- Xu
- 752,902,736
2650
12
Rời xa
Anh ơi anh hãy nhìn kìa
Ở ngoài kia lá rơi nhiều quá
Hôm nay trời đang là mùa hạ
Em cứ ngỡ là thời tiết đã sang thu
Anh ơi anh hãy nhìn đi
Nhìn thật kĩ những bước đi của lá
Lá lìa cây lá có buồn không hả?
Có buồn mà sao lá vẫn cứ bay?
Anh ơi anh hãy nhìn này
Ngày anh đi mắt em sâu buồn bã
Như là cây, em đang mất lá
Như là lá, anh đã lìa cành xa
Chỉ còn đây, thân cành cây trơ trọi
Nhưng anh ơi, anh hỡi, anh à
Có lẽ đến mùa.. lá buộc phải đi xa?
Chẳng thể mãi ôm hình hài cây được
Lá hẳn biết rằng lòng cây có buồn thương,
Nhưng mắt lá cũng còn vương nước mắt
Anh ơi, anh có hiểu ko anh?
Câu chuyện lá và cây trong dòng nước chảy
Lá khóc, cây buồn, ngắm mây bay
Cũng giống như em và anh ngày ấy
Anh rời xa em như lá lìa xa cây
Đó là quy luật của muôn đời bất biến
Nhưng anh ơi, tình yêu là bất diệt
Mãi mãi trong tim, lá sẽ có hình cây
Mãi mãi in lòng cây, ko phai màu của lá..
Gào
Có những cuộc chia tay không có đúng hay sai. Chỉ là đến một lúc nào đó, người ta buộc phải rời đi, giống như chiếc lá đến mùa thì phải rời cành. Không phải vì chiếc lá không còn yêu cái cây, mà vì đó là hành trình mà thời gian đã âm thầm sắp đặt.
Điều khiến bài thơ hay không nằm ở nỗi buồn, mà ở cách tác giả nhìn sự chia ly bằng tất cả sự dịu dàng. Em không trách anh đã rời xa. Em chỉ hỏi rất khẽ: "Lá có buồn không?" Một câu hỏi tưởng dành cho chiếc lá, nhưng thật ra là dành cho chính trái tim mình. Bởi em hiểu, người ra đi có lẽ cũng đau như người ở lại.
Hình ảnh chiếc lá lìa cành khiến lòng người chùng xuống. Khi lá còn ở trên cây, chẳng ai nghĩ đến ngày chia xa. Chỉ đến lúc cành trơ trọi giữa khoảng trời rộng, mới thấy sự hiện diện của chiếc lá từng quan trọng biết bao. Cũng như trong tình yêu, nhiều khi chỉ đến khi một người rời đi, người còn lại mới cảm nhận rõ khoảng trống mà họ để lại lớn đến nhường nào.
Điều mình thích nhất là bài thơ không cố níu kéo điều không thể giữ. Em chấp nhận rằng có những cuộc chia ly là quy luật của cuộc đời. Mùa sẽ thay, lá sẽ rơi, con người rồi cũng có lúc đi qua nhau. Nhưng chấp nhận không có nghĩa là quên. Có những người đã rời khỏi cuộc đời mình, nhưng vẫn ở lại trong tim bằng một cách rất bình yên.
Đoạn kết đẹp đến nao lòng. Lá không còn ở trên cành, nhưng trong từng đường gân của lá vẫn mang hình bóng cái cây đã từng nuôi mình lớn lên. Và cái cây cũng sẽ mãi nhớ màu xanh của chiếc lá đã từng rung rinh trong gió. Dù không còn thuộc về nhau, họ vẫn âm thầm tồn tại trong ký ức của nhau, như một phần không thể xóa nhòa.
Có lẽ tình yêu đẹp nhất không phải là yêu để mãi mãi ở bên nhau. Mà là sau tất cả những đổi thay, sau cả một cuộc chia ly không thể tránh khỏi, trái tim vẫn giữ lại cho nhau một góc rất dịu dàng. Không oán hận, không trách móc, chỉ lặng lẽ mỉm cười khi nhớ về những ngày đã từng là cả bầu trời của nhau.
Đôi khi, người ta không đau vì phải rời xa. Người ta đau vì biết rằng từ ngày chiếc lá rời cành, cả lá lẫn cây đều sẽ chẳng bao giờ còn nguyên vẹn như thuở ban đầu. Nhưng dù khoảng cách có xa đến đâu, trong tim chiếc lá vẫn luôn có hình dáng của cây, và trong tim cái cây ấy... mãi mãi vẫn còn một mùa lá không bao giờ phai.
Last edited by a moderator:
