tiemtaphoa

Cô nàng Cự giải
Xu
75
18 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề
Đọc: 1,194 Tìm: 3
Khi thi tốt nghiệp tôi đã đỗ NV1 nên có rất nhiều trường gửi giấy báo nhập học về cho tôi nhưng người tính không bằng trời tính kết quả là tôi đã chọn sai trường, nó đã khiến tôi rơi vào tình trạng hoảng loạn, nuối tiếc và hối hận. Nhưng nhờ sai lầm này mà đã cho tôi gặp được họ - những người đã đem lại cho tôi biết thế nào là tình bạn thật sự, nhờ có họ mà tôi đã dần trở lên theo hướng tốt hơn. Ba người bạn của tôi đều là những người sống tình cảm, biết suy nghĩ, lo lắng, quan tâm cho người khác còn tôi thì lại không có những thứ đó, trước đây tôi là một người ích kỷ, vô cảm nhưng nhờ có họ mà tôi đã dần thay đổi, tôi không còn quá ích kỷ như trước nữa mà thay vào đó tôi biết suy nghĩ, quan tâm, chăm sóc cho người khác nhiều hơn, tích cách của tôi cũng trở nên tốt hơn. Duyên phận đã cho chúng tôi gặp được nhau. Bốn đứa, bốn tính cách, bốn quê quán khác nhau nhưng chung tôi có một điểm chung đó là về hoàn cảnh, có lẽ chính vì hoàn cảnh giống nhau nên chúng tôi có sự đồng cảm, từ đó trở nên hiểu nhau và dần thân thiết với nhau nhiều hơn, chúng tôi đã thân đến mức không có bất kì một khoảng cách cả. Tuy bây giờ vì cuộc sống cũng như định hướng khác nhau nên chúng tôi không còn gặp nhau nhiều như trước nữa nhưng chỉ cần có thời gian rảnh là chúng tôi lại gặp nhau, nói đủ thứ chuyện, kể cho nhau nghe về những chuyện đã xảy ra hay công việc của riêng mình, dường như chúng tôi đều quên mất thời gian, chỉ muốn lắng đọng giây phút đó mãi. Tôi không biết tình bạn này sẽ kéo dài được bao lâu vì ai cũng sẽ có cuộc sống của riêng mình nhưng hiện tại tôi đang trân trọng nó từng ngà, từng giờ chúng tôi bên nhau, tương lai không thể nói trước được điều gì vậy thì cứ sống hết mình cho hiện tại có phải hơn không.

Bạn bè rồi sẽ đến và đi, tình bạn cũng vậy nhưng chỉ cần chúng ta cố gắng hiểu nhau một chút, cảm thông cho đối phương, có mâu thuẫn thì liền giải quyết vậy thì tình bạn này chẳng phải sẽ trở nên đáng giá hay sao. Gặp được nhau là duyên, không chơi với nhau nữa thì cũng là hết duyên, tình bạn giống như tình yêu vậy, thôi thì chúng ta cứ sống hết mình cho từng khoảnh khắc, trân trọng tình bạn này để không còn gì hối tiếc.

Đó là tình bạn của tôi, vậy còn các bạn thì sao? Chúng ta hãy tâm sự với nhau một chút nhé.
 
1,068 ❤︎ Bài viết: 499 Tìm chủ đề
Tôi cũng từng có bạn bè, nhưng sau này vì nhiều lý do như chúng nó phản bội, khinh thường, xa lánh hay chê bai tôi. Mà tôi cũng từ đấy không muốn gặp chúng nó nữa, bạn bè nếu không vì tiền bạc, lợi ích thì cũng phải vui mới chơi được với nhau. Không vui thì gặp nhau làm gì?

Bây giờ nếu tôi gặp chúng nó, vui thì không nói làm gì. Gặp lúc khó chịu trong người, tôi có khi còn chửi hay đánh chúng nó đấy.
 
79 ❤︎ Bài viết: 56 Tìm chủ đề

Tình bạn của chúng tôi​


- Alo mày đang đâu đó gái?

- Ừ tao Đà Nẵng nè!

- Đà Nẵng là ở đâu?

- Ừ Đà Nẵng cũ của mày đó!

- À thì ra là mày đang gần tao đó hả? Có nhã hứng nhậu không?

- Ô sờ kê chơi luôn tao tới ngay đây kaka..

* * *

Con gái có chồng ở xa muốn gặp nhau khó lắm mọi người ạ bọn tôi hẹn nhau từ mùa xuân đến mùa hè mới gặp được nhau, mỗi lần hẹn là không xảy ra chuyện này cũng chuyện khác "haizz vãi cái nồi cơm điện lắm mụa người ạ!

Hai đứa học với nhau từ năm cấp ba ma xui quỷ khiến lần đầu gặp không để ý gì đến nhau cũng không thích nhau cho lắm một đứa thì tính hướng ngoại còn tôi thì hướng nội có khi hướng ra biển khơi nữa..

Nhưng không hiểu sao mắc nợ dây dưa rễ má gì mà cứ kéo dài đến tận bây giờ, cãi nhau giận nhau đó chỉ được vài ngày là cười xuề xòa.

* * *

My: Sao hôm nay có nhã hứng rủ tao đi nhậu vậy.

Nhi: Ừ người mang tâm sự mày à.

Ê gái mày có bao giờ thiếu nợ con số lên tiền trăm triệu tiền tỷ chưa?

Nghe tôi nói nó phụt cả ngụm bia trong miệng đang uống.

My: Mày đùa hả Nhi? Vợ chồng tao đi làm chạy tiền hằng ngày lo cơm áo rồi lo cho mấy đứa nhóc đi học, cuộc sống không dư giả nhưng ở quê thì đủ sống, có bao giờ biết đến tiền tỷ là gì đâu?

Vợ chồng tao nghèo vật chất nhưng cơm ăn thì không thiếu ở quê mày cũng biết rồi đó.

Đừng nói tao mày xảy ra chuyện gì nha" con cờ hó "

Nhi: Tao ước gì tao cũng có được cuộc sống như vợ chồng mày tuy không giàu có nhưng vợ chồng hạnh phúc, ở quê thì yên bình nữa không bon chen như thành phố thích mày nhỉ.

My: Nhi à sau này mày già nếu như không có thằng nào xứng đáng để mày cưới thì ở vậy, cố gắng kiếm tiền mua lô đất ở quê xây nhà cấp bốn gần vợ chồng tao, có gì tao chạy qua chạy lại nấu cơm cho mày ăn.

Tính mày sống một mình hay nhát sẽ không chịu nấu nướng gì tử tế mà ăn đâu.

Mỗi lần gặp là nó luôn nói câu nói đó làm con mắt tôi lại cay cay, hớp một ngụm bia che đi những giọt lệ sắp rơi.

Nó thấy tôi gặp toàn hàng giả nên cứ lo cho tôi suốt hihi.

Cái tình bạn gì mà nó cứ làm tôi luôn cay mắt và khóc hoài vậy không biết.

Ký ức chợt ùa về bảy năm về trước khi nghe tin tôi nhập viện mổ trong tình trạng nguy cấp nó gác hết công việc từ trong quê chạy vội vàng ra bệnh viện ngồi chờ tôi ở trong phòng mổ suốt gần 10 tiếng cùng với người nhà tôi.

Bác sĩ chạy ra nói bệnh tình tôi nguy hiểm có thể dẫn đến tử vong trong lúc mổ ai nấy cũng đều nặng nề.

Cuối cùng sự nặng nề đó cũng thả xuống nhẹ nhàng khi đèn phòng mổ tắt bác sĩ báo tin ca mổ thành công nhưng tôi vẫn còn hôn mê sâu chưa tỉnh nhưng người nhà có thể vô thăm.

Đang nằm hôn mê tôi cảm nhận được cái nắm tay thật chặt của nó và nó luôn réo gọi tên tôi" Tao đây Nhi à con cờ hó sao mày cứ nằm im chưa chịu mở mắt nói chuyện hả? Tao bỏ hết công việc chạy ra đây với mày để nghe mày nói chuyện giờ mày lại nằm im vậy hả? Dậy đi Nhi! Bàn tay của tôi cảm nhận được sự nóng hổi vì những giọt nước của nó đang lần lượt rớt xuống cánh tay tôi.

Trong vô thức tôi cảm nhận rõ tất cả, nước mắt tôi chảy dài hai bên vì nghe những gì nó nói bên giường bệnh tôi, nhưng tôi chưa thể tỉnh dậy lúc này vì người tôi còn rất yếu, vài ngày sau cuối cùng tôi cũng tỉnh tôi đã điện thoại báo cho nó biết nó rất vui, nó định chạy ra nhưng tôi nói không cần ra nữa vì tôi cũng khỏe hơn rồi, tôi biết nó công việc bộn bề rồi con cái nữa nên không muốn nó phải lo cho tôi.

Chúng tôi luôn thân thiết như vậy luôn xem nhau như tình thân ruột thịt chứ không còn là tình bạn bè nữa.

Hihi "Ừ mày nhớ những gì mày nói nha con cờ hó kia.

Chúng tôi mỗi lần gặp nhau lại con cờ hó này kia quen miệng từ khi còn đi học đến bây giờ nó thành thói quen không thể bỏ kaka!

My: À mà sao mày hỏi tao câu nợ có ý gì hả?

Nhi: My à nếu một ngày mày thấy có một người đàn ông lịch lãm như quý ông nhìn như mấy anh" tổng đài"xứ hàn trung.. Gì gì đó mà đến tìm tao thì đó không phải người yêu tao đâu mà là họ đến đòi nợ tao đó, còn gọi là chủ nợ kaka mày đừng sốc nha.

Nó mắt chữ A mồm chữ O nhìn tôi trợn trắng, mày.. Mày nói gì vậy Nhi, mày cho họ vay thì nghe được hơn chứ mày mà đi vay họ đừng đùa tao.

Nhi: Kkk tao đùa mày đó chứ tao làm gì nợ ai đâu, mày làm gì sợ tao bị họ đòi nợ vậy - Tôi không muốn nó lại lo lắng cho tôi thêm lần nào nữa, nên có những chuyện tôi một mình xử lý một mình trãi qua có lẽ sẽ tốt hơn.

My: Tao sợ chứ sao không hả mày giỡn gì kỳ vậy làm tao run á.

Nhi: Kaka.. Tao chọc mày thôi chứ không có chuyện gì đâu? Uống hết chai này mày chạy về quê đi không trời tối

My: Con dở hơi làm tao hết hồn à! Ừ vậy hẹn dịp khác tao lại ghé nảy giờ bao nhiêu cuộc gọi nhỡ của lão chồng và hai nhóc đang đợi tao về ăn cơm

Hihi đôi khi tôi rất ghen tỵ với nó cuộc sống bình dị giản đơn nhưng luôn đem lại tiếng cười mỗi ngày cho bản thân và hạnh phúc không lo lắng không muộn phiền.

Từ khi nó lấy chồng chúng tôi rất ít khi gặp nhau nhưng mỗi lúc gặp nhau lại luôn có cảm giác của người nhà người thân tình chị em chứ không còn là tình bạn nữa.

Có những tình bạn nếu kiếp này gặp thì nên trân quý và hãy cố giữ lấy vì chưa chắc kiếp sau sẽ gặp lại nhau.
 
Last edited by a moderator:
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back