- Xu
- 5
41
0
Song hướng yêu thầm/ cửu biệt trùng phùng/ cưới trước yêu sau
Khương Nhược Dao gặp lại Cố Thanh trong buổi họp lớp đại học.
Cô bị một người bạn say rượu ngăn ở góc hành lang, nắm lấy tay cô không chịu buông.
Cố Thanh đi ngang qua và cứu cô.
Vẻ mặt anh lạnh lùng, anh ném hắn ta vào một phòng riêng gần đó. Khi anh quay lại nhìn cô, một tia sáng lóe lên trong con ngươi đen kịt của anh.
"Anh đưa em về."
Cô lên xe anh, nhìn những ánh đèn đường hỗn loạn dần khuất sau lưng. Đến khi anh dừng lại vườn hoa anh đào trước cửa nhà cô.
Cô hỏi: "Dạo này anh thế nào?"
Anh nói: "Chúng ta kết hôn đi."
Tim Khương Nhược Dao tê rần, vài cánh hoa anh đào màu hồng nhạt rơi xuống kính chắn gió trước mặt cô.
Một tháng sau, các kênh truyền thông lớn đưa tin người thừa kế tập đoàn Cố thị cưới một người phụ nữ xuất thân từ một gia đình bình thường.
Tuy nhiên, Khương Nhược Dao biết quyết định của mình không hề bốc đồng. Năm năm trước, khoảnh khắc cô nhìn thấy anh, anh chính là ngôi sao duy nhất trong dải ngân hà rộng lớn soi sáng cô.
Mặc dù cô biết anh chỉ muốn tìm người kết hôn để ứng phó với người nhà, mà vừa vặn anh gặp được cô.
* * *
Vào năm tốt nghiệp, Cố Thanh đã định thổ lộ tình cảm của mình với Khương Nhược Dao, nhưng vào đêm anh mang hoa đến tìm cô, anh thấy cô đang nhận hoa của một nam sinh khác.
Anh nhận ra trong lòng cô luôn chỉ coi anh là bạn.
Nhưng anh không thể quên cô. Ngày thứ hai về nước, anh gặp lại cô ở buổi họp lớp và cũng nghe nói cô vì người mình thích mà đau khổ rất lâu, đến giờ vẫn chưa có bạn trai.
Kết hôn với cô là điều anh đã khao khát bao năm, nhưng anh biết cô đồng ý, chỉ vì nản lòng thoái chí mà thôi.
Vì vậy, anh mượn chuyện kết hôn giả để được ở bên cô, nghĩ cách giúp cô mở lòng, đến khi cô có người mình thích.
Trong đêm tĩnh lặng, vì ghen tuông anh uống có chút say đã đè chặt cô vào cửa, cưỡng hôn.
Khoảnh khắc nước mắt rơi trên má cô, anh mới giật mình tỉnh lại, lòng tràn ngập hối hận.
"Thật xin lỗi." Anh luống cuống, quay người chạy trốn.
Khương Nhược Dao gặp lại Cố Thanh trong buổi họp lớp đại học.
Cô bị một người bạn say rượu ngăn ở góc hành lang, nắm lấy tay cô không chịu buông.
Cố Thanh đi ngang qua và cứu cô.
Vẻ mặt anh lạnh lùng, anh ném hắn ta vào một phòng riêng gần đó. Khi anh quay lại nhìn cô, một tia sáng lóe lên trong con ngươi đen kịt của anh.
"Anh đưa em về."
Cô lên xe anh, nhìn những ánh đèn đường hỗn loạn dần khuất sau lưng. Đến khi anh dừng lại vườn hoa anh đào trước cửa nhà cô.
Cô hỏi: "Dạo này anh thế nào?"
Anh nói: "Chúng ta kết hôn đi."
Tim Khương Nhược Dao tê rần, vài cánh hoa anh đào màu hồng nhạt rơi xuống kính chắn gió trước mặt cô.
Một tháng sau, các kênh truyền thông lớn đưa tin người thừa kế tập đoàn Cố thị cưới một người phụ nữ xuất thân từ một gia đình bình thường.
Tuy nhiên, Khương Nhược Dao biết quyết định của mình không hề bốc đồng. Năm năm trước, khoảnh khắc cô nhìn thấy anh, anh chính là ngôi sao duy nhất trong dải ngân hà rộng lớn soi sáng cô.
Mặc dù cô biết anh chỉ muốn tìm người kết hôn để ứng phó với người nhà, mà vừa vặn anh gặp được cô.
* * *
Vào năm tốt nghiệp, Cố Thanh đã định thổ lộ tình cảm của mình với Khương Nhược Dao, nhưng vào đêm anh mang hoa đến tìm cô, anh thấy cô đang nhận hoa của một nam sinh khác.
Anh nhận ra trong lòng cô luôn chỉ coi anh là bạn.
Nhưng anh không thể quên cô. Ngày thứ hai về nước, anh gặp lại cô ở buổi họp lớp và cũng nghe nói cô vì người mình thích mà đau khổ rất lâu, đến giờ vẫn chưa có bạn trai.
Kết hôn với cô là điều anh đã khao khát bao năm, nhưng anh biết cô đồng ý, chỉ vì nản lòng thoái chí mà thôi.
Vì vậy, anh mượn chuyện kết hôn giả để được ở bên cô, nghĩ cách giúp cô mở lòng, đến khi cô có người mình thích.
Trong đêm tĩnh lặng, vì ghen tuông anh uống có chút say đã đè chặt cô vào cửa, cưỡng hôn.
Khoảnh khắc nước mắt rơi trên má cô, anh mới giật mình tỉnh lại, lòng tràn ngập hối hận.
"Thật xin lỗi." Anh luống cuống, quay người chạy trốn.
