Với giai điệu pop ballad nhẹ nhàng, "Thì Quá Khứ" nói lên nỗi đau của một người biết rằng tình yêu đã kết thúc nhưng trái tim vẫn chưa thể nào buông bỏ. Nhân vật chính hiểu rõ rằng bản thân không thể níu giữ đối phương, nhưng kỉ niệm cũ vẫn cứ ám ảnh tâm trí cô và cô vẫn khao khát có người kia ở bên vỗ về. Buông bỏ là cả một quá trình học cách chấp nhận thực tại đầy đau đớn, quên đi quá khứ và bắt đầu lại cuộc đời của chính mình. Được phát hành vào lúc 20h ngày 18 tháng 9 năm 2026 cùng một visualizer chính thức, "Thì Quá Khứ" là đĩa đơn mới nhất đến từ Lynk Lee.
Một người lặng trông bóng dư âm ngày xưa
Một hình hài trôi với sông sâu bèo thưa
Lỡ làng rồi xin kiếp sau mình gặp lại
Trần gian ai thấu hết nhân sinh vô thường
Một cuộc đời cay đắng em biết tựa vào đâu?
Mà lòng dạ thế nhân càng làm sầu thêm sâu
Cuộc đời nào có dễ cho mấy nụ cười
Bụi hồng nặng manh áo, em thân tàn phai
Trong không gian lững lờ đâu đây
Sương khuya giăng giăng, mù bao vây
Con thuyền trôi dần đưa đời em đến nơi xa xôi
Thiêng linh linh ơi, địa linh linh
Nơi thâm sâu đất trời U Minh
Em đợi ai?
Em chờ ai?
Có lẽ em không nên ở đây
Có bước đi, anh cũng chẳng hay
Lạnh lùng một căn gác không đèn
Màn đêm buông ôm lấy bờ vai em
Có lẽ em nên quên từ lâu
Cố níu thêm chi có được đâu
Chẳng thể nào giữ lấy một người
Mà trong tim người ấy chẳng còn em
Chỉ cần bên em một phút thôi anh có biết không?
Chỉ cần ôm em một chút khi em thấy yếu lòng
Dù nói anh hãy rời xa, lòng vẫn muốn anh gần bên
Và em mong nghe tiếng anh gọi tên
Kỉ niệm vẫn cứ tìm đến vây quanh em mỗi đêm
Bản nhạc anh hay bật lúc bên nhau, nay đã quên
Dù cố xóa đi nhưng ký ức vẫn nhiều thêm
Sợ cơn gió đến, sẽ tắt đi ngọn nến
Sao em không thể quên anh
Ánh nến vẫn sáng căn phòng ấy
Sắp tắt lại bùng cháy
Chờ điều gì đến như vậy?
Hành trình cùng nhau bước vẫn còn đây
Sao em vẫn cứ ở mãi nơi mà anh không thấy
Là một áng mây trôi theo cơn gió, em bay đến phương trời nào
Anh tựa một làn khói vương, hay sương sớm, anh là cơn mưa tan giữa nghẹn ngào
Em bước về phía anh, sao mà anh càng xa tầm tay với
Biết đến lúc nào có thể chôn vùi bóng tối
Chỉ cần bên em một phút thôi anh có biết không?
Chỉ cần ôm em một chút khi em thấy yếu lòng
Dù nói anh hãy rời xa, lòng vẫn muốn anh gần bên
Và em mong nghe tiếng anh gọi tên
Kỉ niệm vẫn cứ tìm đến vây quanh em mỗi đêm
Bản nhạc anh hay bật lúc bên nhau, nay đã quên
Dù cố xóa đi nhưng ký ức vẫn nhiều thêm
Sợ cơn gió đến, sẽ tắt đi ngọn nến
Sao em không thể quên anh
Chỉ cần bên em một phút thôi anh có biết không?
Chỉ cần ôm em một chút khi em thấy yếu lòng
Dù nói anh hãy rời xa, lòng vẫn muốn anh gần bên
Và em mong nghe tiếng anh gọi tên
Kỉ niệm vẫn cứ tìm đến vây quanh em mỗi đêm
Bản nhạc anh hay bật lúc bên nhau, nay đã quên
Dù cố xóa đi nhưng ký ức vẫn nhiều thêm
Sợ cơn gió đến, sẽ tắt đi ngọn nến
Sao em không thể quên anh
Có lẽ em nên quên từ lâu
Cố níu thêm chi có được đâu
Chẳng thể nào giữ lấy một người
Mà trong tim người ấy chẳng còn em
Còn gì lưu luyến (còn đâu)
Nằm lại quá khứ (thật sâu)
Còn gì lưu luyến (còn đâu)
Nằm lại quá khứ (thật sâu)
Hoa nắng phai màu
Ký ức phai màu
Em sẽ bắt đầu từ đâu?
(Có lẽ em nên quên từ lâu)
Còn gì lưu luyến (còn đâu)
Nằm lại quá khứ (thật sâu)
Còn gì lưu luyến (còn đâu)
Nằm lại quá khứ (thật sâu)
Hoa nắng phai màu
Ký ức phai màu
Em sẽ bắt đầu từ đâu?