Chương 561 Người Đã Bước Ra
Người phụ trách pháp lý của Tinh Vân đặt một tập hồ sơ xuống trước mặt Lục Trạch. "Anh ta muốn gặp trực tiếp." Lục Trạch liếc cái tên trên trang đầu: Trần Dũng. Ba mươi hai tuổi, nhân viên bộ phận dự án Vạn Tượng, quyền hạn không cao nhưng đủ tiếp cận tài liệu nội bộ. "Anh ta đang bị Vạn Tượng giữ lại?" "Đúng. Nhưng chưa bị khởi tố hay xử lý chính thức." "Vì vậy anh ta muốn tìm lối thoát cho mình." "Khả năng rất cao." Lục Trạch gật đầu. "Cho gặp."
Phòng tiếp khách của Tinh Vân không lớn. Trần Dũng bước vào cùng luật sư riêng, vẻ ngoài tiều tụy hơn hẳn so với ảnh hồ sơ. Anh ngồi xuống, hai tay nắm chặt trên đầu gối, im lặng rất lâu. Lục Trạch không hề thúc giục một người đang đứng trước nguy cơ trở thành vật thế thân luôn cần thời gian để quyết định mình sẽ nói ra những gì. Cuối cùng, Trần Dũng ngước lên: "Lục tổng." "Ừ." "Tôi biết mình đã làm sai." Lục Trạch nhìn thẳng anh ta: "Anh đã làm gì?" "Tôi lấy dữ liệu của Tinh Vân.. Và chuyển cho người khác." "Người nào?" Anh ta ngần ngại, rồi nói thấp nhưng rõ ràng: "Lý Minh."
Cái tên không khiến Lục Trạch ngạc nhiên, nhưng anh vẫn xác nhận: "Anh chắc chắn?" "Vâng. Và không phải lần đầu." Trần Dũng hơi run giọng. "Trước đây tôi đã làm tương tự.. Ba lần." "Lấy thông tin của ai?" "Không chỉ một công ty." Luật sư bên cạnh khẽ gật, xác nhận thân chủ đang tự nguyện khai báo. "Ban đầu tôi chỉ nghĩ đó là công việc bình thường. Lý quản lý bảo kiểm tra tài liệu, sau đó có người liên hệ qua Lý Minh, tôi không biết tên thật." Anh ta đưa điện thoại. "Tin nhắn cũ bị xóa phần lớn, nhưng tôi còn lại một số." Luật sư kiểm tra rồi chuyển thiết bị cho phía Tinh Vân. Không có câu nào trực tiếp viết "đánh cắp dữ liệu", nhưng các đoạn trao đổi về thời gian, dự án, tài liệu.. Khi ghép lại, ý nghĩa đã rất rõ ràng.
"Anh có bằng chứng giao dịch không?" "Có." Trần Dũng đưa ra bản sao chứng từ. "Tiền chuyển qua tài khoản của Thiên Thành. Cả ba lần đều vậy." Lục Trạch mở tập tài liệu các khoản tiền, ngày tháng, nội dung chuyển khoản. Một số khoản rất nhỏ, một số lớn hơn, và đáng chú ý nhất: Thời điểm chuyển tiền luôn trùng ngay trước khi thông tin bị rò rỉ. Lục Trạch khép hồ sơ. "Anh muốn gì?" "Tôi không muốn bị đẩy hết trách nhiệm một mình. Tôi biết sai, nhưng tôi không phải người quyết định." "Anh muốn Tinh Vân giúp anh?" Trần Dũng im lặng, rồi gật đầu. "Chuyện của anh sẽ do pháp luật quyết định." Lục Trạch nói thẳng. "Nhưng nếu những thông tin anh cung cấp là thật và đầy đủ, chúng tôi sẽ đưa toàn bộ cho luật sư." Trần Dũng thở ra một hơi dài, như vừa trút được gánh nặng. "Cảm ơn." "Đừng cảm ơn tôi. Anh cần làm một việc: Kể lại toàn bộ. Không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào." "Tôi hiểu."
Cuộc gặp kéo thêm gần một giờ. Không có lời thú nhận kịch tính, chỉ có từng mốc thời gian, tài khoản, người liên hệ được ghi lại một cách lạnh lùng và chính xác. Sau khi Trần Dũng rời đi, Dương Khải xem bản tổng hợp, sắc mặt nghiêm nghị: "Không chỉ một lần. Lý Minh đã dùng Thiên Thành ít nhất ba lần để thu thập thông tin đối thủ." "Ừ." "Nhưng vẫn chưa có bằng chứng Trương Hồng Viễn biết chuyện." "Đó là điểm then chốt." Lục Trạch gật đầu. Không thể chỉ vì Lý Minh thuộc Vạn Tượng mà kết luận toàn bộ ban lãnh đạo đều có liên quan. Nhưng một điều đã rõ: Vạn Tượng không thể gọi đây là hành vi tự phát của một nhân viên cấp dưới nữa. Người đứng sau trực tiếp đã xuất hiện và đó là một quản lý cấp cao của chính công ty họ.
"Có cần gửi ngay cho Vạn Tượng không?" "Chưa." "Lại chưa?" Lục Trạch mỉm cười. "Chúng ta đang giữ lợi thế. Không vội. Bây giờ mới đến lúc kiểm tra điều quan trọng nhất." "Điều gì?" "Lý Minh làm chuyện này một mình.. Hay phía trên hắn có người biết và chỉ đạo?" Dương Khải lập tức hiểu. Nếu chỉ dừng ở Lý Minh, trách nhiệm sẽ dừng ở cấp quản lý trung. Nếu có người cao hơn.. Cả vụ việc sẽ thay đổi bản chất.
Vạn Tượng nhanh chóng nhận tin Lý Minh đã liên hệ với Tinh Vân. Trương Hồng Viễn đập tay xuống bàn: "Anh ta đã nói gì?" Không ai dám trả lời. "Chưa biết toàn bộ nội dung." "Chưa biết?" "Phía Tinh Vân không gửi bất kỳ thông tin hay văn bản nào cho chúng ta." Trương Hồng Viễn im lặng. Đó chính là điều ông ta lo sợ nhất. Tinh Vân không công bố, không đe dọa, không yêu cầu điều đó có nghĩa họ đang giữ lại thứ gì đó lớn hơn. "Lý Minh đâu?" "Đã bị tạm đình chỉ.. Nhưng hiện tại không rõ đang ở đâu." Ông ta lập tức nhận ra: Lý Minh đã biến mất khỏi tầm kiểm soát của Vạn Tượng. Một người đã biết quá nhiều. Nếu anh ta nói ra hết.. Hậu quả sẽ không chỉ dừng ở cấp quản lý.
Trong khi Vạn Tượng hoảng loạn tìm người, Tinh Vân vẫn vận hành bình thản. Dự án điện ảnh chọn xong diễn viên thay thế chính là Trần Tịnh Vân, nữ diễn viên trẻ đã thử vai. Đạo diễn chấp nhận, nhà sản xuất ký hợp đồng. Không ai nhắc đến người đã bị Thiên Hải giành mất. Thiên Hải nghe tin, người phụ trách dự án im lặng rất lâu: "Bọn họ tìm được người thay thế? Chưa nổi tiếng nhưng đã ký hợp đồng?" "Vâng." "Vậy chúng ta giành được diễn viên nhưng không đạt mục tiêu Tinh Vân chỉ chậm lại vài ngày." Đúng lúc đó, một tin khác đến: "Tinh Vân vừa mở đợt tuyển dụng nhân sự cấp cao pháp lý, quản lý dữ liệu, quản lý dự án." Người phụ trách Thiên Hải nhìn danh sách, nhận ra điều gì đó quan trọng: "Bọn họ không chỉ làm phim. Họ đang xây dựng một hệ thống hoàn chỉnh. Đây là chuẩn bị cho cuộc chiến dài hạn."
Tại Tinh Vân, sau khi tất cả báo cáo được đặt lên bàn, Lục Trạch nói một câu: "Bắt đầu từ bây giờ, không ai được coi bất kỳ dự án nào là chuyện riêng của một bộ phận." "Ý anh là?" "Điện ảnh, âm nhạc, văn học.. Phải kết nối với nhau, trở thành một hệ sinh thái thực sự, chứ không chỉ là hợp tác giữa các bộ phận." Dương Khải im lặng. Tinh Vân đã đến ngưỡng mà chỉ có tác phẩm tốt là chưa đủ. Muốn đi xa, cần nền móng đủ vững chắc giống như một bộ phim: Diễn viên có thể giúp phim thành công, nhưng không một mình quyết định tất cả. "Vụ Vạn Tượng giao toàn bộ cho pháp lý tiếp tục." Lục Trạch đứng dậy, nhìn về phía phòng sản xuất. "Còn chúng ta.. Tiếp tục làm tác phẩm."
Bên ngoài cửa kính, mọi thứ vẫn vận hành không ngừng. Một vụ việc đang tiến gần đến sự thật. Một bộ phim sắp khởi quay. Một ca khúc mới chuẩn bị ra mắt. Một nhóm tác giả mới đang được lựa chọn. Và các công ty khác đã bắt đầu nhìn Tinh Vân bằng ánh mắt hoàn toàn khác không còn là công ty nhỏ may mắn, mà là một đối thủ thực sự.
Chương 561 kết thúc tại đó. Và ở Vạn Tượng, một nỗi sợ thực sự vừa bắt đầu. Bởi nếu Lý Minh nói ra tất cả.. Người tiếp theo bị Tinh Vân tìm đến có thể sẽ không còn là một quản lý cấp trung nữa.
Chương 561
Phòng tiếp khách của Tinh Vân không lớn. Trần Dũng bước vào cùng luật sư riêng, vẻ ngoài tiều tụy hơn hẳn so với ảnh hồ sơ. Anh ngồi xuống, hai tay nắm chặt trên đầu gối, im lặng rất lâu. Lục Trạch không hề thúc giục một người đang đứng trước nguy cơ trở thành vật thế thân luôn cần thời gian để quyết định mình sẽ nói ra những gì. Cuối cùng, Trần Dũng ngước lên: "Lục tổng." "Ừ." "Tôi biết mình đã làm sai." Lục Trạch nhìn thẳng anh ta: "Anh đã làm gì?" "Tôi lấy dữ liệu của Tinh Vân.. Và chuyển cho người khác." "Người nào?" Anh ta ngần ngại, rồi nói thấp nhưng rõ ràng: "Lý Minh."
Cái tên không khiến Lục Trạch ngạc nhiên, nhưng anh vẫn xác nhận: "Anh chắc chắn?" "Vâng. Và không phải lần đầu." Trần Dũng hơi run giọng. "Trước đây tôi đã làm tương tự.. Ba lần." "Lấy thông tin của ai?" "Không chỉ một công ty." Luật sư bên cạnh khẽ gật, xác nhận thân chủ đang tự nguyện khai báo. "Ban đầu tôi chỉ nghĩ đó là công việc bình thường. Lý quản lý bảo kiểm tra tài liệu, sau đó có người liên hệ qua Lý Minh, tôi không biết tên thật." Anh ta đưa điện thoại. "Tin nhắn cũ bị xóa phần lớn, nhưng tôi còn lại một số." Luật sư kiểm tra rồi chuyển thiết bị cho phía Tinh Vân. Không có câu nào trực tiếp viết "đánh cắp dữ liệu", nhưng các đoạn trao đổi về thời gian, dự án, tài liệu.. Khi ghép lại, ý nghĩa đã rất rõ ràng.
"Anh có bằng chứng giao dịch không?" "Có." Trần Dũng đưa ra bản sao chứng từ. "Tiền chuyển qua tài khoản của Thiên Thành. Cả ba lần đều vậy." Lục Trạch mở tập tài liệu các khoản tiền, ngày tháng, nội dung chuyển khoản. Một số khoản rất nhỏ, một số lớn hơn, và đáng chú ý nhất: Thời điểm chuyển tiền luôn trùng ngay trước khi thông tin bị rò rỉ. Lục Trạch khép hồ sơ. "Anh muốn gì?" "Tôi không muốn bị đẩy hết trách nhiệm một mình. Tôi biết sai, nhưng tôi không phải người quyết định." "Anh muốn Tinh Vân giúp anh?" Trần Dũng im lặng, rồi gật đầu. "Chuyện của anh sẽ do pháp luật quyết định." Lục Trạch nói thẳng. "Nhưng nếu những thông tin anh cung cấp là thật và đầy đủ, chúng tôi sẽ đưa toàn bộ cho luật sư." Trần Dũng thở ra một hơi dài, như vừa trút được gánh nặng. "Cảm ơn." "Đừng cảm ơn tôi. Anh cần làm một việc: Kể lại toàn bộ. Không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào." "Tôi hiểu."
Cuộc gặp kéo thêm gần một giờ. Không có lời thú nhận kịch tính, chỉ có từng mốc thời gian, tài khoản, người liên hệ được ghi lại một cách lạnh lùng và chính xác. Sau khi Trần Dũng rời đi, Dương Khải xem bản tổng hợp, sắc mặt nghiêm nghị: "Không chỉ một lần. Lý Minh đã dùng Thiên Thành ít nhất ba lần để thu thập thông tin đối thủ." "Ừ." "Nhưng vẫn chưa có bằng chứng Trương Hồng Viễn biết chuyện." "Đó là điểm then chốt." Lục Trạch gật đầu. Không thể chỉ vì Lý Minh thuộc Vạn Tượng mà kết luận toàn bộ ban lãnh đạo đều có liên quan. Nhưng một điều đã rõ: Vạn Tượng không thể gọi đây là hành vi tự phát của một nhân viên cấp dưới nữa. Người đứng sau trực tiếp đã xuất hiện và đó là một quản lý cấp cao của chính công ty họ.
"Có cần gửi ngay cho Vạn Tượng không?" "Chưa." "Lại chưa?" Lục Trạch mỉm cười. "Chúng ta đang giữ lợi thế. Không vội. Bây giờ mới đến lúc kiểm tra điều quan trọng nhất." "Điều gì?" "Lý Minh làm chuyện này một mình.. Hay phía trên hắn có người biết và chỉ đạo?" Dương Khải lập tức hiểu. Nếu chỉ dừng ở Lý Minh, trách nhiệm sẽ dừng ở cấp quản lý trung. Nếu có người cao hơn.. Cả vụ việc sẽ thay đổi bản chất.
Vạn Tượng nhanh chóng nhận tin Lý Minh đã liên hệ với Tinh Vân. Trương Hồng Viễn đập tay xuống bàn: "Anh ta đã nói gì?" Không ai dám trả lời. "Chưa biết toàn bộ nội dung." "Chưa biết?" "Phía Tinh Vân không gửi bất kỳ thông tin hay văn bản nào cho chúng ta." Trương Hồng Viễn im lặng. Đó chính là điều ông ta lo sợ nhất. Tinh Vân không công bố, không đe dọa, không yêu cầu điều đó có nghĩa họ đang giữ lại thứ gì đó lớn hơn. "Lý Minh đâu?" "Đã bị tạm đình chỉ.. Nhưng hiện tại không rõ đang ở đâu." Ông ta lập tức nhận ra: Lý Minh đã biến mất khỏi tầm kiểm soát của Vạn Tượng. Một người đã biết quá nhiều. Nếu anh ta nói ra hết.. Hậu quả sẽ không chỉ dừng ở cấp quản lý.
Trong khi Vạn Tượng hoảng loạn tìm người, Tinh Vân vẫn vận hành bình thản. Dự án điện ảnh chọn xong diễn viên thay thế chính là Trần Tịnh Vân, nữ diễn viên trẻ đã thử vai. Đạo diễn chấp nhận, nhà sản xuất ký hợp đồng. Không ai nhắc đến người đã bị Thiên Hải giành mất. Thiên Hải nghe tin, người phụ trách dự án im lặng rất lâu: "Bọn họ tìm được người thay thế? Chưa nổi tiếng nhưng đã ký hợp đồng?" "Vâng." "Vậy chúng ta giành được diễn viên nhưng không đạt mục tiêu Tinh Vân chỉ chậm lại vài ngày." Đúng lúc đó, một tin khác đến: "Tinh Vân vừa mở đợt tuyển dụng nhân sự cấp cao pháp lý, quản lý dữ liệu, quản lý dự án." Người phụ trách Thiên Hải nhìn danh sách, nhận ra điều gì đó quan trọng: "Bọn họ không chỉ làm phim. Họ đang xây dựng một hệ thống hoàn chỉnh. Đây là chuẩn bị cho cuộc chiến dài hạn."
Tại Tinh Vân, sau khi tất cả báo cáo được đặt lên bàn, Lục Trạch nói một câu: "Bắt đầu từ bây giờ, không ai được coi bất kỳ dự án nào là chuyện riêng của một bộ phận." "Ý anh là?" "Điện ảnh, âm nhạc, văn học.. Phải kết nối với nhau, trở thành một hệ sinh thái thực sự, chứ không chỉ là hợp tác giữa các bộ phận." Dương Khải im lặng. Tinh Vân đã đến ngưỡng mà chỉ có tác phẩm tốt là chưa đủ. Muốn đi xa, cần nền móng đủ vững chắc giống như một bộ phim: Diễn viên có thể giúp phim thành công, nhưng không một mình quyết định tất cả. "Vụ Vạn Tượng giao toàn bộ cho pháp lý tiếp tục." Lục Trạch đứng dậy, nhìn về phía phòng sản xuất. "Còn chúng ta.. Tiếp tục làm tác phẩm."
Bên ngoài cửa kính, mọi thứ vẫn vận hành không ngừng. Một vụ việc đang tiến gần đến sự thật. Một bộ phim sắp khởi quay. Một ca khúc mới chuẩn bị ra mắt. Một nhóm tác giả mới đang được lựa chọn. Và các công ty khác đã bắt đầu nhìn Tinh Vân bằng ánh mắt hoàn toàn khác không còn là công ty nhỏ may mắn, mà là một đối thủ thực sự.
Chương 561 kết thúc tại đó. Và ở Vạn Tượng, một nỗi sợ thực sự vừa bắt đầu. Bởi nếu Lý Minh nói ra tất cả.. Người tiếp theo bị Tinh Vân tìm đến có thể sẽ không còn là một quản lý cấp trung nữa.
Chương 561
Chỉnh sửa cuối:
