Chương 641 Người Mà Lục Thành Muốn Tìm
Sau lễ trao giải, cái tên Tần Mộc Tuyết xuất hiện khắp mọi nơi trên mạng, báo chí và truyền hình. Nhưng thứ khiến Lục Thành để ý và suy nghĩ nhiều nhất lại là cái tên Tinh Vân. Cậu ta không chỉ đọc tin tức nữa mà chủ động đào sâu hơn: Tìm những người từng làm việc ở Tinh Vân, xem lại những dự án đầu tiên, theo dõi danh sách nhà đầu tư, thông tin về những người sáng lập và cả những thay đổi về nhân sự qua từng giai đoạn. Thế nhưng mọi thứ vẫn rất mờ nhạt. Tinh Vân giống như một căn phòng được khóa kín chặt chẽ: Bên ngoài ai cũng thấy ánh sáng tỏa ra, thấy thành tích rõ ràng.. Nhưng không ai nhìn thấy được ai đang đứng phía sau.
Buổi sáng, Lục Thành gọi lại người bạn làm trong ngành: "Có thêm thông tin gì mới không?" "Không nhiều lắm." "Chẳng lẽ thật không thể tìm ra ông chủ là ai sao?" "Đúng vậy." "Cậu đã hỏi nhiều người chưa?" "Rồi, nhưng cũng chỉ có vài lời đồn thôi." "Đồn gì?" "Người ta nói ông chủ Tinh Vân còn rất trẻ." Lục Thành ngạc nhiên hẳn: "Trẻ à?" "Ừ." "Khoảng bao nhiêu tuổi?" "Không ai biết chính xác. Có người nói chưa đến ba mươi tuổi." Lục Thành im lặng ngay. Một ý nghĩ lướt qua đầu mình nhưng cậu ta lập tức lắc đầu gạt đi: Không thể nào, chắc mình nghĩ ngợi quá nhiều rồi.
Ở nhà họ Lục, Lục Thành tình cờ gặp Lục Trạch ở phòng khách. Cậu ta nhìn anh trai một lúc rồi hỏi: "Anh ạ?" "Ừ, sao em?" "Anh có biết công ty Tinh Vân không?" Lục Trạch trả lời một cách bình tĩnh tự nhiên: "Biết." "Anh có quen ai làm việc bên đó không?" "Không." "Thật chứ?" "Ừ thật." Lục Thành vẫn nhìn anh chăm chú: "Em thấy công ty đó khá đặc biệt mọi thứ đều bí ẩn." "Vậy à?" "Đặc biệt nhất là ông chủ, cực kỳ kín tiếng, hầu như không ai thấy mặt." Lục Trạch mỉm cười nhẹ: "Có thể là vậy." "Anh không thấy tò mò sao?" "Không." Lục Thành hơi khó chịu với thái độ thờ ơ của anh: "Anh lúc nào cũng như vậy." "Vậy là sao?" "Chuyện gì trên đời cũng không quan tâm, không để ý gì cả." Lục Trạch không trả lời lại, chỉ đứng dậy: "Anh có việc phải đi đây." Lục Thành nhìn theo bóng lưng anh, trong đầu lại xuất hiện cảm giác kỳ lạ khó giải thích.
Cùng ngày tại Tinh Vân, mọi người đều nhận được rất nhiều lời chúc mừng sau thành công tại lễ trao giải. Tần Mộc Tuyết giành giải Nữ chính xuất sắc nhất, bộ phim được đánh giá lại cao hơn, Lâm Khải dù không thắng giải đạo diễn vẫn nhận được vô số lời mời hợp tác hấp dẫn. Nhưng Lục Trạch không cho phép mọi người ngủ quên trên chiến thắng. Cuộc họp quan trọng được tổ chức đúng giờ. Dương Khải báo cáo: "Sau giải thưởng, giá trị thương mại của Tần Mộc Tuyết tăng vọt, có sáu nhãn hàng lớn đã liên hệ hợp tác quảng bá." "Tốt." "Chúng ta nhận hết chứ?" "Chọn hai thôi." "Chỉ hai à?" "Không nhận quá nhiều cùng lúc." "Lý do tại sao anh?" "Chúng ta không để hình ảnh và giá trị của cô ấy bị tiêu hao quá nhanh." Dương Khải hiểu ý và gật đầu đồng ý.
Giang Nguyệt cũng mang đến danh sách: "Có ba nghệ sĩ trẻ muốn thử vai trong dự án phim tiếp theo của chúng ta." "Cho tất cả họ thử vai bình thường." "Chúng ta không ưu tiên những người đã có tên tuổi hay nổi tiếng trước sao?" "Không." "Vậy tiêu chí chọn người là gì?" "Chỉ có một: Ai phù hợp với nhân vật nhất." Không có đặc quyền, không có sự ưu ái, danh tiếng không phải là yếu tố quyết định duy nhất. Tinh Vân vẫn giữ vững cách làm việc từ trước đến nay.
Trong mảng văn học, Vô Danh cũng đang có một đối thủ cực kỳ mạnh mẽ: Hạ Ngôn. Tác phẩm của người này ngày càng thu hút nhiều độc giả và liên tục thay đổi vị trí trên bảng xếp hạng: Tuần này Vô Danh đứng đầu, tuần sau Hạ Ngôn vượt lên, tuần tiếp theo Vô Danh lại quay lại ngôi vị cao nhất.. Hai tác giả thay phiên nhau dẫn đầu, độc giả tranh luận sôi nổi về ai viết tốt hơn. Nhưng không ai biết Vô Danh thực sự là ai. Lục Trạch nhìn bảng xếp hạng mà không hề khó chịu hay lo lắng, ngược lại anh còn thấy thú vị: "Nếu chỉ có một người mãi mãi đứng đầu thì thị trường sẽ rất nhanh nhàm chán và ngừng phát triển mất."
Một buổi tối, Tần Mộc Tuyết mang chiếc cúp vàng giải thưởng đến văn phòng gặp Lục Trạch: "Anh xem này." Cô đặt chiếc cúp lên bàn. "Đẹp không?" "Đẹp lắm." "Anh có muốn cầm thử một lát không?" "Không." "Tại sao vậy?" "Đây là giải thưởng của em, thuộc về em hoàn toàn." Cô cười vui vẻ: "Em cứ nghĩ anh sẽ nói gì đó cảm động hay ý nghĩa lắm." "Ví dụ như gì?" "Ví dụ anh nói anh rất tự hào về em." Lục Trạch nhìn thẳng vào mắt cô, nói một cách thật lòng: "Anh rất tự hào về em." Tần Mộc Tuyết lập tức im lặng. Cô vốn chỉ nói đùa thôi, hoàn toàn không ngờ anh lại trả lời thẳng và nghiêm túc đến vậy. "Thật hả anh?" "Ừ thật." Cô cúi đầu, nụ cười không thể giấu được trên khóe môi.
Hai người ngồi cạnh nhau một lúc lâu trong yên tĩnh. Tần Mộc Tuyết hỏi nhẹ nhàng: "Anh biết điều em vui nhất trong đêm lễ trao giải là gì không?" "Là giành được giải thưởng đó chứ?" "Không phải đâu." "Vậy là gì?" "Là khi em đứng trên sân khấu.. Em biết chắc chắn có một người đang theo dõi em, đang xem em." Lục Trạch im lặng lắng nghe. Cô tiếp tục: "Dù anh không xuất hiện, không có ở đó.. Em vẫn biết anh đang xem, đang ở phía sau ủng hộ em." Lục Trạch nhìn cô, khoảng cách giữa hai người rất gần.. Nhưng anh không tiến thêm một bước nào. Không phải không có cảm xúc, mà anh muốn mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên, đúng lúc nhất. Tần Mộc Tuyết cũng không ép buộc gì, chỉ cầm chiếc cúp lên: "Em sẽ giữ gìn nó thật tốt suốt cuộc đời mình."
Trong khi đó, Lục Thành vẫn không ngừng điều tra về Tinh Vân. Cuối cùng cậu ta có được một manh mối quan trọng: Một người từng làm việc trong ngành tiết lộ: "Ông chủ Tinh Vân từng xuất hiện trong một cuộc họp nội bộ công ty." "Có ảnh chụp lại không?" "Không ai có ảnh." "Có ai biết tên anh ta là gì không?" "Không rõ tên thật." "Nhưng.." "Người ta thường gọi anh ta là Lục tổng." Lục Thành giật mình: "Lục à?" "Ừ đúng vậy." "Cậu chắc chắn không nhầm chứ?" "Chỉ nghe mọi người gọi vậy thôi." Cuộc gọi kết thúc. Lục Thành ngồi một mình suy nghĩ: Lục tổng.. Một cách gọi rất bình thường, nhưng không hiểu sao cậu ta lập tức nghĩ ngay đến Lục Trạch – anh trai mình. Người mà cả gia đình luôn cho là không có gì đặc biệt, không có sự nghiệp, không bao giờ nói về công việc, thường xuyên biến mất không biết đi đâu làm gì.. Lục Thành tự cười nhạo ý nghĩ của chính mình: "Không thể nào đâu, Lục Trạch làm sao có thể xây dựng được một công ty lớn như Tinh Vân chứ?" Nhưng càng nghĩ, cậu ta càng không yên tâm, cảm giác bất an cứ lớn dần lên.
Tối hôm đó, Lục Thành lần đầu tiên chủ động tìm hiểu và xem lại lịch trình, thói quen sinh hoạt của Lục Trạch. Và cậu ta phát hiện ra nhiều điều kỳ lạ: Có những khoảng thời gian dài Lục Trạch hầu như không có ở nhà, cũng không ai biết anh đi đâu, làm gì. Khi xem lại mốc thời gian thì cậu ta thực sự kinh ngạc: Đúng vào thời điểm Tinh Vân được thành lập.. Cũng chính là lúc Lục Trạch bắt đầu thường xuyên vắng nhà liên tục. Cậu ta ngồi bất động, một suy nghĩ mà trước đây chưa bao giờ dám nghĩ nghiêm túc dần hiện ra rõ ràng: Nếu như.. Tinh Vân thực sự do Lục Trạch xây dựng và đứng sau thì sao?
Ở Tinh Vân, Lục Trạch hoàn toàn không biết Lục Thành đã bắt đầu nối những mảnh ghép lại và đang nghi ngờ anh. Anh vẫn đang tập trung xem xét kế hoạch phát triển cho các dự án mới trong điện ảnh, âm nhạc, văn học và thị trường quốc tế.. Mọi thứ vẫn tiến triển tốt đẹp. Nhưng một câu chuyện khác, một cuộc đối đầu trong chính gia đình.. Đã âm thầm bắt đầu. Gia đình họ Lục cuối cùng cũng đang tiến gần đến bí mật lớn nhất của Lục Trạch. Và người đầu tiên nhận ra và nghi ngờ.. Chính là Lục Thành.
Hết chương 641.
Sau lễ trao giải, cái tên Tần Mộc Tuyết xuất hiện khắp mọi nơi trên mạng, báo chí và truyền hình. Nhưng thứ khiến Lục Thành để ý và suy nghĩ nhiều nhất lại là cái tên Tinh Vân. Cậu ta không chỉ đọc tin tức nữa mà chủ động đào sâu hơn: Tìm những người từng làm việc ở Tinh Vân, xem lại những dự án đầu tiên, theo dõi danh sách nhà đầu tư, thông tin về những người sáng lập và cả những thay đổi về nhân sự qua từng giai đoạn. Thế nhưng mọi thứ vẫn rất mờ nhạt. Tinh Vân giống như một căn phòng được khóa kín chặt chẽ: Bên ngoài ai cũng thấy ánh sáng tỏa ra, thấy thành tích rõ ràng.. Nhưng không ai nhìn thấy được ai đang đứng phía sau.
Buổi sáng, Lục Thành gọi lại người bạn làm trong ngành: "Có thêm thông tin gì mới không?" "Không nhiều lắm." "Chẳng lẽ thật không thể tìm ra ông chủ là ai sao?" "Đúng vậy." "Cậu đã hỏi nhiều người chưa?" "Rồi, nhưng cũng chỉ có vài lời đồn thôi." "Đồn gì?" "Người ta nói ông chủ Tinh Vân còn rất trẻ." Lục Thành ngạc nhiên hẳn: "Trẻ à?" "Ừ." "Khoảng bao nhiêu tuổi?" "Không ai biết chính xác. Có người nói chưa đến ba mươi tuổi." Lục Thành im lặng ngay. Một ý nghĩ lướt qua đầu mình nhưng cậu ta lập tức lắc đầu gạt đi: Không thể nào, chắc mình nghĩ ngợi quá nhiều rồi.
Ở nhà họ Lục, Lục Thành tình cờ gặp Lục Trạch ở phòng khách. Cậu ta nhìn anh trai một lúc rồi hỏi: "Anh ạ?" "Ừ, sao em?" "Anh có biết công ty Tinh Vân không?" Lục Trạch trả lời một cách bình tĩnh tự nhiên: "Biết." "Anh có quen ai làm việc bên đó không?" "Không." "Thật chứ?" "Ừ thật." Lục Thành vẫn nhìn anh chăm chú: "Em thấy công ty đó khá đặc biệt mọi thứ đều bí ẩn." "Vậy à?" "Đặc biệt nhất là ông chủ, cực kỳ kín tiếng, hầu như không ai thấy mặt." Lục Trạch mỉm cười nhẹ: "Có thể là vậy." "Anh không thấy tò mò sao?" "Không." Lục Thành hơi khó chịu với thái độ thờ ơ của anh: "Anh lúc nào cũng như vậy." "Vậy là sao?" "Chuyện gì trên đời cũng không quan tâm, không để ý gì cả." Lục Trạch không trả lời lại, chỉ đứng dậy: "Anh có việc phải đi đây." Lục Thành nhìn theo bóng lưng anh, trong đầu lại xuất hiện cảm giác kỳ lạ khó giải thích.
Cùng ngày tại Tinh Vân, mọi người đều nhận được rất nhiều lời chúc mừng sau thành công tại lễ trao giải. Tần Mộc Tuyết giành giải Nữ chính xuất sắc nhất, bộ phim được đánh giá lại cao hơn, Lâm Khải dù không thắng giải đạo diễn vẫn nhận được vô số lời mời hợp tác hấp dẫn. Nhưng Lục Trạch không cho phép mọi người ngủ quên trên chiến thắng. Cuộc họp quan trọng được tổ chức đúng giờ. Dương Khải báo cáo: "Sau giải thưởng, giá trị thương mại của Tần Mộc Tuyết tăng vọt, có sáu nhãn hàng lớn đã liên hệ hợp tác quảng bá." "Tốt." "Chúng ta nhận hết chứ?" "Chọn hai thôi." "Chỉ hai à?" "Không nhận quá nhiều cùng lúc." "Lý do tại sao anh?" "Chúng ta không để hình ảnh và giá trị của cô ấy bị tiêu hao quá nhanh." Dương Khải hiểu ý và gật đầu đồng ý.
Giang Nguyệt cũng mang đến danh sách: "Có ba nghệ sĩ trẻ muốn thử vai trong dự án phim tiếp theo của chúng ta." "Cho tất cả họ thử vai bình thường." "Chúng ta không ưu tiên những người đã có tên tuổi hay nổi tiếng trước sao?" "Không." "Vậy tiêu chí chọn người là gì?" "Chỉ có một: Ai phù hợp với nhân vật nhất." Không có đặc quyền, không có sự ưu ái, danh tiếng không phải là yếu tố quyết định duy nhất. Tinh Vân vẫn giữ vững cách làm việc từ trước đến nay.
Trong mảng văn học, Vô Danh cũng đang có một đối thủ cực kỳ mạnh mẽ: Hạ Ngôn. Tác phẩm của người này ngày càng thu hút nhiều độc giả và liên tục thay đổi vị trí trên bảng xếp hạng: Tuần này Vô Danh đứng đầu, tuần sau Hạ Ngôn vượt lên, tuần tiếp theo Vô Danh lại quay lại ngôi vị cao nhất.. Hai tác giả thay phiên nhau dẫn đầu, độc giả tranh luận sôi nổi về ai viết tốt hơn. Nhưng không ai biết Vô Danh thực sự là ai. Lục Trạch nhìn bảng xếp hạng mà không hề khó chịu hay lo lắng, ngược lại anh còn thấy thú vị: "Nếu chỉ có một người mãi mãi đứng đầu thì thị trường sẽ rất nhanh nhàm chán và ngừng phát triển mất."
Một buổi tối, Tần Mộc Tuyết mang chiếc cúp vàng giải thưởng đến văn phòng gặp Lục Trạch: "Anh xem này." Cô đặt chiếc cúp lên bàn. "Đẹp không?" "Đẹp lắm." "Anh có muốn cầm thử một lát không?" "Không." "Tại sao vậy?" "Đây là giải thưởng của em, thuộc về em hoàn toàn." Cô cười vui vẻ: "Em cứ nghĩ anh sẽ nói gì đó cảm động hay ý nghĩa lắm." "Ví dụ như gì?" "Ví dụ anh nói anh rất tự hào về em." Lục Trạch nhìn thẳng vào mắt cô, nói một cách thật lòng: "Anh rất tự hào về em." Tần Mộc Tuyết lập tức im lặng. Cô vốn chỉ nói đùa thôi, hoàn toàn không ngờ anh lại trả lời thẳng và nghiêm túc đến vậy. "Thật hả anh?" "Ừ thật." Cô cúi đầu, nụ cười không thể giấu được trên khóe môi.
Hai người ngồi cạnh nhau một lúc lâu trong yên tĩnh. Tần Mộc Tuyết hỏi nhẹ nhàng: "Anh biết điều em vui nhất trong đêm lễ trao giải là gì không?" "Là giành được giải thưởng đó chứ?" "Không phải đâu." "Vậy là gì?" "Là khi em đứng trên sân khấu.. Em biết chắc chắn có một người đang theo dõi em, đang xem em." Lục Trạch im lặng lắng nghe. Cô tiếp tục: "Dù anh không xuất hiện, không có ở đó.. Em vẫn biết anh đang xem, đang ở phía sau ủng hộ em." Lục Trạch nhìn cô, khoảng cách giữa hai người rất gần.. Nhưng anh không tiến thêm một bước nào. Không phải không có cảm xúc, mà anh muốn mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên, đúng lúc nhất. Tần Mộc Tuyết cũng không ép buộc gì, chỉ cầm chiếc cúp lên: "Em sẽ giữ gìn nó thật tốt suốt cuộc đời mình."
Trong khi đó, Lục Thành vẫn không ngừng điều tra về Tinh Vân. Cuối cùng cậu ta có được một manh mối quan trọng: Một người từng làm việc trong ngành tiết lộ: "Ông chủ Tinh Vân từng xuất hiện trong một cuộc họp nội bộ công ty." "Có ảnh chụp lại không?" "Không ai có ảnh." "Có ai biết tên anh ta là gì không?" "Không rõ tên thật." "Nhưng.." "Người ta thường gọi anh ta là Lục tổng." Lục Thành giật mình: "Lục à?" "Ừ đúng vậy." "Cậu chắc chắn không nhầm chứ?" "Chỉ nghe mọi người gọi vậy thôi." Cuộc gọi kết thúc. Lục Thành ngồi một mình suy nghĩ: Lục tổng.. Một cách gọi rất bình thường, nhưng không hiểu sao cậu ta lập tức nghĩ ngay đến Lục Trạch – anh trai mình. Người mà cả gia đình luôn cho là không có gì đặc biệt, không có sự nghiệp, không bao giờ nói về công việc, thường xuyên biến mất không biết đi đâu làm gì.. Lục Thành tự cười nhạo ý nghĩ của chính mình: "Không thể nào đâu, Lục Trạch làm sao có thể xây dựng được một công ty lớn như Tinh Vân chứ?" Nhưng càng nghĩ, cậu ta càng không yên tâm, cảm giác bất an cứ lớn dần lên.
Tối hôm đó, Lục Thành lần đầu tiên chủ động tìm hiểu và xem lại lịch trình, thói quen sinh hoạt của Lục Trạch. Và cậu ta phát hiện ra nhiều điều kỳ lạ: Có những khoảng thời gian dài Lục Trạch hầu như không có ở nhà, cũng không ai biết anh đi đâu, làm gì. Khi xem lại mốc thời gian thì cậu ta thực sự kinh ngạc: Đúng vào thời điểm Tinh Vân được thành lập.. Cũng chính là lúc Lục Trạch bắt đầu thường xuyên vắng nhà liên tục. Cậu ta ngồi bất động, một suy nghĩ mà trước đây chưa bao giờ dám nghĩ nghiêm túc dần hiện ra rõ ràng: Nếu như.. Tinh Vân thực sự do Lục Trạch xây dựng và đứng sau thì sao?
Ở Tinh Vân, Lục Trạch hoàn toàn không biết Lục Thành đã bắt đầu nối những mảnh ghép lại và đang nghi ngờ anh. Anh vẫn đang tập trung xem xét kế hoạch phát triển cho các dự án mới trong điện ảnh, âm nhạc, văn học và thị trường quốc tế.. Mọi thứ vẫn tiến triển tốt đẹp. Nhưng một câu chuyện khác, một cuộc đối đầu trong chính gia đình.. Đã âm thầm bắt đầu. Gia đình họ Lục cuối cùng cũng đang tiến gần đến bí mật lớn nhất của Lục Trạch. Và người đầu tiên nhận ra và nghi ngờ.. Chính là Lục Thành.
Hết chương 641.
