Mắt Bão 9X

Tĩnh lặng giữa tâm bão
271 ❤︎ Bài viết: 65 Tìm chủ đề
302 0
Trong cái nắng hanh của một buổi chiều muộn nơi làng quê yên bình, khi đứng nhìn những khoảng ruộng bao la và lắng nghe câu chuyện về những phi vụ đầu tư đất đai bạc tỷ của những người đi trước, đầu óc tôi chợt bừng tỉnh một điều gì đó rất mơ hồ nhưng lại cực kỳ thấm thía.

Hóa ra, khoảng cách lớn nhất giữa người giàu và người nghèo không nằm ở số tiền họ có trong tài khoản tại một thời điểm, mà nằm ở tư duy vận hành dòng tiền. Chiều đó, khi trở về căn phòng nhỏ, tôi lật mở lại cuốn sách "Tiền đẻ ra tiền", một tác phẩm mà tôi đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần trước đó. Cuốn sách này không chỉ đơn thuần là một cuốn cẩm nang tài chính, mà nó giống như một người thầy nghiêm khắc, liên tục đưa ra những cái tát tỉnh thức vào tư duy làm công ăn lương cũ kỹ của tôi, mở ra một lối đi hoàn toàn mới để dòng tiền tự vận hành và sinh sôi nảy nở.


Chào bạn, là tôi đây, Mắt Bão 9X.

Có bao giờ bạn tự hỏi:

❓Tại sao bản thân đã nỗ lực làm việc không quản ngày đêm, cống hiến hết cả thanh xuân chốn văn phòng chật hẹp, nhưng cuối tháng nhìn lại số dư tài khoản vẫn chỉ là một con số khiêm tốn?

Bạn bị mắc kẹt trong một vòng lặp vô tận: Thức dậy, đi làm, nhận lương, thanh toán hóa đơn, rồi lại hết tiền. Cái vòng xoáy luẩn quẩn ấy giống như một chiếc xích vô hình trói buộc sự tự do của chúng ta, khiến chúng ta không bao giờ dám bước ra khỏi vùng an toàn của mình. Bản thân tôi cũng từng là một kẻ như thế, luôn tôn sùng tư duy an toàn, cho đến khi tôi chạm tay vào cuốn sách Tiền đẻ ra tiền và thực sự thấu hiểu thế nào là tư duy của người giàu: Tiền phải đẻ ra tiền.

55303225339_781d4dbf39_o.jpg

Cuốn sách mở đầu bằng việc đập tan những ảo tưởng cố hữu của đại đa số người lao động về khái niệm thu nhập. Chúng ta thường tự hào khi có một mức lương cao, một vị trí ổn định trong một tập thể lớn. Thế nhưng, tác giả đã chỉ ra một sự thật trần trụi rằng, nếu bạn chỉ phụ thuộc vào một nguồn thu nhập duy nhất từ sức lao động của chính mình, bạn đang đứng bên bờ vực của sự rủi ro. Sức khỏe sẽ suy giảm, thời gian có hạn, và nền kinh tế ngoài kia luôn biến động không ngừng. Người giàu không làm việc vì tiền, họ bắt tiền phải làm việc cho họ. Đó không phải là một khẩu hiệu sáo rỗng để cổ vũ tinh thần, mà là một quy luật vận hành tài chính cốt lõi đòi hỏi chúng ta phải thay đổi hoàn toàn từ trong nhận thức.

Đi sâu vào nội dung tác phẩm, điều khiến tôi tâm đắc nhất chính là cách tác giả phân tích về ranh giới mong manh giữa tài sản và tiêu sản. Trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta rất dễ nhầm lẫn giữa hai khái niệm này. Nhiều người dốc hết tiền tiết kiệm, thậm chí vay mượn ngân hàng để mua một chiếc xe sang, một căn nhà lộng lẫy rồi tự hảo huyền rằng mình đang tích lũy tài sản. Nhưng cuốn sách đã kéo tôi về với thực tại bằng một định nghĩa vô cùng đơn giản và thực dụng: tài sản là thứ bỏ tiền vào túi bạn, còn tiêu sản là thứ móc tiền từ túi bạn ra. Chiếc xe sang ấy, căn nhà lộng lẫy ấy nếu không tạo ra dòng tiền hằng tháng mà ngược lại liên tục ngốn của bạn những khoản chi phí vận hành, bảo dưỡng và lãi vay, thì chúng chính là những con ký sinh trùng đang âm thầm hút cạn nguồn lực tài chính của bạn.

55302092842_26ddb76c68_o.jpg

Việc nhận diện được đâu là tài sản thực sự đã giúp tôi thay đổi hoàn toàn cách chi tiêu và đầu tư của bản thân. Thay vì vùi đầu vào những món đồ công nghệ xa xỉ hay những cuộc vui ngắn hạn để khỏa lấp áp lực công việc, tôi bắt đầu học cách tích lũy những chiếc túi tiền nhỏ để ném chúng vào những kênh đầu tư có khả năng sinh lời. Từ những khoản đầu tư nhỏ nhặt ban đầu, tôi dần hiểu được sức mạnh khủng khiếp của lãi kép, thứ mà Albert Einstein từng gọi là kỳ quan thứ tám của thế giới. Tiền đẻ ra tiền không phải là một phép màu xảy ra sau một đêm, nó là một quá trình kiên nhẫn tích lũy, nơi những đồng tiền lẻ ban đầu nếu được đặt đúng chỗ sẽ tự động sinh sôi, tạo ra những đứa con, đứa cháu tiền tệ hằng ngày hằng giờ mang lại thu nhập thụ động cho chủ nhân.

Một giá trị to lớn khác mà cuốn sách mang lại chính là việc xây dựng một hệ thống phòng ngự tâm lý vững chắc trước những cạm bẫy của lòng tham trên thị trường đầu tư. Khi nhắc đến việc để tiền đẻ ra tiền, người ta thường nghĩ ngay đến những viễn cảnh làm giàu nhanh chóng, những lời hứa hẹn lợi nhuận siêu khủng từ những sàn giao dịch ảo hay những dự án ma. Tác giả đã dành một thời lượng lớn để cảnh tỉnh người đọc về việc kiểm soát cảm xúc và nâng cao kiến thức tài chính trước khi xuống tiền. Đầu tư không phải là đánh bạc, đầu tư là một khoa học dựa trên sự phân tích dữ liệu, thấu hiểu quy luật thị trường và quản trị rủi ro nghiêm ngặt. Nếu bạn bước vào thị trường với một cái đầu rỗng tuếch và một lòng tham vô độ, bạn không phải đang bắt tiền đẻ ra tiền, mà bạn đang mang tiền đi hiến tế cho lòng tham của kẻ khác.

Trải nghiệm thực tế từ chuyến đi về quê xem đất vừa qua một lần nữa chứng minh cho tôi thấy những lý thuyết trong cuốn sách này hoàn toàn có thể ứng dụng một trăm phần trăm vào cuộc sống. Những người giàu có mà tôi gặp, họ không nói chuyện về việc họ đã làm việc bao nhiêu tiếng một ngày, họ cũng không khoe khoang về mức lương thưởng cuối năm. Câu chuyện của họ luôn xoay quanh việc phân bổ vốn vào đâu, dòng tiền quay vòng như thế nào, và làm sao để tối ưu hóa lợi nhuận từ những tài sản sẵn có. Tư duy đó chính là chiếc chìa khóa vạn năng giúp họ đứng vững trước mọi cơn bão suy thoái kinh tế, trong khi những người làm công ăn lương vẫn phải chật vật lo toan từng bữa cơm hằng ngày.

Cuốn sách Tiền đẻ ra tiền thực sự là một tác phẩm phải đọc đối với bất kỳ ai đang khao khát tìm kiếm sự tự do tài chính đích thực. Nó không vẽ ra cho bạn một con đường trải đầy hoa hồng, cũng không cho bạn những công thức làm giàu ăn liền. Thay vào đó, nó bắt bạn phải nhìn thẳng vào sự thật, đối diện với những sai lầm trong cách quản lý tài chính bấy lâu nay của bản thân và thúc giục bạn phải hành động ngay lập tức. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất: Cắt giảm tiêu sản, gia tăng tài sản, không ngừng học hỏi để nâng cao giá trị bản thân và tìm kiếm những kênh đầu tư phù hợp với năng lực của mình.

55303012916_dd91258a56_o.jpg

Đọc xong cuốn sách này, tôi nhận ra rằng sự tự do không nằm ở việc bạn có thể mua được những gì, mà nằm ở việc bạn có quyền từ chối những gì mình không thích. Khi bạn có một hệ thống tài sinh lời tự động đứng sau lưng, bạn sẽ không còn phải nhẫn nhịn trước những bất công chốn công sở, không còn phải thức trắng đêm lo sợ bị sa thải, và có thể ung dung tận hưởng cuộc sống theo cách mà mình mong muốn. Đừng để bản thân mãi là một chú mèo lười ngủ say trong vòng an toàn giả tạo của đồng lương cố định, hãy đứng lên và học cách vận hành dòng tiền của mình ngay hôm nay để biến bản thân thành một người làm chủ thực sự cuộc đời mình.

Cảm ơn bạn đã ghé đọc bài review của mình. Hãy để lại góc nhìn của bạn vào bên dưới. Nếu bài viết chạm đúng nỗi lòng của bạn, đừng quên tặng mình một Like, nút Theo dõi hoặc thả vài xu để mình có thêm động lực nhé!

*qobe 15*
 
3,963 ❤︎ Bài viết: 435 Tìm chủ đề
Nếu nói về tiền đẻ ra tiền thì những người hệ gửi ngân hàng sẽ giơ tay, vì lãi suất cũng có thể xem là tiền đẻ ra tiền. Nếu tiền đem cất tủ mà khi mở ra có thêm tiền con, tiền cháu nheo nhóc sinh ra thì chắc ai cũng cất hết quá! ^^

Nói thì rất dễ, nhưng đến khi thật sự phải làm bao nhiêu người dám mạo hiểm, dám đánh đổi để vượt ra khỏi vùng an toàn.

Tuy nhiên, tôi đồng tình với việc cắt giảm tiêu sản của tác giả. ^^
 
271 ❤︎ Bài viết: 65 Tìm chủ đề
Nếu nói về tiền đẻ ra tiền thì những người hệ gửi ngân hàng sẽ giơ tay, vì lãi suất cũng có thể xem là tiền đẻ ra tiền. Nếu tiền đem cất tủ mà khi mở ra có thêm tiền con, tiền cháu nheo nhóc sinh ra thì chắc ai cũng cất hết quá! ^^

Nói thì rất dễ, nhưng đến khi thật sự phải làm bao nhiêu người dám mạo hiểm, dám đánh đổi để vượt ra khỏi vùng an toàn.

Tuy nhiên, tôi đồng tình với việc cắt giảm tiêu sản của tác giả. ^^

"Nói thì rất dễ, nhưng đến khi thật sự phải làm bao nhiêu người dám mạo hiểm, dám đánh đổi để vượt ra khỏi vùng an toàn."

Đúng rồi bạn. Tỉ lệ người dám mạo hiểm dám làm rất là ít, mà có dám mạo hiểm, dám làm thì cũng chưa chắc thành công, bởi vì thành công nó phụ thuộc rất nhiều yếu tố khác, dám làm hay không đó mới là 1 yếu tố. Cho nên tỉ lệ người thành công, giàu có chiếm tỉ lệ rất ít, ít hơn người nghèo, trung lưu rất là nhiều.
 
7,264 ❤︎ Bài viết: 1959 Tìm chủ đề
Trong cái nắng hanh của một buổi chiều muộn nơi làng quê yên bình, khi đứng nhìn những khoảng ruộng bao la và lắng nghe câu chuyện về những phi vụ đầu tư đất đai bạc tỷ của những người đi trước, đầu óc tôi chợt bừng tỉnh một điều gì đó rất mơ hồ nhưng lại cực kỳ thấm thía.

Hóa ra, khoảng cách lớn nhất giữa người giàu và người nghèo không nằm ở số tiền họ có trong tài khoản tại một thời điểm, mà nằm ở tư duy vận hành dòng tiền. Chiều đó, khi trở về căn phòng nhỏ, tôi lật mở lại cuốn sách "Tiền đẻ ra tiền", một tác phẩm mà tôi đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần trước đó. Cuốn sách này không chỉ đơn thuần là một cuốn cẩm nang tài chính, mà nó giống như một người thầy nghiêm khắc, liên tục đưa ra những cái tát tỉnh thức vào tư duy làm công ăn lương cũ kỹ của tôi, mở ra một lối đi hoàn toàn mới để dòng tiền tự vận hành và sinh sôi nảy nở.


Chào bạn, là tôi đây, Mắt Bão 9X.

Có bao giờ bạn tự hỏi:

❓Tại sao bản thân đã nỗ lực làm việc không quản ngày đêm, cống hiến hết cả thanh xuân chốn văn phòng chật hẹp, nhưng cuối tháng nhìn lại số dư tài khoản vẫn chỉ là một con số khiêm tốn?

Bạn bị mắc kẹt trong một vòng lặp vô tận: Thức dậy, đi làm, nhận lương, thanh toán hóa đơn, rồi lại hết tiền. Cái vòng xoáy luẩn quẩn ấy giống như một chiếc xích vô hình trói buộc sự tự do của chúng ta, khiến chúng ta không bao giờ dám bước ra khỏi vùng an toàn của mình. Bản thân tôi cũng từng là một kẻ như thế, luôn tôn sùng tư duy an toàn, cho đến khi tôi chạm tay vào cuốn sách Tiền đẻ ra tiền và thực sự thấu hiểu thế nào là tư duy của người giàu: Tiền phải đẻ ra tiền.

55303225339_781d4dbf39_o.jpg

Cuốn sách mở đầu bằng việc đập tan những ảo tưởng cố hữu của đại đa số người lao động về khái niệm thu nhập. Chúng ta thường tự hào khi có một mức lương cao, một vị trí ổn định trong một tập thể lớn. Thế nhưng, tác giả đã chỉ ra một sự thật trần trụi rằng, nếu bạn chỉ phụ thuộc vào một nguồn thu nhập duy nhất từ sức lao động của chính mình, bạn đang đứng bên bờ vực của sự rủi ro. Sức khỏe sẽ suy giảm, thời gian có hạn, và nền kinh tế ngoài kia luôn biến động không ngừng. Người giàu không làm việc vì tiền, họ bắt tiền phải làm việc cho họ. Đó không phải là một khẩu hiệu sáo rỗng để cổ vũ tinh thần, mà là một quy luật vận hành tài chính cốt lõi đòi hỏi chúng ta phải thay đổi hoàn toàn từ trong nhận thức.

Đi sâu vào nội dung tác phẩm, điều khiến tôi tâm đắc nhất chính là cách tác giả phân tích về ranh giới mong manh giữa tài sản và tiêu sản. Trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta rất dễ nhầm lẫn giữa hai khái niệm này. Nhiều người dốc hết tiền tiết kiệm, thậm chí vay mượn ngân hàng để mua một chiếc xe sang, một căn nhà lộng lẫy rồi tự hảo huyền rằng mình đang tích lũy tài sản. Nhưng cuốn sách đã kéo tôi về với thực tại bằng một định nghĩa vô cùng đơn giản và thực dụng: tài sản là thứ bỏ tiền vào túi bạn, còn tiêu sản là thứ móc tiền từ túi bạn ra. Chiếc xe sang ấy, căn nhà lộng lẫy ấy nếu không tạo ra dòng tiền hằng tháng mà ngược lại liên tục ngốn của bạn những khoản chi phí vận hành, bảo dưỡng và lãi vay, thì chúng chính là những con ký sinh trùng đang âm thầm hút cạn nguồn lực tài chính của bạn.

55302092842_26ddb76c68_o.jpg

Việc nhận diện được đâu là tài sản thực sự đã giúp tôi thay đổi hoàn toàn cách chi tiêu và đầu tư của bản thân. Thay vì vùi đầu vào những món đồ công nghệ xa xỉ hay những cuộc vui ngắn hạn để khỏa lấp áp lực công việc, tôi bắt đầu học cách tích lũy những chiếc túi tiền nhỏ để ném chúng vào những kênh đầu tư có khả năng sinh lời. Từ những khoản đầu tư nhỏ nhặt ban đầu, tôi dần hiểu được sức mạnh khủng khiếp của lãi kép, thứ mà Albert Einstein từng gọi là kỳ quan thứ tám của thế giới. Tiền đẻ ra tiền không phải là một phép màu xảy ra sau một đêm, nó là một quá trình kiên nhẫn tích lũy, nơi những đồng tiền lẻ ban đầu nếu được đặt đúng chỗ sẽ tự động sinh sôi, tạo ra những đứa con, đứa cháu tiền tệ hằng ngày hằng giờ mang lại thu nhập thụ động cho chủ nhân.

Một giá trị to lớn khác mà cuốn sách mang lại chính là việc xây dựng một hệ thống phòng ngự tâm lý vững chắc trước những cạm bẫy của lòng tham trên thị trường đầu tư. Khi nhắc đến việc để tiền đẻ ra tiền, người ta thường nghĩ ngay đến những viễn cảnh làm giàu nhanh chóng, những lời hứa hẹn lợi nhuận siêu khủng từ những sàn giao dịch ảo hay những dự án ma. Tác giả đã dành một thời lượng lớn để cảnh tỉnh người đọc về việc kiểm soát cảm xúc và nâng cao kiến thức tài chính trước khi xuống tiền. Đầu tư không phải là đánh bạc, đầu tư là một khoa học dựa trên sự phân tích dữ liệu, thấu hiểu quy luật thị trường và quản trị rủi ro nghiêm ngặt. Nếu bạn bước vào thị trường với một cái đầu rỗng tuếch và một lòng tham vô độ, bạn không phải đang bắt tiền đẻ ra tiền, mà bạn đang mang tiền đi hiến tế cho lòng tham của kẻ khác.

Trải nghiệm thực tế từ chuyến đi về quê xem đất vừa qua một lần nữa chứng minh cho tôi thấy những lý thuyết trong cuốn sách này hoàn toàn có thể ứng dụng một trăm phần trăm vào cuộc sống. Những người giàu có mà tôi gặp, họ không nói chuyện về việc họ đã làm việc bao nhiêu tiếng một ngày, họ cũng không khoe khoang về mức lương thưởng cuối năm. Câu chuyện của họ luôn xoay quanh việc phân bổ vốn vào đâu, dòng tiền quay vòng như thế nào, và làm sao để tối ưu hóa lợi nhuận từ những tài sản sẵn có. Tư duy đó chính là chiếc chìa khóa vạn năng giúp họ đứng vững trước mọi cơn bão suy thoái kinh tế, trong khi những người làm công ăn lương vẫn phải chật vật lo toan từng bữa cơm hằng ngày.

Cuốn sách Tiền đẻ ra tiền thực sự là một tác phẩm phải đọc đối với bất kỳ ai đang khao khát tìm kiếm sự tự do tài chính đích thực. Nó không vẽ ra cho bạn một con đường trải đầy hoa hồng, cũng không cho bạn những công thức làm giàu ăn liền. Thay vào đó, nó bắt bạn phải nhìn thẳng vào sự thật, đối diện với những sai lầm trong cách quản lý tài chính bấy lâu nay của bản thân và thúc giục bạn phải hành động ngay lập tức. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất: Cắt giảm tiêu sản, gia tăng tài sản, không ngừng học hỏi để nâng cao giá trị bản thân và tìm kiếm những kênh đầu tư phù hợp với năng lực của mình.

55303012916_dd91258a56_o.jpg

Đọc xong cuốn sách này, tôi nhận ra rằng sự tự do không nằm ở việc bạn có thể mua được những gì, mà nằm ở việc bạn có quyền từ chối những gì mình không thích. Khi bạn có một hệ thống tài sinh lời tự động đứng sau lưng, bạn sẽ không còn phải nhẫn nhịn trước những bất công chốn công sở, không còn phải thức trắng đêm lo sợ bị sa thải, và có thể ung dung tận hưởng cuộc sống theo cách mà mình mong muốn. Đừng để bản thân mãi là một chú mèo lười ngủ say trong vòng an toàn giả tạo của đồng lương cố định, hãy đứng lên và học cách vận hành dòng tiền của mình ngay hôm nay để biến bản thân thành một người làm chủ thực sự cuộc đời mình.

Cảm ơn bạn đã ghé đọc bài review của mình. Hãy để lại góc nhìn của bạn vào bên dưới. Nếu bài viết chạm đúng nỗi lòng của bạn, đừng quên tặng mình một Like, nút Theo dõi hoặc thả vài xu để mình có thêm động lực nhé!

*qobe 15*

Nhiều người cứ mở miệng ra là nói câu cửa miệng 'hãy bắt tiền đẻ ra tiền', nhưng thực tế bản chất của cái gọi là 'tiền đẻ ra tiền' trong nền kinh tế hiện đại đang bị hiểu sai lệch rất nhiều. Nếu không tỉnh táo, chúng ta rất dễ rơi vào những cái bẫy tài chính được vẽ ra một cách tinh vi và tự biến mình thành nạn nhân của lạm phát.

1. Tiền gửi ngân hàng: Cái bẫy lãi suất và ảo ảnh từ những tờ phiếu "có thể in được"

Sai lầm lớn nhất của số đông là bị che mờ mắt bởi những con số lãi suất ngân hàng, để rồi lầm tưởng tiền mặt là một loại tài sản có khả năng tự sinh sản giá trị. Bản chất thực sự của tiền giấy chỉ là một công cụ quy đổi niềm tin, nó không có giá trị tự thân. Mà cái gì con người tự in ra được, cái đó chắc chắn sẽ mất giá. Hãy nhìn vào thực tế: Vì sao sau mỗi cuộc khủng hoảng kinh tế, lạm phát lại bùng nổ kinh hoàng? Câu trả lời rất đơn giản: Khi kinh tế suy thoái, doanh nghiệp phá sản, Nhà nước bắt buộc phải dùng đến chiêu bài cuối cùng là bấm nút in tiền, bơm tiền qua các gói cứu trợ để cứu vớt nền kinh tế.

Nhưng ngặt một nỗi, Chính phủ có thể in thêm hàng triệu tỷ sau một đêm, chứ không thể in thêm năng suất lao động hay hàng hóa thực tế. Khi khủng hoảng qua đi, hàng hóa thì khan hiếm mà một lượng tiền khổng lồ vừa được bơm ra lại tràn ngập thị trường. Quá nhiều tiền đuổi theo quá ít hàng hóa, khiến giá cả phi mã và lạm phát bùng nổ. Lúc này, ngân hàng tăng lãi suất lên 7% - 8% để hút tiền về, người dân hí hửng tưởng mình đang hời. Nhưng nếu lạm phát thực tế ngoài chợ đã tăng 10%, thì về mặt bản chất, tài sản thực của người gửi tiền đang bị âm nặng. Số tờ tiền có thể tăng, nhưng sức mua thực tế đã bị teo tóp lại. Gửi ngân hàng thực chất chỉ là ôm một "công cụ đang mất giá".

2. Đầu tư vào vàng: "Vịnh tránh bão" tối thượng nhờ tính khan hiếm tự nhiên

Nếu như tiền gửi ngân hàng là một ảo ảnh dễ bị pha loãng bởi quyết định của con người, thì vàng lại đứng ở vị thế hoàn toàn đối lập. Từ hàng ngàn năm qua, vàng vẫn luôn là kênh trú ẩn an toàn nhất vì nó sở hữu tính khan hiếm tự nhiên và không thể bị thao túng. Không một ai, không một ngân hàng trung ương nào có thể tự "in" ra vàng. Con người phải đổ mồ hôi, công sức để khai thác từ sâu trong lòng đất, và trữ lượng của nó là hoàn toàn hữu hạn.

Nhiều người không hiểu, cứ thắc mắc vàng thì đẻ ra gì? Đúng, vàng không tự "đẻ" ra thêm vàng (bạn mua một cây vàng thì mười năm sau vẫn là một cây vàng), nhưng nó giữ nguyên vẹn SỨC MUA cho bạn. Ví dụ mười năm trước, một cây vàng có giá 35 triệu và mua được 3.500 ổ bánh mì. Mười năm sau, do lạm phát, giá bánh mì tăng gấp 3 và giá vàng cũng tăng vọt lên 105 triệu. Người giữ 35 triệu tiền mặt ban đầu giờ chỉ mua được hơn 1.000 ổ bánh mì (bị mất 2/3 tài sản), còn người giữ vàng đem bán lấy 105 triệu vẫn mua đủ 3.500 ổ bánh mì như cũ. Bản chất không phải vàng tăng giá, mà tiền giấy đang mất giá. Vàng chính là thứ vũ khí tối thượng giúp tài sản của bạn không bị biến thành "giấy vụn" sau lạm phát.

3. Bất động sản: Biến số bị thao túng bởi con người và bài học xương máu từ Evergrande

Bất động sản luôn được ca tụng là kênh "vua". Nhìn bề ngoài, đất đai có tính khan hiếm giống như vàng. Nhưng thực chất, bất động sản trong nền kinh tế hiện đại lại là một biến số cực kỳ nguy hiểm vì nó phụ thuộc hoàn toàn vào quyết định và sự thao túng của con người. Giá trị của một miếng đất tăng hay giảm phần lớn không đến từ nội tại của nó, mà đến từ một quyết định quy hoạch, một dự án hạ tầng trên giấy, hoặc các chiêu trò "làm giá" của các đội nhóm đầu cơ. Khi đám đông lao vào mua những khu đất nền vùng ven, những bãi đất hoang không người ở với cái giá trên trời, đó hoàn toàn là một trò chơi chuyền bom hẹn giờ: Người mua sau kỳ vọng sẽ tìm được một kẻ ngốc hơn mua lại với giá cao hơn.

Hãy nhìn vào đại án Evergrande của Trung Quốc để thấy rõ bản chất. Tại sao ông Tập Cận Bình quyết định không cứu một tập đoàn bất động sản khổng lồ dù biết cả nền kinh tế sẽ bị trọng thương, "thổ huyết"? Bởi vì ông ấy hiểu rõ đó là một quả bom nợ cấu xé từ trò chơi đầu cơ tiền rẻ của con người. Nhà là để ở chứ không phải để thổi giá. Khi dòng tiền xã hội bị hút sạch vào đất cát đầu cơ, giá nhà bị đẩy lên quá cao, nó sẽ bóp nghẹt sức mua của người dân đối với tất cả các nhu cầu khác của cuộc sống. Việc để Evergrande sụp đổ là cái giá phải trả để kéo dòng tiền từ "ảo ảnh đất đai" quay về với "kinh tế thực" (sản xuất, công nghệ), nhằm cứu lấy sức mua của người dân. Vì suy cho cùng, một quốc gia giàu mạnh hay không chính là nhìn vào sức mua của người dân, chứ không nhìn vào bong bóng bất động sản. BĐS chỉ thực sự có giá trị khi nó tạo ra giá trị sử dụng thực tế (cho thuê, làm nhà xưởng) để sinh ra dòng tiền thực.

Và suy cho cùng, lựa chọn khôn ngoan nhất chính là tập trung vào hai kênh: Đầu tư vào BẢN THÂN và VÀNG.

Đây là sự kết hợp hoàn hảo giữa Năng suất thực và Phòng thủ thực. Đầu tư vào bản thân (kiến thức, kỹ năng, tư duy) là đòn bẩy tạo ra năng suất lao động cao nhất. Chất xám của bạn ngoài thị trường sẽ tự động tăng giá theo lạm phát, không một ai hay một cuộc khủng hoảng nào có thể tước đoạt đi năng lực nằm trong đầu bạn. Nó chính là công cụ chủ động tạo ra tiền và nâng cao sức mua thực tế. Và khi đã có thành quả, việc chuyển hóa dòng tiền đó sang Vàng chính là cách bạn khóa chặt giá trị tài sản lại, xây dựng một thành trì phòng thủ vững chắc trước mọi giông bão lạm phát.

Thay vì ném tiền vào những cuộc chơi thụ động và đầy rủi ro do người khác thiết lập, việc tập trung nâng cao giá trị của bản thân để làm ra tiền, rồi dùng vàng để giữ lại thành quả đó mới là tư duy tài chính bền vững nhất.

Lu đẹp gái comment. (này là mình bắt bài vì mình đã nghe quá nhiều các chủ đề nói về tiền)
 
3,963 ❤︎ Bài viết: 435 Tìm chủ đề
"Nói thì rất dễ, nhưng đến khi thật sự phải làm bao nhiêu người dám mạo hiểm, dám đánh đổi để vượt ra khỏi vùng an toàn."

Đúng rồi bạn. Tỉ lệ người dám mạo hiểm dám làm rất là ít, mà có dám mạo hiểm, dám làm thì cũng chưa chắc thành công, bởi vì thành công nó phụ thuộc rất nhiều yếu tố khác, dám làm hay không đó mới là 1 yếu tố. Cho nên tỉ lệ người thành công, giàu có chiếm tỉ lệ rất ít, ít hơn người nghèo, trung lưu rất là nhiều.

Và chính những số rất ít đó lại nuôi sống một lượng lớn lao động sợ rủi ro. Không có kế hoạch nào có thể nắm chắc thành công, trong quá trình thực hiện chắc chắn sẽ còn tồn đọng nhiều khó khăn cần tháo gỡ, nhưng nếu sợ rủi ro thì cầm chắc thất bại ngay từ ban đầu.

Đầu tư một cửa hàng sợ thua lỗ thì chúng ta chẳng có gì để mua, đầu tư một khách sạn sợ không ai vào ở thì xem như ngủ lề đường. Không có những tư duy đột phá thì xem như nhà ai nấy ở cơm ai nấy lo, trở lại cái thời tự cung tự cấp là an toàn nhất.

Tôi nghĩ ai cũng có ước mơ độc lập tài chính bằng tự lực của mình, nhưng cái rào cản lớn nhất là tâm lý sợ rủi ro, điều đó không sai. Không phải lúc nào cũng là thời điểm tốt hay may mắn chiếu rọi một ai đó phất lên ngay lần đầu tiên. Nhưng nó lại chính là lý do chúng ta cứ ngồi yên một chổ để nhìn, để làm việc như một cỗ máy làm ra tiền cho những người giàu.

Chính lý do thời đại, kế hoạch, khả năng, quy mô và những phương thức phù hợp để có thể lựa chọn cho mình một mục tiêu khởi nghiệp thích hợp. Vì vậy, có thể mạn phép yêu cầu tác giả giới thiệu về một quyển sách tri thức nào đó có liên quan đến con đường để bước ra khỏi vùng an toàn.

Ví dụ như: Tôi có thể mở cái quầy bán vé số cho mọi người tự động tìm mua, thay vì đứng trước cổng bệnh viện để mời gọi. Thay đổi phương thức, mô hình kinh doanh, lên đời hẳn. ^^

Cám ơn tác giả trước! ^^
 
271 ❤︎ Bài viết: 65 Tìm chủ đề
Và chính những số rất ít đó lại nuôi sống một lượng lớn lao động sợ rủi ro. Không có kế hoạch nào có thể nắm chắc thành công, trong quá trình thực hiện chắc chắn sẽ còn tồn đọng nhiều khó khăn cần tháo gỡ, nhưng nếu sợ rủi ro thì cầm chắc thất bại ngay từ ban đầu.

Đầu tư một cửa hàng sợ thua lỗ thì chúng ta chẳng có gì để mua, đầu tư một khách sạn sợ không ai vào ở thì xem như ngủ lề đường. Không có những tư duy đột phá thì xem như nhà ai nấy ở cơm ai nấy lo, trở lại cái thời tự cung tự cấp là an toàn nhất.

Tôi nghĩ ai cũng có ước mơ độc lập tài chính bằng tự lực của mình, nhưng cái rào cản lớn nhất là tâm lý sợ rủi ro, điều đó không sai. Không phải lúc nào cũng là thời điểm tốt hay may mắn chiếu rọi một ai đó phất lên ngay lần đầu tiên. Nhưng nó lại chính là lý do chúng ta cứ ngồi yên một chổ để nhìn, để làm việc như một cỗ máy làm ra tiền cho những người giàu.

Chính lý do thời đại, kế hoạch, khả năng, quy mô và những phương thức phù hợp để có thể lựa chọn cho mình một mục tiêu khởi nghiệp thích hợp. Vì vậy, có thể mạn phép yêu cầu tác giả giới thiệu về một quyển sách tri thức nào đó có liên quan đến con đường để bước ra khỏi vùng an toàn.

Ví dụ như: Tôi có thể mở cái quầy bán vé số cho mọi người tự động tìm mua, thay vì đứng trước cổng bệnh viện để mời gọi. Thay đổi phương thức, mô hình kinh doanh, lên đời hẳn. ^^

Cám ơn tác giả trước! ^^

Cảm ơn bạn vì một bình luận vô cùng chất lượng và thực tế nhé, ví dụ về việc chuyển từ "đứng mời gọi trước cổng bệnh viện" sang "mở quầy bán vé số tự động" của bạn thực sự rất hay. Đó là biểu hiện rõ ràng nhất của tư duy dịch chuyển phương thức vận hành và tối ưu hóa mô hình kinh doanh. Thay vì dùng sức lao động thuần túy và thời gian một cách thủ công, biết dùng hệ thống để giải phóng sức lao động.

Như yêu cầu của bạn, mình đề xuất bạn một số cuốn sách phù hợp với bài toán "bước ra khỏi vùng an toàn" và "thay đổi mô hình vận hành" mà bạn đang tìm kiếm:

- Tuần Làm Việc 4 Giờ (Timothy Ferriss) : Cuốn này chính là câu trả lời hoàn hảo nhất cho ví dụ "quầy vé số tự động" của bạn. Sách dạy cách tư duy thiết kế một hệ thống tự vận hành, tự động hóa quy trình kinh doanh nhỏ để bạn bứt phá khỏi chiếc ghế văn phòng hay những công việc chân tay gò bó, nhằm đạt được cả sự tự do về tài chính lẫn thời gian. (cuốn này mình đã lên bài viết review rồi, bạn có thể ấn vào đây để xem bài viết nhé ).

- Dám Bị Ghét (Kishimi Ichiro & Koga Fumitake) : Muốn bước ra khỏi vùng an toàn thì tư duy và tâm lý phải vững trước đã. Cuốn sách tâm lý học Adler này sẽ giúp bạn đập tan nỗi sợ hãi trước những đánh giá của người xung quanh, cho bạn dũng khí để dứt khoát từ bỏ những thói quen cũ kỹ, độc hại nhằm tự quyết định hạnh phúc và lối đi riêng cho cuộc đời mình.

- Chiến Lược Đại Dương Xanh (W. Chan Kim & Renée Mauborgne) : Đọc cuốn này để bạn hiểu cách tư duy "lên đời hẳn" giống như bạn nói. Thay vì cắm đầu vào cạnh tranh khốc liệt ở những thị trường cũ (đại dương đỏ), sách hướng dẫn chúng ta cách thay đổi cấu trúc, tìm ra những phương thức và mô hình kinh doanh độc đáo, tự tạo ra một khoảng thị trường mới chưa ai khai phá.

Hẹn bạn một tối gần nhất, mình sẽ lên bài review chi tiết 2 cuốn ở dưới để mọi người tiếp tục mổ xẻ và thảo luận sâu hơn nhé.
 
271 ❤︎ Bài viết: 65 Tìm chủ đề
Nhiều người cứ mở miệng ra là nói câu cửa miệng 'hãy bắt tiền đẻ ra tiền', nhưng thực tế bản chất của cái gọi là 'tiền đẻ ra tiền' trong nền kinh tế hiện đại đang bị hiểu sai lệch rất nhiều. Nếu không tỉnh táo, chúng ta rất dễ rơi vào những cái bẫy tài chính được vẽ ra một cách tinh vi và tự biến mình thành nạn nhân của lạm phát.

1. Tiền gửi ngân hàng: Cái bẫy lãi suất và ảo ảnh từ những tờ phiếu "có thể in được"

Sai lầm lớn nhất của số đông là bị che mờ mắt bởi những con số lãi suất ngân hàng, để rồi lầm tưởng tiền mặt là một loại tài sản có khả năng tự sinh sản giá trị. Bản chất thực sự của tiền giấy chỉ là một công cụ quy đổi niềm tin, nó không có giá trị tự thân. Mà cái gì con người tự in ra được, cái đó chắc chắn sẽ mất giá. Hãy nhìn vào thực tế: Vì sao sau mỗi cuộc khủng hoảng kinh tế, lạm phát lại bùng nổ kinh hoàng? Câu trả lời rất đơn giản: Khi kinh tế suy thoái, doanh nghiệp phá sản, Nhà nước bắt buộc phải dùng đến chiêu bài cuối cùng là bấm nút in tiền, bơm tiền qua các gói cứu trợ để cứu vớt nền kinh tế.

Nhưng ngặt một nỗi, Chính phủ có thể in thêm hàng triệu tỷ sau một đêm, chứ không thể in thêm năng suất lao động hay hàng hóa thực tế. Khi khủng hoảng qua đi, hàng hóa thì khan hiếm mà một lượng tiền khổng lồ vừa được bơm ra lại tràn ngập thị trường. Quá nhiều tiền đuổi theo quá ít hàng hóa, khiến giá cả phi mã và lạm phát bùng nổ. Lúc này, ngân hàng tăng lãi suất lên 7% - 8% để hút tiền về, người dân hí hửng tưởng mình đang hời. Nhưng nếu lạm phát thực tế ngoài chợ đã tăng 10%, thì về mặt bản chất, tài sản thực của người gửi tiền đang bị âm nặng. Số tờ tiền có thể tăng, nhưng sức mua thực tế đã bị teo tóp lại. Gửi ngân hàng thực chất chỉ là ôm một "công cụ đang mất giá".

2. Đầu tư vào vàng: "Vịnh tránh bão" tối thượng nhờ tính khan hiếm tự nhiên

Nếu như tiền gửi ngân hàng là một ảo ảnh dễ bị pha loãng bởi quyết định của con người, thì vàng lại đứng ở vị thế hoàn toàn đối lập. Từ hàng ngàn năm qua, vàng vẫn luôn là kênh trú ẩn an toàn nhất vì nó sở hữu tính khan hiếm tự nhiên và không thể bị thao túng. Không một ai, không một ngân hàng trung ương nào có thể tự "in" ra vàng. Con người phải đổ mồ hôi, công sức để khai thác từ sâu trong lòng đất, và trữ lượng của nó là hoàn toàn hữu hạn.

Nhiều người không hiểu, cứ thắc mắc vàng thì đẻ ra gì? Đúng, vàng không tự "đẻ" ra thêm vàng (bạn mua một cây vàng thì mười năm sau vẫn là một cây vàng), nhưng nó giữ nguyên vẹn SỨC MUA cho bạn. Ví dụ mười năm trước, một cây vàng có giá 35 triệu và mua được 3.500 ổ bánh mì. Mười năm sau, do lạm phát, giá bánh mì tăng gấp 3 và giá vàng cũng tăng vọt lên 105 triệu. Người giữ 35 triệu tiền mặt ban đầu giờ chỉ mua được hơn 1.000 ổ bánh mì (bị mất 2/3 tài sản), còn người giữ vàng đem bán lấy 105 triệu vẫn mua đủ 3.500 ổ bánh mì như cũ. Bản chất không phải vàng tăng giá, mà tiền giấy đang mất giá. Vàng chính là thứ vũ khí tối thượng giúp tài sản của bạn không bị biến thành "giấy vụn" sau lạm phát.

3. Bất động sản: Biến số bị thao túng bởi con người và bài học xương máu từ Evergrande

Bất động sản luôn được ca tụng là kênh "vua". Nhìn bề ngoài, đất đai có tính khan hiếm giống như vàng. Nhưng thực chất, bất động sản trong nền kinh tế hiện đại lại là một biến số cực kỳ nguy hiểm vì nó phụ thuộc hoàn toàn vào quyết định và sự thao túng của con người. Giá trị của một miếng đất tăng hay giảm phần lớn không đến từ nội tại của nó, mà đến từ một quyết định quy hoạch, một dự án hạ tầng trên giấy, hoặc các chiêu trò "làm giá" của các đội nhóm đầu cơ. Khi đám đông lao vào mua những khu đất nền vùng ven, những bãi đất hoang không người ở với cái giá trên trời, đó hoàn toàn là một trò chơi chuyền bom hẹn giờ: Người mua sau kỳ vọng sẽ tìm được một kẻ ngốc hơn mua lại với giá cao hơn.

Hãy nhìn vào đại án Evergrande của Trung Quốc để thấy rõ bản chất. Tại sao ông Tập Cận Bình quyết định không cứu một tập đoàn bất động sản khổng lồ dù biết cả nền kinh tế sẽ bị trọng thương, "thổ huyết"? Bởi vì ông ấy hiểu rõ đó là một quả bom nợ cấu xé từ trò chơi đầu cơ tiền rẻ của con người. Nhà là để ở chứ không phải để thổi giá. Khi dòng tiền xã hội bị hút sạch vào đất cát đầu cơ, giá nhà bị đẩy lên quá cao, nó sẽ bóp nghẹt sức mua của người dân đối với tất cả các nhu cầu khác của cuộc sống. Việc để Evergrande sụp đổ là cái giá phải trả để kéo dòng tiền từ "ảo ảnh đất đai" quay về với "kinh tế thực" (sản xuất, công nghệ), nhằm cứu lấy sức mua của người dân. Vì suy cho cùng, một quốc gia giàu mạnh hay không chính là nhìn vào sức mua của người dân, chứ không nhìn vào bong bóng bất động sản. BĐS chỉ thực sự có giá trị khi nó tạo ra giá trị sử dụng thực tế (cho thuê, làm nhà xưởng) để sinh ra dòng tiền thực.

Và suy cho cùng, lựa chọn khôn ngoan nhất chính là tập trung vào hai kênh: Đầu tư vào BẢN THÂN và VÀNG.

Đây là sự kết hợp hoàn hảo giữa Năng suất thực và Phòng thủ thực. Đầu tư vào bản thân (kiến thức, kỹ năng, tư duy) là đòn bẩy tạo ra năng suất lao động cao nhất. Chất xám của bạn ngoài thị trường sẽ tự động tăng giá theo lạm phát, không một ai hay một cuộc khủng hoảng nào có thể tước đoạt đi năng lực nằm trong đầu bạn. Nó chính là công cụ chủ động tạo ra tiền và nâng cao sức mua thực tế. Và khi đã có thành quả, việc chuyển hóa dòng tiền đó sang Vàng chính là cách bạn khóa chặt giá trị tài sản lại, xây dựng một thành trì phòng thủ vững chắc trước mọi giông bão lạm phát.

Thay vì ném tiền vào những cuộc chơi thụ động và đầy rủi ro do người khác thiết lập, việc tập trung nâng cao giá trị của bản thân để làm ra tiền, rồi dùng vàng để giữ lại thành quả đó mới là tư duy tài chính bền vững nhất.

Lu đẹp gái comment. (này là mình bắt bài vì mình đã nghe quá nhiều các chủ đề nói về tiền)

Cảm ơn chia sẻ của Lu đẹp gái :))
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back