0 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề
Đọc: 125 Tìm: 2
Chương 1: Trạm đăng ký cõi đêm và lời tự sự cuối cùng:

Không gian nơi đây không có mặt trời, không có mặt trăng, chỉ có một màn sương mù màu xám bạc giăng kín lối đi vô định. Tiếng dòng sông Vong Xuyên cuồn cuộn chảy ngoài xa vọng lại những thanh âm trầm đục, cô tịch. Nằm nép mình bên cạnh bờ sông, dưới rặng hoa bỉ ngạn đỏ rực như máu, là một gian nhà gỗ cổ kính mang tấm biển hiệu treo lơ lửng: "Trạm Ghi Hồ Sơ Cõi Đêm". Đây là nơi dừng chân đầu tiên của mọi linh hồn sau khi trút hơi thở cuối cùng ở dương thế.

Mười hai giờ đêm, ánh đèn dầu hỏa tỏa ra một thứ ánh sáng màu xanh biếc, soi rõ một chiếc bàn gỗ mộc am khổng lồ xếp đầy những cuộn sổ da dê cổ kính. Trường Ca ngồi im lặng sau bàn viết, ngón tay thon dài gầy guộc chậm rãi cầm chiếc bút lông mực đỏ, chấm nhẹ vào nghiên mực. Anh mang diện mạo của một nam nhân hai mươi tám tuổi, ngũ quan sắc sảo như tượng tạc, đôi mắt dài sâu thẳm phẳng lặng không một gợn sóng, nhưng làn da lại trắng nhợt nhạt đến kỳ dị. Anh đã ngồi ở vị trí này hàng trăm năm, chứng kiến hàng vạn sinh ly tử biệt của nhân gian, ghi chép lại trang cuối cùng trong cuộc đời của mỗi người để họ thanh thản bước qua cầu Nại Hà.

"Kính coong.."

Tiếng chuông đồng treo trước cửa tiệm khẽ reo lên một hồi vội vã, hỗn loạn. Một quỷ sai đầu trâu mặt ngựa hớt hải đẩy cửa bước vào, theo sau là một linh hồn cô gái trẻ đang vô cùng hoảng loạn. Cô mặc chiếc áo phông trắng và quần jean giản dị, gương mặt thanh tú trắng bệch, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự kinh hoàng nhìn quanh không gian kỳ bí. Cô gái này là Tuệ Nhi.

– Báo cáo Phán quan! Đêm nay mưa bão lớn, sấm sét đánh dọc đường dương gian làm la bàn cõi âm đi chệch hướng, tụi tôi lỡ.. Lỡ bắt nhầm hồn của cô gái này về đây ạ! – Tên quỷ sai run rẩy quỳ xuống chịu tội.

Trường Ca không vội ngẩng đầu lên. Anh chậm rãi lật cuốn sổ sinh tử dày cộp trên bàn, ngón tay miết nhẹ qua dòng chữ ghi ngày tháng năm sinh của cô, chất giọng trầm khàn, lạnh nhạt vang lên:

– Tuệ Nhi, hai mươi hai tuổi. Dương thọ vẫn còn hơn sáu mươi năm. Cơ thể ở dương gian hiện đang hôn mê sâu trong phòng cấp cứu của bệnh viện. Đúng là bắt nhầm rồi.

Tuệ Nhi nghe đến đây thì bừng tỉnh, cô lao đến bên quầy gỗ, hai bàn tay run rẩy bám chặt lấy cạnh bàn, giọng khẩn khoản:

– Anh ơi! Anh là người quản lý ở đây đúng không? Làm ơn cho tôi về đi! Mẹ tôi đang khóc ngất bên giường bệnh, tôi là chỗ dựa duy nhất của bà, tôi không thể chết lúc này được!

Trường Ca ngước đôi mắt màu bạc hờ hững nhìn cô, thanh âm vẫn đều đều không chút cảm xúc:

– Cửa âm phủ một khi đã mở, oán khí của cõi đêm đã ám vào linh hồn cô. Hiện tại la bàn cõi âm đang bị nhiễu loạn do giông bão dương gian, nếu bây giờ thả cô ra ngoài, linh hồn cô sẽ lập tức bị gió độc thổi tan biến thành tro bụi, vĩnh viễn không thể siêu sinh. Cô bắt buộc phải ở lại đây cho đến đêm ba mươi Tết, khi cổng âm dương mở ra lần nữa, tôi mới có thể tự tay đưa cô về xác.

Tuệ Nhi sững sờ, hai chân nhũn ra, cô ngã sụp xuống sàn nhà gỗ, nước mắt tủi hờn và sợ hãi tuôn rơi lã chã. Phải ở lại nơi đáng sợ chứa đầy người chết này sao?

Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ của trạm lại một lần nữa chầm chậm mở ra. Một vị khách âm bước vào. Đó là linh hồn của một người đàn ông trung niên, ăn mặc vô cùng lịch lãm với bộ vest hàng hiệu đắt tiền nhưng gương mặt lại hằn rõ nét u uất, đau đớn. Ông ta đi thẳng tới quầy gỗ của Trường Ca, quỳ sụp xuống, giọng run rẩy:

– Phán quan.. Tôi vừa chết vì tai nạn giao thông cách đây một tiếng. Tôi có hàng trăm tỷ trong tài khoản, có nhà lầu, xe hơi trên thành phố.. Tôi xin ông, ông muốn bao nhiêu tiền vàng tôi cũng bảo người nhà đốt xuống cho ông, miễn là ông xóa tên tôi trong sổ, cho tôi quay về hưởng thụ vinh hoa phú quý!

Trường Ca thản nhiên mở một trang sổ trắng, đặt chiếc bút lông vào tay người đàn ông, lạnh lùng nói:

– Âm phủ không dùng tiền tài của dương thế. Quy tắc của Trạm Cõi Đêm: Hãy dùng mực đỏ này, tự tay viết xuống dòng hối hận hoặc tâm nguyện lớn nhất của cuộc đời ông trước khi bước qua cầu Nại Hà.

Người đàn ông cầm cây bút máy, nhưng bàn tay ông ta run bần bật, không thể hạ bút. Ông ta bật khóc nức nở, những giọt nước mắt của linh hồn nhạt nhòa rơi xuống trang giấy:

– Tôi.. Tôi không biết viết gì cả. Cả đời tôi chỉ biết kiếm tiền, vùi đầu vào các dự án. Tôi chưa từng ăn một bữa cơm trọn vẹn với vợ, chưa từng dắt con trai đi công viên một lần nào. Hôm nay là sinh nhật mười tuổi của con tôi, tôi vội vã lái xe mang món quà về cho nó thì gặp tai nạn.. Tài sản trăm tỷ của tôi giờ có nghĩa lý gì chứ? Tôi là một người cha, một người chồng thất bại thảm hại!

Tuệ Nhi đứng bên cạnh, nghe những lời hối hận muộn màng của người đàn ông mà lòng thắt lại. Cô nhìn người đàn ông đang sụp đổ trước mặt, rồi quay sang nhìn Trường Ca vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt như băng. Cô bước lên một bước, nhẹ nhàng đỡ vị khách âm đứng dậy, nhỏ giọng nói, thanh âm dịu dàng như tiếng chuông gió lay động đêm yên bình:

– Chú ơi.. Chú không thể mang tiền bạc xuống đây, nhưng chú có thể mang tình yêu thương gửi lại mà. Chú hãy viết lời xin lỗi gửi đến vợ con chú đi. Khi họ đốt nhang thơm trên trần thế, lời hối hận chân thành này sẽ hóa thành một làn gió ấm áp bảo vệ họ suốt đời. Chú ra đi không phải là hết, ký ức đẹp đẽ của chú trong lòng họ mới là thứ vĩnh cửu.

Người đàn ông sững sờ nhìn Tuệ Nhi, rồi như được khai sáng, ông ta gật đầu khóc nghẹn, cầm bút viết xuống ba chữ nguệch ngoạc: "Cha xin lỗi". Viết xong, linh hồn ông ta bỗng chốc trở nên nhẹ nhàng, thanh thản cúi chào hai người rồi chậm rãi bước ra cửa, đi về hướng cây cầu Nại Hà phía xa.

Trường Ca đóng cuốn sổ sinh tử lại, ánh mắt bạc khẽ liếc nhìn cô gái nhỏ vừa mới đến. Chất giọng trầm ấm, vững chãi của anh vô thức vang lên giữa không gian tràn ngập sương mù, đúc kết một niềm suy tư sâu sắc về nhân sinh cho toàn bộ câu chuyện:

"Dương gian vạn trượng hào nhoáng, con người ta thường lao vào vòng xoáy của danh lợi, tiền tài mà quên mất rằng thứ duy nhất có thể đi qua ranh giới của sinh tử không phải là những con số trong tài khoản, mà là tình yêu thương và sự chân thành. Đừng đợi đến khi đứng trước sổ sinh tử của cõi đêm mới học cách hối hận, bởi vì món quà vô giá nhất của cuộc đời chính là những phút giây bình yên bên cạnh những người mình trân quý khi lồng ngực vẫn còn đang đập nhịp đập của sự sống."

Trường Ca quay sang nhìn Tuệ Nhi, đẩy nghiên mực về phía cô, lạnh lùng dặn:

– Kể từ ngày mai, cô làm trợ lý mài mực cho tôi. Có rất nhiều linh hồn đến đây với những gút thắt lòng chưa thể cởi bỏ. Cô giúp họ mài mực, lắng nghe câu chuyện của họ để họ thanh thản ra đi. Lo làm việc đi, đừng lười biếng.

Tuệ Nhi nhìn cuộn sổ sinh tử trên bàn, rồi nhìn gương mặt ngoài lạnh trong nóng của Trường An, lồng ngực cô bỗng dâng lên một sự kiên định lạ kỳ. Cô biết, hành trình làm trợ lý cõi âm này, cô không chỉ giúp người chết thanh thản, mà chính cô cũng đang được học cách trân trọng từng giây phút của sự sống để chuẩn bị cho ngày trở về..
 
0 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề

Chương 2: Hoa bỉ ngạn trắng và lời hứa sáu mươi năm


Đêm thứ hai của Tuệ Nhi ở Trạm Ghi Hồ Sơ Cõi Đêm trôi qua trong một không gian tịch mịch đến rợn ngợp. Ngoài kia, màn sương mù màu xám bạc vẫn giăng lối, tiếng sóng sông Vong Xuyên vỗ vào bờ đá đều đặn như tiếng thở dài của thời gian. Tuệ Nhi ngồi bên quầy gỗ mộc am, tay cầm một thỏi mực đen, chậm rãi mài đều trên chiếc nghiên đá cổ. Cô thi thoảng lén nhìn Trường Ca. Anh vẫn ngồi đó, tĩnh lặng như một pho tượng cổ, chiếc áo sườn xám lụa đen tuyền phẳng phiu, đôi ngón tay thon dài gầy guộc lật giở từng trang sổ sinh tử dưới ánh đèn dầu hỏa xanh biếc.

– Mài mực phải đều tay, tâm phải lặng. Nếu tâm cô động, mực sẽ bị cặn, viết lên sổ sinh tử sẽ làm mờ đi nhân quả của người khác. – Trường Ca không ngẩng đầu, chất giọng trầm khàn, lạnh nhạt bỗng vang lên.

Tuệ Nhi giật mình, vội vàng thu hồi ánh mắt, lí nhí "vâng" một tiếng rồi tập trung vào nghiên mực. Ở nơi không có ánh mặt trời này, cô đang học cách thích nghi, học cách làm một người trợ lý cõi âm bất đắc dĩ.

"Kính coong.."

Tiếng chuông đồng treo trước cửa trạm đột ngột reo lên một hồi thanh thúy, nhẹ nhàng, khác hẳn với tiếng động hỗn loạn của đêm hôm trước. Cánh cửa gỗ chầm chậm mở ra, mang theo một luồng gió mát thoảng mùi hương hoa bỉ ngạn trắng – loài hoa cực kỳ hiếm gặp ở cõi âm ty này.

Bước vào tiệm là một cô gái trẻ, tuổi chừng mười chín, đôi mươi. Cô mặc một bộ áo bà ba lụa màu trắng tinh khôi, tóc tết hai bên, gương mặt xinh đẹp, thanh tú mang theo nét mộc mạc của những cô gái thời tiền chiến. Thế nhưng, điều kỳ lạ là đôi mắt cô lại vô cùng bình thản, không có sự hoảng loạn của kẻ vừa mới qua đời, cũng không có sự oán hận trần gian. Cô đi thẳng đến trước quầy gỗ, cúi đầu chào Trường Ca và Tuệ Nhi.

Trường Ca chậm rãi mở một cuốn sổ sinh tử mới, đôi mắt bạc hờ hững nhìn cô gái, rồi lật giở trang giấy:

– Nguyễn Thị Xuân. Hưởng thọ chín mươi hai tuổi. Mất tại bệnh viện vì tuổi già sức yếu vào lúc chín giờ tối nay. Tại sao xuống đây cô lại chọn dùng hình hài của năm mươi chín tuổi?

Tuệ Nhi bàng hoàng ngước lên nhìn cô gái trẻ. Chín mươi hai tuổi? Một cụ bà tóc bạc da mồi, vậy mà khi trút hơi thở cuối cùng, linh hồn hiện về cõi âm lại là một thiếu nữ đôi mươi xinh đẹp thế này sao?

Cô gái tên Xuân mỉm cười buồn bã, giọng nói trong trẻo như tiếng suối đầu nguồn vang lên giữa căn nhà gỗ:

– Thưa Phán quan, sáu mươi năm trước, vào năm tôi tròn hai mươi tuổi, người yêu tôi đã khoác áo lính lên đường ra trận. Đêm chia ly bên bến đò, anh ấy nắm chặt tay tôi và bảo: "Xuân, hãy đợi anh. Dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ quay về tìm em. Anh chỉ nhớ mãi gương mặt em năm hai mươi tuổi này thôi". Ba năm sau, tôi nhận được giấy báo tử của anh ấy gửi về từ chiến trường miền Nam. Anh ấy nằm lại dưới lòng đất mẹ khi mới hai mươi ba tuổi.

Nước mắt cô gái khẽ lăn dài trên gò má lụa bạch, nhưng nụ cười vẫn vẹn nguyên:

– Sáu mươi năm qua, tôi ở vậy thờ chồng, phụng dưỡng cha mẹ hai bên cho đến khi họ trăm tuổi già. Tôi sống đến chín mươi hai tuổi, da nhăn tóc bạc, nhưng tôi sợ.. Sợ khi bước qua cầu Nại Hà với hình hài một bà lão, anh ấy sẽ không nhận ra tôi nữa. Tôi muốn giữ lại gương mặt của ngày cưới, gương mặt mà anh ấy yêu nhất, để đợi anh ấy ở bến bờ này.

Tuệ Nhi nghe đến đây thì hốc mắt đã đỏ hoe từ lúc nào. Cô ngừng mài mực, nhìn cụ bà trong hình hài thiếu nữ với sự trân trọng và xót xa tột cùng. Một lời hứa thời chiến, một sự chờ đợi kéo dài hơn nửa thế kỷ. Cô gái ấy đã dùng cả phần đời còn lại để giữ trọn một bóng hình.

Trường Ca đẩy nghiên mực đỏ và cây bút lông về phía cô gái, thanh âm vẫn đều đều không chút gợn sóng:

– Quy tắc của tiệm: Hãy viết xuống dòng tâm nguyện cuối cùng. Nhưng tôi phải nói cho cô biết, người yêu cô – chiến sĩ Trần Văn Nam – đã hy sinh sáu mươi năm trước. Linh hồn của những người ngã xuống vì tổ quốc đã được đưa đi đầu thai từ lâu rồi. Bến sông Vong Xuyên này không có anh ta đâu. Cô có đợi ở đây ngàn năm cũng vô ích. Hãy ký sổ rồi bước qua cầu đi.

Lời nói của Trường Ca lạnh lùng và tàn nhẫn như một gáo nước đá. Cô gái tên Xuân sững sờ, cây bút lông trong tay rơi tuột xuống bàn, gương mặt cô bỗng chốc trở nên hoang mang, lạc lối:

– Anh ấy.. Đầu thai rồi sao? Anh ấy không đợi tôi sao? Vậy sáu mươi năm qua tôi sống để làm gì chứ..

Tuệ Nhi không kìm được lòng, cô bước lên nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của vong hồn cô gái, nhỏ giọng vỗ về, thanh âm dịu dàng như tiếng gió mùa thu lùa qua khóm trúc:

– Chị Xuân ơi.. Anh ấy đầu thai, không phải vì anh ấy quên chị đâu ạ. Anh ấy ngã xuống vì hòa bình, để chị được sống tiếp những năm tháng bình an trên trần thế. Anh ấy đi trước, là để đi tìm và chuẩn bị một kiếp sống mới, một tổ ấm mới để chờ ngày chị đến. Sáu mươi năm qua chị sống tốt, sống chung thủy, chính là cách chị hoàn thành lời hứa với anh ấy rồi. Anh ấy chắc chắn đang ở thế giới bên kia, mang hình hài của tuổi hai mươi ba, mở rộng vòng tay chờ đón linh hồn trọn vẹn của chị đấy. Chị hãy viết lời chúc phúc xuống đây, rồi thanh thản bước qua cầu để đi tìm anh ấy đi ạ.

Cô gái tên Xuân nhìn Tuệ Nhi trân trân, rồi nhìn vào dòng mực đỏ trên trang sổ trắng. Đôi mắt cô chợt sáng lên một niềm tin mãnh liệt. Cô cầm cây bút lông, bằng những nét chữ thanh mảnh của một cô giáo làng năm xưa, viết xuống năm chữ: "Hẹn gặp lại anh". Viết xong, bộ áo bà ba trắng của cô bỗng chốc tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ, toàn bộ oán niệm dằn vặt của sáu mươi năm chờ đợi biến mất. Cô cúi đầu chào hai người, rồi thanh thản bước ra cửa, hướng thẳng về phía cây cầu Nại Hà rực rỡ ánh sáng phía xa.

Căn nhà gỗ trở lại vẻ tĩnh mịch. Tuệ Nhi quay lại quầy, nhìn Trường Ca đang đóng cuốn sổ sinh tử lại, nhỏ giọng hỏi:

– Ông chủ.. Anh thật sự biết anh chiến sĩ kia đã đầu thai rồi sao?

Anh không trả lời ngay. Anh bước đến bên cửa sổ, nhìn ra dòng sông Vong Xuyên sương mù mịt mùng, chất giọng trầm ấm vô thức vang lên giữa không gian vắng lặng, đúc kết một niềm suy tư sâu sắc về nhân sinh:

"Lời hứa của con người ở dương thế dẫu có thể bị thời gian sáu mươi năm bào mòn thân xác, nhưng sự trung thủy và tình yêu chân thành thì vĩnh viễn là thứ ánh sáng không bao giờ tắt ở cõi âm ty này. Cái chết có thể chia cắt hai thể xác dưới nấm mồ sâu, nhưng không thể giam giữ những linh hồn trọn nghĩa trọn tình. Đi qua ranh giới của tử sinh, thứ giúp chúng ta thanh thản buông bỏ không phải là việc cố chấp đợi chờ một bóng hình cũ, mà là lòng can đảm khép lại một chương đời cũ để mở ra một nhân duyên mới tốt đẹp hơn ở kiếp sau."

Tuệ Nhi ngước đôi mắt trong vắt lên nhìn bóng lưng cô độc của Trường Ca in trên khung cửa sổ màu xanh biếc. Trong căn trạm ghi hồ sơ đầy sương mù cõi đêm, câu nói của anh một lần nữa giống như một ngọn hải đăng sưởi ấm tâm hồn cô, khiến cô gái nhỏ càng thêm trân trọng hành trình làm trợ lý mài mực này..
 
0 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề

Chương 3: Bầu bạn với bóng đêm


Đêm thứ ba tại Trạm Ghi Hồ Sơ Cõi Đêm đón những đợt gió lạnh buốt giá từ sông Vong Xuyên thổi vào, làm những rặng hoa bỉ ngạn đỏ rực ngoài hiên rung lên bần bật. Tuệ Nhi đã bắt đầu quen tay hơn với việc mài mực. Tiếng mài mực đều đặn trên nghiên đá cổ hòa cùng tiếng gió rít bên ngoài tạo nên một nhịp điệu trầm buồn. Trường Ca vẫn ngồi đối diện cô, tà áo sườn xám lụa đen như hòa vào bóng tối, ngón tay anh lướt qua những trang sổ sinh tử lạnh lùng, không một chút biểu cảm.

– Hôm nay mực mài rất tốt, không còn cặn nữa. – Trường Ca khẽ nói, mắt vẫn không rời trang sách.

Tuệ Nhi mỉm cười nhẹ, lòng dâng lên một chút niềm vui nho nhỏ vì cuối cùng cũng được vị Phán quan nghiêm khắc này công nhận. Thế nhưng, niềm vui ấy chưa kịp kéo dài thì chiếc chuông đồng trước cửa đã reo lên một tiếng kính coong khô khốc, cô tịch.

Cánh cửa gỗ mở ra, một luồng âm khí xám xịt, lạnh lẽo tràn vào phòng. Bước vào trạm là linh hồn của một người đàn ông khoảng chừng ba mươi lăm tuổi. Anh ta mặc một bộ quần áo ở nhà vô cùng đơn giản, chân đi đôi dép đi trong nhà bám vài vệt bụi. Gương mặt anh ta không có nét sợ hãi, không có sự oán hận, mà chỉ có một màu xám xịt của sự trống rỗng và mệt mỏi tột cùng. Anh ta chậm rãi bước đến trước bàn viết, nhìn Trường Ca và Tuệ Nhi bằng ánh mắt hoàn toàn vô định.

Trường Ca lật mở một trang sổ mới, nhấp ngọn bút lông vào nghiên mực đen, chậm rãi đọc thông tin:

– Lê Gia Bảo, ba mươi lăm tuổi. Là giám đốc sáng tạo của một tập đoàn công nghệ lớn trên thành phố. Mất lúc hai giờ sáng nay tại căn hộ chung cư cao cấp của mình do đột quỵ vì làm việc quá sức. Sau khi anh chết mười hai tiếng, người ta mới phát hiện ra xác. Có đúng vậy không?

Tuệ Nhi bàng hoàng dừng tay mài mực. Mười hai tiếng sau mới có người phát hiện sao? Một người trẻ tuổi, thành đạt ở một thành phố lớn, vậy mà khi trút hơi thở cuối cùng lại không có một ai ở bên cạnh.

Gia Bảo khẽ gật đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy cay đắng, giọng nói của một linh hồn vang lên nghe nghẹn ngào, xa xăm:

– Đúng vậy, thưa Phán quan. Lúc tôi ngã xuống sàn nhà, chiếc điện thoại trên bàn vẫn liên tục nhấp nháy thông báo từ các nhóm công việc, từ những email đối tác gửi đến. Trên mạng xã hội, tôi có hàng vạn người theo dõi, mỗi bài đăng đều nhận được hàng ngàn lượt yêu thích. Bạn bè xã giao của tôi nhiều không đếm xuể, đêm nào cũng có những cuộc hẹn nhậu nhẹt, tiệc tùng đến nửa đêm.

Anh ta từ từ ngồi xuống chiếc ghế mây đối diện quầy gỗ, hai tay ôm lấy mặt, giọng nói bắt đầu run rẩy:

– Nhưng khi tôi nằm đó, nhìn trần nhà tối tăm và cảm nhận hơi ấm cơ thể lạnh dần, tôi mới bàng hoàng nhận ra.. Tôi chẳng có một ai để gọi điện cầu cứu cả. Những người nhắn tin cho tôi chỉ hỏi về tiến độ công việc, những người tụ tập với tôi chỉ vì những lợi ích trên thương trường. Khi tôi biến mất khỏi thế giới, thế giới vẫn quay, công việc của tôi lập tức có người thay thế, còn tôi thì nằm thối rữa trong căn hộ bốn bức tường mà không một ai hay biết. Tôi chết vì làm việc quá sức, nhưng thực ra.. Tôi đã chết vì sự cô đơn từ rất lâu rồi.

Tuệ Nhi nhìn linh hồn Gia Bảo, lòng cô thắt lại một nỗi xót xa ngột ngạt. Cô thấu hiểu cái cảm giác đó – cảm giác của những người trẻ lao đầu vào vòng xoáy của thành phố lớn, xung quanh luôn ngập tràn ánh đèn neon hào nhoáng và đám đông ồn ào, nhưng khi trở về căn phòng của mình thì lại bị bủa vây bởi một nỗi cô độc đến nghẹt thở.

Tuệ Nhi nhẹ nhàng đẩy chén trà ấm bốc khói nghi ngút về phía anh ta, nhỏ giọng vỗ về, thanh âm dịu dàng như làn gió xuân sưởi ấm cõi lòng:

– Anh Gia Bảo ơi.. Anh nghĩ mình cô đơn vì không có ai ở bên cạnh lúc ra đi đúng không? Nhưng anh có biết tại sao sau mười hai tiếng người ta lại tìm thấy anh không? Có một người bạn thuở nhỏ của anh ở quê, vì thấy trang cá nhân của anh mấy ngày liền không hoạt động, điện thoại không liên lạc được nên đã lo lắng lặn lội bắt xe lên thành phố, nhờ bảo vệ phá cửa vào tìm anh đấy. Người đó đang ngồi bên thi thể anh mà khóc đến ngất đi kìa. Anh không hề cô đơn, chỉ là sáu năm qua anh vùi đầu vào sự hào nhoáng giả tạo của công việc mà vô tình đẩy những người thực sự quan tâm mình ra xa thôi.

Gia Bảo sững sờ ngẩng đầu lên nhìn Tuệ Nhi. Qua làn khói trà mờ ảo, anh ta nhìn thấy hình ảnh người bạn thân năm xưa đang gục khóc bên xác mình, tay ôm chặt chiếc ba lô cũ. Nước mắt của linh hồn ngỡ đã cạn nay lại tuôn rơi lã chã, thấm đẫm vào chiếc áo sờn màu.

Trường Ca bấy giờ mới đẩy cây bút lông mực đỏ về phía anh ta, ánh mắt bạc hờ hững nhưng sâu thẳm nhìn thẳng vào tâm can người đàn ông:

– Hãy cầm bút, viết xuống dòng ký ức hoặc lời nhắn cuối cùng cô muốn gửi lại trần gian trước khi bước qua cầu Nại Hà.

Gia Bảo run run đón lấy cây bút, đặt bút xuống trang sổ sinh tử trắng tinh. Anh ta không viết về chức danh giám đốc, không viết về tài sản trăm tỷ hay những dự án thành công. Anh ta chỉ viết vỏn vẹn một dòng chữ bằng tất cả sự chân thành còn sót lại: "Hãy sống chậm lại, và trân trọng những người bên cạnh bạn."

Viết xong, oán khí xám xịt bao quanh linh hồn Gia Bảo bỗng chốc tan biến hoàn toàn. Anh ta đứng dậy, cúi đầu thật sâu chào Trường Ca và Tuệ Nhi, rồi chậm rãi bước ra cửa, hướng về phía cây cầu Nại Hà rực rỡ ánh sáng. Bước chân của anh ta lần này đã không còn cô độc, nặng nề nữa, mà thanh thản như một người vừa trút bỏ được gánh nặng nghìn cân.

Tiệm ghi ức trở lại không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió lạnh rít qua khe cửa gỗ. Tuệ Nhi ngồi xuống bên bàn mài mực, khẽ thở dài, đôi mắt ngấn nước nhìn ra bãi biển sương mù mịt mùng bên ngoài.

Trường Ca chậm rãi đóng cuốn sổ sinh tử lại, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra dòng sông Vong Xuyên cuồn cuộn chảy, chất giọng trầm ấm vững chãi của anh vang lên giữa căn nhà gỗ, đúc kết một niềm suy tư sâu sắc về nhân sinh cho toàn bộ câu chuyện:

"Nỗi cô đơn lớn nhất của một con người không phải là việc sống một mình giữa không gian vắng lặng, mà là khi đứng giữa một đám đông ồn ào, hào nhoáng nhưng lại không tìm thấy một tâm hồn thực sự đồng điệu. Người thời hiện đại thường dùng sự bận rộn và những con số ảo trên mạng xã hội để lấp liếm đi khoảng trống trong lòng, để rồi khi đứng trước ranh giới của tử sinh mới bàng hoàng nhận ra mình đã đánh mất những giá trị chân thực nhất. Đừng đợi đến khi linh hồn trở về cõi đêm mới học cách trân trọng, bởi vì một cái ôm siết chặt, một lời hỏi han chân tình của người thân mới là tài sản vô giá nhất cứu vớt chúng ta khỏi sự cô độc của kiếp người."

Tuệ Nhi ngước đôi mắt trong vắt lên nhìn bóng lưng của Trường Ca in trên khung cửa sổ màu xanh biếc. Dưới làn sương muối lạnh giá của cõi âm ty, câu nói của anh một lần nữa gieo vào lòng cô một ngọn lửa ấm áp, khiến cô càng thêm trân trọng từng phút giây của thực tại..
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back