Ngngoclan

chăm chỉ nỗ lực sớm muộn cũng thành công
1,173 ❤︎ Bài viết: 147 Tìm chủ đề
53 0
Kiếm tiền
Ngngoclan đã kiếm được 530 đ
Ngược Chiều Cơn Mưa Rào

1734d739de30434c8af0058afd2ab721.jpg


Tác giả: @Rewrite

Thể loại: Tình cảm, gia đình.

Tác phẩm nằm trong Series truyện ngắn Ngôi Nhà Nhỏ, Tình Yêu To


Có những câu chuyện không cần cao trào dữ dội, không cần kịch tính đến nghẹt thở, nhưng lại khiến tớ đọc chậm hơn, dừng lại lâu hơn ở từng đoạn văn, bởi cảm giác quen thuộc đến lạ. Ngược Chiều Cơn Mưa Rào của Rewrite là một câu chuyện như thế, nhẹ nhàng, đời thường, nhưng len lỏi rất sâu vào cảm xúc của những người đã đi qua thanh xuân, đã từng yêu, từng mất mát, và từng sợ phải yêu lại từ đầu.

Tớ đọc truyện này trong một buổi chiều mưa. Có lẽ vì vậy mà cảm giác đồng điệu càng rõ ràng hơn. Mưa trong truyện không chỉ là bối cảnh, mà là một biểu tượng xuyên suốt, biểu tượng của thanh xuân, của những cảm xúc chưa kịp gọi tên, của nỗi đau và cả sự chữa lành.

Câu chuyện về những người cũ, nhưng không hề cũ

Trung tâm của tác phẩm là Dũng và Linh, hai người yêu cũ gặp lại nhau sau 12 năm xa cách. Một khoảng thời gian đủ dài để con người ta thay đổi, để tình yêu non nớt ngày xưa trở thành ký ức, và để những vết thương mới chồng lên những vết thương cũ.

Dũng không phải kiểu nam chính hoàn hảo. Anh mang dáng dấp rất quen của những người đàn ông ngoài 30, loay hoay với sự nghiệp, mang trong mình cảm giác thất bại, từng làm tổn thương người khác vì sự chần chừ của chính mình. Linh cũng không phải hình mẫu nữ chính "bất khuất mạnh mẽ" thường thấy. Cô là một người phụ nữ đã đổ vỡ hôn nhân, là mẹ đơn thân, mang theo nỗi sợ hãi rất đàn bà, sợ yêu lại, sợ con mình bị tổn thương, sợ hy vọng rồi lại thất vọng.

Điều khiến tớ thích là tác giả không cố "làm đẹp" nhân vật. Dũng có thể hèn nhát, Linh có thể do dự. Nhưng chính sự không hoàn hảo đó lại khiến họ rất thật.

Có một câu Linh nói khiến tớ dừng lại rất lâu:

"Tớ sợ mình không đủ dũng cảm để bắt đầu lại."

Đây không chỉ là nỗi sợ của Linh, mà là nỗi sợ của rất nhiều người trưởng thành. Khi đã từng đau, người ta không còn lao vào yêu như thời 18 nữa. Người ta cân nhắc, tính toán, dựng lên những bức tường để tự bảo vệ mình. Và đôi khi, chính những bức tường ấy lại khiến người ta cô đơn.

Hình ảnh đẹp nhất của tác phẩm

Nếu phải chọn một hình ảnh bao trùm toàn bộ truyện, tớ nghĩ đó chắc chắn là mưa.

Mưa xuất hiện từ đầu đến cuối, mưa của hiện tại Sài Gòn oi ả, mưa của ký ức tuổi học trò vui tươi, mưa trong đêm họ tái hợp bồn chồn, và mưa trong khoảnh khắc hạnh phúc khi họ cùng nhau chạy dưới công viên với cô con gái dễ thương.

Mưa ở đây không buồn theo cách bi lụy. Nó vừa dữ dội, vừa trong trẻo, vừa gợi nhớ, vừa gột rửa.

"Đi, đắm mình trong mưa đi! Thanh xuân chỉ có một lần thôi!"

Câu nói của Linh năm 18 tuổi như một lời tiên tri cho cả cuộc đời cô. Thanh xuân đúng là chỉ có một lần, nhưng cảm xúc thì có thể quay lại nếu người ta đủ dũng cảm.

Tớ đặc biệt thích cách tác giả để đến cuối truyện, khi Linh, người từng sợ hãi nhất lại là người chạy dưới mưa cùng Dũng và con gái mình. Đó không còn là cơn mưa vô tư của tuổi trẻ, mà là cơn mưa của sự lựa chọn. Lựa chọn tin thêm một lần nữa.

Điểm sáng dịu dàng và nhân văn

Một yếu tố khiến Ngược Chiều Cơn Mưa Rào khác với nhiều truyện tình cảm khác chính là sự xuất hiện của Ji-min. Cô bé không chỉ là "con riêng" để tăng kịch tính, mà là một nhân vật có linh hồn, có vai trò cảm xúc rất rõ.

Ji-min đại diện cho hiện tại của Linh, là lý do khiến cô không thể yêu một cách ích kỷ. Mỗi lần Linh do dự, tớ đều thấy thấp thoáng hình ảnh của rất nhiều bà mẹ đơn thân ngoài đời, yêu đấy, rung động đấy, nhưng luôn tự hỏi: "Điều này có tốt cho con mình không?"

Câu nói hồn nhiên của Ji-min:

"Mẹ, chú Dũng có đến chơi với con nữa không?"

Lại trở thành một cú chạm rất mạnh. Trẻ con không hiểu những ranh giới phức tạp của người lớn, nhưng chính sự trong trẻo đó lại khiến người lớn phải đối diện với cảm xúc thật của mình.

Tớ rất thích cách tác giả xây dựng tình yêu giữa Dũng và Linh ở giai đoạn sau. Nó không phải kiểu yêu cuồng nhiệt, bất chấp tất cả, mà là một tình yêu có trách nhiệm, có sợ hãi, có chờ đợi.

Dũng không ép Linh phải lựa chọn. Anh chấp nhận đứng phía sau, nói một câu rất giản dị:

"Tớ sẽ đợi, Linh. Dù bao lâu, tớ cũng đợi."

Có thể với một số người, đây là mô-típ quen thuộc. Nhưng với tớ, trong bối cảnh câu chuyện này, nó không hề sáo rỗng. Bởi đó không phải lời hứa của một chàng trai trẻ, mà là cam kết của một người đàn ông đã hiểu mình muốn gì và sẵn sàng chịu trách nhiệm cho lựa chọn ấy.

Văn phong của Rewrite mang màu sắc rất điện ảnh, nhiều hình ảnh, nhiều chi tiết đời thường. Có những đoạn dài, nhưng không gây mệt, vì cảm xúc được dẫn dắt chậm rãi. Những đoạn hồi tưởng được đan xen khéo léo với hiện tại, khiến câu chuyện liền mạch và có chiều sâu.

Nếu phải nói một điểm khiến tớ ấn tượng nhất, thì đó là cảm giác "thật". Thật trong suy nghĩ nhân vật, thật trong cách họ yêu, thật trong nỗi sợ và hy vọng.

Kết

Ngược Chiều Cơn Mưa Rào không phải là một câu chuyện khiến người ta khóc òa, nhưng là câu chuyện khiến người ta lặng đi, rồi mỉm cười. Nó dành cho những ai đã qua tuổi mộng mơ, đã từng yêu sai, từng sợ hãi, nhưng vẫn còn tin rằng nếu gặp đúng người, vào đúng thời điểm, ta vẫn có thể yêu lại từ đầu theo một cách trưởng thành hơn, dịu dàng hơn.

Với tớ, đây là một truyện đẹp, không vì cái kết viên mãn, mà vì hành trình con người ta học cách dũng cảm với chính trái tim mình. Nếu bạn từng có một "cơn mưa" trong đời, tớ nghĩ bạn sẽ tìm thấy mình đâu đó trong câu chuyện này.
 

Những người đang xem chủ đề này

  • Xu hướng nội dung

    Back