223 ❤︎ Bài viết: 51 Tìm chủ đề
1144 47

Năm nay lại là một sinh nhật đặt biệt, tôi bị nhiễm covid sau bao ngày bất tử. Còn nhớ sinh nhật 15 tuổi tôi bắt đầu bị thủy đậu, tôi chỉ biết thở dài vì cái số của mình. Sinh nhật năm 20 tuổi tôi phát hiện mình bị nhiễm, được chuyển xuống phòng cách ly dươi kí túc xá trường. Ngày cách ly đầu tiên thật mệt mỏi, vừa chuyển đồ đạc xuống phòng là tay chân không còn sức. Tôi ngủ li bì bắt đầu sốt, cổ họng rát, cả người như bị ai đánh. Đến tối nhiệt độ đã hơn 39, đầu óc dần trở nên mơ hồ, đôi mắt không thể mở nổi, cơn đau đầu ập đến. Tất cả mọi thứ đến quá nhanh, tôi không thể lường được rằng các triệu chứng lại đến nhanh và gây mệt mỏi đến vậy. Hôm nay là sinh nhật lần thứ 20, một ngày sinh nhật mà đáng ra phải thật ý nghĩa, phải thật vui và hạnh phúc. Tuổi 20 tôi muốn mình ước nguyện thật nhiều, cầu nguyện cùng Chúa những điều tốt đẹp nhất. Đáng tiếc năm nay lại vậy, bị nhiễm covid phải đi cách ly, phải chống chọi lại sự cô đơn và ngồi đây hồi tưởng lại cảm giác vui vẻ của sinh nhật các năm trước.

Tôi cùng từng nghĩ rằng mình rồi cũng sẽ nhiễm covid thôi nhưng không ngờ lại đúng ngay ngày sinh nhật. Cảm giác sao nhỉ! Bất ngờ chứ, lúc xét nghiệm nhìn thấy que test 1 vạch đậm 1 vạch nhạt tôi sửng sờ. Tôi thật sự không biết mình lây từ đâu, thật sự không dám nghĩ là trong lúc này lại bị nhiễm bệnh. Tôi ra lại trường đã được 1 tháng 2 ngày, trong những ngày qua cũng đã là F1 F2 nhiều lần nhưng vẫn chưa có dấu hiệu, nhưng bỗng dưng một phát que test 2 vạch, tôi thật sự không thể tin vào mắt mình. Những tưởng năm nay tôi sẽ có một sinh nhật hoành tráng cùng lũ bạn, một đêm thật ý nghĩa của tuổi 20 đầy nhiệt huyết. Có lẽ nếu bị vào những ngày khác thì tôi sẽ đỡ buồn hơn đỡ mệt hơn đỡ cảm thấy tủi thân và chán nản.

Đã từ lâu tôi đã đưa ngày sinh nhật vào chế độ chỉ mình tôi vì vậy mà rất ít người biết được. Tôi không thích cái cảm giác nhận lời chúc một cách gượng gạo, tôi luôn muốn nhận những lời chúc chân thành nhất từ những người tôi yêu thương và yêu thương tôi. Có lẽ cũng nhờ những lời chúc mà tôi thêm thêm một chút nghị lực, một chút yêu thương cũng giúp tôi trở nên mạnh mẽ kiên cường và yêu đời hơn.

Sau bao giờ mệt mỏi vì phải đón nhận "cú sốc đầu đời" lúc này tâm tĩnh hơn, cơ thể cũng dần ổn định tôi phải tích cực đón nhận và kiên cường lên thôi.

Sinh nhật vui vẻ một đời an nhiên nhé cô bé!
 
0 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Chuyện là lần trước là sinh nhật tôi.. Nói sao đây. Tôi không thực sự thấy vui. Khi có ai đó chúc mừng tôi "Sinh nhật vui vẻ!" hay "Hạp bi bợt đay (từ mới của thế hệ Z à? Tôi thực sự không biết), thì tôi cũng vui lắm chứ, hạnh phúc là đằng khác. Nhưng tôi không thực sự" thỏa mãn ". Bạn muốn nói rằng tôi muốn quà chứ gì, rằng tôi chỉ quan tâm ưu tiên đến vật chất một thứ hữu hình đắt tiền nhằm thỏa mãn cái tôi của tôi. Câu trả lời là không. Tôi không hề muốn quà của ai cả tôi không yêu cầu người đó để mua quà cáp gì cho tôi. Vậy, bạn hỏi, có thứ gì mà làm tôi không vui? Nói ra nghe cũng ngu ngốc. Chả có gì.

Hoặc có lẽ tôi đã chán ngấy nó. Kiểu như bạn có một đứa bạn khó chịu gây nhiều phiền toái đến bạn chỉ muốn cạch mặt nó ra

Năm nào cũng như năm nào, cứ ngày trọng đại đó đến là trong người tôi luôn xảy ra mâu thuẫn. Rằng liệu tôi có thực sự vui vẻ vì ngày đặc biệt hay liệu tôi sẽ trở nên vô cảm coi nó như bao ngày bình thường khác của một kẻ có cuộc sống không mấy đặc biệt của một kẻ vô danh của một kẻ xấu xí béo phì. Không. Sự mâu thuẫn đó luôn luôn diễn ra trong người tôi.

Với lại từ đầu mà chúc mừng sinh nhật ra đời? Từ khi nào nó trở thành một" bản năng "của con người ăn sâu vào tiềm thức của mỗi cá thể? Ai biết được. Mà liệu điều đó có quan trọng không? Chúng ta đâu cần biết nó xuất phát từ đâu rằng mục đích của nó là gì. Chúng ta chỉ biết là con người đã và đang làm như vậy suốt sự xuất hiện của con người rồi. Điều đó sẽ mãi mãi dính chặt vào mỗi con người trên trái đất.

Với tôi, chúc mừng sinh nhật là việc làm vô nghĩa. Sinh nhật là ngày đặc biệt, chúng ta chúc mừng là vì sinh nhật nhắc nhở cho ta rằng ta đang già đi, ta đang lớn lên, lớn lên cả về sinh học và tâm lý. Rằng nó là một cột mốc cho sự trưởng thành của mỗi người, nó đang vẽ ra bức tranh hoàn hảo cho bản thân mình. Thì đó là những gì người ta nói. Với tôi điều đó thật sự một sự thổi phồng. Tôi không tin vào điều đó. Sinh nhật cho ta nhận thức được rằng mình đang đi gần đến cái chết. Ai cũng sợ chết cả nhưng người ta không muốn nói đến điều đó. Và ai thực sự quan tâm đến sự đến sự trưởng thành của bạn? Ai cũng rõ rằng con người có thể nói dối. Họ chỉ muốn khen bạn vì họ muốn bạn nghĩ bạn thực sự là người đặc biệt. Không điều đó là một lời nói phét. Một lời hoa mỹ. Không ai đặc biệt, không có một cá thể nào được đặt hiệu là" đặc biệt "cả. Con người cũng chỉ là con người, ai cũng như ai hết, không phân biệt. Đó mới là ý nghĩa của cuộc sống. Hoặc đó chỉ là suy diễn của tôi. Bạn có thể không đồng tình với tôi, điều đó không sao hết, hơn thế nó còn làm tôi tôn trọng bạn nhiều hơn. Nhiều người không bao giờ nói lên ý kiến của mình bởi vì họ sợ điều đó là" trái với pháp luật"của cộng đồng.

Sống theo cộng đồng, hay Chủ nghĩa tập thể là một lối sống nguy hiểm. Đe dọa đến sự sáng tạo, sự suy nghĩ của một cá nhân. Khi họ, những người sẽ bị xã hội ruồng bỏ, chửi bởi và ghen ghét, bị dồn đến đường cùng, họ chỉ còn cách im lặng, hay một cách cực đoan là trao thân xác cho mình cho thần chết, để tránh khỏi lối sống không lành mạnh kia.

Có lẽ tôi đã nói lố rồi. Dù vậy điều tôi đang muốn nói là sinh nhật chỉ là một ngày vô nghĩa. Không hơn không kém
 
18 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề
Hôm nay là sinh nhật của tớ các cậu ạ, hmm hôm nay tớ đã trải qua sinh nhật cùng mẹ tớ. Bạn thân cấp 3 đã đặt cho tớ một chiếc bánh kem nhỏ xinh xắn. Nói chung là cũng giống như mọi năm, ngoài mẹ tớ và 2 3 người bạn nhớ sinh nhật tớ ra thì cũng chẳng còn ai. Cũng không buồn nhưng cũng không vui, đơn giản nó cũng chỉ là ngày bình thường như bao ngày khác. Năm nay tớ vừa tròn 22 tuổi, cái độ tuổi theo bao trang lứa khác là lúc họ đang chuẩn bị tốt nghiệp hay chuẩn bị tốt nghiệp còn đối với tớ, tớ vẫn chỉ là một đứa thất bại chẳng có gì trong tay. Có một chút chạnh lòng, tủi thân nhưng âu cũng là con đường do tớ tự chọn, tớ cũng đáng bị như thế mà đúng không?

Vậy còn sinh nhật của các cậu trôi qua như thế nào vây, kể tớ nghe với được không?
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back