0 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề
Đọc: 22 Tìm: 0
Khi ánh sáng ban ngày tắt đi, khi mọi tiếng ồn dần im lặng, những thứ ta cố gắng giấu sâu trong lòng bỗng dưng trở về. Không ai bảo chúng đến, không ai gọi chúng - nhưng khi đêm buồn giăng xuống, chúng tự động hiện ra, rõ ràng như vừa xảy ra hôm qua.

Người đã xa, những ngày tháng đã qua, những lời hứa không giữ được, những cơ hội đã bỏ lỡ - tất cả những điều ta cố quên suốt ngày, đêm buồn đưa về nguyên vẹn. Ta nhớ giọng nói, nhớ nụ cười, nhớ những con đường từng đi cùng nhau, nhớ những lúc mọi thứ còn đơn giản và đẹp đẽ. Không phải ta cố tình nhớ - mà là ban ngày ta quá bận rộn để trốn tránh, còn đêm là lúc ta không thể trốn nữa.

Đêm buồn không bắt ta đau, nó chỉ mở ra một không gian yên tĩnh, để ta nhìn lại những gì đã từng thuộc về ta rồi ra đi. Ta thấy rõ những điều ta trân trọng, những điều ta tiếc, những điều ta mong muốn có thể quay lại và thay đổi. Đó không phải là sự yếu đuối - đó là cách tâm hồn ta giữ gìn những điều quý giá, ngay cả khi chúng không còn ở bên ta nữa.

Khi bình minh tới, những kỷ niệm ấy lại lặng lẽ lui về. Ta lại tiếp tục sống, lại bận rộn, lại cười nói như mọi ngày. Nhưng trong ta, ta biết - những điều đã mất không bao giờ thực sự biến mất. Chúng chỉ ngủ yên, chờ đêm buồn đến, lại trở về ngồi cùng ta một lúc, trước khi lại đi vào im lặng.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back