2 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
53 0
Tác phẩm: Tặng Em Muôn Ánh Sao Trời

Tác giả: Phúc Khánh Lâm Linh

Thể loại: Ngôn tình, đô thị, thanh mai trúc mã, gương vỡ lại lành

Tình trạng: Đang ra

Link góp ý: Https: //dembuon.vn/threads/cac-tac-pham-cua-phuc-khanh-lam-linh. 156080/

55276134932_cbc483d592_o.png


Văn án: Cả thời thơ ấu và niên thiếu của Nhã Nghiên đều gắn liền với cái tên Nguyễn Minh Hàn. Anh là mặt trời trong đêm tối, là ánh sáng soi đường, là tín ngưỡng của riêng cô. Nhưng khi tình cảm đang lúc mặn nồng nhất thì anh lại đột ngột biến mất để lại Nhã Nghiên ôm tấm thân vỡ vụn lê lết từng ngày tháng mỏi mòn. Họ yêu nhau tha thiết nhưng cũng làm đau nhau đến tận cùng. Liệu rồi cả hai có thể quay về lại bên nhau hay dòng đời sẽ chia cách họ mãi mãi..

Đây là tác phẩm đầu tay của mình rất mong nhận được sự góp ý chân thành của các bạn! Mình là thành viên mới xin được chỉ giáo thêm ạ
 
2 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 1: Đêm đô thị

Hơn năm giờ chiều. Phòng làm việc vẫn ồn ào. Tiếng bàn phím lách cách, tiếng bước chân đi lại vội vã, tiếng xì xào gọi nhau đi kèm với những gương mặt đã bắt đầu mệt mỏi. Nhã Nghiên nhấn nút save (lưu) trên màn hình máy tính, uể oải ngả người ra sau ghế, hai tay xoa nhẹ thái dương, đảo mắt nhìn khắp lượt văn phòng bên ngoài tấm cửa kính. Trên chiếc bàn giữa phòng một đám nam thanh niên đang vây quanh một cô gái trẻ trạc chừng mười chín, hai mươi tuổi, gương mặt cô gái thoáng ửng hồng thỉnh thoảng gật gật đầu môi mấp máy câu gì đấy. Nhã Nghiên bất giác như nhìn thấy hình ảnh của mình mười năm trước lòng bỗng dâng lên chút đồng cảm nho nhỏ, tiếng cửa bật mở kéo chị về thực tại, Đình Phong đặt ly cà phê lên bàn, bắt gặp ánh mắt của chị cười nói:

"Tự cổ anh hùng khó qua khỏi ải mỹ nhân".

Chị cũng bật cười:

"Cậu không nằm trong số đó sao?"

"Kẻ hèn này chỉ là vô danh tiểu tốt mà thôi!"

Đình Phong là đàn em thân thiết nhất của Nhã Nghiên trong công ty. Lúc cậu ta vào thì chị đã làm được gần bốn năm. Khác với tay mơ không bằng cấp phải liều mạng leo lên nhờ tìm kiếm hợp đồng như chị Đình Phong được đào tạo bài bản và tốt nghiệp từ Trường đại học danh giá. Bố cậu có quen biết sếp lớn bên công ty, không biết thực hư thế nào nhưng lời đồn đại cậu ấm của tập đoàn lớn nào đó được bố gửi vào công ty để rèn luyện, cọ xát râm ran suốt một thời gian. Nhã Nghiên không quan tâm những lời đồn, những va vấp trong cuộc sống đã khiến chị xây dựng cho mình nguyên tắc "ba không" khi đi làm. Đó là "không gần gũi, không nhiệt tình, không quan tâm" và lẽ dĩ nhiên chị luôn tự đưa mình ra khỏi những nơi, những chuyện thi phi. Ấy vậy mà trong cuộc họp giới thiệu nhân viên mới lần đó sau khi nhiệt tình giới thiệu quy mô, thành tích nổi bật của công ty sếp tổng cao hứng cho cậu ta tự chọn đội, sự đãi ngộ không phải ai cũng có càng khẳng định chắc nịch gia thế không phải dạng vừa của cậu ta.

"Em vào đội của chị ấy!" Cậu ta nói rồi mỉm cười ranh mãnh trước sự ngạc nhiên tột cùng của chị.

"Cậu tìm chị có việc gì không? Hợp đồng không xảy ra vấn đề gì chứ?"

"Hợp đồng em đã thảo xong, cũng đã liên hệ thời gian với bên khách hàng nhưng vấn đề là sếp vừa thông báo sẽ tổ chức tiệc chào đón người mới." Giọng cậu ta ai oán.

Chị không lạ gì sở thích tiệc tùng của sếp Tổng nhất là khi công ty vừa đón chào một bông hoa mới. Quan hệ của cậu ta và sếp Tổng khá thân thiết nên những bữa tiệc thế này rất khó từ chối, chưa kể hầu như những bữa tiệc công ty sếp đều giao cho cậu ta sắp xếp nhưng khách hàng lần này của cậu ta lại càng không dễ dàng, Nhã Nghiên nghe loáng thoáng được hình như ông ta là giám đốc Sở cực kỳ cầu toàn, cậu ta phải theo cả tháng mới chốt được thời gian ký kết hợp đồng nên chuyện dời lịch hẹn là hoàn toàn không thể chỉ có thể cay đắng nhìn "miếng ngon" dâng tới miệng kẻ khác. Thảo nào, nếu không phải vấn đề nan giải chắc chắn sẽ không tìm tới chị:

"Mang hợp đồng tới đây chị sẽ đi gặp khách hàng thay cậu!"

Đằng nào thì chị cũng không có ý định sẽ dự tiệc chào đón gì đó và sự vắng mặt của chị cũng đã trở thành thói quen. Lúc đầu sếp Tổng sau mấy lần nhiệt tình mời mộc, thậm chí hâm dọa bất thành đã đi ca thán khắp các bộ phận "Cái cô Nhã Nghiên này mặt nào cũng tốt chỉ có điều lạnh lùng quá!". Về sau cũng mặc kệ chị chỉ gặp nhau về vấn đề công việc mà thôi.

Đình Phong như trút được gánh nặng nghìn cân nắm chặt tay chị nguyện lấy thân đền đáp. Nhã Nghiên bật cười trước sự phô trương thái quá của cậu ta:

"Gửi lời chào mừng tới" mỹ nhân "giúp chị!"

Nhã Nghiên đến điểm hẹn sớm hơn dự định. Đó là một nhà hàng Âu sang trọng được bày trí theo phong cách bán cổ điển lộng lẫy, nhộn nhịp nhưng vẫn hơi trang nghiêm. Dù đã từng đến những nơi như thế này không ít lần nhưng chị vẫn luôn có cảm giác không thoải mái. Công việc của chị bình thường sẽ dựa vào điều kiện của khách hàng để sắp xếp địa điểm hẹn, chị nhớ như in lần đầu bước vào nhà hàng sang trọng như thế này tay chân chị cứ cuống lên, người toát cả mồ hôi lạnh, vị khách hàng lần đó đã ngỏ ý đưa chị về vì nghĩ rằng chị không được khỏe. Về sau hợp đồng ngày càng nhiều chị cũng tập khắc chế nỗi sợ của mình nhưng có lẽ tiềm thức của một cô gái tỉnh lẻ trong chị quá mạnh mẽ nên vẫn chưa thể hoàn toàn thích ứng được.

Theo chỉ dẫn của Đình Phong chị lên căn phòng đã đặt sẵn. Nội thất trong phòng đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ thanh lịch, bàn ăn được kê gần cửa sổ có thể ngắm nhìn toàn cảnh thành phố. Về mặt hưởng thụ cuộc sống thì quả là không ai qua cậu ta.

Nhã Nghiên ngồi vào bàn lặng lẽ ngắm nhìn quang cảnh bên dưới, những tòa cao ốc lấp lánh ánh đèn, từng dòng xe nối đuôi nhau tạo thành một dòng sông ánh sáng trải dài vô tận. Thành phố vẫn nhộn nhịp như thế chỉ có lòng chị ngày càng trống vắng và lạnh lẽo hơn.

Đợi hơn mười lăm phút, cuối cùng đối tác cũng đến. Người đàn ông trạc ngoài năm mươi tuổi bước đi vẫn rất nhanh nhẹn, mái tóc được chăm chút kỹ lưỡng nhưng không giấu được một vài sợi bạc, đằng sau cặp kính dày là đôi mắt đầy kiên nghị. Theo sau ông ta còn có hai người đàn ông khác. Người đàn ông khá bất ngờ khi nhìn thấy chị, Nhã Nghiên lịch sự đứng lên bắt tay ông ta:

"Xin lỗi, chú có phải là chú Phan không ạ?"

"Vâng, nhưng cô đây là.."

"Cháu là Nhã Nghiên, là nhân viên tư vấn của công ty bảo hiểm Nhân Ái, rất vui được gặp chú!". Nhã Nghiên đưa danh thiếp cho ông ta và nói tiếp:

"Do Đình Phong có công việc đột xuất nên cháu sẽ thay cậu ấy giải thích hợp đồng với chú, nếu chú không phiền thì chúng ta có thể bắt đầu ngay bây giờ."

"Không phiền! Không phiền!" Người đàn ông vừa nói vừa chăm chú nhìn tắm danh thiếp.

"Nghe danh cô đã lâu không ngờ người lại còn trẻ như vậy.'Nữ thần' hợp đồng phải không?"

"Để chú chê cười rồi!"

Nhã Nghiên có chút ngượng ngùng. Danh xưng này thật chị không muốn nhận chút nào. Chuyện đã lâu lúc chị mới bước chân vào giới bảo hiểm này, không bằng cấp, không kinh nghiệm cũng không có quan hệ nên mọi thứ hết sức khó khăn. Tháng đầu tiên chị gần như không ký được hợp đồng nào thường xuyên bị đội trưởng nhắc nhở. Tháng thứ hai sếp Tổng trực tiếp xuống từng bộ phận chỉ đạo trong vòng một tháng nếu nhân viên nào không ký được hai mươi hợp đồng lập tức bị sa thải. Không biết là do quá căng thẳng hay thế nào chị lại nghe nhầm thành một ngày. Vậy là ngày hôm đó chị đã lần mò moi ngóc ngách của thành phố tư vấn cho hết thảy những người mà chị gặp. Không biết do vận số chị tốt hay do nhìn chị quá đáng thương mà ngày hôm đó may mắn ký được vừa đúng hai mươi hợp đồng vươn lên làm nhân viên tiêu biểu của công ty trong quý đó. Câu chuyện của chị về sau vẫn còn được kể đi kể lại mỗi lần huấn luyện nhân viên mới không ngờ nó còn vươn ra khỏi ngành bảo hiểm khiến chị nhiều phen dở khó dở cười. Sau này chị mới biết lời của sếp Tổng khi đó chỉ là hâm dọa nhằm tăng tính chiến đấu cho nhân viên. Chỉ trách manh chiếu mới là chị khi đó không hiểu thế sự bị dọa một phen "hồn xiêu phách lạc" mà thôi.

"À, tôi có hai người bạn cũng muốn tìm hiểu một vài hạng mục của bảo hiểm. Cô không ngại chứ?"

Dĩ nhiên là chị không ngại. Cơ hôi ký một được ba không phải lúc nào cũng may mắn có được. Chị có thể tưởng tượng được vẻ mặt hả hê của Đình Phong nếu cậu ta có mặt lúc này.

Buổi ký hợp đồng diễn ra khá suôn sẻ, ra khỏi nhà hàng Nhã Nghiên đã ngà ngà say chị không bắt xe mà hòa theo dòng người đi bộ trên vỉa hè. Khu vực này có nhiều tòa nhà văn phòng giờ cao điểm người qua lại đông đúc ai cũng hối hả trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi. Chị băng qua vài ngã rẽ rồi dừng lại trên cầu vượt, tựa vào lan can đưa mắt nhìn bầu trời đêm thăm thẳm. Chị không đếm được đã bao nhiêu lần mình lang thang trong đêm như thế này, cứ đi mãi đi mãi đến lúc mệt nhoài thì tựa vào một góc nào đó. Thành phố xa hoa rực rỡ ánh đèn dù cố gắng thế nào vẫn không tìm thấy được một ngôi sao nào cả, chẳng còn sót lại chút dấu vết nào từ quá khứ. Người từng hứa sẽ không bao giờ buông tay chị đã ra đi không một lời từ biệt. Rất nhiều lần chị băn khoăn tự hỏi không biết ở bên kia nửa vòng trái đất người ấy có còn nhìn bầu trời sao mà nhớ đến mình không? [\book]
 
Last edited by a moderator:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back