Mùa hè năm ấy, trời
Sài Gòn nóng như mọi khi, nhưng với tôi, đó là mùa hè đầu tiên tôi biết rằng có những điều sẽ ở lại mãi trong tim – dù người thì đã đi mất.
Tôi tên là Nhật – 27 tuổi, làm thiết kế tự do, sống trong một căn hộ nhỏ ở quận 3. Tôi không quá hướng ngoại, cũng chẳng thích tụ tập bạn bè nhiều. Thế nên mọi thứ trong tôi khá bình lặng, cho đến khi gặp cậu – Phong.
Phong là bạn của bạn tôi – một người mà tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có mối liên hệ nào sâu sắc. Hôm ấy, tôi đi uống
cà phê cùng Nam – người bạn thân từ thời đại học, và cậu ấy dẫn theo Phong. Tôi còn nhớ rõ hôm đó, Phong mặc áo sơ mi xanh nhạt, tóc hơi rối như vừa mới ngủ dậy, mắt thì nheo lại vì chói nắng, và cậu cười – trời ơi, nụ cười ấy, đến giờ tôi vẫn không quên được.
– Chào anh, em là Phong. Em nghe Nam nói anh làm thiết kế, em cũng đang học đồ họa năm cuối.
Tôi gật đầu, đáp lại vài câu xã giao. Nhưng kỳ lạ thay, hôm đó tôi nói nhiều hơn bình thường – chỉ để giữ cuộc trò chuyện với cậu ta lâu thêm chút nữa.
Phong bắt đầu xuất hiện nhiều hơn sau đó. Ban đầu là đi cùng Nam, rồi sau là đi riêng. Có hôm cậu nhắn tin hỏi tôi vài thứ liên quan đến thiết kế. Rồi hỏi quán cà phê nào đẹp. Rồi hỏi tôi có rảnh không để ngồi vẽ cùng.
Tôi không rõ từ lúc nào, sự hiện diện của Phong trở thành điều quen thuộc. Như thể mỗi ngày mở mắt ra, tôi đều tự hỏi: "Không biết hôm nay Phong có nhắn tin không nhỉ?"
Cậu hay kể về những giấc mơ kỳ quặc, những dự án chưa hoàn thành, những bản thiết kế bị giảng viên chê. Cậu có vẻ lạc quan, nhưng tôi nhìn ra được một chút gì đó rất mong manh trong mắt cậu – như thể Phong đang chống chọi với thứ gì đó mà không ai hay biết.
Một buổi tối, khi trời vừa dứt mưa, Phong gọi điện bảo:
– Anh ra ngoài đi, em có cái này muốn cho anh xem.
Tôi bước xuống phố, thấy cậu đang ngồi trên xe máy trước hẻm, tay cầm một bản vẽ được cuộn lại.
– Em vừa hoàn thành poster cho đồ án tốt nghiệp. Nhưng em muốn anh là người đầu tiên xem.
Tôi cầm bản vẽ, mở ra dưới ánh đèn đường. Đó là một thiết kế mang hơi hướng cổ điển, với màu sắc trầm ấm và đường nét mềm mại – rất khác với phong cách trẻ trung thường thấy ở sinh viên năm cuối. Ở góc dưới là dòng chữ nhỏ: "Cảm ơn vì đã ở bên em trong những ngày em thấy mình chẳng là ai cả."
Tôi ngẩng lên nhìn Phong. Cậu không nói gì, chỉ cười – nụ cười lần này không tươi như những lần trước. Có gì đó đọng lại trong mắt cậu.
Phong biến mất vài tuần sau đó.
Không tin nhắn. Không điện thoại. Không dấu vết.
Nam cũng không biết Phong đi đâu. Cậu chỉ bảo Phong xin bảo lưu học kỳ, nói cần "thời gian để ổn định lại sức khỏe".
Tôi bối rối, lo lắng, rồi giận. Tôi cảm thấy bị bỏ rơi, dù giữa chúng tôi chưa từng có lời hứa nào. Nhưng cảm giác đó vẫn rất thật. Những ngày không có Phong, căn phòng trở nên quá yên lặng. Tôi vẫn mở những đoạn tin nhắn cũ, vẫn vào Instagram cậu, vẫn đợi.. một điều gì đó sẽ trở lại.
Một tháng. Hai tháng. Ba tháng.
Cho đến một hôm, tôi nhận được email từ một địa chỉ rất lạ. Không tên người gửi. Chỉ có một dòng:
"Em xin lỗi vì biến mất. Em chỉ không muốn anh thấy em trong giai đoạn tồi tệ nhất. Em đang điều trị trầm cảm."
Tôi đã ngồi đó cả tiếng chỉ để đọc đi đọc lại bức thư ấy. Rồi tôi hồi âm, kể cho cậu nghe tôi đã lo đến mức nào, đã giận thế nào, nhưng sau cùng vẫn chỉ viết:
"Phong, anh vẫn ở đây. Bao giờ em sẵn sàng quay lại, anh sẽ đợi."
Cậu quay lại vào đầu mùa mưa năm sau.
Gầy hơn. Ít nói hơn. Nhưng vẫn là Phong. Vẫn là cậu học trò với nụ cười nhẹ nhàng, và đôi mắt buồn ẩn sau vẻ ngoài hay đùa.
Chúng tôi không nói nhiều về khoảng thời gian đó. Chỉ ngồi vẽ cùng nhau. Chỉ đi ăn bánh tráng trộn ở đầu hẻm. Chỉ ngồi im lặng bên nhau khi trời mưa.
Rồi một tối, khi chúng tôi đang ở công viên, Phong ngồi bên tôi, ngước mắt nhìn lên trời.
– Anh Nhật.
– Hửm?
– Nếu một ngày em lại biến mất, anh có ghét em không?
Tôi quay sang, đặt tay lên tay cậu.
– Anh không hứa là sẽ không buồn. Nhưng anh hứa là sẽ không ghét em.
Phong cười, mắt long lanh – không phải vì nước mắt, mà vì những ánh đèn đường phản chiếu. Tôi tin là vậy.
Đã ba năm trôi qua từ mùa hè ấy.
Giờ đây, Phong làm thiết kế cho một studio nhỏ ở
Đà Lạt. Tôi vẫn ở Sài Gòn, vẫn sống trong căn hộ cũ, vẫn làm việc tự do.
Chúng tôi không còn gặp nhau thường xuyên. Nhưng mỗi mùa hè đến, Phong lại gửi tôi một bức vẽ – có khi là khung cảnh thành phố trong mưa, có khi là một cành hoa dại, có khi là một bản thiết kế nho nhỏ với dòng chữ "Gửi người cũ mà em vẫn luôn biết ơn."
Tôi chưa bao giờ yêu ai khác kể từ sau Phong. Có lẽ vì tôi biết, không ai có thể mang lại cho tôi một mùa hè dịu dàng đến thế. Một mùa hè mà người ta chỉ cần một người, để thấy mình được yêu thương đủ đầy – dù không hẳn là trọn vẹn.