Mấy ngày gần đây có một vụ rất "hay ho" ầm ĩ trên mạng. Đó là chuyện một bé lớp 9 tố bài thi Genius Olympiad của mình bị "đạo".
Ai trong chúng ta cũng đều muốn không mất nhiều công sức mà vẫn đạt được lợi ích.
Nhưng trắng trợn và ngụy biện đến mức này thì thật sự khiến cho lòng người lạnh lẽo.
Có phải họ cho rằng không ai biết chuyện mình làm? Xem thế giới toàn người ngốc sao?
Trình độ ảo tưởng này... Bỗng nhiên cảm thấy bản thân còn tốt chán.
Chợt nhớ đến cái "ứng dụng đăng truyện sáng tác nào đó" rất đông thành viên, trả nhuận bút khá hậu hĩnh, cũng có nhiều tác phẩm hay, nhưng có vài truyện gắn tag fanfic, nội dung hoàn toàn là copy paste chỉ đổi tên nhân vật. Đọc vào thật khiến người ta cạn lời.
Cap màn hình truyện gốc báo cáo cho quản lý ứng dụng lại được phản hồi là chưa đủ bằng chứng. Vô cùng nghi ngờ, bạn làm việc mà não bỏ trong két sắt rồi.
Sáng nay, cuối cùng câu chuyện đạo bài thi kia cũng đã có kết quả thỏa đáng.
Ban tổ chức cuộc thi nhận phản ánh, phản hồi trong ba ngày, điều tra và có hướng giải quyết trong ba ngày tiếp theo, vô cùng nhanh chóng, triệt để.
Xem lại phản ứng của "người mình", toàn... cho có.
Vì "không liên quan" đi?
Không chỉ chuyện này, còn rất nhiều chuyện khác, dong dài, chống chế, lấp liếm cho qua.
"Người lớn" chúng ta đều như thế sao?
Bản thân lại cảm thấy tiêu cực.
Trong thời đại thông tin nhanh chóng, những người liên quan có lẽ phải hứng chịu cái nhìn của dư luận một thời gian, nhưng không đến mức "ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ". Ai gây chuyện, ai tổn thương, sau một thời gian sẽ quên đi mà thôi.
Thế nhưng câu chuyện của vài cá nhân lại phản ánh vấn đề thực trạng của xã hội.
Và chính mình cũng là một phần của cái xã hội ấy.
Cần phải
cười nhạo bao lâu bây giờ?