Bạn được Nguyễn Thư 06 mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
598 ❤︎ Bài viết: 810 Tìm chủ đề
Mưa Rào Và Đại Dương

Thể hiện: LYLY

Bài hát Mưa Rào Và Đại Dương của LYLY mang đến một cảm xúc rất nhẹ nhàng nhưng sâu lắng, như chính hình ảnh mưa rào và đại dương mà tiêu đề gợi ra. Giai điệu chậm rãi, hơi buồn nhưng không bi lụy, khiến người nghe dễ dàng chìm vào những suy nghĩ riêng về tình yêu và những cảm xúc đã qua. Lời bài hát sử dụng hình ảnh thiên nhiên để ẩn dụ cho tâm trạng con người - mưa rào có thể đến nhanh rồi đi, nhưng đại dương thì vẫn ở đó, sâu và rộng như những ký ức khó phai.

Điểm mình thích nhất là cách bài hát truyền tải cảm giác trưởng thành trong tình cảm: Không còn quá nồng nhiệt, mà là sự chấp nhận và lặng lẽ. Giọng hát của LYLY cũng góp phần làm tăng chiều sâu cảm xúc, vừa trong trẻo vừa có chút khàn nhẹ, rất phù hợp với không khí của bài. Đây là một ca khúc thích hợp để nghe vào những lúc yên tĩnh, khi bạn muốn suy nghĩ về bản thân hoặc một mối quan hệ đã từng rất quan trọng.



Lời bài hát

Nhìn vào gương em như 1 kẻ tội đồ

Đang trả giá vì trái tim quá hồ đồ

Cứ cho rằng tình yêu của mình là thứ khiến bao người ngưỡng mộ

Để rồi đêm về em gượng cười chua xót

Nhận ra tình yêu mình tự nắn nót lâu nay đã không trọn

Thì ra em chỉ là 1 chương trong cuộc đời anh ta

Hóa ra em không phải là người may mắn hóa ra em chẳng có thân phận

Hóa ra đây chẳng phải chiêm bao sự tàn nhẫn đó là thật hay sao

Lấp lánh đến mấy cũng chỉ là cơn mưa rào

Cớ sao em lại ngộ nhận là đại dương

Đến sau cùng thì sự thủy chung là điều xa xỉ với em

Em yêu như thiêu như đốt sao toàn nhận lại nỗi ân hận

Tại sao em vì người chẳng đáng cứ chuốc lấy những điều khổ tâm

Giọt nước mắt của em giờ này đều là vô ích rồi chằng làm mềm lòng người ta nữa rồi

Phải chấp nhận đi thôi

Thì ra em chỉ là 1 trang trong cuộc đời anh ta

Hóa ra em không Phải là người may mắn hóa ra em chẳng có thân phận

Hóa ra đây chẳng phải chiêm bao sự tàn nhẫn đó là thật hay sao

Lấp lánh đến mấy cũng chỉ là cơn mưa rào

Cớ sao em lại ngộ nhận là đại dương

Đến sau cùng thì sự thủy chung là điều xa xỉ với em

Em đã cố gắng để tìm một lối ra nhưng rồi lại vô thức tự trói nhốt em vào bóng tối

Những vết thương thay nhau dày xéo cào cấu tư nơi vực sâu

Nên em phải thương lấy em em biết không?

Không được bỏ rơi chính mình em biết không?

Sao em chẳng thương lấy em ôm lấy em?

Sao lại làm đau chính mình?

Em ngốc lắm
 
Chỉnh sửa cuối:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back