp tim đều giống nhau. Văn học cuối cùng là viết về trái tim con người.

Maxin Malien

Câu 68:

Tôi muốn tác phẩm của tôi giúp mọi người trở nên tốt, có tâm hồn thuần khiết, tôi muốn chúng góp phần gợi dậy tình yêu con người, đồng loại và ý muốn đấu tranh mãnh liệt cho những lí tưởng của chủ nghĩa nhân đạo và sự tiến bộ của loài người.

Sô-lô-khốp

Câu 69:

Nói tới giá trị nhân đạo là nói tới thái độ của người nghệ sĩ dành cho con người mà hạt nhân căn bản là lòng yêu thương con người.

Từ điển văn học

Câu 70:

Một tác phẩm nghệ thuật là kết quả của tình yêu.

L. Tôn-xtôi

Câu 71:

Con người đến với cuộc sống từ nhiều nẻo đường, trên muôn vàn cung bậc phong phú nhưng tiêu điểm mà con người hướng đến vẫn là con người.

Đặng Thai Mai

Câu 72:

Tư tưởng nhân đạo xuyên suốt văn học từ xưa đến nay. Khái niệm nhân đạo có những tiền thân của nó, trong lời nói thông thường đó là "tình thương, lòng thương người".

Lê Trí Viễn

Câu 73:

Thanh nam châm thu hút mọi thế hệ vẫn là cái cao thượng, cái đẹp và cái nhân đạo của lòng người.

Sê-khốp

Câu 74:

Cốt lõi của lòng nhân đạo là lòng yêu thương. Bản chất của nó là chữ tâm đối với con người.

Hoài Chân

Câu 75:

Nếu như cảm hứng nhân bản nghiêng về đồng cảm với những khát vọng rất người của con người, cảm hứng nhân văn thiên về ngợi ca vẻ đẹp của con người thì cảm hứng nhân đạo là cảm hứng bao trùm.

Hoài Thanh

Câu 76:

Nghệ thuật là sự vươn tới, sự níu giữ mãi mãi. Cái cốt lõi của nghệ thuật là tính nhân đạo.

Nguyên Ngọc

Câu 77:

Nói nghệ thuật tức là nói đến sự cao cả của tâm hồn. Đẹp tức là một cái gì cao cả. Đã nói đẹp là nói cao cả. Có khi nhà văn miêu tả một cái nhìn rất xấu, một tội ác, một tên giết người nhưng cách nhìn, cách miêu tả phải cao cả.

Nguyễn Đình Thi

Câu 78:

Văn học, đó là tư tưởng đi tìm cái đẹp trong ánh sáng.

Charles DuBos

Câu 79:

Nhà văn phải biết khơi lên ở con người niềm trắc ẩn, ý thức phản kháng cái ác; cái khát vọng khôi phục và bảo vệ những cái tốt đẹp.

Ai-ma-tốp

Câu 80:

Một nhà văn thiên tài là người muốn cảm nhận mọi vẻ đẹp man mác của vũ trụ.

Thạch Lam

Câu 81:

Nếu tác giả không có lối đi riêng thì người đó không bao giờ là nhà văn cả. Nếu anh không có giọng riêng, anh khó trở thành nhà văn thực thụ.

Sê-khốp

Câu 82:

Văn học làm cho con người thêm phong phú, tạo khả năng cho con người lớn lên, hiểu được con người nhiều hơn.

M. L. Kalinine

Câu 83:

Cái bóng của độc giả đang cúi xuống sau lưng nhà văn khi nhà văn ngồi dưới tờ giấy trắng. Nó có mặt ngay cả khi nhà văn không thừa nhận sự có mặt đó. Chính độc giả đã ghi lên tờ giấy trắng cái dấu hiệu vô hình không thể tẩy xóa được của mình.

Sách Lí luận văn học

Câu 84:

Tình huống là một lát cắt của sự sống, là một sự kiện diễn ra có phần bất ngờ nhưng cái quan trọng là sẽ chi phối nhiều điều trong cuộc sống con người.

Nguyễn Minh Châu

Câu 85:

Nếu như Nguyễn Công Hoan đời là mảnh ghép của những nghịch cảnh, với Thạch Lam đời là miếng vải có lỗ thủng, những vết ố, nhưng vẫn nguyên vẹn, thì với Nam Cao, cuộc đời là tấm áo cũ bị xé rách tả tơi từ cái làng Vũ Đại đến mỗi gia đình, mỗi số phận.

Nguyễn Tuân

Câu 86:

Văn chương trước hết phải là văn chương, nghệ thuật trước hết phải là nghệ thuật.

Nguyễn Tuân

Câu 87:

Như một hạt giống vô hình, tư tưởng gieo vào tâm hồn nghệ sĩ và từ mảnh đời màu mỡ ấy nó triển khai thành một hình thức xác định, thành các hình tượng nghệ thuật đầy vẻ đẹp và sức sống.

Biêlinxki

Câu 88:

Tôi không thể nào tưởng tượng nổi một nhà văn mà lại không mang nặng trong mình tình yêu cuộc sống và nhất là tình yêu thương con người. Tình yêu này của người nghệ sĩ vừa là một niềm hân hoan say mê, vừa là một nỗi đau đớn, khắc khoải, một mối quan hoài thường trực về số phận, hạnh phúc của những người chung quanh mình. Cầm giữ cái tình yêu ấy trong mình, nhà văn mới có khả năng cảm thông sâu sắc với những nỗi đau khổ, bất hạnh của người đời, giúp họ có thể vượt qua những khủng hoảng tinh thần và đứng vững được trước cuộc sống.

Nguyễn Minh Châu

Câu 89:

Văn học và đời sống là hai vòng tròn đồng tâm mà tâm điểm là con người. Mỗi tác phẩm văn học chỉ là một lát cắt, một tờ biên bản của một chặng đời sống con người ta, trên con đường dài dằng dặc đi đến cõi hoàn thiện.

Nguyễn Minh Châu

Câu 90:

Một tác phẩm nghệ thuật chân chính không bao giờ kết thúc ở trang cuối cùng.

Ai-ma-tốp

Câu 91:

Văn học nằm ngoài các định luật của sự băng hoại. Chỉ mình nó không thừa nhận cái chết.

Sê-đrin

Câu 92:

Văn học là tấm gương lớn di chuyển dọc theo đường đời.

Xtăng-đan

Câu 93:

Một chữ tình để duy trì thế giới/ Một chữ tài để tô điểm càn khôn.

Trương Trào

Câu 94:

Người làm văn tình cảm rung động mà phát ra lời, người xem văn phải rẽ văn để thâm nhập vào tác phẩm.

Lưu Hiệp

Câu 95:

Văn học là phương thức tồn tại của con người, giữ cho con người mãi mãi là con người, không sa xuống thành con vật, hay thành ông Thánh vô duyên, vô bổ. Văn học là sự vươn tới, sự hướng về, sự níu giữ mãi mãi tính người cho con người. Cái cốt lõi của văn học là tính nhân đạo.

Nguyên Ngọc

Câu 96:

Tác phẩm văn học sẽ chết nếu nó miêu tả cuộc sống chỉ để miêu tả, nếu nó không là tiếng thét khổ đau hay là lời ca tụng hân hoan; nếu nó không đặt ra những câu hỏi và không trả lời những câu hỏi ấy.

Biêlinxki

Câu 97:

Mọi lí thuyết chỉ là màu xám, chỉ cây đời mãi mãi xanh tươi.

Gớt

Câu 98:

Văn học đối với tôi là một hiện tượng đẹp đẽ nhất trên thế giới.

Pau-tốp-xki

Câu 99:

Chỉ có tác phẩm nghệ thuật nào truyền đạt cho mọi người những tình cảm mới mà họ chưa từng thể nghiệm thì mới là tác phẩm nghệ thuật đích thực.

Lép Tôn-xtôi

Câu 100:

Văn hóa nghệ thuật cũng là một mặt trận. Anh chị em là chiến sĩ trên mặt trận ấy.

Hồ Chí Minh
 
Last edited by a moderator:
1,688 ❤︎ Bài viết: 2235 Tìm chủ đề
Câu 1:

Trong đau khổ có tư tưởng.

Fyodor Dostoevsky

Câu 2:

Không có gì nâng đỡ tôi suốt cuộc đời, trong những hoàn cảnh trái ngược nhất ngoài tư tưởng nghệ thuật và bổn phận của một nhà văn.

Albert Camus

Câu 3:

Viết văn là một quá trình đấu tranh để nói ra sự thật.

Tô Hoài

Câu 4:

Trong hoàn cảnh khắc nghiệt vừa qua, không tránh khỏi có lúc chúng ta tự hỏi, văn học để làm gì, văn học cần cho ai? Văn học có cần cho người bệnh đang giành lấy từng hơi thở tàn trong bệnh viện dã chiến? Văn học có cần cho người mẹ già đẩy chiếc xe với chút tài sản bé mọn trên đường về miền Tây? Văn học có cần cho đôi vợ chồng trẻ chở con dưới mưa gió trên đỉnh đèo Hải Vân theo đoàn người trốn dịch..

Huỳnh Như Phương

Câu 5:

Không có tiếng nói riêng, không mang lại những điều mới mẻ cho văn chương mà chỉ giẫm theo đường mòn thì tác phẩm nghệ thuật sẽ chết.

Leonit Leonop

Câu 6:

Một tác phẩm thật có giá trị, phải vượt lên bên trên tất cả các bờ cõi và giới hạn, phải là một tác phẩm chung cho cả loài người. Nó phải chứa đựng một cái gì lớn lao, mạnh mẽ, vừa đau đớn lại vừa phấn khởi. Nó ca tụng lòng thương, tình bác ái, sự công bình.. Nó làm cho người gần người hơn.

Nam Cao

Câu 7:

Có thể vượt qua giới hạn lớn lao của loài người không phải bằng cách tự xóa mình đi mà bằng cách mở rộng bản sắc của chính mình.

Tagore

Câu 8:

Nghệ sĩ là người biết khai thác những ấn tượng riêng, chủ quan của mình, tìm thấy những ấn tượng có giá trị khái quát và làm cho những ấn tượng ấy có được hình thức riêng.

M. Gorki

Câu 9:

Nhà văn là một danh hiệu lạ lùng, vừa hữu ích lại vừa phù phiếm. Nó không phải danh hiệu anh ta tự đứng ra xưng danh được, mà là một danh hiệu do độc giả đặt tên.

Nguyễn Huy Thiệp

Câu 10:

Nghệ thuật bao giờ cũng là tiếng nói của tình cảm con người, là sự tự giãi bày và gửi gắm tâm tư.

Lê Ngọc Trà

Câu 11:

Văn học thế giới đã có trọn vẹn hai trăm năm huy hoàng của thế kỷ XIX và XX, lịch sử nhân loại đã không phụ văn học. Việc những nhà văn còn sót lại nên làm, chính là diễn xuất một cách hết sức vẻ vang vai diễn phụ của mình. Nhưng chúng ta cũng chớ quên diễn viên chính vẫn là diễn viên chính, diễn viên phụ vẫn phải diễn vai phụ mà lịch sử đã phân công. Chấp nhận sự bên lề của văn học chẳng phải một việc tồi tệ.

Diêm Liên Khoa

Câu 12:

Văn học là thế giới hoang tưởng, ảo tưởng, hão huyền trong cuộc đời thực tẻ nhạt, dung tục, của cảm xúc nhục cảm, vớ vẩn, suy đồi, là vàng trong cát, sự bất lực thê thảm. Chúng ta làm được gì khi xây những lâu đài cát trên bờ biển xanh?

Nguyễn Huy Thiệp

Câu 13:

Văn học nằm ngoài các định luật của sự băng hoại. Chỉ mình nó không thừa nhận cái chết.

Shchedrin

Câu 14:

Tương lai chỉ thuộc về những ai nắm được phong cách.

Victor Hugo

Câu 15:

Văn chương không cần đến những người thợ khéo tay làm theo một vài kiểu mẫu đưa cho. Văn chương chỉ dung nạp những người biết đào sâu tìm tòi, khơi những nguồn chưa ai khơi và sáng tạo những gì chưa có.

Nam Cao

Câu 16:

Muốn chấn hưng nền văn chương ngày nay, phải có những tài năng tuấn tú.

Cố Viêm Võ

Câu 17:

Nghệ thuật không phục vụ một đảng phái nào, nó chỉ phụng sự cho nỗi thống khổ và quyền tự do của con người.

Albert Camus

Câu 18:

Sự còn lại mất đi của số phận những tác phẩm văn học cũng như những đời văn trong độ lùi thời gian bao giờ cũng ngầm chứa đựng một sự lựa chọn đầy huyền diệu và công bằng.

Nguyễn Minh Châu

Câu 19:

Tác phẩm nghệ thuật sẽ chết nếu nó miêu tả cuộc sống chỉ để miêu tả, nếu nó không phải là tiếng thét khổ đau hay lời ca tụng hân hoan, nếu nó không đặt ra những câu hỏi hoặc trả lời những câu hỏi đó.

Belinxky

Câu 20:

Bài thơ hay là bài thơ đọc lên không còn thấy câu thơ mà chỉ còn thấy tình người và tôi muốn thơ phải thật là gan ruột của mình.

Tố Hữu

Câu 21:

Những chữ xơ xác nhất mà chúng ta đã nói đến cạn cùng, mất sạch tính hình tượng đối với chúng ta, những chữ ấy trong thơ ca lại lấp lánh, lại kêu giòn và tỏa hương.

Pautopsky

Câu 22:

Nhân giả trí nhân.

Khổng Tử

Câu 23:

Tác phẩm văn học là sự cưới xin giữa ngoại vật và nội tâm nhà văn.

Xuân Diệu

Câu 24:

Nghệ thuật không tái tạo những gì ta thấy, đúng hơn là nó mở mắt cho ta.

Picasso

Câu 25:

Khi văn xuôi đã đạt tới mức toàn Thiện Toàn Mỹ thì về bản chất nó đã thực là thơ.

Paustovsky

Câu 26:

Mặt trời chói lọi của trí tưởng tượng chỉ có thể cháy sáng khi được cọ xát với mặt đất. Nó không thể cháy trong khoảng trống rỗng. Trong khoảng trống rỗng nó sẽ tắt.

Paustovsky

Câu 27:

Cái phong phú đa dạng vô cùng vô tận của văn học nghệ thuật là ở chỗ: Mỗi tác phẩm mở ra một thế giới mới lạ, không lặp lại, góp phần phản ánh thể hiện cái muôn màu muôn vẻ của đời sống và của tâm hồn con người.

Lê Đình Kỵ

Câu 28:

Nghệ thuật là sự vươn tới, sự hướng về, sự níu giữ mãi mãi tính người cho con người.

Nguyên Ngọc

Câu 29:

Loại văn chương tột bậc của thiên hạ không ở trong cái giới hạn đóng mở kết cấu.

Nhữ Bá Sỹ

Câu 30:

Văn học không quan tâm đến câu trả lời do nhà văn đem lại, mà quan tâm đến những câu hỏi do nhà văn đặt ra và những câu hỏi này luôn rộng hơn bất kì câu trả lời cặn kẽ nào.

Claudio Magris

Câu 31:

Nhiệm vụ của nhà văn phải là bộ dây thần kinh để cảm ứng, phải là tay chân để cung thủ. Muốn sáng tác những tác phẩm vĩ đại cho nền văn hóa tương lai, cố nhiên rất tốt, nhưng nhà văn đấu tranh cho hiện tại, đồng thời cũng đấu tranh cho tương lai nữa, bởi vì mất hiện tại làm gì có tương lai.

Lỗ Tấn

Câu 32:

Nhà thơ, đối với vũ trụ nhân sinh, nên bước vào bên trong mà lại nên đi ra bên ngoài. Bước vào bên trong mới có thể viết được. Đi ra bên ngoài mới có thể quan sát được. Bước vào bên trong mới có sinh khí. Đi ra bên ngoài mới đạt cao siêu.

Vương Quốc Duy

Câu 33:

Văn học chỉ phơi bày thực trạng đời sống con người, nêu lên những vấn đề nhân bản của nó.

Cao Hành Kiện

Câu 34:

Ngôn ngữ của thi ca khác với ngôn ngữ của đời sống ở chỗ là nó gợi ra được những liên tưởng phong phú, khơi dậy ở tâm hồn con người những rung động sâu xa, biến những tầm thường của đời sống thành những gì lãng mạn, cao cả.

Lâm Ngữ Đường

Câu 35:

Đời sống xanh tươi là cội nguồn sâu xa của văn học.

Goethe

Câu 36:

Chỉ có cuộc đời rộng rãi, chỉ có trường đời vô thường định mới dạy cho người ta biết được những câu đẹp đẽ.

Nguyễn Tuân

Câu 37:

Mỗi bài thơ mà hôm nay tôi trao vào tay bạn đọc thân mến là nảy sinh cùng với mầm mống trên cái cây xao động của cuộc đời đang nở hoa. Coi thường quyển sách này sẽ là tàn nhẫn bởi vì nó gắn liền khăng khít với bản thân cuộc đời tôi.

Lorca

Câu 38:

Ý nghĩa trong thơ tôi là do bạn đọc cho nó.

P. Valery

Câu 39:

Đọc một câu thơ hay, ta thường có cảm giác đứng trước một bến đò gió nổi, một khao khát sang sông, một thúc đẩy lên đường hướng đến những vùng trời đẹp hơn, nhân tính hơn..

Lê Đạt

Câu 40:

Một câu thơ hay là một câu thơ có sức gợi.

Lưu Trọng Lư

Câu 41:

Trong đời sống văn học, những nhà văn có tài năng, người thì đóng góp vào một cách viết, người thì đóng góp vào cách sử dụng ngôn ngữ, có người lại chỉ cho ta thấy những thứ rất nhỏ bé, đặc sắc mà giàu giá trị. Nhưng trên tất cả, anh ta phải cho người đọc thấy được tiếng nói riêng của anh ta trong một vấn đề mà nhiều người đang quan tâm đến.

Nguyễn Minh Châu

Câu 42:

Nhà văn không có phép thần thông để vượt ra ngoài thế giới này, nhưng thế giới này trong con mắt nhà văn phải có một hình sắc riêng.

Hoài Thanh

Câu 43:

Tác phẩm văn học như con quay kì lạ, chỉ có thể xuất hiện trong vận động. Muốn làm cho nó xuất hiện, cần phải có một hoạt động cụ thể là sự đọc. Và tác phẩm văn học chỉ kéo dài chừng nào sự đọc còn có thể tiếp tục. Ngoài sự đọc ra, nó chỉ còn là những vệt đen trên giấy trắng.

J. Paul Sartre

Câu 44:

Nhà văn tồn tại ở trên đời trước hết để làm công việc giống như kẻ nâng giấc cho những người cùng đường tuyệt lộ bị cái ác hoặc số phận đen đủi dồn đến chân tường; để bênh vực cho những người không còn ai bênh vực.

Nguyễn Minh Châu

Câu 45:

Thơ không cần nhiều từ ngữ. Nó cũng không quan tâm đến hình xác của sự sống. Nó chỉ cần cảm nhận và truyền đi một chút linh hồn của cảnh vật thông qua linh hồn thi sĩ.

Nguyễn Đăng Mạnh

Câu 46:

Thơ là tiếng nói hồn nhiên nhất của tâm hồn con người trước cuộc đời.

Tố Hữu

Câu 47:

Cái bóng của độc giả luôn luôn cúi xuống sau lưng nhà văn, ngay khi mà nhà văn ngồi trước trang giấy trắng.

Aimatov

Câu 48:

Bài thơ là sợi dây truyền tình cảm cho người đọc.

Nguyễn Đình Thi

Câu 49:

Cuộc sống là cánh đồng màu mỡ để cho thơ bén rễ sinh sôi.

Puskin

Câu 50:

Câu thơ phải luôn bất ổn và xôn xao – Không thể nằm yên mà ngủ được nào.

Chế Lan Viên

Câu 51:

Sáng tác thơ là một việc do cá nhân thi sĩ làm, một thứ sản xuất đặc biệt và cá thể.

Xuân Diệu

Câu 52:

Câu thơ hay là câu thơ có khả năng đánh thức bao ấn tượng vốn ngủ quên trong kí ức của con người.

Chu Văn Sơn

Câu 53:

Khi tác phẩm kết thúc, ấy là sự sống của nó mới thực sự bắt đầu.

Aimatov

Câu 54:

Thơ là hiện thực, thơ là cuộc đời, thơ còn là thơ nữa.

Xuân Diệu

Câu 55:

Đụng chạm với cuộc sống hằng ngày tâm trạng nảy lên bao nhiêu hình ảnh như lúc búa đập vào sắt trên đe. Người làm thơ lượm lặt những tia sáng ấy, kết thành một bó sáng. Đó là hình ảnh thơ.

Nguyễn Đình Thi

Câu 56:

Văn chương sẽ là hình dung của sự sống muôn hình vạn trạng.

Hoài Thanh

Câu 57:

Nhà văn là người đi tìm, gắng đi tìm những hạt ngọc ẩn giấu trong bề sâu tâm hồn con người.

Nguyễn Minh Châu

Câu 58:

Ý hết mà lời dừng, ấy là lời rất mừng trong thiên hạ. Nhưng lời dừng mà ý chưa hết lại càng hay tuyệt.

Lê Quý Đôn

Câu 59:

Khi sáng tạo ra chữ, những chữ nảy mầm mới là những chữ đích thực.

Berton Brech

Câu 60:

Những tình cảm rất quý có thể trở nên tầm thường khi diễn đạt ra thành lời.

Gogon

Câu 61:

Tình huống là cái sống còn của truyện ngắn.

Nguyễn Minh Châu

Câu 62:

Tác phẩm văn học là đơn vị sáng tác của nhà văn, là đối tượng thưởng thức của người đọc, là kết quả của trình độ ý thức xã hội, ý thức thẩm mĩ thời đại, là chỉnh thể trung tâm của hoạt động văn học.

Lê Lưu Oanh

Câu 63:

Chủ đề là một ý tưởng nảy mầm trong vốn kinh nghiệm của tác giả, do cuộc sống mách bảo cho tác giả, nhưng vẫn còn ẩn náu trong cái vốn ấn tượng của anh ta dưới một dạng thức chưa hình thành và đòi hỏi phải được thể hiện trong những hình tượng, thúc đẩy tác giả tìm cách hình tượng hóa nó.

M. Gorky

Câu 64:

Thơ là một bức họa để cảm nhận thay vì để ngắm.

Leonardo DeVinci

Câu 65:

Nhà thơ gói tâm tình mình vào trong thơ. Người đọc mở ra bỗng thấy tâm tình của chính mình.

Lưu Quý Kỳ

Câu 66:

Tôi thấy văn chương của mình (và cả bản thân mình) sao giống trái sầu riêng quá trời, có người thích, khen thơm, có người bưng mũi quay đi vì chê nó nặng mùi. Nhưng khi bắt đầu kết trái, sầu riêng đâu định trước sẽ dâng tặng cho riêng ai, nên chẳng bẻ mình bẻ mẩy để lấy lòng người..

Nguyễn Ngọc Tư

Câu 67:

Người vẫn còn mang vết thương đã toan đi chữa vết thương cho người khác. Tôi nghĩ nghề viết và người viết cũng đơn giản vậy, chữa lành, an ủi những vết thương của người đời để làm dịu vết thương của chính mình.

Nguyễn Ngọc Tư

Câu 68:

Tình yêu này của người nghệ sĩ vừa là một niềm hân hoan say mê, vừa là một nỗi đau đớn, khắc khoải, một mối quan hoài thường trực về số phận, hạnh phúc của những người chung quanh mình.

Nguyễn Minh Châu

Câu 69:

Thơ là mở ra được một cái gì mà trước câu thơ đó, trước nhà thơ đó, vẫn như là bị phong kín.

Nguyễn Tuân

Câu 70:

Thơ ca, nếu không có người tôi đã mồ côi.

Rasul Gamzatov

Câu 71:

Mỗi người viết văn chỉ có khả năng thành công qua những cái mình thông thuộc.

Tô Hoài

Câu 72:

Làm thơ có lúc như lấy người điếc lác ù tai làm bạn tri âm,

Cứ phải hét vào tai những tiếng nói thầm.

Làm thơ có lúc là thi sĩ câm

Ra hiệu bằng tay, bằng mắt, bằng toàn thân,

Đóng kịch để nói điều rất thật.

Chế Lan Viên

Câu 73:

Ôi! Chỉ cần một độc giả dù vô tâm đến mấy

Là cũng đủ cho nhà thơ thoát khỏi vạc dầu

Và bay lên chín tầng cao.

Chế Lan Viên

Câu 74:

Những phong thư anh gửi cho hư vô đều bị trả về

Dù tem vẽ các vĩ nhân, thần thánh.

Chi bằng anh đưa cho cô hàng xóm ở hàng rào bên cạnh

Viết cho người độc giả bình thường gần gụi đọc thơ anh.

Chế Lan Viên

Câu 75:

Nghệ thuật là những câu trả lời đầy thẩm mĩ cho con người, thay đổi, cải thiện thế giới tinh thần cho con người, nâng con người lên.

Tố Hữu

Câu 76:

Thơ là sự thể hiện con người và thời đại một cách cao đẹp.

Sóng Hồng

Câu 77:

Thơ là âm nhạc của tâm hồn, nhất là những tâm hồn cao cả, đa cảm.

Voltaire

Câu 78:

Chi tiết làm nên bụi vàng của tác phẩm.

Pauxtopxki

Câu 79:

Con người đến với cuộc sống từ nhiều nẻo đường, trên muôn vàn cung bậc phong phú nhưng tiêu điểm mà con người hướng đến vẫn là con người.

Đặng Thai Mai

Câu 80:

Văn chương có loại đáng thờ và không đáng thờ. Loại không đáng thờ là loại chuyên chú ở văn chương. Loại đáng thờ là loại chuyên chú ở con người.

Nguyễn Văn Siêu

Câu 81:

Sống đã rồi hãy viết, hãy hòa mình vào cuộc sống vĩ đại của nhân dân.

Nam Cao

Câu 82:

Những gì tôi viết ra là những gì thương yêu nhất của tôi, những ước mong nhức nhối của tôi.

Nguyên Hồng

Câu 83:

Văn chương giúp ta trải nghiệm cuộc sống ở những tầng mức và chiều sâu đáng kinh ngạc. Nó giúp cho con người sống người hơn, sống tốt hơn nếu ta biết tìm trong mỗi cuốn sách những vệt sáng, những nguồn sáng soi rọi vào những góc khuất của con người và cuộc đời.

Thanh Thảo

Câu 84:

Quan trọng nhất của truyện ngắn là tạo ra một tình huống nào đấy. Từ một tình huống ấy bộc lộ bản chất tính cách nhân vật hoặc bộc lộ tâm trạng.

Nguyễn Đăng Mạnh

Câu 85:

Truyện hay đến một mức nào đó thì thành thơ.

Paustovsky

Câu 86:

Nhà thơ là phu chữ.

Lê Đạt

Câu 87:

Đọc một câu thơ tức là ta gặp gỡ một tâm hồn con người.

Antone France

Câu 88:

Những con chữ ấy phải như những đóa hoa tu từ.

Nguyễn Tuân

Câu 89:

Điều quan trọng nhất của một nhà văn không phải cái anh ta viết được nhiều mà là sáng tạo ra cái mới.

Trần Đình Sử

Câu 90:

Nhà thơ phải nếm trải chua cay mặn ngọt của đời thì thơ mới có dư vị.

Goethe

Câu 91:

Chân lý cuộc sống trong sáng tác nghệ thuật không tồn tại bên ngoài cái nhìn nghệ thuật có tính cá nhân đối với thế giới, vốn có ở từng nghệ sĩ thực thụ.

Khrapchenko

Câu 92:

Người đọc thơ muốn rằng thơ phải xuất phát từ thực tại, từ đời sống, nhưng phải đi qua một tâm hồn, một trí tuệ và khi đi qua như vậy, tâm hồn, trí tuệ phải in dấu vào đó thật sâu sắc, càng cá thể càng độc đáo, càng hay.

Xuân Diệu

Câu 93:

Văn học bao giờ cũng phải trả lời những câu hỏi của ngày hôm nay, bao giờ cũng phải đối thoại với những người đương thời với những câu hỏi cấp bách của đời sống.

Nguyễn Minh Châu

Câu 94:

Thơ ca đồng hành với con người và thực hiện thức tỉnh những lương tri đang ngủ.

Evtusenko

Câu 95:

Hãy biết rằng chính trái tim bạn đang lên tiếng và rên rỉ khi tay bạn viết.

Alfret de Musse

Câu 96:

Bài thơ hay là một sinh vật có thân xác. Mỗi câu, mỗi từ đều có lý do. Kỹ thuật làm thơ cũng nghiêm túc như người lính trong quân đội. Đổi một câu, một chữ là sai ở trọng tâm bài thơ, bài thơ sai lệch, sa ngã.

Xuân Diệu

Câu 97:

Thơ không phải lời cũng không phải lời, có ý thức mà không phải ý thức, vô thức nhưng không hẳn là vô thức. Thơ là sự thể hiện cao nhất của nhà thơ.

Thanh Thảo

Câu 98:

Thơ đưa tôi đến những bến bờ không thể chạm tới.

Lưu Quang Vũ

Câu 99:

Con đường thơ gồm nhiều con đường khác nhau của mỗi người. Không có một con đường chung cho tất cả. Có thể nói, con đường thơ chính là số mệnh của nhà thơ.

Lê Đạt

Câu 100:

Thơ là cái nhụy của cuộc sống, nên nhà thơ phải đi hút cho được cái nhụy ấy và phấn đấu làm sao cho cuộc đời của mình cũng có nhụy.

Phạm Văn Đồng

Câu 101:

Chỉ cần một số ít trang văn xuôi mà họ (các bậc thầy về truyện ngắn) có thể làm nổ tung trong tình cảm và ý nghĩ người đọc những điều rất sâu xa và da diết của con người, khiến người đọc phải nhớ mãi, suy nghĩ mãi, đọc đi đọc lại vẫn không thấy chán.

Nguyễn Minh Châu
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back