2 ❤︎ Bài viết: 10 Tìm chủ đề
439 24
Toàn Tông Môn Đều Đang Yêu Đương Chỉ Có Ta Nghiêm Túc Phi Thăng

Tác giả: Lưu Lãng Đâu

Thể loại: Tiên hiệp, nữ cường, cổ đại..

Tình trạng bản gốc: Hoàn thành

Editor: TieuLechi

Nguồn: Thư Hải Các Tiểu Thuyết Võng​

Văn án

Vì muốn đột phá kỳ Hóa Thần, Tô Thanh đã bế quan tu luyện ba trăm năm.

Đến khi nàng xuất quan, liền phát hiện cả Thanh Vân Tông đều điên rồi..

Thanh lãnh sư tôn, ôm bạch nguyệt quang đoản mệnh của mình, đòi sống đòi chết thì thôi, còn một lời không hợp liền muốn đào linh căn của Tô Thanh.

Tô Thanh: .

Một cước đá văng, muốn đào thì đào của bản thân đi, đào linh căn người khác thì tính là chuyện gì!

Đại sư huynh, kiếm tu đệ nhất Tu Chân giới, vì người trong lòng mà phản bội sư môn thì thôi đi, lại còn thề thốt tàn sát hết thảy cẩu chính đạo!

Tô Thanh ngoáy ngoáy tai, trực tiếp rút kiếm bổ đôi người trong lòng hắn.

Thiên tư hơn người được xưng là khí tu mạnh nhất Tu Chân giới nhị sư huynh, lại dâng toàn bộ tài nguyên tông môn bằng hai tay cho nữ thần trong lòng.

Tô Thanh nhìn cả tông môn nghèo đến mức ngày ngày gặm vỏ cây, liền cảm thấy tê dại cả người.

Điều khiến nàng cạn lời hơn là, cả tông môn đều hóa thành não yêu đương, ngày ngày khóc lóc gào thét, chỉ ngưỡng mộ uyên ương không ngưỡng mộ tiên.

Tô Thanh: .

Thần cản giết thần, phật cản giết phật, thề phải thanh trừ hết thảy những kẻ não yêu đương trong Thanh Vân Tông, chấn chỉnh lại phong khí bất chính của tông môn.
 
Chỉnh sửa cuối:
2 ❤︎ Bài viết: 10 Tìm chủ đề

Chương 1: Nam nhân, ngươi có chút điên


"Tú Nhi, là ngươi sao?"

Tô Thanh cảm thấy chắc chắn mình đã ảo thính, nàng ngoáy ngoáy tai, liếc nhìn nữ tử thanh lệ đang được thanh lãnh sư tôn ôm trong lòng, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, phảng phất như sắp đứt hơi bất cứ lúc nào..

Lại nhìn sư tôn ngày thường ôn hòa nhìn mình, giờ lại đằng đằng sát khí trừng mắt, vạn ngàn lời muốn nói đến bên môi, lại không biết nên nói gì.

Nhìn thấy Tô Thanh cái bộ dạng có chỗ dựa mà không sợ hãi, tuyệt không nhận sai này, Thẩm Dịch lửa giận bùng cháy trong lòng.

"Nghiệt đồ, còn không mau quỳ xuống cho ta!"

"Vi sư ngày thường dạy dỗ ngươi như vậy sao? Quy củ của ngươi đâu, lễ nghĩa liêm sỉ của ngươi đâu?"

"A Tú là thê tử của ta, thấy nàng như thấy ta, tôn sư trọng đạo, ta thấy ngươi bế quan ba trăm năm này, là quên sạch vào bụng chó rồi."

Nghe thấy Thẩm Dịch mắng mỏ không ngừng nghỉ, câu này tiếp câu kia, Tô Thanh nhịn không được giật giật khóe miệng: "Sư tôn, người mắng mỏ như vậy cũng quá vô lý rồi."

"Đồ nhi vừa kết thúc bế quan, liền bị người triệu đến đại điện, tính gộp lại cũng chưa nói được năm câu.."

"Nghiệt đồ, ngươi còn dám cãi lời?"

Thẩm Dịch một đạo linh lực đánh tới.

Tô Thanh là một đệ tử tốt tôn sư trọng đạo, cho nên nàng không chút do dự né sang một bên.

Thấy nàng còn dám né, Thẩm Dịch tức đến không nhẹ, chỉ vào nàng mắng lớn: "Ngươi lại còn dám né tránh, ngươi có từng đặt vi sư vào mắt không, đồ súc sinh bất trung bất hiếu, bất nhân bất nghĩa này!"

Này..

Mắng cũng hơi bẩn thỉu quá rồi.

Tô Thanh có chọn lọc mà bỏ qua những lời khó nghe kia, lý trực khí tráng ưỡn ngực nói: "Đồ nhi chính là vì sư tôn mà suy nghĩ, nên mới né tránh, vạn nhất đồ nhi bị thương, người đau lòng chẳng phải vẫn là sư tôn sao."

"Ngươi còn có lý rồi sao?"

Thẩm Dịch cau mày, bất mãn nói: "Đừng có nói linh tinh những chuyện không đâu với ta nữa, dù sao ngươi ta cũng là một trận sư đồ, ta không động thủ, ngươi tự mình hiến linh căn đi."

"Nếu không đừng trách ta vô tình, tự mình đến lấy!"

Tô Thanh: .

Đây sợ là điên không nhẹ!

Nàng nhịn không được chớp chớp mắt, lại ngoáy ngoáy tai, lần nữa xác nhận mình không nghe lầm.

Vẫn là cùng một lời lẽ.

Nói đi nói lại, chính là muốn nàng đào ra linh căn của mình.

Nếu không phải xác định mình đã bế quan tu luyện ba trăm năm, nghe lời Thẩm Dịch, nàng đều muốn hoài nghi mình ở bên ngoài làm xằng làm bậy ba trăm năm rồi.

Bằng không vì sao vừa xuất quan, sư tôn liền vội vàng triệu nàng đến mắng một trận, còn cứ đòi nàng chủ động hiến linh căn chứ?

"Sư tôn, đồ nhi có phải đã làm chuyện uy hiếp sư môn rồi sao?"

Thẩm Dịch lạnh mặt: "Chưa từng."

"Sư tôn, vậy đồ nhi có phải đã làm chuyện uy hiếp cả Tu Chân giới rồi sao?"

Thẩm Dịch lạnh mặt: "Cũng chưa từng."

Tô Thanh thở phào một hơi: "Cũng may, cũng may, suýt chút nữa đã tưởng mình làm ra chuyện gì đại ác, phải bị đào linh căn tạ tội rồi!"

"Dịch Lang, là A Tú không có cái phúc phận này, không thể cùng chàng bạch đầu giai lão, có thể cùng Dịch Lang quen biết yêu thương, đã là chuyện hạnh phúc nhất trong cuộc đời ngắn ngủi này của A Tú, A Tú không hối hận vì đã quen biết chàng một kiếp."

"Đợi ta đi rồi, Dịch Lang.. Chàng hãy quên ta đi."

Thẩm Dịch còn chưa kịp nói chuyện, nữ nhân trong lòng hắn đã bật khóc thút thít.

Nước mắt cứ thế mà rơi, thật sự là thu phóng tự nhiên.

Tô Thanh hít ngược một hơi khí lạnh, hay cho một đóa bạch liên.

Quả nhiên, giây tiếp theo nàng liền thấy sư tôn của mình vốn thanh phong lãng nguyệt, trực tiếp phát điên, ôm chặt lấy nữ tử, hai mắt đỏ bừng: "A Tú, ta không cho phép nàng nói lời này, chỉ cần ta còn sống, tuyệt đối sẽ không để nàng chết."

"Nàng yên tâm, chỉ cần đổi linh căn của nàng cho ngươi, từ nay về sau ngươi liền có thể tu luyện, về sau, chúng ta cùng nhau bước lên tu tiên đại đạo."

Sau đó lại hận sắt không thành thép mà gầm lên với Tô Thanh.

"A Tú chỉ là một phàm nhân không có linh căn không thể tu luyện, mà ngươi lại là đơn linh căn hệ Lôi khó tìm trên thế gian, những năm này, ngươi đã nhờ vào điều này mà đạt được quá nhiều, Tô Thanh! Bây giờ vi sư ra lệnh cho ngươi lấy linh căn ra, đổi cho A Tú!"

"Chỉ cần có linh căn của ngươi, A Tú liền có thể tu luyện rồi."

"Nàng là nữ nhân của ngươi, đâu phải nữ nhân của ta."

"Là ngươi ngủ nàng, đâu phải ta ngủ nàng!"

".. Ngươi tự mình nghe xem, ngươi nói những lời này còn là tiếng người sao?"

Tô Thanh cảm thấy Thẩm Dịch quả thực đã điên rồi, hơn nữa còn điên không nhẹ.

Trong chốc lát, ai mà phân biệt được hắn là chưởng môn Thanh Vân Tông, hay là dạng cá lọt lưới yêu ma tà tu.

".. Nói chuyện tử tế với ngươi đã vô dụng rồi, vậy ta sẽ không khách khí nữa, tự mình đến lấy."

Mặt Thẩm Dịch đột nhiên lạnh xuống, hắn cẩn thận từng li từng tí đặt Liễu Ngọc Tú trong lòng vào chiếc nhuyễn tháp bên cạnh, sau đó cứ thế trực tiếp tấn công trực diện vào Tô Thanh.

"Hôm nay linh căn này, ngươi không cho cũng phải cho!"

Tô Thanh thở dài một hơi, nhìn Thẩm Dịch thật sâu một cái: "Sư tôn, ngươi thật sự muốn động thủ với ta, thật sự.. Muốn lấy linh căn của ta sao?"

"Ít nói nhảm đi!"

Thẩm Dịch hai mắt đỏ ngầu, không chỉ điều động toàn thân linh lực, thậm chí còn lấy ra bản mệnh pháp bảo Trảm Hồn Đao, không chút lưu tình mà liên tục tấn công Tô Thanh.

"Sư tôn, người đánh không lại ta, hà tất phải làm vậy?"

Tô Thanh thở dài một hơi.

Vốn dĩ nàng chỉ là trần thuật sự thật, nhưng không biết đã kích thích Thẩm Dịch ở chỗ nào, khiến công kích của hắn ngày càng mãnh liệt, không màng tất cả.

Tô Thanh cũng không khách khí, toàn lực chống cự, vung ra lang nha bổng của mình, chính là một trận tơi bời.

Lập tức, chùy dày đặc như mưa rào rơi xuống, không lãng phí một giọt nào, toàn bộ đều nện lên người Thẩm Dịch.

Chỉ vài hơi thở, Thẩm Dịch đã bị nàng đánh cho da tróc thịt bong.

"Dịch Lang!"

Liễu Ngọc Tú mắt thấy tình lang bị thương hai mắt đong đầy lệ, nhịn không được kinh hô thành tiếng.

Thẩm Dịch lại bị Tô Thanh một gậy vung trúng, toàn thân đau đến nhịn không được run rẩy, còn phải giả vờ không sao, lộ ra một nụ cười an ủi Liễu Ngọc Tú đang lo lắng: "A Tú, nàng không cần lo lắng, ta không sao."

"Dịch Lang.. Chàng.. Cẩn thận.."

Toàn thân trên dưới không còn một miếng thịt lành lặn nào, thế này mà còn nói không sao ư?

Liễu Ngọc Tú cau mày, nghi ngờ Thẩm Dịch là vì nghĩ đến tình sư đồ, không ra tay hạ sát Tô Thanh, nàng cắn chặt môi, quyết định tung chiêu hiểm tiếp theo.

Ngay khi nàng lay động lung lay, mắt thấy sắp vì lo lắng mà ngất xỉu, Tô Thanh không chút lưu tình vung một gậy về phía nàng.

"A Tú!"

Thẩm Dịch mắt nứt ra như muốn lồi ra khỏi hốc mắt, trực tiếp phóng tới Liễu Ngọc Tú, thay nàng đỡ lấy một gậy này, sau đó đột nhiên phun ra một ngụm máu.

Thật khéo, lại phun đúng vào mặt Liễu Ngọc Tú.

Liễu Ngọc Tú ngẩn người, biểu cảm có một khoảnh khắc nứt toác.

"A Tú, chỉ cần nàng không sao.."

Tô Thanh lại không cho bọn họ cơ hội lảm nhảm, trực tiếp một cước đá về phía Thẩm Dịch, lập tức đá hắn bay xa mấy trượng, trên đường còn làm hỏng hai ba cây cột to bằng ba bốn người ôm.

Cuối cùng mới vừa vặn dừng lại.

Lần này Thẩm Dịch không nhịn được, lại hung hăng phun mạnh ra một ngụm máu lớn, oán hận trừng mắt nhìn Tô Thanh: "Nghiệt đồ.."

"Ồn ào!"

Tô Thanh ngoáy ngoáy tai, tiện tay vung một cấm ngôn chú qua, nghĩ nghĩ lại vung một cái về phía Liễu Ngọc Tú mặt đầy máu.

Chuyện thuận tay mà thôi.

Lần này thế giới cuối cùng cũng an tĩnh rồi.
 
Last edited by a moderator:
2 ❤︎ Bài viết: 10 Tìm chủ đề

Chương 2: Cút, hai người các người đều cút!


"Đều nói là ngươi đánh không lại ta, ngươi còn cứ cố chấp không tin."

"Trước khi ta bế quan ngươi đã sớm bước vào Hóa Thần trung kỳ, ba trăm năm trước ta bế quan xung kích Hóa Thần kỳ, nay ta xuất quan, đã là Hóa Thần trung kỳ, nhưng ngươi vẫn là Hóa Thần trung kỳ."

"Ba trăm năm này, ngươi thực sự không tiến bộ chút nào, chẳng biết nói gì."

Nghe thấy câu này, Thẩm Dịch mặt mày dữ tợn, nhưng vì bị cấm ngôn nên không nói được lời nào, chỉ có thể giận dữ trừng mắt nhìn Tô Thanh cái nghiệt đồ bất hiếu này, đã đến mức này rồi, còn kéo lê thân thể bị thương, không ngừng nhích về phía Liễu Ngọc Tú.

"Ta chẳng qua chỉ là bế quan ba trăm năm mà thôi, sư tôn, người nói xem chưởng môn Thanh Vân Tông sao lại vô lý đến mức này rồi?"

Thẩm Dịch muốn mắng người, muốn Tô Thanh buông tha cho Liễu Ngọc Tú.

Tô Thanh nhìn đến chán ngán, liền trói gọn hai người trực tiếp ném vào một chỗ.

Cũng đỡ cho cái vị sư tôn điên khùng của nàng, cứ muốn chết muốn sống.

"Ngươi nói xem, hai người này rốt cuộc là chuyện gì?"

Tô Thanh lười nhìn hai người bị trói như cái bánh chưng ở đằng kia, trực tiếp chỉ một đệ tử đang hầu hạ trong đại điện.

"Tam.. Tam sư tỷ.."

Đệ tử bị gọi tên toàn thân run rẩy, ánh mắt nhịn không được liếc về phía Thẩm Dịch.

Cái này.. Bảo hắn nói sao đây? Hắn cũng không dám nói a!

"Không cần nhìn hắn, lỗi hắn phạm phải, đợi lát nữa làm rõ xong sẽ xử lý theo môn quy, ngươi cứ thành thật khai báo là được, nếu không.."

Nói đến đây, Tô Thanh ngay trước mặt tiểu đệ tử trực tiếp vung tay áo, trên mặt Thẩm Dịch đang bị trói lập tức lại ăn một cái tát tai lớn.

Thẩm Dịch: .

Tiểu đệ tử không còn dám chần chừ nữa, chôn đầu xuống, thành thật khai hết những gì biết được.

Thân là chưởng môn, sư tôn của tam sư tỷ, đều bị đánh thảm đến vậy, hắn đâu có khả năng chịu đòn như chưởng môn.

Chỗ nào có khai báo không rõ ràng, các đệ tử khác trong điện cũng ở bên cạnh bổ sung đầy đủ.

Tô Thanh sau khi nghe xong toàn bộ sự việc, ánh mắt khó tả nhìn Thẩm Dịch.

Một trăm năm trước, đại điển kế nhiệm chưởng môn của Huyền Thiên Tông, Thẩm Dịch thân là chưởng môn Thanh Vân Tông đi tới chúc mừng, nhưng khi trên đường trở về đi ngang qua phàm nhân giới, tình cờ cứu được Liễu Ngọc Tú đang bị người ta khi dễ.

Liễu Ngọc Tú thân là phàm nữ, lại không có linh căn, không có chút tư chất tu tiên nào, vốn dĩ sau khi Thẩm Dịch cứu nàng, vừa cho tiền bạc, sau khi sắp xếp thỏa đáng, hai người chẳng qua bèo nước tương phùng, không nên có bất kỳ liên hệ gì nữa nữa.

Đây chẳng qua chỉ là một trong vô số việc tốt mà Thanh Vân Tông đã làm, chuyện nhỏ bé nhất mà thôi.

Nhưng sau này lại không biết vì nguyên nhân gì, Thẩm Dịch bất chấp mọi ý kiến phản đối, trực tiếp đem Liễu Ngọc Tú mang về Thanh Vân Tông.

Chẳng qua vài năm, hai người liền yêu nhau đến trời long đất lở.

Để có thể cùng Liễu Ngọc Tú ở bên nhau dài lâu, Thẩm Dịch lăn qua lộn lại khắp tông môn thì thôi, còn lên trời xuống đất khắp Tu Chân giới tìm kiếm phương pháp có thể khiến Liễu Ngọc Tú tu luyện được.

Tìm cả một trăm năm, lại chỉ tìm được một phương pháp tà tu là đào linh căn của Tô Thanh đổi cho nàng ta sao?

Tô Thanh cảm thấy Thẩm Dịch thực sự điên không nhẹ.

Đường đường là chưởng môn Thanh Vân Tông, nhân vật đứng đầu chính đạo, giờ đây lại chỉ có tà, mà không còn chính nữa rồi.

Tiểu đệ tử lại bị tình yêu kinh thiên động địa của hai người cảm động đến tê liệt cả người: "Chưởng môn và Ngọc Tú cô nương, một cặp thần tiên quyến lữ thật xứng đôi a, cả tông môn ai mà không hâm mộ tình sâu nghĩa nặng của bọn họ."

Mặt đây vẻ ta cũng muốn tìm người như vậy.

Tô Thanh lạnh nhạt nói: "Ngươi cũng muốn đi Tư Quá Cốc?"

"Người của cả tông môn đều muốn đi Tư Quá Cốc sao?"

"..."

Xong đời rồi!

Hắn sao lại vô ý nói ra lời trong lòng rồi.

Lập tức nhanh chóng dùng tay che miệng mình, mặt đầy kinh hãi nhìn Tô Thanh.

Ta không phải, ta không có, đừng đánh ta!

"Chuyện của các ngươi, ta sau khi điều tra rõ ràng sẽ xử lý, còn về.. Hắn.."

Tô Thanh chỉ về phía Thẩm Dịch: "Thân là chưởng môn một phái, không nghĩ đến chức trách, bất chấp thân phận chưởng môn, thậm chí còn làm ra việc vô nhân tính như đào linh căn người khác, xem môn quy Thanh Vân Tông như không có gì, tội càng tăng thêm một bậc."

"Căn cứ theo Điều 132 và Điều 365 của môn quy Thanh Vân Tông, phạt hắn đi Tư Quá Cốc tự kiểm điểm một trăm năm, khi nào tự kiểm điểm rõ ràng rồi, khi đó mới thả ra."

Tư Quá Cốc là một hẻm núi độc lập, trong thung lũng toàn là gió xoáy không ngừng, cho dù là người tu hành, khi vào đó, cũng phải chịu chút khổ sở.

Thẩm Dịch vật lộn nửa ngày, cuối cùng cũng phá được cấm ngôn chú, vừa mở miệng liền mắng: "Tô Thanh ngươi dám?"

"Ta dựa vào đâu mà không dám?"

"Trên dưới Thanh Vân Tông, bất kể là ai vi phạm môn quy, đều phải nhận trừng phạt, cho dù ngươi là chưởng môn. Đúng rồi, chưởng môn biết mà cố phạm, càng là tăng thêm một tội."

"Ngươi.. Ngươi.."

Thẩm Dịch lại bị tức đến phun ra một ngụm máu.

"Nghiệt đồ, ngươi dám dĩ hạ phạm thượng, khi sư diệt tổ đối đãi vi sư như vậy, đừng nói là cả Thanh Vân Tông, ngay cả cả Tu Chân giới cũng không dung được ngươi."

"Đừng có ụp cho ta cái mũ lớn này nữa, rốt cuộc ngươi làm sao mà trở thành sư tôn của ta, trong lòng ngươi còn rõ hơn ta! Huống hồ ngươi bây giờ như vậy, đâu còn dáng vẻ của nhất tông chi chủ nữa?"

"Thanh Vân Tông đứng đầu Tu Chân giới, trăm năm thanh danh, nào để ngươi xem như trò trẻ con, tự tiện làm bậy."

"Sư tôn, nay ta đã xuất quan, tất phải chấn chỉnh lại phong khí bất chính của Thanh Vân Tông này, vậy thì bắt đầu từ ngươi đi!"

Tô Thanh lười nghe hắn nói nhảm, vẫy tay ra hiệu cho đệ tử lập tức đưa hắn đến Tư Quá Cốc.

"Tô Thanh! A Tú là vô tội, ngươi thả nàng ra, thả nàng ra, đợi ta đi Tư Quá Cốc rồi, ngươi hãy thay vi sư chăm sóc tốt cho nàng, tiếp tục tìm kiếm phương pháp có thể khiến nàng tu luyện.."

"Đúng rồi, còn nàng ta nữa, cũng đem đi đi!"

Cút đi, hai người các ngươi đều cút đi.

May quá, thiếu chút nữa đã bỏ sót nữ nhân này rồi.

Thẩm Dịch vừa nghe, lập tức không chịu nữa, cãi vã ầm ĩ, nhất quyết gây náo loạn.

"Nếu hai ngươi đã nguyện ý ở cùng nhau đến thế, vậy ta liền thành toàn cho các ngươi, nhưng Tư Quá Cốc không có linh căn cho các ngươi đào đâu, về sau muốn đào, thì đào của mình, đào của người khác tính là chuyện gì!"

Tô Thanh tuyệt nhiên không nuông chiều hắn, không chỉ cấm ngôn hắn lần nữa, mà còn hạ cấm chế lên toàn thân, trong vòng nửa canh giờ, vị sư tôn này của nàng sẽ không thể vật lộn thêm chút nào nữa.

"Còn không động? Chẳng lẽ còn muốn ta tự mình đưa người đến Tư Quá Cốc?"

Lời vừa dứt, liền có đệ tử tiến lên, hoảng loạn kéo Thẩm Dịch và Liễu Ngọc Tú thẳng tiến về phía Tư Quá Cốc.

Xử lý xong chuyện của Thẩm Dịch, tâm trạng của Tô Thanh tồi tệ tột cùng.

Vừa xuất quan đã gặp phải chuyện tồi tệ đến thế, đổi lại là ai thì tâm trạng cũng sẽ không tốt.

Vẫy tay cho người hầu hai bên lui xuống, nàng quyết định tự mình đi dạo trong tông môn.

Nhưng mà nàng người còn chưa ra khỏi đại điện, chuyện vừa rồi đã truyền khắp cả Thanh Vân Tông.

Tất cả mọi người đều biết, Tam sư tỷ Tô Thanh bế quan tu luyện ba trăm năm, vừa xuất quan đã đánh chưởng môn một trận tơi bời, còn phạt người ta đi Tư Quá một trăm năm.

Cả Thanh Vân Tông đều nổ tung rồi.

"Tam sư tỷ thế này cũng quá hung tàn rồi, ngay cả chưởng môn cũng đánh ư?"

"Nghe nói ngay cả Ngọc Tú cô nương cũng bị phạt đi Tư Quá Cốc cùng chưởng môn!"

"A? Cái này.. Người tu hành đi Tư Quá Cốc còn không chịu nổi, Ngọc Tú cô nương chỉ là thân thể phàm nhân, vậy phải làm sao đây?"

"Tu vi của nàng bây giờ đã là Hóa Thần trung kỳ, đừng nói Thanh Vân Tông của chúng ta, nhìn khắp cả Tu Chân giới cũng không có mấy người có thể là đối thủ của nàng."

* * *

Các đệ tử vây quanh bàn tán xôn xao, đồng loạt im lặng.

Còn Tô Thanh đi ngang qua, cũng ghé tai nghe lén: .
 
Last edited by a moderator:
2 ❤︎ Bài viết: 10 Tìm chủ đề

Chương 3: Nam nhân, quá tam 3 bận!


"Lời cũng không thể nói như vậy, thân là chưởng môn Thanh Vân Tông, gánh vác trách nhiệm hưng thịnh của cả tông môn, nhưng mấy trăm năm nay, chưởng môn chỉ lo nữ nhi tình trường."

"Khiến cả tông môn hỗn loạn thì thôi đi, thậm chí còn để cả Tu Chân giới xem trò cười của tông môn chúng ta!"

"Cái này chẳng lẽ không nên phạt? Ta nói, phạt đi Tư Quá Cốc một trăm năm, còn tính là phạt nhẹ đấy!"

Tô Thanh cố gắng vãn hồi danh tiếng cho mình.

"Ai sẽ cười nhạo chứ?"

"Cả Tu Chân giới ai mà không hâm mộ chưởng môn chúng ta có một ái nhân đối đãi chân tình như vậy."

"Ngọc Tú cô nương tuy là phàm nữ, nhưng nàng vừa ôn nhu vừa lương thiện, so với những tiên tử động một chút là đánh đánh giết giết trong Tu Chân giới kia, không biết tốt hơn bao nhiêu lần, cũng không biết khi nào ta mới có thể tìm được một bạn lữ ôn nhu như nước như vậy?"

Các nam đệ tử lũ lượt lộ ra nụ cười khó hiểu, đột nhiên nhìn qua, có chút biến thái.

"Ta nói, chưởng môn mới chính là nam tử vĩ đại nhất Tu Chân giới đấy, hắn đối với Ngọc Tú cô nương thật sự là tình sâu như biển, nếu ta cũng có thể tìm được một đối tượng si tình với ta như vậy, thì tốt biết bao!"

Các nữ đệ tử mặt đỏ ửng, vẻ mặt đầy khát khao.

Chủ đề lập tức lệch khỏi quỹ đạo.

Các đệ tử tụm lại một chỗ, mặt ai cũng đỏ bừng mà thoải mái trò chuyện về hai ba chuyện mình rung động vì tình yêu.

Tô Thanh nghe càng nhiều thì mặt càng đen.

Đợi đến khi nàng ôm một bụng tức giận đi dạo khắp Thanh Vân Tông xong, mặt nàng đen đến nỗi có thể nhỏ mực.

Trước khi nàng bế quan, các đệ tử mỗi ngày đều cần cù tu luyện, trảm yêu trừ ma, một cảnh tượng phồn vinh.

Mà bây giờ, mọi người không còn tu luyện đàng hoàng nữa, mỗi ngày không phải sống lười biếng qua ngày, thì cũng là khóc lóc gào thét muốn yêu một người như vậy, trong đầu toàn là tình yêu, dường như ngoại trừ tình yêu ra, cái đầu đó không thể chứa thêm bất cứ thứ gì khác.

Trải qua ba trăm năm, thực lực của Thanh Vân Tông không những không tăng mạnh, mà ngược lại còn thụt lùi rất nhiều.

Trước khi bế quan Thanh Vân Tông là tông môn đứng đầu Tu Chân giới, sau khi xuất quan, Thanh Vân Tông đã rớt khỏi tam đại tông môn của Tu Chân giới, xếp ngoài cửu môn.

Thanh Vân Tông nguy cấp!

Tô Thanh cắn răng, hận không thể kéo Thẩm Dịch đang bị nhốt trong Tư Quá Cốc ra, đánh tơi bời thêm vài trận.

Quả nhiên nhốt hắn một trăm năm, là phạt quá nhẹ!

Thế là cả Thanh Vân Tông hứng trọn cơn thịnh nộ còn sót lại của Tô Thanh.

Nàng trực tiếp phát ra tông môn chiếu lệnh, triệu tập toàn bộ đệ tử Thanh Vân Tông đến sân tu luyện.

Toàn bộ đệ tử Thanh Vân Tông mặt đầy ngơ ngác đứng ở sân tu luyện, mờ mịt nhìn Tô Thanh đang đứng trên cao, hoàn toàn không biết đây lại là trò gì nữa.

Vừa định cùng tiểu đồng môn đứng cạnh tám chuyện, liền phát hiện mình không thể động đậy, cũng không nói được lời nào.

Tất cả mọi người đều kinh hoàng nhìn Tô Thanh trên đài cao.

Nữ nhân này khủng bố đến như vậy!

"Kể từ hôm nay, phàm là kẻ nào vi phạm môn quy Thanh Vân Tông, tất sẽ bị nghiêm trị theo môn quy!"

Nhìn thấy dưới sân chỉ có mấy trăm người, Tô Thanh khẽ cau mày, sao lại ít người thế này, nghĩ rằng có lẽ bọn họ đã ra ngoài làm nhiệm vụ, liền cũng không nói gì.

Trực tiếp vứt ra môn quy của Thanh Vân Tông.

Rất nhanh môn quy của Thanh Vân Tông liền treo lơ lửng trên màn trời, nhất định phải khiến các đệ tử đang đứng trong sân nhìn rõ ràng rành mạch.

Mọi người hít ngược một hơi khí lạnh, quả là ghê gớm, hơn một nghìn điều.

Tô Thanh vừa vung tay, môn quy trên màn trời liền biến mất, giây tiếp theo liền bị khắc lên tảng đá lớn trước tông môn!

Giờ đây ra vào đều có thể nhìn thấy ngay, xem những người này còn dám làm càn không.

"Kể từ ngày mai, khôi phục tu luyện mỗi ngày, mỗi người phải vung kiếm một ngàn lần, mỗi tháng tiến hành khảo hạch môn phái, phàm là người không đạt, phạt đi Linh Sơn đào linh thạch ba tháng, nếu ba lần không đạt, trục xuất khỏi tông môn!"

Mọi người còn chưa tiêu hóa xong điều thứ nhất, ngay sau đó điều thứ hai lại đến rồi.

Quả thực khổ không nói nên lời.

Bọn họ hơn một trăm năm nay, tu luyện đều chú trọng tùy tâm, hơn nữa mọi người đều có những chuyện khác phải làm, cái này.. Vừa mới bắt đầu đã tăng cường độ mạnh như vậy.

Miệng của tất cả mọi người đều âm thầm há hốc.

"Kể từ giờ phút này, mỗi người giữ chức trách của mình, nếu có kẻ lơ là nhiệm vụ, lập tức trục xuất khỏi Thanh Vân Tông!"

Tô Thanh lạnh mặt nhìn các đệ tử phía dưới: "Đã nghe rõ chưa?"

Các đệ tử đứng phía dưới phát hiện mình có thể động đậy và nói chuyện được rồi, thấy người khác ôm quyền quỳ gối, cũng làm theo.

Thủ đoạn mà Tô Thanh vừa bày ra, khiến bọn họ hoàn toàn không dám phản kháng.

Huống hồ nữ ma đầu này, vừa xuất quan, đã đánh chưởng môn đến Tư Quá Cốc rồi.

Đánh đi, ai mà đánh thắng được nàng ta chứ!

Đánh một cái một tiếng cũng không dám kêu.

"Đệ tử tuân lệnh."

Đương nhiên cũng có kẻ không phục, ví dụ như đại trưởng lão Lâm Trác.

Toàn bộ mọi người trong sân tu luyện, đều nhìn về phía hắn.

Sao lại không sợ chết.

Dũng sĩ a!

Sau đó nhanh chóng cách hắn mấy mét.

Vừa có thể hoạt động, Lâm Trác liền bắt đầu vung pháp khí trong tay, trực tiếp bay đến trước mặt Tô Thanh.

Trực tiếp mở miệng liền mắng: "Tô Thanh, ngươi bế quan đến hỏng não rồi sao?"

"Thanh Vân Tông khi nào thì đến lượt ngươi nói chuyện, mau chóng thả Thẩm Dịch ra, chuyện hôm nay, ngươi tự mình lấy cái chết tạ tội đi!"

"Ngươi như vậy bất trung bất nghĩa, bất hiếu bất.."

Để hắn nói nhiều lời như vậy, quả nhiên vẫn là bản thân vẫn quá nhân từ.

Tô Thanh ngoáy ngoáy tai, lựa chọn trực tiếp dùng nắm đấm mà đánh.

Sau đó tất cả đệ tử trong sân tu luyện, liền thấy đại trưởng lão của bọn họ ngày thường thanh phong lãng nguyệt, cứ thế bị Tô Thanh từng quyền từng quyền mà đè xuống đất đánh.. Đánh đến nỗi mặt mũi biến dạng!

?

Cũng không biết thế nào, âm thanh từng quyền nện lên thịt kia, rõ ràng truyền khắp cả sân tu luyện, mỗi người đều nghe được rõ ràng rành mạch.

Tất cả đệ tử đều nhịn không được hít ngược một hơi khí lạnh, âm thầm nuốt nước bọt.

Nhìn thôi đã thấy đau!

Cái nắm đấm đó cứ như đánh vào chính người mình vậy, đau khắp người.

"Ta rốt cuộc có tư cách hay không, ta rốt cuộc có thể nói là làm hay không?"

Tô Thanh lại bang bang bang nện thêm mấy quyền.

Đại trưởng lão Lâm Trác sớm đã muốn xuống nước đầu hàng rồi, nhưng nha đầu này thực sự quá hung hãn, một chút cơ hội nói chuyện cũng không cho hắn, cứ thế đánh một trận đến chết.

Hắn ngay cả vũ khí còn chưa kịp vung ra, cả thế giới đã thiên xoay địa chuyển rồi.

Trời cao a, hắn sẽ không cứ thế bị ma nữ này từng quyền từng quyền đánh chết chứ?

Giờ khắc này đại trưởng lão Lâm Trác, thật sự là vô cùng bất lực.

Ngay khi hắn cảm thấy mình sắp bị đánh chết.

Tô Thanh cuối cùng cũng dừng lại, lạnh lùng nhìn hắn: "Nói đi! Ta rốt cuộc có tư cách hay không, lời nói của ta rốt cuộc có tính không? Tại sao không nói chuyện."

Dừng tay đi, cho hắn một cơ hội nói chuyện chứ!

"Có.. Có.. Ngươi.. Có.. Thể.."

Đại trưởng lão cảm thấy mặt mình đều bị đánh lệch rồi.

Trong lòng hắn vẫn không phục, nhưng miệng hắn thành thật hơn thân thể, trực tiếp đầu hàng trước.

Ánh mắt Tô Thanh lại quét về phía những người khác: "Còn các ngươi?"

"Chúng ta tâm phục khẩu phục, không ý kiến, không ý kiến."

Đánh không lại, đánh không lại, không dám có ý kiến!

Tô Thanh hài lòng gật đầu: "Nếu mọi người đều không có ý kiến rồi, vậy thì cứ theo lời vừa rồi mà làm đi."

"Vâng."

Lần này không cần do dự, toàn bộ đệ tử lập tức cung kính, ngoan ngoãn lạ thường.

"Hy vọng các ngươi quên đi quá khứ, từ nay về sau thay tâm đổi mặt, tu luyện thật tốt, làm rạng rỡ lại Thanh Vân Tông của ta!"

Tô Thanh cảm thấy đây là một khởi đầu tốt, dù sao những kẻ này ít nhất còn có thể nghe hiểu tiếng người, trước đây có lệch lạc cũng không sao, cuối cùng cũng có thể uốn nắn lại.

À đúng rồi, xét thấy biểu hiện của các ngươi mấy trăm năm nay, tất cả mọi người đều phạt chép môn quy một ngàn lần. "

"... "

Lập tức tiếng than vãn vang khắp nơi.

" Không được dùng pháp thuật, cũng không được dùng linh lực, tự mình chép, ba ngày sau, ta muốn thấy kết quả chép bài của các ngươi, nếu có người không phục.. "

Nói đến đây, Tô Thanh chỉ vào đại trưởng lão Lâm Trác bị mình đánh thành một đống, nếu không phải còn đang thở, đều tưởng đã chết rồi:" Hắn chính là kết cục của các ngươi."

Đại trưởng lão Lâm Trác bị đánh thành một đống:.

Toàn bộ đệ tử Thanh Vân Tông:.

Uy hiếp trắng trợn.

Trừng phạt này đáng sợ quá rồi!
 
2 ❤︎ Bài viết: 10 Tìm chủ đề

Chương 4: Nữ nhân trên núi là lão hổ


"Ngươi nói cái gì?"

Tô Thanh khẽ thở dài, bất cẩn rồi, trừng phạt Thẩm Dịch như thế là vẫn còn quá nhẹ.

"Tô.. Tô Thanh à, tông môn.. Trên sổ sách của tông môn.. Thật sự là không còn tiền nữa rồi!"

Tô Thanh bị gọi đến trước mặt, giao nộp tất cả sổ sách, nhị trưởng lão Thi Tại Nhân không nhịn được lau mồ hôi trên trán, sớm biết có kiếp nạn này, hắn năm ngoái đã nên bế quan rồi.

Tô Thanh hít sâu một hơi.

Cố gắng giữ giọng điệu bình thản nói: "Thanh Vân Tông của ta đừng nói là có mấy chục sợi linh mạch, cho dù là thu nhập kiếm được của tông môn, cũng không đến mức trên sổ sách không còn tiền. Nhị trưởng lão, ngươi nói cho ta biết, tiền của tông môn chúng ta đâu rồi!"

Nàng đã nói mà, sao cả tông môn khắp nơi đều rách nát, tiêu điều đến không ra thể thống gì..

Cứ tưởng là do chưởng môn dẫn đầu chơi cái trò não yêu đương, mọi người đều vô tâm tu luyện mà ra, vạn vạn không ngờ rằng, là do nghèo mà ra.

"Nói cho ta biết, tiền đâu! Tiền đâu! Tiền đâu!"

Mồ hôi trên mặt nhị trưởng lão Thi Tại Nhân chảy càng nhanh hơn, muốn nói lại thôi nhìn về phía Tô Thanh.

"Có gì thì nói đi, đừng nhìn ta như vậy!"

Tô Thanh cơ hồ bốc hỏa, nàng là cái loại yêu quái ăn thịt người gì mà lại co rúm rụt rè đến vậy!

Một chút cũng không có phong thái của một nhị trưởng lão Thanh Vân Tông, thật là mất mặt!

Nhị trưởng lão Thi Tại Nhân làm ra bộ dạng 'ngươi bảo ta nói, ta mới nói': ".. Chính là.. Nhị sư huynh của ngươi sáu mươi năm trước, đã thích một cô nương."

Tô Thanh: ?

Cái này thì có liên quan gì đến việc nhị sư huynh của nàng thích nữ tử chứ.

Khoan đã..

Vừa nghĩ đến Thẩm Dịch, Tô Thanh lập tức có một dự cảm không tốt.

Quả nhiên.

Nhị trưởng lão Thi Tại Nhân không chút lưu tình giáng cho nàng một đòn nặng nề.

"Nhị sư huynh của ngươi thích cô nương đó đến mức nhập ma, liền đem tất cả đồ tốt mình luyện chế đều nhét hết vào tay đối phương.. Ngươi cũng biết đó, Luyện Khí Phong của tông môn chúng ta có thể vực dậy, toàn bộ là nhờ nhị sư huynh của ngươi."

Nhị sư huynh của Tô Thanh, Hùng Vũ, là luyện khí sư có thiên phú nhất của Thanh Vân Tông. Phàm là pháp khí được luyện chế qua tay hắn, món nào cũng không phải là đồ tầm thường, bị toàn bộ tu chân giới tranh giành.

Thanh Vân Tông của bọn họ cho dù là dựa vào Hùng Vũ bán pháp khí, cũng có thể kiếm được lợi nhuận khổng lồ.

".. Cho dù nhị sư huynh đem đồ luyện chế đi tặng người khác thì sao? Vậy tông môn chúng ta cũng không đến mức nghèo như vậy chứ? Chẳng lẽ trước khi nhị sư huynh nổi danh, tông môn chúng ta không sống nữa sao?"

Tô Thanh nếu không phải thấy nhị trưởng lão Thi Tại Nhân làm ra bộ dạng bị dọa quá mức, chịu đủ sự giày vò, thật sự là hận không thể tát cho tên này mấy cái.

"Tất cả tài nguyên của tông môn chúng ta đều ưu tiên cung cấp cho nhị sư huynh của ngươi, để thuận tiện cho hắn luyện chế pháp khí. Nhưng hắn vừa quay đầu đã đem tất cả tài nguyên này tặng cho nữ nhân đó, cuối cùng cũng đi theo nữ nhân đó chạy mất, trực tiếp gia nhập vào tông môn của đối phương."

Nhị trưởng lão Thi Tại Nhân lúc này thì lại không hoảng sợ nữa, thong thả nói: "Lúc hắn đi, còn lừa gạt đi phần lớn đệ tử có thiên phú của Luyện Khí Phong. Những người còn lại thì cũng chỉ biết rèn sắt, luyện chế chút pháp khí trung phẩm là tốt lắm rồi, pháp khí cao giai có phẩm chất cao thì không cần nghĩ nữa."

Tô Thanh:.

"Linh mạch?"

Nhị trưởng lão Thi Tại Nhân đọc hiểu ý của Tô Thanh, gật gật đầu: "Không sai, linh mạch cũng bị hắn đào đi rồi!"

Tô Thanh:.

"Cái đồ súc sinh này!"

Hay lắm Hùng Vũ!

Cho dù có giết xuyên tu chân giới, Tô Thanh cũng phải lôi tên đầu óc không tỉnh táo này ra đánh cho đến mức ngay cả nương hắn cũng không nhận ra.

Đương nhiên, những tài nguyên bị hắn lừa gạt đi kia, hắn đều phải nôn ra từng chút một. Không có ai có thể từ trong tay nàng Tô Thanh, cướp đi bất kỳ thứ gì.

Hùng Vũ, ngươi chết chắc rồi!

"Tên khốn nạn đó bây giờ ở đâu?"

Câu nói này là Tô Thanh nghiến răng nói ra.

"Phong Nguyệt Môn!"

"Cái này nghe thế nào cũng không giống một tiên môn chính phái vậy?"

Tô Thanh không nhịn được nhíu mày, tiên môn chính phái nào lại lấy một cái tên không đứng đắn như vậy chứ.

"Phong Nguyệt Môn này đã tồn tại mấy trăm năm rồi. Toàn bộ tông môn vẫn luôn là nữ giới, tên được lấy từ câu Minh nguyệt xuất Thiên Sơn, thương mang vân hải gian. Trường phong kỷ vạn lý, xuy độ Ngọc Môn quan."

Rõ ràng nhị trưởng lão Thi Tại Nhân đối với Phong Nguyệt Môn này khá là hiểu rõ, thuận miệng liền có thể kể rành rọt.

".. Vậy cũng nên gọi là Phong Ngọc Môn chứ?"

Gọi là Phong Nguyệt Môn làm gì?

Vừa nghe tới đã nghĩ là nơi ăn chơi lả lướt rồi.

Nhị trưởng lão Thi Tại Nhân dang tay ra: "Ai mà biết được chứ! Người ta thích gọi gì thì gọi đó thôi."

Tô Thanh có chút không nói nên lời.

"Đã toàn là nữ tử, vậy Hùng Vũ làm sao lại dẫn những thứ ngu ngốc kia trong tông môn gia nhập được?"

".. Ừm, chưởng môn Phong Nguyệt Môn không đồng ý cho bọn họ gia nhập đâu. Bọn họ chỉ là sống dưới chân tông môn của người ta thôi, vẫn luôn tự cho mình là người của Phong Nguyệt Môn, nhưng Phong Nguyệt Môn cũng chưa từng ngăn cản. Cái này cũng chẳng khác gì gia nhập Phong Nguyệt Môn cả."

Tô Thanh:.

Tô Thanh hít thở sâu mấy hơi, lúc này mới không để bản thân bùng nổ.

Vơ vét hết tài nguyên của toàn bộ Thanh Vân Tông, kết quả ngay cả cổng lớn của môn phái người ta cũng không chen vào được.

Hùng Vũ cái tên này thật sự đáng chết mà!

".. Toàn bộ Thanh Vân Tông đều là người chết hết rồi sao? Sao lại không có một ai ngăn cản hắn vậy? Đây lại không phải tư khố của hắn, hắn muốn lấy thế nào thì lấy sao!"

Đối mặt với ánh mắt chết chóc của Tô Thanh, nhị trưởng lão Thi Tại Nhân không nhịn được chỉ nuốt nước bọt.

"Vậy.. Cái đó.. Bọn ta lúc đầu không biết. Đợi đến khi biết rồi, trên sổ sách của Thanh Vân Tông đã không còn tiền nữa rồi."

"Hừ.. Một lũ phế vật vô dụng."

Tô Thanh vô lực mắng mỏ.

Nhị trưởng lão Thi Tại Nhân im lặng cúi đầu, dù sao hắn cũng là một trong số những người bị Tô Thanh mắng là phế vật.

"Đại sư huynh của ta đâu rồi? Có hắn ở đó, làm sao có thể cho phép nhị.. Hùng Vũ làm càn như vậy!"

Tô Thanh xoa xoa trán.

Sư tôn Thẩm Dịch không đáng tin cậy, nhưng đại sư huynh Bùi Đình Chu của nàng đáng tin cậy mà!

Bùi Đình Chu là đại đệ tử của Thẩm Dịch, một thiên tài kiếm tu đạt đến Nguyên Anh kỳ khi chưa đầy bốn mươi tuổi, cũng là một thiên tài hiếm có trong cả tu chân giới suốt trăm năm.

Một người một kiếm, khiến cho tất cả nữ tu trong tu chân giới đều thầm ngưỡng mộ, còn tất cả nam tu khi nhắc đến cũng đều cảm thấy khiếp sợ.

Thế nhưng hắn lại là người chính trực nhất, trong lòng ngoài tu luyện ra thì chỉ có tông môn, là đại sư huynh đáng tin cậy nhất trong toàn bộ Thanh Vân Tông.

Có một người như vậy ở Thanh Vân Tông, làm sao có thể cho phép Hùng Vũ, kẻ phá gia chi tử này, làm bại hoại toàn bộ Thanh Vân Tông như vậy chứ?

Lúc này, Tô Thanh thậm chí còn oán hận cả đại sư huynh Bùi Đình Chu.

Tên này làm đại sư huynh kiểu gì vậy, thật quá không xứng chức! Sư tôn có não yêu đương không khuyên, nhị sư đệ có não yêu đương cũng không quản, thật sự là.. Uổng công làm đại sư huynh!

"Nói đi, đại sư huynh của ta đã xảy ra chuyện gì?"

Nếu Bùi Đình Chu không xảy ra chuyện, Thanh Vân Tông không thể nào thành ra như vậy được.

Nhị trưởng lão Thi Tại Nhân vừa mới bình thường trở lại, trên trán lại bắt đầu toát mồ hôi, sắc mặt cũng tái nhợt đến không tưởng.

Tô Thanh cảm thấy nếu giọng mình mà to hơn một chút nữa, thì lão già này sẽ ngất ngay trước mặt mình mất.

Đệ tử đi theo sau lưng nhị trưởng lão Thi Tại Nhân thật sự không đành lòng thấy sư phụ mình như vậy, không nhịn được lên tiếng: "Tam sư tỷ, đại.. Đại sư huynh.. Bảy mươi năm trước, đã phản bội sư môn rồi."

"Ngươi nói cái gì?"

Tô Thanh không kìm được, trực tiếp làm vỗ nát cái ghế đang ngồi.

Đệ tử trả lời không nhịn được nuốt nước bọt, sau đó không chút do dự, trốn ra phía sau nhị trưởng lão Thi Tại Nhân. Ánh mắt của tam sư tỷ thật đáng sợ.

Nhị trưởng lão Thi Tại Nhân, người đang trực tiếp đối mặt với ánh mắt giết người của Tô Thanh:.

Đệ tử này đúng là hiếu thuận đến mức khiến hắn chết mất!

"Cái gì, đại sư huynh phản bội sư môn rồi?"

"Đại sư huynh làm sao có thể phản bội sư môn chứ?"

Trong toàn bộ Thanh Vân Tông, ai cũng có thể phản bội sư môn, chỉ có đại sư huynh Bùi Đình Chu là không thể.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back