- Xu
- 753,477,437
6362
41
Có những cuộc gặp gỡ đến rất bất ngờ, như một cơn gió lướt qua đời người. Ban đầu chỉ nghĩ quen nhau cho vui, chỉ là vài câu chuyện, vài lần gặp gỡ, nhưng rồi không biết từ lúc nào trái tim lại lỡ bước quá sâu. Đến khi nhận ra mình đã yêu, mới thấy rằng có những ranh giới không thể vượt qua.
Đau nhất không phải là yêu một người không yêu mình, mà là yêu một người đã thuộc về một nơi khác. Mỗi lần nhìn vào mắt anh, em vẫn muốn hỏi một câu rất đơn giản: anh thật sự muốn gì? Nhưng câu hỏi ấy lại nghẹn lại nơi cổ họng, bởi em biết dù câu trả lời là gì thì trái tim này cũng sẽ đau.
Em không trách anh, cũng chẳng trách người con gái kia. Chỉ trách cuộc gặp gỡ này đến sai lúc. Nếu sớm hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng tình yêu đâu bao giờ đến đúng thời điểm. Nó cứ thế đến, lặng lẽ mà mãnh liệt, để rồi khi nhận ra thì đã không thể quay đầu.
Có những lời muốn nói ra nhưng lại khó đến mức không thể thốt thành lời. Chỉ mong anh nói thật lòng một lần, dù đó là lời chia tay. Ít nhất khi nghe chính anh nói ra, em sẽ có can đảm buông tay. Vì đôi khi, im lặng còn đau hơn cả một câu kết thúc.
Em biết mình là người đến sau. Một vị trí rất nhỏ bé trong câu chuyện tình của anh. Nhỏ đến mức hạnh phúc cũng không dám mơ, chỉ mong anh quay về nơi vốn thuộc về anh, để em học cách quên đi tất cả.
Có lẽ sau này, khi nhớ lại, mọi thứ sẽ giống như một giấc mơ. Một giấc mơ đẹp nhưng ngắn ngủi, nơi hai người đã từng đứng gần nhau đến thế. Và khi tỉnh giấc, em chỉ còn lại một điều duy nhất: học cách bước đi tiếp, dù trong lòng vẫn còn một vết thương chưa kịp lành.
Nếu các bạn chưa biết thì Tuấn Khang chính là nghệ danh của Hoài Lâm khi còn là đàn em của HKT
Mình gặp nhau quen nhau
Làm chi hỡi em?
Để giờ đây sao cũng không đành
Nói đi em
Em lìa xa người yêu thuở nao
Hay là em quên anh
Với bao niềm đau..
Mình gặp nhau quen nhau
Thì vui đấy thôi
Có ngờ đâu ta không thể xa rời
Để bây giờ anh lặng nghe
Giọt nước mắt mãi rơi
Giờ thì sao
Em nói đi tình ơi..
Nói đi nói đi em
Tình đã tha thiết sao đành
Mà mai sau ta quá ư mong manh
Nói đi nói đi tình hỡi
Khó khăn bao lời
Riêng anh mang nỗi đau đành thôi..
Nói đi nói đi em
Người ấy tha thứ cho em
Còn riêng anh đây
Có sao cũng đành
Nói đi với anh lời chia tay
Để em quay về
Chuyện hôm qua như giấc ngủ mê..
Mai sau đâu dám mong chờ
Ta yêu nhau quá bất ngờ
Đã đến với nhau bến bờ
Em ơi hãy quay về
Cho anh quên nỗi đau
Người đến sau
Anh biết làm sao?
Đau nhất không phải là yêu một người không yêu mình, mà là yêu một người đã thuộc về một nơi khác. Mỗi lần nhìn vào mắt anh, em vẫn muốn hỏi một câu rất đơn giản: anh thật sự muốn gì? Nhưng câu hỏi ấy lại nghẹn lại nơi cổ họng, bởi em biết dù câu trả lời là gì thì trái tim này cũng sẽ đau.
Em không trách anh, cũng chẳng trách người con gái kia. Chỉ trách cuộc gặp gỡ này đến sai lúc. Nếu sớm hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng tình yêu đâu bao giờ đến đúng thời điểm. Nó cứ thế đến, lặng lẽ mà mãnh liệt, để rồi khi nhận ra thì đã không thể quay đầu.
Có những lời muốn nói ra nhưng lại khó đến mức không thể thốt thành lời. Chỉ mong anh nói thật lòng một lần, dù đó là lời chia tay. Ít nhất khi nghe chính anh nói ra, em sẽ có can đảm buông tay. Vì đôi khi, im lặng còn đau hơn cả một câu kết thúc.
Em biết mình là người đến sau. Một vị trí rất nhỏ bé trong câu chuyện tình của anh. Nhỏ đến mức hạnh phúc cũng không dám mơ, chỉ mong anh quay về nơi vốn thuộc về anh, để em học cách quên đi tất cả.
Có lẽ sau này, khi nhớ lại, mọi thứ sẽ giống như một giấc mơ. Một giấc mơ đẹp nhưng ngắn ngủi, nơi hai người đã từng đứng gần nhau đến thế. Và khi tỉnh giấc, em chỉ còn lại một điều duy nhất: học cách bước đi tiếp, dù trong lòng vẫn còn một vết thương chưa kịp lành.
Nếu các bạn chưa biết thì Tuấn Khang chính là nghệ danh của Hoài Lâm khi còn là đàn em của HKT
Lời bài hát
Mình gặp nhau quen nhau
Làm chi hỡi em?
Để giờ đây sao cũng không đành
Nói đi em
Em lìa xa người yêu thuở nao
Hay là em quên anh
Với bao niềm đau..
Mình gặp nhau quen nhau
Thì vui đấy thôi
Có ngờ đâu ta không thể xa rời
Để bây giờ anh lặng nghe
Giọt nước mắt mãi rơi
Giờ thì sao
Em nói đi tình ơi..
Nói đi nói đi em
Tình đã tha thiết sao đành
Mà mai sau ta quá ư mong manh
Nói đi nói đi tình hỡi
Khó khăn bao lời
Riêng anh mang nỗi đau đành thôi..
Nói đi nói đi em
Người ấy tha thứ cho em
Còn riêng anh đây
Có sao cũng đành
Nói đi với anh lời chia tay
Để em quay về
Chuyện hôm qua như giấc ngủ mê..
Mai sau đâu dám mong chờ
Ta yêu nhau quá bất ngờ
Đã đến với nhau bến bờ
Em ơi hãy quay về
Cho anh quên nỗi đau
Người đến sau
Anh biết làm sao?
Chỉnh sửa cuối:
