Chốc chốc đã đến cái ngày mà Ula cảm thấy hồi hộp nhất. Nàng ấy cứ đi loanh quanh mãi, đi qua bên này đi qua bên kia trước cửa nhà mà không chịu bước ra. Mây nhẹ buổi sáng cứ trôi bồng bềnh trên đỉnh đầu, nắng làm vàng đi một phần tóc mai của nàng trông khuôn mặt sáng lên hẳn. Nhưng ứng với khuôn mặt sáng là biểu cảm không mấy tươi tỉnh như ngày thường.
Nàng Ula quả thật rất xinh khi đi trước nắng. Đôi mắt đen láy, có cặp mi dài cong vút mỗi lần nàng nhìn xuống là hiện rõ một vẻ đẹp mơn mởn. Đôi má hồng hào và nước da trắng sáng cứ mỗi lần đôi môi nở lên nụ cười là như mùa xuân cùng hoa cũng nở theo. Nàng quả là rất tươi tắn.
Nhưng nay nàng ấy không hay cười như trước kia nữa, nàng lo lắng cho cuộc thi quá, bất an đến ngộp. Nàng thức khá khuya và dậy rất sớm để học, ôn luyện một cách chăm chỉ. Chàng mây cũng vì thế mà ít đến để tránh phiền tới nàng.
- Ula! Con còn không chịu đến trường à? Sắp tới giờ thi rồi đấy!
Mẹ của nàng nói. Thấy con gái mình có vẻ không được tự tin, bà nói tiếp:
- Con không đến trường thi, là ngày mai ta không cho con ăn bánh cam!
Nghe thấy lời này, nàng mới phụng phịu bước đi vì để mai được ăn món bánh cam khoái khẩu. Nàng ấy lo lắng cũng là một phần, nàng ấy đang chờ một người, có vẻ như hôm qua người ấy không tới vào buổi tối hôm qua nên nay nàng không mấy vui.
"Tên mây đáng ghét, sao còn chưa tới đón mình!"
Nàng đi chiếc xe đạp quen thuộc của mình mà chạy đến trường thi. Có vẻ như mọi người ai nấy đều cảm nhận được bầu không khí đó! Có vẻ như "Không khí chung quanh chiếc xe có vẻ như không được tốt lắm rồi!".
Đi được một lúc thì chiếc xe cũng dừng lại tại đích đến, Trường thi. Ngôi trường bình thường, không lớn lắm so với các trường tư khác, nhưng chế độ thi cử và kiểm tra hết sức nghiêm ngặt và khắt khe. Chính vì thế mà nàng Ula, mặc dù đã ôn rất kỹ lưỡng bài học nhưng khi bước vào phòng coi thi lại run lên lo sợ. Nàng không phải vì sợ rằng mình chưa ôn, chưa học bài mà thứ nàng sợ là ánh mắt của các giám thị và không khí chung quanh đó.
Rất căng thẳng, các thí sinh quả thực chẳng nói lời nào khi vào lớp vì phòng chia theo ngẫu thiên bốc trúng nên toàn bộ lớp đều bị chia ra từng nhánh nhỏ. Mỗi phòng chỉ ngồm có dưới 30 học sinh. Và đều được trang bị camera chuyển động từ bốn góc của căn phòng, ngăn bàn bị cắt đi phần mặt đối diện cho giáo viên thuận lợi coi thi.
Đi qua cửa để vào lớp còn có qua máy dò đồ vật đảm bảo học sinh không mang bất kì vật gì vào bên trong vì đồ dùng đã được chuẩn bị ở trên bàn sẵn và trong giờ thi không được ra ngoài dù lí do gì. Chỉ được ra ngoài sau 45 phút.
Nàng lo lắng và bồn chồn lắm. Hai bàn tay cứ đan vào nhau, nàng tự cấu lấy tay mình để tự nhủ sẽ tự tin hơn đến chảy máu. Nhưng sự lo lắng của nàng hiện lên rõ trên khuôn mặt nàng, mặc dù nhà trường có lắp máy lạnh nhưng nàng cứ đổ mồ hôi, ròng ròng như nước, chúng cứ thấm vào tóc mai mà dần lâu cũng ướt nhẹp.
Đôi chân cứ tự động run lên theo từng cơn gió phả của máy lạnh.
Nàng lo lắng đến nỗi
người bạn lạ ở bàn trên bắt gặp. Biết được vấn đề, anh ta vội xin giáo viên chút khăn mà đưa cho Ula.
- Đây! Cậu mau cầm lấy!
Ula nãy giờ cúi mặt xuống mà nhìn đầu gối mình, nghe tiếng nói nàng ngước mặt lên, cảm ơn nhẹ một tiếng và vươn tay nắm lấy chiếc khăn đưa lên trán thấm mồ hôi.
Nhưng hành động nhỏ này đã lọt vào đôi mắt của anh chàng đưa khăn ấy. Anh ta nghĩ trong thầm bụng: "Quả là rất đẹp!". Có lẽ anh ta bị đôi mi dài đang ướt đẫm vì mồ hôi kia thu hút và vẻ đẹp rạng ngời của nàng là cho hắn say đắm.
Anh ta có tên là Brian. Ai trong trường học cũng biết đến cái tên này nhờ vẻ ngoài trướng ngợp của một vị hoàng tử, phong cách rất lịch lãm nhưng lại khá ngại con gái cố ý tiếp xúc với mình, anh ta lạnh lùng lắm.
Cái tên Brian cũng được biết nhiều từ các trường khác vì anh học rất giỏi trong khối và cả tài nghệ chơi bóng đỉnh cao, gia đình cũng khá giả nữa nên bao nhiêu cô gái đều ước có thể nói chuyện được với anh ta.
Trong khi đó, nàng Ula sau khi nhận được chiếc khăn, chỉ nói hai chữ "cảm ơn" vỏn vẹn làm chàng ta có chút ngạc nhiên. "Sao cô gái này không buông lời nịnh hót hay nói chuyện giọng phiếm với mình nhỉ?".
Nhưng anh chàng nào có biết người mà Ula mảy may không nghĩ gì và nói chuyện không phân rạch ròi, người mà cô ấy luôn ngóng trông mà nói nhiều chỉ có thể là một người mà thôi, ngài Mây của nàng ấy.
Nàng Ula nắm lấy chiếc mảnh ngọc mà nàng đeo ở cổ. Đó là nửa mảnh linh hồn của ngài Mây, sau khi được nhận chúng nàng luôn mang theo mình. Đôi tay nắm lấy miếng ruby, mắt nhắm lại như đang cầu nguyện: "Ngài Mây, ngài tới đây với em nhé! Em cần ngài ngay bây giờ!".
Hành động này khiến cho chàng trai Brian ngồi bàn trên cũng cảm thấy khó hiểu: "Cô ấy đang cầu trời để được thi tốt sao?". Chàng trai không mảy may để ý rằng mình bị thu hút bởi cô gái trước mắt mà đăm đăm nhìn nàng từ này đến giờ không rời một giây.
Nói xong, nàng từ từ mở đôi hồng tử đen của nàng to dần. Bỗng ngoài cửa sổ có một cơn gió lớn lớn và nàng vội chạy nhanh bước chân ra chỗ cửa sổ. Chàng trai kia cũng thấy vậy mà đi theo.
Bỗng nàng thấy được, trên trời, một dòng dải mây lạ kỳ dần dần xuất hiện hạ chữ "cố lên" trắng xóa. Đôi hồng tử nàng nở rộng và to dần vì bất ngờ trong phút chốc, nàng ngơ ngác trước cảnh tượng đó, vẻ đẹp ấ quả là như thiên sứ.
Tại phòng thi số 22 ấy, có một chàng trai tên Brian thấy được nụ cười tỏa nắng trên môi của mối tình đầu!