- Xu
- 29,725
117
0
Phong Vô Miên - Thiện Y Thuần - OST Trường An 24 Kế
"Phong Vô Miên" vốn dĩ không phải là một ca khúc để người ta tìm đến khi muốn vơi đi nỗi buồn, mà đúng hơn, đó là một giai điệu để chúng ta học cách "ở lại" cùng nỗi buồn ấy. Ngay từ những nốt nhạc đầu tiên, bài hát đã thiết lập một trạng thái không gian vô cùng đặc biệt: tĩnh lặng, lạnh lẽo và kéo dài lê thê, nơi mà thời gian dường như ngưng đọng còn lòng người thì cứ mãi xao động không yên. Cái tên bài hát đã nói lên tất cả - gió không ngủ, và con người trong ca khúc cũng chẳng có cách nào để thực sự nghỉ ngơi, bởi sâu thẳm trong họ luôn tồn tại những điều chưa thể khép lại, những tâm tư cứ âm ỉ cháy dù đêm đã về sâu.
Âm nhạc của "Phong Vô Miên" được xây dựng dựa trên sự tiết chế tối đa; giai điệu chậm, mềm, gần như không có những quãng cao trào bùng nổ, nhưng chính sự phẳng lặng ấy lại khiến cảm xúc lắng xuống rất sâu. Nó không dẫn dắt người nghe đi từ nỗi buồn đến sự đau đớn, mà giữ chân họ ở một trạng thái lửng lơ, nơi nỗi buồn không còn là một cơn lốc đi ngang qua mà đã trở thành một người bạn thường trực. Đó là nỗi buồn của những người không còn kỳ vọng vào sự an ủi, họ chỉ cần một khoảng lặng đủ dài để tự mình chịu đựng và đối diện.
Giọng hát của Thiện Y Thuần chính là "trạm phát" cảm xúc, là linh hồn đưa bài hát chạm đến trái tim người nghe. Đó là một giọng nữ cao và trong trẻo, nhưng tuyệt nhiên không hề mỏng manh hay nhẹ bẫng. Ẩn sau sự mềm mại, mượt mà ấy là một độ sâu hiếm thấy, như thể mỗi câu chữ phát ra đều đã được chủ nhân của nó nâng niu và ấp ủ từ rất lâu trước khi cất thành tiếng. Cô không dùng những kỹ thuật phô diễn để đẩy cảm xúc lên đỉnh điểm, mà ngược lại, dùng sự kiểm soát bậc thầy để kìm nén chúng lại. Chính cái sự kìm nén đầy chủ đích này khiến nỗi buồn trong bài hát không bị tràn ra ngoài một cách ủy mị, mà cứ thế âm thầm thấm sâu vào tâm trí người nghe như những giọt nước ngấm qua mạch đất.
Điều khiến Thiện Y Thuần trở nên khác biệt và phù hợp với "Phong Vô Miên" đến lạ lùng chính là khả năng thể hiện nỗi cô đơn mà không cần đến bi kịch hóa. Cô không hát như một người đang gào thét trong đau khổ tột cùng, mà như một người đã quá quen thuộc với nỗi đau, xem nó như một phần hơi thở. Trong giọng hát của cô có sự mong manh nhưng không yếu đuối, có sự mềm mại nhưng không hề gãy vỡ - đó là tâm thế của kẻ đã hiểu rằng có những nỗi buồn vĩnh viễn không thể xóa nhòa, chỉ có thể chọn cách mang theo suốt cả cuộc đời.
Dù ca từ nói rất nhiều về gió, nhưng thực chất "Phong Vô Miên" lại là một lời tự sự về lòng người không thể ngủ yên. Gió ở đây không đơn thuần là hiện tượng thiên nhiên, mà là biểu tượng của ký ức, của những lựa chọn cũ và của những điều đã trôi qua nhưng chưa bao giờ thực sự rời bỏ thực tại. Nhân vật trong ca khúc không một lời than trách số phận, cũng không cố gắng vùng vẫy để chống lại thời cuộc nghiệt ngã; họ chỉ đứng yên đó, mặc cho gió thổi qua, mặc cho cảm xúc tự bào mòn chính mình trong sự im lặng đến đáng sợ. Trong bối cảnh của "Trường An 24 Kế", ca khúc này giống như một góc khuất sâu kín nhất trong nội tâm nhân vật - cái phần mềm yếu nhất mà họ buộc phải giấu đi giữa những mưu lược và tính toán tàn khốc. Khi mọi thứ ngoài kia đều phải giữ lấy vẻ cứng cỏi, thì chỉ còn đêm tối và tiếng gió mới là nơi con người được phép được sống thật với sự yếu lòng của mình. Thiện Y Thuần đã chạm đúng vào khoảng lặng đó, biến bài hát thành một lời độc thoại thầm thì giữa đêm dài vạn dặm.
Điểm đáng quý nhất là "Phong Vô Miên" không cố gắng giải quyết nỗi buồn hay mang đến một tia hy vọng khiên cưỡng nào; nó cứ để mọi thứ dang dở và mở ra như chính kiếp người trong thời loạn lạc. Sau khi nốt nhạc cuối cùng tắt lịm, thứ còn lại không phải là sự đau đớn mà là một khoảng trống sâu thẳm và lạnh lẽo. Nhưng chính trong cái không gian trống rỗng ấy, giọng hát của Thiện Y Thuần vẫn cứ vang vọng - nhẹ nhàng, mỏng manh nhưng đầy dai dẳng - như một minh chứng rằng "Phong Vô Miên" không chỉ là một bản nhạc phim, mà là một trạng thái tinh thần của những ai đã học được cách sống chung với cô đơn và để gió thay mình nói ra những điều không thể thành lời.
Lời bài hát – Lyrics:
回忆如同逆行的箭
刺穿了永远
惊醒我故事已终篇
流年何曾为谁周全
又为谁垂怜
纵马千山归来仍是满身黑夜
苦海无岸 风无眠
你远在从前
我乘孤舟在旧梦失散前
寻遍深渊
为何浮生 这般短 还写满离别
才认清命运向来只挥鞭 从不赦
追叹 岁月转眼隐入了尘烟
遗憾的灰烬
依然烧尽我余年
追叹此身困在宿命的牢关
倾尽这一生
痛与痛之间辗转
Pinyin:
Húi yì rú tóng nì xíng de jìan
Cì chuān le yǒng yuǎn
Jīng xǐng wǒ gù shì yǐ zhōng piān
Líu nían hé céng wèi shúi zhōu quán
Yòu wèi shúi chúi lían
Zòng mǎ qiān shān guī lái réng shì mǎn shēn hēi yè
Kǔ hǎi wú àn fēng wú mían
Nǐ yuǎn zài cóng qían
Wǒ chéng gū zhōu zài jìu mèng shī sàn qían
Xún bìan shēn yuān
Wèi hé fú shēng zhè bān duǎn hái xiě mǎn lí bié
Cái rèn qīng mìng yùn xìang lái zhǐ huī biān cóng bú shè
Zhuī tàn sùi yuè zhuǎn yǎn yǐn rù le chén yān
Yí hàn de huī jìn
Yī rán shāo jìn wǒ yú nían
Zhuī tàn cǐ shēn kùn zài sù mìng de láo guān
Qīng jìn zhè yì shēng
Tòng yǔ tòng zhī jiān zhǎn zhuǎn
Lời Việt:
Ký ức tựa mũi tên nghịch dòng
Xuyên thấu cả vĩnh hằng
Giật mình nhận ra chuyện xưa đã đến hồi kết
Năm tháng ấy đã tử tế với ai
Lại vì ai mà thương xót?
Vượt ngàn núi trở về, bóng đêm vẫn bao phủ
Biển khổ vô bờ, Gió không ngủ
Người mãi ở nơi quá khứ xa xôi
Ta chèo thuyền cô độc trước khi mộng cũ tan biến
Tìm khắp vực sâu
Vì sao kiếp người tựa phù du, lại chứa đầy ly biệt?
Giờ mới nhận ra, số phận chỉ trừng phạt chẳng khi nào dung thứ
Than ôi! Năm tháng chớp mắt dần phủi bụi
Tro tàn của tiếc nuối
Vẫn thiêu đốt phần đời còn lại của ta
Than ôi! Thân này bị giam cầm trong ngục tù của định mệnh
Dốc cạn kiếp phù sinh
Xoay vần trong nỗi đau không dứt

