Chương 581 Không Phải Một Bộ Phim
Bảng doanh thu trên màn hình vẫn nhảy số liên tục, mỗi con số đều như một nhịp tim đang đập nhanh. Tinh Vân vẫn giữ vị trí đầu, nhưng khoảng cách với Thiên Hải chỉ mỏng manh như sương mai. Chênh lệch vài triệu, một con số đủ để khiến ai cũng hơi thở ngắn lại, vì chỉ cần một đêm, một thay đổi lịch chiếu, một tin tức nào đó lan ra, tất cả có thể lật ngược ngay lập tức.
Dương Khải đẩy cánh cửa phòng giám đốc, đặt tập báo cáo xuống bàn với một tiếng động nhẹ nhưng rõ ràng. Ánh mắt ông nghiêm nghị.
Có tin mới. Thiên Hải chuẩn bị mở thêm suất chiếu vào cuối tuần, dự kiến tăng khoảng mười lăm phần trăm.
Lục Trạch ngước nhìn, ngón tay gõ nhẹ vào mép bàn.
Còn chúng ta?
Các hệ thống rạp cũng đang chủ động xin thêm suất cho bộ phim của ta.
Vậy thì cứ theo nhu cầu thực tế mà điều chỉnh. Không cần đòi hỏi, cũng không cần từ chối.
Dương Khải hơi do dự.
Không chủ động tranh thủ những khung giờ vàng sao?
Lục Trạch lắc đầu, giọng bình thản nhưng chắc chắn.
Tranh được bao nhiêu, giữ được bao lâu? Khán giả sẽ quyết định. Nếu phim hay, họ sẽ đến. Nếu không, thì dù có được suất tốt nhất, rạp chiếu cũng sẽ nhanh chóng lấy lại.
Dương Khải mỉm cười, hiểu ý. Ông đã quá quen với cách Lục Trạch nhìn nhận cạnh tranh. Không vội vàng, không bị đối thủ kéo theo nhịp điệu của họ, chỉ vững vàng đi trên con đường mình đã chọn.
Nhưng lần này, cuộc chơi không chỉ có hai bên. Đúng lúc mọi người đang tập trung vào cuộc đua giữa Tinh Vân và Thiên Hải, một bóng đen khác lặng lẽ hiện ra ở chân trời. Một công ty phim khác bất ngờ tung ra tác phẩm mới, không phải bom tấn với kinh phí khổng lồ, nhưng đạo diễn có tên tuổi, diễn viên chính có lượng người hâm mộ đông đảo, và lịch chiếu lại trùng đúng vào giai đoạn nhạy cảm này.
Bộ phận phát hành nhanh chóng đưa ra cảnh báo. Nếu bộ phim mới tạo được sức hút, các rạp chắc chắn sẽ phải tái phân bổ suất chiếu, và đó sẽ là đòn giáng trực tiếp vào cả hai bên đang dẫn đầu. Một cuộc họp nhanh được triệu tập, không khí có chút căng thẳng.
Có cần đẩy mạnh chiến dịch quảng bá để giữ chân khán giả không? Ai đó đề xuất.
Lục Trạch lắc đầu ngay.
Không.
Nhưng nếu họ chiếm được suất, khoảng cách sẽ bị thu hẹp lại, thậm chí chúng ta có thể bị tụt hạng.
Vậy thì càng phải dựa vào chất lượng thực tế. Lục Trạch lật trang báo cáo, ngón tay dừng lại ở phần đánh giá nội dung. Phim của họ tốt, họ xứng đáng có suất. Phim của chúng ta vẫn tốt, chúng ta cũng vậy. Thị trường mà chúng ta luôn nói muốn tham gia, phải là nơi ai cũng có cơ hội, ai cũng phải chứng minh giá trị của mình. Không thể vừa muốn công bằng, vừa đòi hỏi người khác phải nhường đường.
Không ai nói thêm. Lời nói ấy thẳng thắn, có phần khó nghe, nhưng không thể bác bỏ.
Bộ phim mới ra mắt, phản ứng ban đầu vượt ngoài dự đoán. Ngày đầu đứng thứ ba, ngày thứ hai đã leo lên thứ hai. Các rạp lập tức điều chỉnh lịch, cắt bớt suất cho những tác phẩm có tỷ lệ lấp đầy thấp để nhường chỗ cho đối thủ mới. Tinh Vân may mắn vẫn nằm trong nhóm an toàn, nhưng một số khung giờ ban ngày và đêm muộn vẫn bị cắt giảm khoảng bảy phần trăm. Doanh thu ngày có dấu hiệu chững lại.
Dương Khải đưa số liệu cho Lục Trạch, giọng có chút tiếc nuối.
Có ảnh hưởng thật. Suất giảm, doanh thu cũng đi xuống.
Lục Trạch xem xong, gật đầu nhẹ.
Bình thường thôi.
Chúng ta vừa mới đứng đầu mà.
Đứng đầu không có nghĩa là được ưu tiên mãi mãi. Lục Trạch khép tập tài liệu, ánh mắt điềm tĩnh. Muốn giữ vị trí, thì phải luôn làm tốt hơn chính mình ngày hôm qua, chứ không phải mong người khác yếu đi.
Sự thay đổi nhanh chóng này tạo ra một hiệu ứng khác, sâu sắc hơn nhiều. Toàn bộ công ty dần nhận ra một sự thật mà trước đây ít ai để ý: Không có bộ phim nào có thể bảo đảm tương lai cho cả công ty. Một tác phẩm thành công, một cơn sốt phòng vé, đều chỉ là nhất thời. Thị trường thay đổi từng ngày, đối thủ mới liên tục xuất hiện, và nếu Tinh Vân chỉ dựa vào một thành công, sớm muộn cũng sẽ bị bỏ lại phía sau. Không có chỗ cho sự tự mãn. Chỉ có tiến về phía trước, hoặc bị đào thải.
Ở phòng biên kịch, dự án phim kinh phí trung bình mà nhóm nhân viên trẻ tự đảm nhận đang gặp trở ngại lớn. Kịch bản bị đình trệ ở đoạn giữa, nhân vật phụ thiếu sức sống, hành vi chưa đủ thuyết phục. Cuộc họp kéo dài gần hai giờ, không ai nghĩ đến việc mời Lục Trạch đến giải quyết. Họ tranh luận, cãi nhau, viết rồi xóa, xóa rồi viết lại, cuối cùng tìm ra hướng đi. Không cần thay đổi cốt truyện chính, chỉ cần đào sâu hơn nội tâm, làm rõ động cơ của nhân vật phụ, để mỗi lựa chọn của họ đều có lý do, mỗi nỗi đau đều có nguồn cội.
Một người trẻ ngập ngừng đề xuất.
Có nên đưa Lục tổng xem qua không?
Người phụ trách dự án lắc đầu.
Anh ấy đã nói rồi. Những chuyện chúng ta tự quyết, thì tự chịu trách nhiệm. Nếu đến lúc thực sự không giải quyết được, thì hãy nói. Nhưng bây giờ, đây là việc của chúng ta.
Căn phòng im lặng một lát, rồi mọi người lại cúi xuống làm việc. Không có sự chỉ đạo từ trên cao, nhưng có một sự tự tin mới mẻ đang nảy nở.
Đây chính là điều Lục Trạch mong muốn thấy. Không phải mọi quyết định đều hoàn hảo, không phải mọi bước đi đều ngay lập tức đúng. Nhưng ít nhất, họ đã bắt đầu tự đứng trên đôi chân của mình, tự suy nghĩ, tự chọn lấy hướng đi và tự gánh lấy kết quả. Đó mới là tài sản quý giá nhất.
Lĩnh vực âm nhạc cũng có một chuyển biến yên lặng nhưng đầy ý nghĩa. Ca khúc của Tinh Dạ sau khi bị đẩy xuống hạng mười sáu, lại bắt đầu leo lên từng bậc một cách vững chắc. Mười sáu, mười bốn, mười hai, mười một. Không có chiến dịch quảng bá lớn, không có sự kiện rộn ràng. Lý do rất đơn giản: Một chương trình truyền hình nổi tiếng đã dùng bài hát này làm nhạc nền cho phân đoạn cao trào của bộ phim. Khán giả nghe thấy, bị chạm đến cảm xúc, rồi tìm kiếm tên bài hát, quay lại nghe bản gốc, chia sẻ cho nhau. Từng lượt nghe, từng lượt thích, đều hoàn toàn tự nhiên.
Quản lý âm nhạc đến báo tin, mắt sáng lên.
Chúng ta nên đẩy mạnh thêm phải không?
Lục Trạch lắc đầu, suy nghĩ một lát rồi nói.
Đưa bản live mà Tinh Dạ thu tại phòng thu lên mạng. Không chỉnh sửa quá nhiều, giữ nguyên giọng hát và cảm xúc lúc đó. Không chạy quảng cáo, chỉ đăng lên như một món quà cho những ai yêu thích bài hát.
Bản live được công bố, và phản ứng vượt ngoài mong đợi. Giọng hát trần trụi, không có lớp âm thanh dày đặc bao bọc, lại càng thể hiện rõ sự chân thành và nội lực của ca khúc. Bình luận bắt đầu xuất hiện: Bản live hay hơn bản phòng thu, Tinh Dạ hát trực tiếp rất tốt, người này thực sự có giọng ca chứ không chỉ biết sáng tác.
Lục Trạch nhìn những bình luận đó, mỉm cười nhẹ. Đó mới là điều quan trọng nhất. Không chỉ có bài hát, mà còn có người nghệ sĩ. Một bài hát có thể bị lãng quên, nhưng một tài năng thực sự, một phong cách riêng, sẽ đi rất xa. Tinh Dạ vẫn còn rất xa danh hiệu Kim Bài, và con đường phía trước còn dài. Nhưng từng bước, anh ấy đang xây dựng nền móng cho chính mình.
Phía văn học, Vô Danh vẫn giữ im lặng. Tác phẩm mới của Tô Dịch được quảng bá rầm rộ, tên tuổi xuất hiện khắp mọi nơi. Chu Diệc chủ động từ chối các lời mời phỏng vấn, tập trung hoàn thành bản thảo. Cô hiểu rằng sự nổi tiếng nhất thời không bằng một tác phẩm thực sự có giá trị. Độc giả có thể chờ đợi, nhưng nếu tác phẩm không xứng đáng với sự chờ đợi ấy, thì mọi tiếng vang đều sẽ tan biến. Sự im lặng bây giờ, chính là để cho tác phẩm nói thay tất cả.
Một buổi chiều, Tần Mộc Tuyết bất ngờ đến Tinh Vân. Cô không vào thẳng phòng giám đốc, mà đứng ở khu vực tiếp khách, lặng lẽ quan sát mọi thứ. Công ty đã thay đổi nhiều. Nhân viên đông hơn, không khí làm việc gấp gáp nhưng có trật tự, các bộ phận rõ ràng, trên tường xuất hiện poster của những dự án mới chưa công bố. Mọi thứ đang vận hành theo một nhịp điệu riêng, không cần ai thúc giục.
Khi Lục Trạch bước ra khỏi phòng họp, thấy cô, hắn hơi ngạc nhiên.
Sao em đến đây?
Không được đến thăm sao? Tần Mộc Tuyết cười nhẹ.
Hai người đi dọc hành lang, ánh nắng chiều chiếu vào kính, tạo ra những vệt sáng dài trên sàn nhà.
Anh thay đổi nhiều rồi. Tần Mộc Tuyết nói.
Thay đổi gì?
Trước đây lúc nào anh cũng là người bận rộn nhất, tất cả mọi việc đều qua tay anh. Bây giờ thì mọi người đều bận rộn, và anh có vẻ yên tâm hơn.
Lục Trạch ngẩn người, rồi cười.
Vì công ty không thể chỉ có một người chạy. Nếu chỉ có một người cố gắng, thì dù có đi được bao xa, cũng sẽ sớm kiệt sức.
Đến bao giờ anh mới cảm thấy đủ?
Có lẽ không bao giờ. Lục Trạch nhìn ra ngoài, ánh mắt xa xăm. Nhưng chính vì không bao giờ cảm thấy đủ, nên chúng ta mới luôn tiến về phía trước.
Đúng lúc đó, điện thoại trong túi hắn rung nhẹ. Lục Trạch mở ra, là tin nhắn từ phòng phát hành. Doanh thu cập nhật mới nhất: Tinh Vân bốn trăm bốn mươi bảy triệu, Thiên Hải bốn trăm bốn mươi bốn triệu. Khoảng cách đã được mở rộng. Nhưng ngay bên dưới, có một dòng khác: Bộ phim mới tám mươi mốt triệu, tốc độ tăng trưởng vẫn đang rất cao. Một đối thủ khác đang nhanh chóng đến gần.
Tần Mộc Tuyết liếc nhìn màn hình.
Lại có chuyện phải giải quyết à?
Luôn có chuyện phải giải quyết. Lục Trạch cất điện thoại, giọng điệu bình thản như chưa từng có gì xảy ra.
Vậy thì đi thôi. Cô mỉm cười. Còn nhiều việc đang chờ đấy.
Hai người tiếp tục bước đi, bóng dáng dần khuất ở cuối hành lang. Phía sau lưng họ, Tinh Vân vẫn vận hành không ngừng. Phòng sản xuất đang phát triển nghệ sĩ, đội ngũ phim đang hoàn thiện kịch bản, bộ phận IP đang xây dựng những dự án mới, âm nhạc và văn học vẫn đang âm thầm tích lũy. Cuộc đua phòng vé vẫn chưa kết thúc, và những đối thủ mới còn liên tục xuất hiện.
Lục Trạch hiểu rõ một điều mà nhiều người chưa nhận ra: Vượt qua Thiên Hải chỉ là một chiến thắng trong một trận chiến. Nhưng điều khó khăn hơn nhiều, điều mà mọi công ty đều khao khát nhưng ít người đạt được, chính là khiến Tinh Vân đủ vững vàng để đứng vững ở vị trí đó, trước mọi đối thủ, trước mọi thay đổi của thị trường, trước cả thời gian.
Và ở một nơi khác, sau tấm kính tối màu, một ánh mắt lạnh lùng đang theo dõi mọi chuyển động. Bàn tay chậm rãi gõ nhẹ lên mặt bàn, từng tiếng một như một lời cảnh báo.
Tăng tốc lên. Không để họ có thời gian thở. Khi họ nghĩ mình đã thắng, đó chính là lúc họ dễ gục ngã nhất.
HẾT CHƯƠNG 581
Bảng doanh thu trên màn hình vẫn nhảy số liên tục, mỗi con số đều như một nhịp tim đang đập nhanh. Tinh Vân vẫn giữ vị trí đầu, nhưng khoảng cách với Thiên Hải chỉ mỏng manh như sương mai. Chênh lệch vài triệu, một con số đủ để khiến ai cũng hơi thở ngắn lại, vì chỉ cần một đêm, một thay đổi lịch chiếu, một tin tức nào đó lan ra, tất cả có thể lật ngược ngay lập tức.
Dương Khải đẩy cánh cửa phòng giám đốc, đặt tập báo cáo xuống bàn với một tiếng động nhẹ nhưng rõ ràng. Ánh mắt ông nghiêm nghị.
Có tin mới. Thiên Hải chuẩn bị mở thêm suất chiếu vào cuối tuần, dự kiến tăng khoảng mười lăm phần trăm.
Lục Trạch ngước nhìn, ngón tay gõ nhẹ vào mép bàn.
Còn chúng ta?
Các hệ thống rạp cũng đang chủ động xin thêm suất cho bộ phim của ta.
Vậy thì cứ theo nhu cầu thực tế mà điều chỉnh. Không cần đòi hỏi, cũng không cần từ chối.
Dương Khải hơi do dự.
Không chủ động tranh thủ những khung giờ vàng sao?
Lục Trạch lắc đầu, giọng bình thản nhưng chắc chắn.
Tranh được bao nhiêu, giữ được bao lâu? Khán giả sẽ quyết định. Nếu phim hay, họ sẽ đến. Nếu không, thì dù có được suất tốt nhất, rạp chiếu cũng sẽ nhanh chóng lấy lại.
Dương Khải mỉm cười, hiểu ý. Ông đã quá quen với cách Lục Trạch nhìn nhận cạnh tranh. Không vội vàng, không bị đối thủ kéo theo nhịp điệu của họ, chỉ vững vàng đi trên con đường mình đã chọn.
Nhưng lần này, cuộc chơi không chỉ có hai bên. Đúng lúc mọi người đang tập trung vào cuộc đua giữa Tinh Vân và Thiên Hải, một bóng đen khác lặng lẽ hiện ra ở chân trời. Một công ty phim khác bất ngờ tung ra tác phẩm mới, không phải bom tấn với kinh phí khổng lồ, nhưng đạo diễn có tên tuổi, diễn viên chính có lượng người hâm mộ đông đảo, và lịch chiếu lại trùng đúng vào giai đoạn nhạy cảm này.
Bộ phận phát hành nhanh chóng đưa ra cảnh báo. Nếu bộ phim mới tạo được sức hút, các rạp chắc chắn sẽ phải tái phân bổ suất chiếu, và đó sẽ là đòn giáng trực tiếp vào cả hai bên đang dẫn đầu. Một cuộc họp nhanh được triệu tập, không khí có chút căng thẳng.
Có cần đẩy mạnh chiến dịch quảng bá để giữ chân khán giả không? Ai đó đề xuất.
Lục Trạch lắc đầu ngay.
Không.
Nhưng nếu họ chiếm được suất, khoảng cách sẽ bị thu hẹp lại, thậm chí chúng ta có thể bị tụt hạng.
Vậy thì càng phải dựa vào chất lượng thực tế. Lục Trạch lật trang báo cáo, ngón tay dừng lại ở phần đánh giá nội dung. Phim của họ tốt, họ xứng đáng có suất. Phim của chúng ta vẫn tốt, chúng ta cũng vậy. Thị trường mà chúng ta luôn nói muốn tham gia, phải là nơi ai cũng có cơ hội, ai cũng phải chứng minh giá trị của mình. Không thể vừa muốn công bằng, vừa đòi hỏi người khác phải nhường đường.
Không ai nói thêm. Lời nói ấy thẳng thắn, có phần khó nghe, nhưng không thể bác bỏ.
Bộ phim mới ra mắt, phản ứng ban đầu vượt ngoài dự đoán. Ngày đầu đứng thứ ba, ngày thứ hai đã leo lên thứ hai. Các rạp lập tức điều chỉnh lịch, cắt bớt suất cho những tác phẩm có tỷ lệ lấp đầy thấp để nhường chỗ cho đối thủ mới. Tinh Vân may mắn vẫn nằm trong nhóm an toàn, nhưng một số khung giờ ban ngày và đêm muộn vẫn bị cắt giảm khoảng bảy phần trăm. Doanh thu ngày có dấu hiệu chững lại.
Dương Khải đưa số liệu cho Lục Trạch, giọng có chút tiếc nuối.
Có ảnh hưởng thật. Suất giảm, doanh thu cũng đi xuống.
Lục Trạch xem xong, gật đầu nhẹ.
Bình thường thôi.
Chúng ta vừa mới đứng đầu mà.
Đứng đầu không có nghĩa là được ưu tiên mãi mãi. Lục Trạch khép tập tài liệu, ánh mắt điềm tĩnh. Muốn giữ vị trí, thì phải luôn làm tốt hơn chính mình ngày hôm qua, chứ không phải mong người khác yếu đi.
Sự thay đổi nhanh chóng này tạo ra một hiệu ứng khác, sâu sắc hơn nhiều. Toàn bộ công ty dần nhận ra một sự thật mà trước đây ít ai để ý: Không có bộ phim nào có thể bảo đảm tương lai cho cả công ty. Một tác phẩm thành công, một cơn sốt phòng vé, đều chỉ là nhất thời. Thị trường thay đổi từng ngày, đối thủ mới liên tục xuất hiện, và nếu Tinh Vân chỉ dựa vào một thành công, sớm muộn cũng sẽ bị bỏ lại phía sau. Không có chỗ cho sự tự mãn. Chỉ có tiến về phía trước, hoặc bị đào thải.
Ở phòng biên kịch, dự án phim kinh phí trung bình mà nhóm nhân viên trẻ tự đảm nhận đang gặp trở ngại lớn. Kịch bản bị đình trệ ở đoạn giữa, nhân vật phụ thiếu sức sống, hành vi chưa đủ thuyết phục. Cuộc họp kéo dài gần hai giờ, không ai nghĩ đến việc mời Lục Trạch đến giải quyết. Họ tranh luận, cãi nhau, viết rồi xóa, xóa rồi viết lại, cuối cùng tìm ra hướng đi. Không cần thay đổi cốt truyện chính, chỉ cần đào sâu hơn nội tâm, làm rõ động cơ của nhân vật phụ, để mỗi lựa chọn của họ đều có lý do, mỗi nỗi đau đều có nguồn cội.
Một người trẻ ngập ngừng đề xuất.
Có nên đưa Lục tổng xem qua không?
Người phụ trách dự án lắc đầu.
Anh ấy đã nói rồi. Những chuyện chúng ta tự quyết, thì tự chịu trách nhiệm. Nếu đến lúc thực sự không giải quyết được, thì hãy nói. Nhưng bây giờ, đây là việc của chúng ta.
Căn phòng im lặng một lát, rồi mọi người lại cúi xuống làm việc. Không có sự chỉ đạo từ trên cao, nhưng có một sự tự tin mới mẻ đang nảy nở.
Đây chính là điều Lục Trạch mong muốn thấy. Không phải mọi quyết định đều hoàn hảo, không phải mọi bước đi đều ngay lập tức đúng. Nhưng ít nhất, họ đã bắt đầu tự đứng trên đôi chân của mình, tự suy nghĩ, tự chọn lấy hướng đi và tự gánh lấy kết quả. Đó mới là tài sản quý giá nhất.
Lĩnh vực âm nhạc cũng có một chuyển biến yên lặng nhưng đầy ý nghĩa. Ca khúc của Tinh Dạ sau khi bị đẩy xuống hạng mười sáu, lại bắt đầu leo lên từng bậc một cách vững chắc. Mười sáu, mười bốn, mười hai, mười một. Không có chiến dịch quảng bá lớn, không có sự kiện rộn ràng. Lý do rất đơn giản: Một chương trình truyền hình nổi tiếng đã dùng bài hát này làm nhạc nền cho phân đoạn cao trào của bộ phim. Khán giả nghe thấy, bị chạm đến cảm xúc, rồi tìm kiếm tên bài hát, quay lại nghe bản gốc, chia sẻ cho nhau. Từng lượt nghe, từng lượt thích, đều hoàn toàn tự nhiên.
Quản lý âm nhạc đến báo tin, mắt sáng lên.
Chúng ta nên đẩy mạnh thêm phải không?
Lục Trạch lắc đầu, suy nghĩ một lát rồi nói.
Đưa bản live mà Tinh Dạ thu tại phòng thu lên mạng. Không chỉnh sửa quá nhiều, giữ nguyên giọng hát và cảm xúc lúc đó. Không chạy quảng cáo, chỉ đăng lên như một món quà cho những ai yêu thích bài hát.
Bản live được công bố, và phản ứng vượt ngoài mong đợi. Giọng hát trần trụi, không có lớp âm thanh dày đặc bao bọc, lại càng thể hiện rõ sự chân thành và nội lực của ca khúc. Bình luận bắt đầu xuất hiện: Bản live hay hơn bản phòng thu, Tinh Dạ hát trực tiếp rất tốt, người này thực sự có giọng ca chứ không chỉ biết sáng tác.
Lục Trạch nhìn những bình luận đó, mỉm cười nhẹ. Đó mới là điều quan trọng nhất. Không chỉ có bài hát, mà còn có người nghệ sĩ. Một bài hát có thể bị lãng quên, nhưng một tài năng thực sự, một phong cách riêng, sẽ đi rất xa. Tinh Dạ vẫn còn rất xa danh hiệu Kim Bài, và con đường phía trước còn dài. Nhưng từng bước, anh ấy đang xây dựng nền móng cho chính mình.
Phía văn học, Vô Danh vẫn giữ im lặng. Tác phẩm mới của Tô Dịch được quảng bá rầm rộ, tên tuổi xuất hiện khắp mọi nơi. Chu Diệc chủ động từ chối các lời mời phỏng vấn, tập trung hoàn thành bản thảo. Cô hiểu rằng sự nổi tiếng nhất thời không bằng một tác phẩm thực sự có giá trị. Độc giả có thể chờ đợi, nhưng nếu tác phẩm không xứng đáng với sự chờ đợi ấy, thì mọi tiếng vang đều sẽ tan biến. Sự im lặng bây giờ, chính là để cho tác phẩm nói thay tất cả.
Một buổi chiều, Tần Mộc Tuyết bất ngờ đến Tinh Vân. Cô không vào thẳng phòng giám đốc, mà đứng ở khu vực tiếp khách, lặng lẽ quan sát mọi thứ. Công ty đã thay đổi nhiều. Nhân viên đông hơn, không khí làm việc gấp gáp nhưng có trật tự, các bộ phận rõ ràng, trên tường xuất hiện poster của những dự án mới chưa công bố. Mọi thứ đang vận hành theo một nhịp điệu riêng, không cần ai thúc giục.
Khi Lục Trạch bước ra khỏi phòng họp, thấy cô, hắn hơi ngạc nhiên.
Sao em đến đây?
Không được đến thăm sao? Tần Mộc Tuyết cười nhẹ.
Hai người đi dọc hành lang, ánh nắng chiều chiếu vào kính, tạo ra những vệt sáng dài trên sàn nhà.
Anh thay đổi nhiều rồi. Tần Mộc Tuyết nói.
Thay đổi gì?
Trước đây lúc nào anh cũng là người bận rộn nhất, tất cả mọi việc đều qua tay anh. Bây giờ thì mọi người đều bận rộn, và anh có vẻ yên tâm hơn.
Lục Trạch ngẩn người, rồi cười.
Vì công ty không thể chỉ có một người chạy. Nếu chỉ có một người cố gắng, thì dù có đi được bao xa, cũng sẽ sớm kiệt sức.
Đến bao giờ anh mới cảm thấy đủ?
Có lẽ không bao giờ. Lục Trạch nhìn ra ngoài, ánh mắt xa xăm. Nhưng chính vì không bao giờ cảm thấy đủ, nên chúng ta mới luôn tiến về phía trước.
Đúng lúc đó, điện thoại trong túi hắn rung nhẹ. Lục Trạch mở ra, là tin nhắn từ phòng phát hành. Doanh thu cập nhật mới nhất: Tinh Vân bốn trăm bốn mươi bảy triệu, Thiên Hải bốn trăm bốn mươi bốn triệu. Khoảng cách đã được mở rộng. Nhưng ngay bên dưới, có một dòng khác: Bộ phim mới tám mươi mốt triệu, tốc độ tăng trưởng vẫn đang rất cao. Một đối thủ khác đang nhanh chóng đến gần.
Tần Mộc Tuyết liếc nhìn màn hình.
Lại có chuyện phải giải quyết à?
Luôn có chuyện phải giải quyết. Lục Trạch cất điện thoại, giọng điệu bình thản như chưa từng có gì xảy ra.
Vậy thì đi thôi. Cô mỉm cười. Còn nhiều việc đang chờ đấy.
Hai người tiếp tục bước đi, bóng dáng dần khuất ở cuối hành lang. Phía sau lưng họ, Tinh Vân vẫn vận hành không ngừng. Phòng sản xuất đang phát triển nghệ sĩ, đội ngũ phim đang hoàn thiện kịch bản, bộ phận IP đang xây dựng những dự án mới, âm nhạc và văn học vẫn đang âm thầm tích lũy. Cuộc đua phòng vé vẫn chưa kết thúc, và những đối thủ mới còn liên tục xuất hiện.
Lục Trạch hiểu rõ một điều mà nhiều người chưa nhận ra: Vượt qua Thiên Hải chỉ là một chiến thắng trong một trận chiến. Nhưng điều khó khăn hơn nhiều, điều mà mọi công ty đều khao khát nhưng ít người đạt được, chính là khiến Tinh Vân đủ vững vàng để đứng vững ở vị trí đó, trước mọi đối thủ, trước mọi thay đổi của thị trường, trước cả thời gian.
Và ở một nơi khác, sau tấm kính tối màu, một ánh mắt lạnh lùng đang theo dõi mọi chuyển động. Bàn tay chậm rãi gõ nhẹ lên mặt bàn, từng tiếng một như một lời cảnh báo.
Tăng tốc lên. Không để họ có thời gian thở. Khi họ nghĩ mình đã thắng, đó chính là lúc họ dễ gục ngã nhất.
HẾT CHƯƠNG 581
Chỉnh sửa cuối:
