

Người Bạn Đạo Cô Của Ta - Dĩ Đông
Composer: "Nhất Phiên Tinh"
Lyricist: Lục Lăng Sa
Composer: "Nhất Phiên Tinh"
Lyricist: Lục Lăng Sa
Đôi lời về bài hát:
Lyrics:
而你撑伞拥我入怀中
一字一句誓言多慎重
你眼中有柔情千种
如脉脉春风
冰雪也消融
那年长街春意正浓
策马同游
烟雨如梦
檐下躲雨望进一双
深邃眼瞳
宛如华山夹着细雪的微风
雨丝微凉
风吹过暗香朦胧
一时心头悸动
似你温柔剑锋
过处翩若惊鸿
是否情字写来都空洞
一笔一划斟酌着奉送
甘愿卑微换个笑容
或沦为平庸
而你撑伞拥我入怀中
一字一句誓言多慎重
你眼中有柔情千种
如脉脉春风
冰雪也消融
后来谁家喜宴重逢
佳人在侧
烛影摇红
灯火缱绻映照一双
如花颜容
宛如豆蔻枝头温柔的旧梦
对面不识
恍然间思绪翻涌
望你白衣如旧
深色几分冰冻
谁知我心惶恐
也许我应该沉醉装疯
借你怀抱留一抹唇红
再将旧事轻歌慢诵
任旁人惊动
可我只能假笑扮从容
侧耳听那些情深义重
不去看你熟悉脸孔
只默默饮酒
多无动于衷
山门外
雪拂过白衣
又在指尖消融
负长剑
试问江湖莫大
该何去何从
今生至此
像个笑话一样
自己都嘲讽
一厢情愿
有始无终
若你早与他人两心同
何苦惹我错付了情衷
你竟然心动
难道看我失魂落魄
所幸经年漂浮红尘中
这颗心已是千疮百孔
怎惧你以薄情为刃
添一道裂缝
又不会痛
不如将往事埋在风中
以长剑为碑
以霜雪为冢
此生若是错在相逢
求一个善终
孤身打马南坪旧桥边过
恰逢山雨来时雾蒙蒙
想起那年伞下轻拥
就像躺在桥索之上
做了一场梦
梦醒后跌落粉身碎骨
无影亦无踪
Pinyin:
Ér nǐ chēng sǎn yōng wǒ rù húai zhōng
Yī zì yījù shìyán duō shènzhòng
Nǐ yǎnzhōng yǒu róuqíng qiān zhǒng
Rú mòmò chūnfēng
Bīngxuě yě xiāoróng
Nà nían zhǎng jiē chūnyì zhèng nóng
Cè mǎ tóng yóu
Yānyǔ rú mèng
Yán xìa duǒ yǔ wàng jìn yīshuāng
Shēnsùi yǎn tóng
Wǎnrú hùashān jiāzhe xì xuě de wéifēng
Yǔsī wēi líang
Fēng chuīguò àn xiāng ménglóng
Yīshí xīntóu jì dòng
Shì nǐ wēnróu jìan fēng
Guò chù piān ruò jīng hóng
Shìfǒu qíng zì xiě lái dōu kōngdòng
Yī bǐ yī húa zhēnzhuózhe fèngsòng
Gānyùan bēiwéi hùangè xìaoróng
Huò lún wéi píngyōng
Ér nǐ chēng sǎn yōng wǒ rù húai zhōng
Yī zì yījù shìyán duō shènzhòng
Nǐ yǎnzhōng yǒu róuqíng qiān zhǒng
Rú mòmò chūnfēng
Bīngxuě yě xiāoróng
Hòulái shúi jiā xǐyàn chóngféng
Jiārén zài cè
Zhú yǐng yáo hóng
Dēng huǒ quǎn yìngzhào yīshuāng
Rúhuā yánróng
Wǎnrú dòukòu zhī tóu wēnróu de jìumèng
Dùimìan bù shí
Huǎngrán jiān sīxù fānyǒng
Wàng nǐ báiyī rú jìu
Shēn sè jǐ fēn bīngdòng
Shúi zhī wǒ xīn húangkǒng
Yěxǔ wǒ yīnggāi chèn zùi zhuāng fēng
Jiè nǐ húaibào líu yīmǒ chún hóng
Zài jìang jìushì qīng gē màn sòng
Rèn pángrén jīngdòng
Kě wǒ zhǐ néng jiǎ xìao bàn cóngróng
Cè'ěr tīng nàxiē qíng shēnyì zhòng
Bù qù kàn nǐ shúxī liǎn kǒng
Zhǐ mò mò yǐnjiǔ
Duō wúdòngyúzhōng
Shānmén wài
Xuě fúguò báiyī
Yòu zài zhǐ jiān xiāoróng
Fù zhǎng jìan
Shìwèn jiānghú ruòdà
Gāi héqùhécóng?
Jīnshēng zhìcǐ
Xìang gè xìaohùa yīyàng
Zìjǐ dōu cháofèng
Yīxiāngqíngyùan
Yǒushǐwúzhōng
Ruò nǐ zǎo yǔ tārén liǎng xīn tóng
Hékǔ rě wǒ cuò fùle qíng zhōng
Nándào kàn wǒ shīhúnluòpò
Nǐ jìngrán xīndòng?
Suǒxìng jīng nían piāofú hóngchén zhōng
Zhè kē xīn yǐ shì qiān chuāng bǎi kǒng
Zěn jù nǐ yǐ bóqíng wèi rèn
Tiān yīdào lièfèng?
Yòu bù hùi tòng
Bùrú jiāng wǎngshì mái zài fēng zhōng
Yǐ zhǎng jìan wéi bēi
Yǐ shuāng xuě wèi zhǒng
Cǐshēng ruòshì cuò zài xiāngféng
Qíu yīgè shànzhōng
Gūshēn dǎ mǎnánpíng jìu qíao biānguò
Qìa féng shān yǔ lái shí wù méngméng
Xiǎngqǐ nà nían sǎnxìa qīng yōng
Jìu xìang tǎng zài qíao suǒ zhī shàng
Zuòle yīchǎng mèng
Mèng xǐng hòu diéluò fěnshēnsùigǔ
Wú yǐng yì wú zōng
Vietsup:
Người che ô, ôm ta vào lòng
Cẩn trọng làm sao từng câu từng chữ thề nguyện
Trong mắt người nhu tình vạn chủng
Như gió xuân phơi phới
Đến băng tuyết cũng tan chảy
Năm đó hương xuân ngập tràn cả con phố
Cùng thúc ngựa dạo chơi
Mưa bay như mộng
Trú mưa dưới mái hiên, muốn nhích lại gần thêm
Ánh mắt thâm trầm
Như thể gió tuyết phủ trên ngọn Hoa Sơn
Màn mưa lành lạnh
Gió thổi đưa hương mai thoang thoảng
Bất chợt lòng rung động
Như đường kiếm dịu dàng của người
Vút qua nhẹ tựa lông hồng
Phải chăng chữ Tình viết ra đều là hư không
Một nét bút, một bức họa đắn đo gửi tặng người
Bằng lòng hạ mình thành kẻ tầm thường
Chỉ để đổi lấy một nụ cười
Và người che ô, ôm ta vào lòng
Cẩn trọng làm sao từng câu từng chữ thề nguyện
Trong mắt người nhu tình vạn chủng
Như gió xuân phơi phới
Đến băng tuyết cũng tan chảy
Rồi nhà ai tiệc hỷ trùng phùng
Giai nhân kề bên
Ánh nến lay động
Ánh đèn lưu luyến chiếu rọi uyên ương
Như họa dung nhan
Tựa như mộng xưa về cành đậu khấu dịu dàng
Đối mặt, chẳng hề quen
Bỗng chốc lòng trĩu nặng
Người vẫn áo trắng như xưa
Nét mặt lạnh lùng hơn
Ai có biết lòng ta dậy sóng
Có lẽ ta nên mượn rượu giả điên
Để người ôm vào lòng lưu lại vết son
Lại khẽ ngâm lên chuyện xưa cũ
Mặc kệ người xung quanh chỉ trỏ
Nhưng ta chỉ có thể mỉm cười vờ ung dung
Lắng tai nghe lời tình nồng ý đượm
Không nhìn gương mặt quen thuộc của người
Chỉ yên lặng thưởng rượu
Trong lòng vô lực biết mấy
Ngoài sơn môn
Tuyết lướt qua vạt áo trắng
Rồi tan nhanh trên đầu ngón tay
Mang trường kiếm
Thử hỏi giang hồ rộng lớn
Ta nên đi đâu về đâu?
Kiếp này đến đây
Lại như câu chuyện cười
Tự mình chế giễu mình
Một bên đơn phương
Một khởi đầu không có kết quả
Chi bằng người sớm thành đôi cùng kẻ khác
Thì ta đâu phí mất phần tâm tư này
Lẽ nào nhìn ta thầt hồn lạc phách
Người lại động lòng?
Quanh năm trôi nổi chốn hồng trần
Trái tim này đã sớm chằng chịt vết thương
Lý nào lại sợ người bạc tình như dao cắt
Rạch thêm một vết thương
Cũng không đau nữa
Chi bằng đem chuyện xưa cuốn vào trong gió
Lấy trường kiếm làm bia
Lấy sương tuyết làm gò
Kiếp này nếu gặp nhau là sai
Chỉ mong một cái kết đẹp
Một mình thúc ngựa qua cây cầu năm xưa
Vừa lúc gặp phải mưa núi sương mù mờ ảo
Nhớ đến cái ôm dưới tán ô năm ấy
Tựa như nằm trên cây cầu
Mơ một giấc mộng
Tỉnh mộng rơi xuống, tan xương nát thịt
Vô tăm biệt tích
Last edited by a moderator: