Tổng Tài Tàn Bạo

Khước Lãng Yển
103 ❤︎ Bài viết: 17 Tìm chủ đề
71 0
Tản Văn -Những Ngày Hè Đội Nắng - Khước Lãng Yển

55410745336_a5e7072a0d_o.png


Tác giả: tong_tai_tan_bao

****** Khước Lãng Yển (bút danh)

Thể loại: Tản Văn

* * *

"Các bạn thích ngắm nhìn nhịp sống như thế nào?"

Đôi lời: Những ngày nắng mùa hè cháy rực gợi lên những cảm xúc có chút suy tư sau những buổi trưa hè chẳng để làm gì. Được quanh quẩn và quan sát những gì diễn ra xunh quanh cũng đã là một khoảng trống đủ để trải lòng sau những khi mệt nhọc.

Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh từng chia sẻ trong tạp văn "Người Quảng đi ăn Mì Quảng" có một lời bàn luận rất hay, mà đại ý là "dạo phố chỉ là một thú vui của quá khứ", ông nhận xét rằng ngày càng hiếm có người "đi lòng vòng" mà thay vào đó, họ thích những nơi cụ thể, những địa điểm có tên.

Cái dạo ở đây chính là từ bỏ những mục tiêu, cho bản thân thả hồn vào từng cơn gió và để mình được "nghỉ" sau những giờ phút căng thẳng. Được thoải mái hòa vào nhịp sống và suy tư cũng là một trong những thú vui giản dị mà lại giá trị.
 
Chỉnh sửa cuối:
103 ❤︎ Bài viết: 17 Tìm chủ đề
Đồ chơi hàng rong



Hôm nay, trên đường mình tình cờ bắt gặp một bác bán hàng rong. Đồ đạc gói gọn chẳng có gì nhiều ngoài chiếc xe máy, một thùng hộp xốp, lê theo cái ca nước đá để cầm cự chực chờ giữa cái nắng ngày hè nóng bức của miền Tây.

Chỗ bán của bác ở ngay trước cổng một trường cấp 2. Những món đồ chơi bác bán là những mô hình chú vịt thủ công được làm đơn giản mà tỉ mỉ dưới đôi bàn tay khéo léo của một người thợ lành nghề. Chỉ có ba loại màu sắc gồm những chú vịt vàng, một ít chú màu hồng và thiểu số nhất là màu xanh da trời.

Sạp hàng của bác cũng chỉ đơn giản là mặt vỉa vè bê tông mới được đổ tầm một năm trước. Chẳng có kệ hay bạt nhựa kê lên. Chỉ đơn giản là những chú vịt bày biện linh tinh ra đất. Tạo cho người ta cảm giác cứ như là bác đang chăn một đàn vịt con thực thụ vậy.

Cái khó khăn nhất không chỉ là ở nắng. Mà còn chỉ cần một cơn gió mạnh thốc qua thôi, cả đàn vịt sẽ thi nhau ngã rạp. Chính vì chúng không thể tự đứng dậy mà bác già phải tự mình lom khom cúi xuống uốn nắn lại từng đứa dưới cái nắng nóng chan chát của thời tiết miền nam.

Có vẻ như mỗi ngày bác sẽ lại bán ở một nơi khác nhau. Vì cứ quanh quẩn ở mãi một chỗ thì sẽ chẳng còn ai mua đồ chơi của bác nữa. Và thế là mỗi ngày bác sẽ đều chạy loanh quanh chỗ này, chỗ kia xem nơi nào có thể thoải mái bày hàng ra bán được, và cả ngày sẽ bắt ghế ngồi chực chờ ở nơi đó.

Trên vỉa hè vắng người, cả đàn vịt nhựa đứng bất động như một đội quân đang chờ lệnh. Chúng im lìm phơi nắng giữa những tiếng cộ xe vù vù chạy ngang qua.

Chợt nhìn thấy bác hàng bán những món đồ như vậy, trong đầu mình đã có xuất hiện một câu hỏi: "Thời đại này rồi sẽ còn ai mua những món đồ đó nữa ư?".

Lũ trẻ con sẽ chẳng mặn mà gì với những món đồ chơi đơn giản ấy, và người lớn chắc chắn sẽ thích những món đồ trang trí lưu niệm ở những cửa hàng bày biện bắt mắt hoặc là trên các trang thương mại điện tử với nhiều loại mẫu mã.

Thế nhưng mà, bác vẫn bán. Mình tự hỏi là vì đam mê, hay do không còn nghề nào khác để mưu sinh?

Mình đoán là vì lý do thứ nhất, cũng có thể là cả hai. Và thiết nghĩ là trong tương lai, những vệt hàng rong như thế này sẽ không còn xuất hiện trong đời sống đô thị và xã hội nữa vì những lý do tiêu dùng thị hiếu rất tất yếu.

Xã hội ngày càng tiến bộ, kéo theo nhiều thú vui mới hơn. Và những món đồ chơi tuổi thơ do con người bằng chính đôi tay trần làm ra sẽ khó có thể tìm được chỗ đứng như trước.

Điều làm những món đồ chơi thủ công chết đi, không hẵn là không còn những người bán chúng nữa. Mà là không còn người tiêu dùng sẵn sàng và có một sự ham thích để mua chúng. Đó là một sự ra đi rất tĩnh lặng, và cũng đáng sợ. Mình từng nghe một câu nói, những điều thật sự chết đi, chính là những thứ bị lãng quên. Và rồi một ngày nào đó, người ta sẽ quên mất những món đồ chơi đơn sơ này và những con người đã cặm cụi dưới cái nắng chói chang để chờ đợi những vị khách ghé qua.

Việc kinh doanh chưa bao giờ là dễ. Ngay cả ở những gánh hàng rong thô sơ nhất và người ta phải cố gắng nắm bắt lấy từng cơ hội một để sản phẩm của mình lọt vào mắt người tiêu dùng mọi nơi mọi lúc. Thậm chí giữa cái tiết trời khắc nghiệt này, sát xuất để có một chiếc xe máy nào chịu dừng lại hỏi mua một con vịt nhựa thật ra quá đỗi mong manh.

Dòng xe vẫn cứ chạy xa, bỏ lại góc đường nhỏ và bác bán hàng phía sau. Mọi thứ vẫn thay đổi, vẫn chuyển động và công việc mưu sinh vẫn còn đấy. Giữa thành phố nhỏ bé này, có những con người chỉ hy vọng ngày mai trời không mưa.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back