Bạn có tin rằng: Khi bạn thật lòng cho đi một cái gì đó không suy nghĩ, không vụ lợi thì bạn sẽ nhận lại một chút gì đấy
ngọt ngào và đáng yêu không? Tôi vốn là một người khá thực tế nên cũng không để ý đến những chuyện như thế lắm nhưng rồi, một chuỗi sự kiện liên tiếp xảy ra vào vài tháng trước khiến tôi suy nghĩ hoài đến vấn đề này. Dù nó có là trùng hợp hay là sự sắp xếp của cuộc đời thì nó cũng làm tôi thấy thú vị và ngẫm nghĩ nhiều hơn về ý nghĩa sống của bản thân mình trên trần đời này. Phải chăng, mỗi người chúng ta có một nghĩa vụ cao cả hay thiêng liêng nào đó cần hoàn thành thì sao hay đơn giản là sự hữu duyên, hữu phận ta gặp nhau trên cuộc đời này.
Tôi vốn là tân sinh viên của một trường Đại học ở thành phố Hồ Chí Minh. Đối với tôi, một đứa xuất thân tỉnh lẻ thời gian đầu đặt chân lên Sài Gòn là một cái cảm giác gì đấy thú vị, đầy bỡ ngỡ và hơn thế nữa nữa, lần đầu tiên đặt chân đến cái Sài Gòn hoa lệ này dòng máu phiêu lưu trong tôi trỗi dậy, tôi hạ quyết tâm khám phá từng ngóc ngách, từng cung đường nơi đây. Và rồi, do là tân sinh viên học không nhiều, tôi có một kỳ nghỉ kéo dài tận một tuần liền. Và y như rằng, mẫu hậu triệu hồi tôi về quê.
Trùng hợp thay, cùng thời điểm đấy, một người bạn cùng phòng của tui cũng về quê, cũng trùng hợp là lúc ấy có xe của nhà cậu ấy từ sân bay đưa tiễn người thân trở về. Và càng trùng hợp hơn nữa là cậu ấy và tôi cùng quê và nhà tôi cách nhà cậu ấy 2, 30km gì đấy.
Với một đứa da mặt mỏng như tôi, thật ngại khi cứ từ chối lời mời từ về thăm nhà từ mẹ bạn ấy. Tôi cùng bạn ấy về quê, trên chuyến xe ấy thì tôi cũng khá sượng bởi vì mọi người trên xe đều tự nhiên quá thể làm tôi hơi ngộp tại tôi chẳng quen ai trong số họ. Suốt quá trình ngồi trên xe tôi hầu như giữ im lặng lâu lâu quay sang thì thầm với đứa bạn ngồi cạnh.
Tới nhà bạn, tôi như nhẹ nhõm, mẹ bạn rôm rả bắt chuyện với tôi, hỏi tui đủ thứ chuyện mặc cho con Bác ấy ngồi kế bên:
"Trời đất ơi, con đi xe như vậy có mệt không con?"
"Rồi ăn uống gì chưa?"
"Con à, mày chạy sang mua cho bạn trái dừa uống giải khát đi con."
Ngồi chơi được một lúc, bỗng chốc trời mưa to, tôi nhận thấy rằng mình không thể ở đây lâu thêm nữa nếu không mưa đến tối là tôi không thể về nhà được. Không còn cách nào, tôi nhờ mẹ của bạn chở tôi ra trạm xe buýt giúp để kịp lên chuyến xe gần nhất về quê.
Đến trạm, tôi ngơ ngác bần thần:
"Ủa, rồi mình nên lên xe nào về quê vậy ta?"
"Ủa, alo à!"
Hên có mẹ bạn ở đấy, mẹ bạn giúp tôi tìm giúp tôi.
"À, về quê là đi xe này, ừm ừm.."
Mẹ bạn nhìn tôi mà bật cười bắt đầu. Cũng đâu thể trách tôi được, ai mà biết về quê lại đi lên xe đó cơ chứ tên quê tôi ở là tên này, còn tên trên lộ trình xe là cái khác, tôi cũng đành chịu vậy. Cũng phải, tôi là người nhà quê mà, lại chưa bao giờ đi xe buýt nên bỡ ngỡ vậy thôi, từ từ sẽ quen.. chắc vậy.
Lên xe ngồi, cho chưa đến thời gian xuất phát nên tôi và bác tài xế xe buýt có một cuộc trò chuyện ngắn:
"Con nhà ở khúc đó luôn hả?"
Bác tài bắt chuyện với tôi thế đấy:
Tôi giật mình trả lời:
"Dạ hong, nhà con đi vào một xí nữa á chú."
"Chắc tầm 2, 3 cây (km) gì á chứ"
Chú hỏi tiếp
"À, nếu là khúc đấy thì cháu biết ông Hai heo quay không?"
"Dạ?" tôi hơi ngạc nhiên, sao chú biết ông ấy vậy trời, nhà ông cũng khá gần tôi. Ông còn thấy tôi lớn lên nữa chứ. Mà sao chú biết được vậy, đầu tôi nhảy ra 77, 49 câu hỏi, tôi khá là tò mò.
"Dạ cũng gần á chú, mà sao chú lại biết hay thế ạ?"
Chú tài xế bật cười:
"Thì chú gần đó mà. Nhà vợ chú ở ngay khúc đó luôn."
"Ò, dạ!"
Tôi đáp lại chú và cuộc trò chuyện của hai người xa lạ đến đây là kết thúc do chuyến xe cũng đã đến giờ khởi hành. Mà nói thật thì tôi cũng không ngờ tôi cũng không ngờ mình lại gặp đồng hương mình ở đây, trên chuyến xe này dù không quen biết. Mà nói đúng hơn nơi đây đã là địa phận của tỉnh nơi tôi sống, là quê hương của tôi rồi còn chú ấy sống gần nơi tôi sống hơn thôi, dù tôi chẳng biết chú ấy là ai.
Chuyến xe bắt đầu lăn bánh, do đến sớm và bắt đầu xuất phát từ tuyến đầu nên ít khách cho nên tôi chọn được chỗ ngồi khá thoải mái. Xe đến trạm tiếp theo, tôi nhớ không nhầm là có một bạn Sinh viên trường sư phạm, một ông chú và một cặp mẹ và con trai thì phải. Người mẹ ngồi sát bên tôi. Sẽ chẳng có việc gì nếu tôi ngồi yên trên ghế và cũng chẳng có bài viết này đây.
Tôi nhớ, khi xe đi ngang bệnh viện tỉnh để đón khách, một số người từ bệnh viện đã lên xe: Có người đi nuôi bệnh, có trẻ em, có cả cặp vợ chồng già đang dìu nhau lên xe và trong số đó, tôi nhớ như in hình bóng người đàn ông ấy.
Người đàn ông ấy độ chừng sáu mươi mấy, bảy mươi tuổi, tóc bạc gần hết đầu. Hình như bác ấy vừa khám bệnh hay ra viện gì đấy, à không, tôi nghĩ rằng tôi nên gọi người đàn ông ấy là ông bởi ông ấy trạc tuổi ông nội tôi.
Người đàn ông ấy, đôi chân run run, chậm rãi bước lên xe. Hình như ông là người cuối cùng bước lên xe. Lúc ông lên xe thì đã không còn chỗ cho ông ngồi nữa rồi, ông bước đến cuối xe (chỗ gần tôi ngồi) miệng lẩm bẩm:
"Thôi chết rồi, làm sau đây?"
"Chết chết."
Lúc này, tôi đang rất mệt, kỉu như ngồi xe hàng giờ đồng hồ khiến cho cơ thể của tôi bị mất năng lượng. Tôi nghe tiếng thì thầm, ngước lên nhìn. Đôi tay nhăn nheo cầm túi thuốc và giấy khám bệnh đang run lên cầm cập giống như một chứng bệnh gì đó mà tôi không biết tên, gương mặt trắng bệch, tôi thấy ông đứng thế mới lớn giọng cất tiếng:
"À, bác ơi, bác đứng được không? Không ấy bác ngồi ghế cháu đi ạ."
Bác nhìn tôi, giọng run run:
"Được không cháu?"
Tôi cười:
"Dạ, cháu đứng được, đứng được, bác ngồi đi ạ."
"Được vậy mừng quá, mừng quá, cảm ơn cháu nhiều nha."
Tôi cười hì hì:
"Dạ không có gì đâu ạ"
Tôi xách cái balo to mang lên vai. À.. ờm.. hơi nặng.
Tôi đứng bên cạnh ghế, tự nhiên nhìn thấy bạn nữ sinh trạc tuổi tôi nhìn tôi với ánh mắt khó tả tôi thấy thế thì gãi đầu cười.
Dù đã ngồi được một lúc nhưng tôi vẫn nghe tiếng nói nho nhỏ của ông ấy:
"Cảm ơn trời phật, mừng quá, mừng quá."
"Hên mà có chỗ ngồi."
Tự nhiên lòng tôi thấy ấm áp như thế nào ấy, thật khó tả dù trên vai là một cái balo to đùng và nặng nề tôi cũng thấy nó đã vơi bớt sức nặng như thể nó (cái balo) đang tiếp thêm sức mạnh cho tôi vậy.
Lần đầu tôi đi xe buýt, lần đầu tôi đứng như thế, quả thật khó làm quen với việc cứ một đoạn xe buýt ngừng lại để đón khách, đã nhiều lần do quán tính, tôi đã bổ nhàu về phía trước. Cũng may, cái cô lúc nãy ngồi cùng tôi đã đưa tay mà níu tôi lại, cũng may, cặp vợ chồng già đã cho phép tôi níu vào ghế của họ để giữ thăng bằng.
Xe đến chợ, xe tiếp tục dừng lại, ồ ạt gần mười mấy người phụ nữ lên xe, vẻ ngoài của họ tương tự nhau: Đều có vẻ là những người phụ nữ lam lũ, tần tảo ngoài xã hội. Họ lên xe, ngồi ở cái bục chỗ gần tài xế (tôi cũng chẳng biết gọi cái đấy là cái gì) cười nói rôm rả như quen nhau từ trước, có một chị gái khoảng chừng ngoài ba mươi đi xuống chỗ tôi, ngồi bệt xuống xe dựa vào cái ghế bên cạnh tôi chắc chị ấy nghe cô bên cạnh nói chuyện với tôi như vầy:
"Cô đi xe hoài cô biết, một, hai trạm nữa là cái người ngồi ghế bên cạnh xuống xe, con ngồi đứng lâu rồi, con tranh thủ ngồi xuống cho đỡ mỏi chân nha."
"Dạ, con cảm ơn cô ạ. Hihi!"
Tôi vui thầm trong bụng, cuối cùng cũng được ngồi đứng nãy giờ hơn cả tiếng chân tôi muốn rớt ra luôn.
Mà bây giờ, nhìn thấy cô ấy, tôi lại tiếp tục mũi lòng. Cô bị say xe, người cô cúi gằm xuống, mặt úp vào tụng đồ.
Đến trạm, xe dừng lại thả khách, lần này thì không có hành khách nào, khách ngồi trên ghế chỗ tôi đứng cũng đã xuống rồi, tôi có thể ngồi xuống ngay. Nhưng tôi không ngồi, cứ đứng mãi thế thôi cái cô kia thấy thế, vội bước lên ghế ngồi. Tôi nhìn thấy thế chỉ cúi đầu mà mỉm cười.
Xe cứ băng băng mà di chuyển, thoáng chút lại dừng lại đón, trả khách tôi cứ đứng như thế khoảng 30 phút sau, khi nhận thấy xe ít người và có ghế trống thì tôi mới ngồi xuống. Cuối cùng cũng được ngồi, tôi duỗi thẳng chân, lắc lắc cái eo kêu rợp rợp như vứt được gánh nặng. Đang ung dung thì tôi nghe giọng nói già cỗi cất lên:
"Tới một khúc nửa dừng xe cho tôi nha bác tài."
Vừa dứt lời cặp vợ chồng già đã đứng lên di chuyển về cánh cửa ở cuối xe mặc cho xe van bon bon vẫn bon bon chạy. Do bị ảnh hưởng của quán tính, người vợ già đã bị ngã, tôi vội giơ tay đỡ lại:
"Bà ơi bà, bà ngồi ghế đi, tới chỗ rồi hãy xuống bà ơi."
"Bà đứng thể nguy hiểm quá ạ!"
Vừa nói tôi vừa đứng dậy định nhường chỗ cho bà ngồi. Bà ngăn tôi lại:
"Thôi thôi, ngồi đi nhóc con, bà tới nơi rồi."
Tôi nghe bà nói chỉ biết ngại ngùng mà cười hì hì.
Thời gian còn lại trên chuyến xe, tôi ngồi say mê ngắm nhìn khung cảnh bên cửa xe say đắm và tĩnh tâm vô cùng, trời chập tối, ánh đèn khắp nơi chiếu rực lấp lánh và xinh đẹp. Đang đang lúc tôi say mê ngắm nhìn, bác tài xế cất giọng nhắc nhở:
"Ai tới ủy ban xuống đâu, nữa tiếng nữa nha, chuẩn bị đi."
"Dạ con!" Tôi hồi thần lớn tiếng đáp lại.
Bác tài nói tiếp:
"Tui kêu mấy người chuẩn bị đi, ngồi im ru đó không nhắc tôi là tôi quên tôi đi luôn đó."
Tôi cười hì hì ôm balo vào người, móc điện thoại ra mà gọi cho ba chuẩn bị đón.
Đến nơi, tôi xuống xe dòm khắp tứ phía tìm ba. Khi thấy ba rồi tôi háo hức chạy đến bên cạnh, nhanh nhẹn trèo lên xe của ba, tôi muốn về nhà lắm rồi. Hai ba con bon bon trên chiếc xe máy cũ, đèo nhau về nhà, vừa đi tôi vừa kể về cuộc sống nơi thành thị nhộn nhịp, kể về chuyến xe buýt
Về quê của tôi, miệng tôi cứ ríu rít không thôi.
Hết chương 1
Hi.