0 ❤︎ Bài viết: 12 Tìm chủ đề
432 0
"Nhân gian có bảy nốt nhạc, có số Pi vô tận, có hằng số G. Tất cả đều là lồng. Ta chỉ là kẻ mò cua dưới đáy lồng, tên Minh."

MỐC 0 - Chương 1: Bóng đèn niken

Tháng thứ tư cúp điện, cà cái thành phố chìm vào một thứ bóng tối đặc quánh như bùn non. Không trăng, không đèn đường, chỉ còn tiếng máy phát nổ rời rạc từ những nhà khá giả và tiếng loa phường rè rè đếm giờ luân phiên.

Thế nhưng ở cuối con hẻm nhỏ, sau cánh cửa tôn đã rỉ, vẫn còn một đốm sáng.

Đó là một căn phòng ba mét vuông, vừa là nơi để ngủ, bếp vừa là nơi làm việc. Trên trần, một bóng đèn dây tóc niken treo lơ lửng bằng sợi dây điện trần, nối thẳng xuống bình ắc-quy xe máy cũ đặt dưới gầm bàn. Ánh sáng từ nó không trắng, cũng không mạnh, mà vàng khè như mật ong loãng, run lên từng nhịp theo tiếng quạt máy tản nhiệt.

Dưới quầng sáng ấy, mọi vật đều hiện ra với viền mờ. Chiếc bàn gỗ thông đã tróc sơn chất đầy mỏ hàn, cuộn chì rối, kìm cắt, và ở chính giữa là một máy đo sóng tự chế vỏ mica. Mặt đồng hồ của nó phát ra thứ ánh xanh lè, kim chỉ đang đứng yên ở con số 2.00, kêu tạch tạch đều đặn như tiếng dế kêu đêm hè.

Ngồi lún sâu trong chiếc ghế sofa cũ kê sát tường là một người đàn ông trung niên. Áo thun bạc màu dính mồ hôi, bàn tay chai sần, đôi mắt trũng sâu vì nhiều đêm thức trắng. Bên cạnh ông, trên trang sổ tay bìa da đã sờn, vẫn còn nét chữ của vợ: *nối mass trước. * Bà mất từ mùa mưa năm ngoái, để lại ông với căn phòng này và một đứa con trai.

Đứa bé năm tuổi tên Minh đang ngồi bệt dưới đất, lưng dựa vào chân ghế của cha. Trước mặt nó là ba cục pin con ó đã cũ, vỏ sắt trầy xước. Nó xếp chúng thành một hàng thẳng, cẩn thận như đang bày một trò chơi.

"Ba ơi," nó hỏi mà không ngẩng đầu, giọng trong veo giữa tiếng quạt rè, "một cộng một bằng mấy?"

Người đàn ông không rời mắt khỏi kim đồng hồ. Ông đã trả lời câu này cả trăm lần.

"Bằng hai," ông đáp khàn.

Minh gật đầu. Sau đó, bằng một động tác chậm rãi, nó nhặt viên pin thứ ba lên và đặt vào chính giữa hai viên kia. Tiếng nhựa chạm gỗ vang lên khô khốc: Cạch.

Ngay khoảnh khắc ấy, kim máy đo giật nhẹ.

Từ 2.00, nó nhích lên 2.01, rồi 2.04, rồi 2.17. Cùng lúc, bóng đèn niken trên trần chớp mạnh một cái, kéo theo bóng của hai cha con loang ra trên tường vôi. Ngoài cửa sổ, tiếng máy phát của nhà hàng xóm bỗng tắt phụt, để lại một khoảng im lặng dày đến mức nghe rõ tiếng tim mình.

Kim không quay về. Nó tiếp tục bò, chậm rãi và bướng bỉnh, vượt qua vạch đỏ mà người đàn ông đã kẻ từ khi mới lắp máy, rồi dừng lại một cách dứt khoát.

3.00.

Trong phòng không có tiếng nổ, cũng không có luồng sáng thần thánh nào. Chỉ có con số ba màu xanh đứng yên, hắt ánh sáng lên trán đứa bé, lên mặt kính máy đo, và lên trang sổ tay của người vợ đã khuất.

Người đàn ông nín thở. Ông nhìn ba viên pin xếp hàng, rồi nhìn con số không thể có, rồi cuối cùng nhìn xuống đứa con trai đang ngẩng lên.

"Ba thấy mấy cục pin?" Minh hỏi, mắt tròn xoe phản chiếu ánh đèn.

Một vết nứt vô hình chạy ngang qua thứ niềm tin ông mang suốt ba mươi bảy năm. Ông mở miệng, giọng thấp hơn cả tiếng quạt.

"Ba thấy ba."

Minh cười, như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời. Nó leo lên ghế, dụi đầu vào ngực cha, hơi thở ấm áp phả vào áo ông. Bóng đèn niken phía trên rung nhè nhẹ theo nhịp thở của hai người, kéo dài cái bóng của họ trên tường.

Người đàn ông từ từ đưa tay tắt máy đo. Con số ba biến mất, trả lại mặt đồng hồ một màu đen. Ông lật cuốn sổ của vợ về trang đầu tiên, nơi bà ghi bằng bút bi xanh đã nhòe: *Mua đèn ở chợ đồ củ, 45 ngàn. Đèn này không sáng mạnh, nhưng ấm. *

Ấm. Ông cảm được cái ấm đó đang lan từ bóng đèn xuống đỉnh đầu, xuống cánh tay đang ôm con, và xuống cả viên pin thứ ba mà ông vô thức nắm chặt trong lòng bàn tay. Viên pin không nóng, nhưng nó ấm lên dần, như thể bên trong đang có một mặt trời rất nhỏ vừa thức dậy.

Bên ngoài, cả thế giới vẫn đang tính toán cách chia nhau từng kilowatt điện. Còn bên trong căn phòng ba mét vuông này, một đứa trẻ vừa đặt một câu hỏi cũ, và một cái máy cũ vừa trả lời bằng một đáp án bị cấm.

Người đàn ông kéo tấm mền mỏng đắp ngang ngực con. Minh đã ngủ, tay vẫn nắm hờ viên pin. Ông không gỡ ra. Ông chỉ cúi xuống, ghé sát tai con, thì thầm một câu mà ông biết, từ đêm nay trở đi, sẽ là định luật mới của căn nhà này.

"Chia ra để nối lại, mới có điện."

Bóng đèn niken chớp thêm một lần cuối, rồi đứng yên, vàng như mật ong, giữ lấy hai cha con giữa bóng tối đặc quánh của cả một thành phố đang mất điện.
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 12 Tìm chủ đề
MỐC 0 - Chương 2: Tiếng vọng

Đêm đó, bóng đèn niken không tắt.

Sau khi thằng Minh ngủ say trên ghế sofa, người đàn ông trung niên không dọn dẹp ba cục pin. Ông để nguyên chúng xếp thẳng hàng trên mặt bàn gỗ, ngay dưới quầng sáng vàng. Viên pin ở giữa vẫn còn ấm, như thể vừa có dòng điện vô hình chạy qua.

Ông ngồi lại trước máy đo sóng vỏ mica. Mặt đồng hồ đã tối đen từ lúc ông vặn nút tắt, nhưng tiếng tạch tạch bên trong vẫn còn, nhỏ và đều, như tiếng dế gáy trong vách.

Ông mở cuốn sổ tay của vợ, lật đến trang có dòng chữ *nối mass trước. * Dưới dòng chữ ấy, bà đã vẽ nguệch ngoạc một sơ đồ mạch điện bằng bút bi xanh - một vòng tròn khép kín, với ba điểm nối.

"Ba điểm," ông lẩm bẩm, ngón tay chai sần chạm vào giấy. "Âm, dương, và.."

Ông không nói hết. Thay vào đó, ông cầm mỏ hàn lên. Mùi nhựa thông cháy khét lẹt lan ra trong không khí ẩm. Ông hàn thêm một sợi dây đồng từ cực mass của máy đo, nối thẳng xuống viên pin ở giữa.

Bên ngoài, cả thành phố vẫn chìm trong màn đêm. Tiếng máy phát nhà hàng xóm đã im hẳn. Chỉ còn tiếng quạt máy trên bàn và tiếng thở đều của thằng bé.

Khi mối hàn cuối cùng nguội đi, ông hít một hơi sâu rồi bật công tắc.

Không có gì xảy ra trong một giây đầu. Kim đồng hồ vẫn nằm im ở số không.

Rồi, từ sâu trong lòng máy, một tiếng rè rè vang lên, không giống tiếng điện, mà giống tiếng băng cassette cũ bị kẹt. Mặt đồng hồ xanh lè sáng trở lại, nhưng lần này kim không chỉ vào số. Nó rung lên bần bật, vẽ thành một dải mờ giữa số 2 và số 3.

Và rồi, loa nhỏ xíu gắn tạm bên hông máy - thứ ông dùng để nghe sóng - phát ra tiếng.

Ban đầu chỉ là nhiễu trắng. Sau đó, lẫn trong tiếng xèo xèo, có một giọng nói.

Giọng đàn ông, khàn, mệt, rất giống giọng ông, nhưng già hơn ít nhất hai mươi năm.

".. Nối mass trước.. Thằng ngu.."

Người đàn ông trung niên giật lùi lại, lưng đập vào thành ghế. Tay ông vô thức siết chặt cuốn sổ.

Giọng nói tiếp tục, đứt quãng, như vọng qua một đường hầm rất dài.

".. Tao là mày.. Hai mươi năm nữa.. Ở Mốc 1.. Đừng tìm điện.. Tìm cách đổi số.."

Bóng đèn niken trên trần chớp mạnh một cái. Ánh sáng vàng rung lên, hắt bóng ba cục pin thành ba vệt dài trên tường.

"Minh.. Giữ nó ngủ.. Đừng cho nó nghe.." giọng nói già hơn ho khan. "Nó lớn lên ở đây.. Sẽ quên công thức.."

Người đàn ông nhìn xuống con trai mình. Thằng bé vẫn ngủ, má áp vào viên pin ấm, miệng hơi hé.

Trên máy đo, kim rung dữ dội rồi bất ngờ đứng yên. Không phải ở 2, cũng không phải ở 3. Nó chỉ vào khoảng trống giữa hai vạch, nơi chưa từng có số nào.

Giọng nói cuối cùng, rõ ràng đến mức ông cảm thấy hơi thở phả ngay bên tai:

"Chia ra để nối lại. Nhớ chưa?"

Rồi tạch. Máy tắt ngúm. Bóng đèn niken trở lại ánh vàng đều đặn. Căn phòng ba mét vuông lại chỉ còn tiếng quạt và tiếng dế.

Người đàn ông ngồi bất động rất lâu. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Ông không sợ ma, cũng không sợ điên. Ông sợ vì ông nhận ra giọng nói ấy - cách nhấn chữ, cách chửi thề "thằng ngu" - chính là của mình.

Ông cúi xuống, nhẹ nhàng gỡ viên pin khỏi tay con, đặt nó trở lại giữa hai viên kia. Ba cục pin lại thành một hàng.

Ông mở cuốn sổ của vợ, lật ra trang trắng cuối cùng, và bằng bàn tay run run, ông viết thêm một dòng dưới chữ của bà:

*1+1=3. Đã nghe thấy mình. *

Ngoài kia, điện vẫn chưa có. Nhưng trong căn phòng nhỏ cuối con hẽm, lần đầu tiên sau bốn tháng, người đàn ông trung niên không còn cảm thấy mình đang mò mẫm trong bóng tối. Ông vừa nhận được một cuộc gọi từ tương lai, và người gọi chính là ông.

Ông tắt mỏ hàn, kéo mền đắp cho con, rồi ngồi lại dưới bóng đèn niken, lắng nghe tiếng tạch tạch rất khẽ vẫn còn vang trong máy - như tiếng tim của một thế giới khác đang đợi ông nối mạch.

* * *
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 12 Tìm chủ đề
MỐC 0 - Chương 3: Sổ tay người vợ

Trời chưa sáng hẳn, nhưng loa phường đã rè rè lần thứ ba trong đêm.

".. Khu vực E tiếp tục cắt điện luân phiên cấp độ 4.. Công dân hạn chế bơm nước.. Ưu tiên bệnh viện.."

Tiếng loa lẫn với tiếng máy phát dầu của nhà bên cạnh, ho sặc sụa rồi tắt ngúm vì hết nhiên liệu. Mùi dầu diesel len vào qua khe tôn, nồng nặc. Ngoài con hẻm, người ta bắt đầu cãi nhau vì tranh chỗ sạc bình.

Trong căn phòng ba mét vuông ở cuối con hẽm, bóng đèn niken vẫn sáng. Ánh sáng vàng của nó không mạnh, nhưng giữa một nơi đang chìm trong bóng tối, nó chói lên như một vết thương.

Người đàn ông trung niên ngồi bất động từ đêm qua. Mắt đỏ quạch vì thiếu ngủ, tay vẫn đặt trên máy đo sóng đã nguội. Trên ghế sofa cũ, thằng Minh cuộn tròn, tay nắm viên pin thật chặt như ôm một cục than ấm.

Ông không dám tắt đèn. Đêm qua, sau khi nghe giọng mình từ hai mươi năm sau, ông biết nếu tắt đi, có thể sẽ không bật lại được nữa.

Ông với lấy cuốn sổ tay bìa da của vợ. Đây không phải sổ kỹ thuật, mà là sổ tay đi chợ - thứ duy nhất bà để lại. Ông lật vội, như tìm mật mã.

Trang đầu: *Mua bóng đèn ở chợ đồ cũ, 45 ngàn. Đèn không sáng mạnh, nhưng ấm. * Bên cạnh là bông dâm bụt ép khô đã vụn.

Lật tiếp. *Mua 2 mét dây điện trần, 18 ngàn. Ông chủ nói dây này chịu tải kém, nhớ nối mass trước. * Dưới dòng chữ, bà vẽ một vòng tròn với ba điểm.

Ngón tay ông dừng lại ở ba chữ "nối mass trước". Hồi đó ông đã cười vợ. Giờ, giữa tiếng loa báo cắt điện và mùi dầu diesel, ba chữ ấy như một lệnh.

Ông lật nhanh hơn. Những trang sau không còn là giá cá, giá rau. Nét chữ bắt đầu run.

*Tháng 2: Cúp điện ngày thứ 9. Minh hỏi sao đèn nhà mình không tắt. *

*Tháng 3: Trạm biến áp cháy. Người ta xếp hàng mua dầu. Em giấu 1 bình ắc-quy dưới gầm giường. *

*Tháng 4: Em mệt. Nếu em đi, anh nhớ.. Nối mass trước. Đừng chỉ nối âm dương. *

Trang cuối cùng, mực xanh nhòe vì nước - không biết mồ hôi hay nước mắt: *Nếu đèn chớp ba lần, là mass lỏng. *

Tim ông đập mạnh. Đêm qua, trước khi giọng nói vang lên, bóng đèn niken đã chớp đúng ba lần.

Ngoài cửa, tiếng gõ tôn cộc cộc vang lên, gấp gáp. Giọng ông tổ trưởng khàn đặc: "Ê! Nhà thằng Hai! Nhà mày sao còn đèn? Trộm điện hả? Cả xóm tối thui!"

Người đàn ông giật mình, vội lấy cái áo cũ trùm lên bóng đèn. Ánh sáng bị bóp nghẹt, căn phòng chìm vào nửa tối. Thằng Minh tỉnh dậy, ngơ ngác.

"Ba ơi, mẹ đâu?" nó hỏi, như mọi sáng.

Ông kéo con vào lòng, nhét vội cuốn sổ vào tay nó, tay kia vẫn giữ chặt viên pin ở giữa. Ông cúi sát tai con, nói nhỏ đủ để tiếng máy phát ngoài kia át đi.

"Mẹ ở đây. Mẹ dặn mình phải nối mass trước, không thì cả xóm sẽ thấy."

Minh không hiểu, nhưng nó gật đầu. Theo phản xạ, nó đặt tay lên viên pin thứ ba.

Đúng lúc đó, bóng đèn dù đang bị trùm áo vẫn chớp mạnh một cái xuyên qua lớp vải. Ánh vàng lóe lên rồi tắt.

Ngoài kia, tiếng ông tổ trưởng chửi đổng: "Tao thấy rồi nha! Tắt liền!"

Người đàn ông nín thở, ôm chặt con. Ông hiểu ra trong một giây: Mass không phải là cọc sắt đóng xuống đất. Mass là thứ phải giấu. Trong thế giới đang tranh nhau từng watt, một gia đình sáng đèn là một mục tiêu.

Ông nhìn ba cục pin trên bàn. Hai viên ngoài là âm dương - ai cũng có. Viên ở giữa, viên vợ ông đánh dấu số 3 bằng mực xanh dưới đáy, là cái gốc. Là gia đình. Là thứ phải nối trước, và phải giấu kỹ.

Ông lật trang trắng cuối cùng của sổ, viết đè lên dòng chữ đêm qua bằng nét bút run: *1+1=3. Đã nghe thấy mình. Phải giấu đèn. *

Rồi ông thổi tắt bóng đèn niken. Căn phòng chìm hẳn vào bóng tối, chỉ còn tiếng thở của hai cha con và tiếng loa phóng thanh vẫn rè rè ngoài kia.

Lần đầu tiên sau một năm, ông khóc - không phải vì nhớ vợ, mà vì cuối cùng ông đã đọc được bức thư bà để lại giữa thời khủng hoảng năng lượng: Muốn sống sót, phải nối mass trước, và phải học cách sáng mà không ai thấy.

Bên ngoài, cả khu phố vẫn tối om và hỗn loạn. Bên trong, ba con người - một người sống, một đứa trẻ, một người đã khuất trong những con chữ - vừa được nối lại thành một mạch kín, âm thầm và bất hợp pháp.
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 12 Tìm chủ đề
MỐC 0 - Chương 3: Sổ tay người vợ

Trời chưa sáng hẳn, nhưng loa phường đã rè rè lần thứ ba trong đêm.

".. Khu vực E tiếp tục cắt điện luân phiên cấp độ 4.. Công dân hạn chế bơm nước.. Ưu tiên bệnh viện.."

Tiếng loa lẫn với tiếng máy phát dầu của nhà bên cạnh, ho sặc sụa rồi tắt ngúm vì hết nhiên liệu. Mùi dầu diesel len vào qua khe tôn, nồng nặc. Ngoài con hẻm, người ta bắt đầu cãi nhau vì tranh chỗ sạc bình.

Trong căn phòng ba mét vuông ở cuối con hẽm, bóng đèn niken vẫn sáng. Ánh sáng vàng của nó không mạnh, nhưng giữa một nơi đang chìm trong bóng tối, nó chói lên như một vết thương.

Người đàn ông trung niên ngồi bất động từ đêm qua. Mắt đỏ quạch vì thiếu ngủ, tay vẫn đặt trên máy đo sóng đã nguội. Trên ghế sofa cũ, thằng Minh cuộn tròn, ôm viên pin ở giữa như ôm một cục than ấm.

Ông không dám tắt đèn. Đêm qua, sau khi nghe giọng mình từ hai mươi năm sau, ông biết nếu tắt đi, có thể sẽ không bật lại được nữa.

Ông với lấy cuốn sổ tay bìa da của vợ. Đây không phải sổ kỹ thuật, mà là sổ tay đi chợ - thứ duy nhất bà để lại. Ông lật vội, như tìm mật mã.

Trang đầu: *Mua bóng đèn ở chợ đồ cũ, 45 ngàn. Đèn không sáng mạnh, nhưng ấm. * Bên cạnh là bông dâm bụt ép khô đã vụn.

Lật tiếp. *Mua 2 mét dây điện trần, 18 ngàn. Ông chủ nói dây này chịu tải kém, nhớ nối mass trước. * Dưới dòng chữ, bà vẽ một vòng tròn với ba điểm.

Ngón tay ông dừng lại ở ba chữ "nối mass trước". Hồi đó ông đã cười vợ. Giờ, giữa tiếng loa báo cắt điện và mùi dầu diesel, ba chữ ấy như một lệnh.

Ông lật nhanh hơn. Những trang sau không còn là giá cá, giá rau. Nét chữ bắt đầu run.

*Tháng 2: Cúp điện ngày thứ 9. Minh hỏi sao đèn nhà mình không tắt. *

*Tháng 3: Trạm biến áp cháy. Người ta xếp hàng mua dầu. Em giấu 1 bình ắc-quy dưới gầm giường. *

*Tháng 4: Em mệt. Nếu em đi, anh nhớ.. Nối mass trước. Đừng chỉ nối âm dương. *

Trang cuối cùng, mực xanh nhòe vì nước - không biết mồ hôi hay nước mắt: *Nếu đèn chớp ba lần, là mass lỏng. *

Tim ông đập mạnh. Đêm qua, trước khi giọng nói vang lên, bóng đèn niken đã chớp đúng ba lần.

Ngoài cửa, tiếng gõ tôn cộc cộc vang lên, gấp gáp. Giọng ông tổ trưởng khàn đặc: "Ê! Nhà thằng Hai! Nhà mày sao còn đèn? Trộm điện hả? Cả xóm tối thui!"

Người đàn ông giật mình, vội lấy cái áo cũ trùm lên bóng đèn. Ánh sáng bị bóp nghẹt, căn phòng chìm vào nửa tối. Thằng Minh tỉnh dậy, ngơ ngác.

"Ba ơi, mẹ đâu?" Nó hỏi, như mọi sáng.

Ông kéo con vào lòng, nhét vội cuốn sổ vào tay nó, tay kia vẫn giữ chặt viên pin ở giữa. Ông cúi sát tai con, nói nhỏ đủ để tiếng máy phát ngoài kia át đi.

"Mẹ ở đây. Mẹ dặn mình phải nối mass trước, không thì cả xóm sẽ thấy."

Minh không hiểu, nhưng nó gật đầu. Theo phản xạ, nó đặt tay lên viên pin thứ ba.

Đúng lúc đó, bóng đèn dù đang bị trùm áo vẫn chớp mạnh một cái xuyên qua lớp vải. Ánh vàng lóe lên rồi tắt.

Ngoài kia, tiếng ông tổ trưởng chửi đổng: "Tao thấy rồi nha! Tắt liền!"

Người đàn ông nín thở, ôm chặt con. Ông hiểu ra trong một giây: Mass không phải là cọc sắt đóng xuống đất. Mass là thứ phải giấu. Trong thế giới đang tranh nhau từng watt, một gia đình sáng đèn là một mục tiêu.

Ông nhìn ba cục pin trên bàn. Hai viên ngoài là âm dương - ai cũng có. Viên ở giữa, viên vợ ông đánh dấu số 3 bằng mực xanh dưới đáy, là cái gốc. Là gia đình. Là thứ phải nối trước, và phải giấu kỹ.

Ông lật trang trắng cuối cùng của sổ, viết đè lên dòng chữ đêm qua bằng nét bút run: *1+1=3. Đã nghe thấy mình. Phải giấu đèn. *

Rồi ông thổi tắt bóng đèn niken. Căn phòng chìm hẳn vào bóng tối, chỉ còn tiếng thở của hai cha con và tiếng loa phóng thanh vẫn rè rè ngoài kia.

Lần đầu tiên sau một năm, ông khóc - không phải vì nhớ vợ, mà vì cuối cùng ông đã đọc được bức thư bà để lại giữa thời khủng hoảng năng lượng: Muốn sống sót, phải nối mass trước, và phải học cách sáng mà không ai thấy.

Bên ngoài, cả khu phố vẫn tối om và hỗn loạn. Bên trong, ba con người - một người sống, một đứa trẻ, một người đã khuất trong những con chữ - vừa được nối lại thành một mạch kín, âm thầm và bất hợp pháp.
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 12 Tìm chủ đề
Truyên gồm 3 quyển-36 chương, anh em thấy hay thì để lại cm, mình mạnh dạn post tiếp nhé. Hoàn cảnh ra đời là lúc bị "đói" do lệnh càn quét bản quyền, nên mình nghĩ: "Tại sao mình không tự viêt nhỉ" thế là lên dản ý, kết cấu quất luôn 2 bộ, tốn 2m phí homestay. Mốc Zero đã xong (Cảm hứng từ interstella và Telnet của Mr Nolan), còn bộ HH thứ 2 là cảm hứng từ thuyết Babel và học thuyết Human in box cũng gần done. Các bạn thấy không logic thì cứ góp ý thoải mái nhé, mình tiếp thu moi ý kiến :)
 
0 ❤︎ Bài viết: 12 Tìm chủ đề
MỐC 0 - Chương 4: Nhà sáng giữa xóm tối

Bóng đèn niken vừa tắt được ba phút thì tiếng gõ tôn lại vang lên, lần này mạnh hơn, dồn dập hơn.

"Nhà thằng Hai! Mở cửa! Tôi thấy nhà anh sáng!" giọng ông Giám sát khu phố lẫn với tiếng dép lẹp xẹp của mấy người hàng xóm tụ lại.

Người đàn ông trung niên ngồi im trong bóng tối, một tay ôm chặt thằng Minh, tay kia đè lên ba cục pin trên bàn. Mùi dầu diesel ngoài hẻm vẫn nồng, loa phường thì vẫn rè rè đọc lệnh cắt điện cấp độ 4.

Ông không trả lời. Trong thời buổi này, một nhà còn sáng giữa lúc cả khu bị cắt là bằng chứng trộm điện - mà trộm điện thì có thể bị phạt, bị cắt hộ khẩu điện, hoặc tệ hơn là bị đám đông đập máy phát.

Tiếng gõ chuyển thành đập. Cánh cửa tôn rung lên bần bật.

"Ba ơi.." Minh thì thầm, sợ hãi, tay siết viên pin ở giữa.

Người đàn ông cúi xuống, nói rất khẽ vào tai con: "Nhớ mẹ dặn không? Nối mass trước."

Ông không bật đèn. Ông chỉ đặt tay mình lên tay con, cả hai cùng đặt lên viên pin thứ ba. Viên pin vẫn còn ấm từ đêm qua.

Ngay khoảnh khắc ba bàn tay chạm vào nhau trên viên pin, một chuyện lạ xảy ra - không có tiếng nổ, không có ánh sáng trắng. Chỉ có một tiếng "tạch" rất nhỏ từ máy đo sóng trên bàn, dù công tắc vẫn đang tắt.

Kim đồng hồ vốn nằm im ở số không bỗng giật nhẹ, rồi đứng yên ở khoảng trống giữa số 2 và số 3.

Và bóng đèn niken dù đang bị trùm áo, dù không nối với bình ắc-quy, bỗng lóe sáng xuyên qua lớp vải.

Ánh sáng vàng không mạnh, nhưng trong căn phòng tối om, nó đủ để hắt qua khe cửa tôn, rọi ra ngoài hẻm một vệt sáng mỏng.

Bên ngoài im bặt một giây. Rồi tiếng xôn xao bùng lên.

"Thấy chưa! Nó sáng thiệt!"

"Trộm điện! Báo Cảnh sát"

"Không, không có dây kéo ra ngoài!"

Người đàn ông biết không giấu được nữa. Ông hít sâu, kéo tấm áo khỏi bóng đèn. Ánh sáng bung ra, vàng như mật ong, chiếu rõ căn phòng ba mét vuông: Bàn đầy dụng cụ, máy đo tự chế, ba cục pin, và hai cha con đang ngồi dưới đất.

Ông mở chốt cửa.

Ánh đèn hắt ra ngoài, rọi vào năm sáu gương mặt hàng xóm - người cầm đèn pin, người cầm gậy, ai cũng hốc hác vì mất ngủ do nóng và thiếu điện.

Ông Giám sát khu phố bước lên đầu tiên, mắt trợn tròn nhìn bóng đèn không dây.

"Mày.. Mày lấy điện ở đâu?"

Người đàn ông không trả lời câu hỏi. Ông chỉ nhấc viên pin ở giữa lên, đưa ra trước mặt họ. Dưới đáy viên pin, dưới ánh đèn niken, con số 3 viết bằng mực xanh của vợ ông hiện rõ.

"Tôi không lấy điện của ai hết," ông nói, giọng khàn nhưng bình tĩnh lạ thường. "Tôi nối lại cái nhà tôi thôi."

Cả đám ngơ ngác. Họ nhìn ba cục pin, nhìn máy đo chỉ số lạ, nhìn thằng bé đang ôm chân cha.

Không ai hiểu. Nhưng ai cũng thấy một điều: Trong lúc cả khu đang tối om, cãi nhau vì một can dầu, thì căn phòng này đang sáng - yên tĩnh, ấm, và không có dây điện nào nối ra lưới.

Ông giám sát hạ giọng, lần đầu tiên sau nhiều tháng không quát: ".. Tắt bớt đi. Người ta thấy, người ta phá."

Người đàn ông gật đầu. Ông không tắt hẳn. Ông chỉ vặn nhỏ tim đèn, để ánh sáng chỉ còn đủ cho hai cha con thấy mặt nhau.

Đám đông tản dần, mang theo lời đồn. Đêm đó, cả khu không ngủ được - không phải vì nóng, mà vì họ vừa thấy một nhà sáng mà không cần điện lưới.

Khi cửa đóng lại, thằng Minh ngước lên hỏi: "Ba ơi, mai mình có bị bắt không?"

Người đàn ông nhìn con số 3 dưới đáy pin, rồi nhìn cuốn sổ của vợ đang mở ở trang *nối mass trước. *

"Không," ông đáp. "Mai mình sẽ dạy họ cách nối."

Ông không biết mình vừa làm gì. Ông chỉ biết, từ đêm nay, bí mật 1+1=3 không còn là của riêng hai cha con nữa. Nó vừa rò rỉ ra ngoài qua khe cửa, cùng với ánh sáng vàng của bóng đèn niken.

Và ở một nơi nào đó trong thành phố đang mất điện, một chiếc máy đo sóng khác - của ai đó mà ông chưa từng gặp - vừa kêu tạch một tiếng, kim chỉ cũng dừng lại ở khoảng trống giữa số 2 và số 3.

* * *
 
0 ❤︎ Bài viết: 12 Tìm chủ đề
MỐC 0 - Chương 5: Cả xóm tối, một nhà sáng

Đêm thứ năm cúp điện cấp độ 4, Cà khu phố đã không còn tiếng máy phát.

Xăng đã cạn từ chiều. Trạm sạc bình ở đầu hẻm đóng cửa vì hết dầu. Loa phát thanh công cộng rè rè lần cuối rồi im hẳn, để lại một khoảng tối đặc quánh, chỉ còn tiếng muỗi vo ve và tiếng người lớn cãi nhau vì nóng.

Trong con hẻm cuối khu phố, mười hai căn nhà đều tối om. Chỉ có một khe sáng vàng rất mỏng lọt ra từ dưới cánh cửa tôn rỉ - nhà của người đàn ông trung niên.

Ông đã cố giấu. Sau đêm nghe giọng mình, ông trùm áo lên bóng đèn niken, hàn thêm tấm tôn che cửa sổ, nhét giẻ vào mọi kẽ hở. Nhưng ánh sáng vàng như mật ong ấy không chịu bị nhốt. Nó vẫn rỉ ra, ấm và lì lợm, giữa một xóm đang ngột ngạt.

Cộc cộc cộc.

Tiếng gõ cửa lần này không phải của ông giám sát. Là cả xóm.

"Hai ơi! Mở cửa! Nhà mày còn điện phải không?"

"Cho sạc nhờ cục pin con tao sốt!"

"*, mày trộm điện lưới hả?"

Người đàn ông ngồi bất động trên ghế sofa, tay ôm chặt thằng Minh. Trên bàn, ba cục pin vẫn xếp thẳng hàng. Viên ở giữa - viên có số 3 viết bằng mực xanh của vợ - đang ấm lên từng nhịp, kéo theo bóng đèn niken sáng đều.

Minh ngước lên, thì thầm: "Ba ơi, người ta đập cửa."

Ông gật đầu, không trả lời. Ông mở cuốn sổ tay của vợ, lật đến trang *nối mass trước. * Dưới ánh đèn, nét chữ của bà như đang cháy lên.

Tiếng đập mạnh hơn. Cánh cửa tôn rung bần bật. Mùi mồ hôi, mùi dầu hỏa, mùi tuyệt vọng len vào.

Ông đứng dậy, không phải để mở cửa, mà để kéo tấm áo đang trùm bóng đèn ra.

Ánh sáng vàng bung ra tức thì, rọi thẳng qua khe cửa, hắt lên mặt những người đang chen chúc ngoài kia. Trong một giây, cả xóm im bặt.

Họ thấy không phải dây câu trộm điện lưới. Họ thấy một căn phòng ba mét vuông, một máy đo sóng tự chế, ba cục pin con ó, và một bóng đèn niken 45 ngàn đang sáng mà không cần dây điện nào nối ra ngoài.

"Trời đất.." ông giám sát khu há hốc. "Mày.. Mày làm phép gì vậy Hai?"

Người đàn ông không khoe, cũng không giấu nữa. Ông đặt tay lên vai con trai, tay kia đặt lên viên pin ở giữa.

"Tôi không trộm điện," ông nói, giọng khàn nhưng rõ giữa đêm tối. "Tôi nối mass trước."

Không ai hiểu. Nhưng họ thấy thằng Minh đặt tay lên viên pin thứ ba, và bóng đèn bỗng sáng hơn một chút - đủ để soi rõ mười mấy khuôn mặt hốc hác vì nóng và thiếu ngủ.

Một bà già chen lên, tay bế đứa cháu đang lịm đi vì sốt. "Cho tao xin chút sáng.. Chỉ một chút thôi.."

Người đàn ông nhìn cuốn sổ của vợ, nhìn con trai, rồi nhìn ra ngoài - nơi cả xóm đang chìm trong đen. Ông nhớ lại giọng nói già của chính mình trong máy: *đừng tìm điện, tìm cách đổi số. *

Ông không đưa dây điện. Ông gỡ viên pin ở giữa ra khỏi hàng, đặt vào tay bà già.

"Cầm lấy. Đừng nối âm dương. Nối vào tim nó."

Bà già ngơ ngác, nhưng đứa bé trong tay bà bỗng mở mắt. Viên pin không sáng, không nóng, nhưng trong bóng tối, nó phát ra một thứ ấm rất nhẹ - giống hệt ánh đèn niken.

Cả xóm ồ lên. Không phải vì phép màu, mà vì lần đầu tiên sau năm đêm, họ không còn thấy mình đơn độc trong bóng tối.

Người đàn ông kéo cửa lại, nhưng không tắt đèn. Ông biết từ đêm nay, căn phòng ba mét vuông này sẽ không còn là lab bí mật nữa. Nó sẽ thành cái "mass" - cái gốc - cho cả xóm.

Ông ngồi xuống, mở sổ tay vợ, viết thêm một dòng dưới chữ *1+1=3*:

*Đêm nay, cả xóm thấy đèn. Ngày mai, họ sẽ đòi công thức. *

Thằng Minh dụi đầu vào ngực cha, thì thầm: "Ba ơi, mình chia điện hả?"

Ông ôm con, nhìn bóng đèn niken đang run nhẹ trên trần, và trả lời đúng như vợ ông đã dặn từ một năm trước:

"Ừ. Chia ra để nối lại, mới có điện."

Ngoài kia, cả thành phố vẫn cúp điện cấp độ 4. Nhưng sâu trong con hẻm nhỏ, lần đầu tiên, một nhà sáng đã kéo mười một nhà tối lại gần nhau.
 
0 ❤︎ Bài viết: 12 Tìm chủ đề
MỐC 0 - Chương 8: Họ đến lấy đèn

Ba giờ sáng, cả xóm vẫn tối, nhưng sự yên tĩnh hang ngày đã không còn.

Tiếng động cơ diesel nặng trịch rẽ vào hẻm, không phải tiếng máy phát của dân. Ánh đèn pha trắng quét qua những mái tôn, dừng lại ngay trước cửa nhà Hai.

Người đàn ông trung niên bật dậy khỏi ghế sofa. Thằng Minh vẫn ngủ, tay ôm chặt hai viên pin số 3 - một của cha, một của ông Sáu để lại.

Cộc cộc cộc. Lần này không gõ tay. Là báng súng gõ vào tôn.

"Mở cửa. Kiểm tra an toàn lưới điện."

Ông hé màn nhìn ra. Ba người mặc đồ bảo hộ xám, không logo điện lực, mặt đeo khẩu trang chống bụi. Sau lưng họ là một xe tải nhỏ, thùng kín, trên nóc gắn một cột ăng-ten lạ, chĩa thẳng vào nhà ông.

Ông không mở. Ông kéo tấm áo trùm kín bóng đèn niken, nhét mấy cục pin vào thùng gạo.

Cửa bị cạy.

Họ vào không cần lệnh. Người đi đầu cầm một máy đo lớn hơn, màn hình cảm ứng. Vừa bước qua ngưỡng, máy rú lên inh ỏi, hiện một dòng chữ đỏ: *DỊ THƯỜNG THAM SỐ - 3.00*

"Chính nó," hắn nói, giọng vang qua khẩu trang. "Mốc 0."

Người đàn ông đứng chắn trước thằng Minh. "Các anh muốn gì?"

Người thứ hai không trả lời. Hắn quét máy khắp phòng, dừng lại ở thùng gạo. Hắn thò tay lấy ra mấy viên pin trong đó có hai viên có số 3.

"Mỗi hộ chỉ được giữ hai cực," hắn nói như đọc luật. "Cực thứ ba là tài sản quốc gia trong thời kỳ khủng hoảng năng lượng."

Thằng Minh tỉnh dậy, thấy người lạ cầm viên pin của nó, nó hét lên, lao tới ôm chặt. Viên pin trong tay nó bỗng ấm lên.

Bóng đèn niken dù đang bị trùm ba lớp áo, bỗng sáng xuyên qua vải, hắt ánh vàng lên trần. Cả căn phòng ba mét vuông bỗng sáng rực như ban ngày, dù ngoài kia cả thành phố đang cúp điện cấp 4.

Ba người mặc đồ xám lùi lại một bước. Máy đo trên tay họ nổ lốp bốp, màn hình nứt.

Người đi đầu gằn giọng: "Tắt nó đi! Ông đang gây nhiễu toàn khu!"

Người đàn ông không tắt. Ông đặt tay lên tay con trai, cả hai cùng đặt lên hai viên pin số 3. Ông nhớ lời vợ trong sổ: *nối mass trước. * Ông nhớ lời ông Sáu: *đừng bán. *

Ánh sáng không tắt. Nó lan ra. Từ bóng đèn niken, một vòng sáng vàng mỏng chạy dọc dây điện cũ trong tường, ra ngoài hẻm, chạm vào những căn nhà tối om.

Từng nhà một, bóng đèn sợi đốt cũ kỹ của họ - thứ đã tắt năm ngày nay - bỗng chớp lên, yếu ớt, rồi sáng.

Cả xóm đang yên tĩnh đột nhiên ồ lên.

Ba người mặc đồ xám nhìn nhau. Người đi đầu rút bộ đàm: "Mốc 0 đã phát tán. Xin lệnh thu hồi toàn bộ."

Hắn đưa tay giật viên pin khỏi tay thằng Minh.

Ngay khoảnh khắc đó, máy đo sóng tự chế trên bàn - cái máy đã im từ đêm đầu tiên - bỗng tự bật. Kim chỉ lao thẳng qua số 3, đập mạnh vào chốt, phát ra tiếng tạch lớn.

Từ loa nhỏ xíu, giọng nói khàn của chính người đàn ông - giọng từ Mốc 1 - vang lên rõ mồn một, át cả tiếng máy:

"Đừng đưa nó cho chúng nó!"

Ánh sáng vàng bùng lên lần cuối, rồi phụt tắt. Cả căn phòng, cả xóm, cả xe tải ngoài kia chìm vào bóng tối hoàn toàn.

Khi mắt quen dần, ba người mặc đồ xám đã biến mất. Trên bàn chỉ còn lại ba viên pin. Viên thứ tư - viên của ông Sáu - đã biến mất cùng họ.

Thằng Minh khóc nấc, ôm chặt viên pin còn lại. Người đàn ông ôm con, thở dốc, mở sổ tay vợ, viết trong bóng tối bằng trí nhớ:

*Họ đã lấy mất một số 3. Ngày mai, cả thành phố sẽ biết nhà tôi có điện. *

Ngoài hẻm, xe tải rú ga rời đi, mang theo thứ ánh sáng mà họ không hiểu. Trên nóc xe, cột ăng-ten vẫn chớp đỏ: *MẪU THU THẬP THÀNH CÔNG. *
 
0 ❤︎ Bài viết: 12 Tìm chủ đề
MỐC 0 - Chương 9: Ba nhà sáng

Tin nhà người đàn ông cuối hém có điện làm sáng cả hẻm trong ba giây nhanh chóng được lan truyền. Cả khu đều nhớ một thứ: Ánh vàng, không dây, ấm như tay người.

Đêm thứ bảy cúp điện, cả con hẽm không còn tiếng gì ngoài tiếng quạt nan tre phe phẩy và tiếng người lớn trở mình vì nóng.

Sáng, trước cửa căn phòng ba mét vuông đã có bảy người đứng. Không máy quay, không micro. Họ mang theo thứ duy nhất còn dùng được: Một bình ắc-quy chết, một đèn dầu cạn, một đứa trẻ sốt li bì.

Người đàn ông trung niên mở cửa. Ông đã giấu bóng đèn niken vào trong thùng gạo. Trên bàn chỉ còn ba viên pin - hai viên thường và một viên duy nhất có số 3 mực xanh của vợ. Viên thứ tư, viên của ông Sáu, đã bị nhóm mặc đồ xám lấy mất đêm trước.

Ông không giải thích. Ông đặt ba viên lên bàn.

"Đây âm," ông chỉ viên trái.

"Đây dương," ông chỉ viên phải.

Rồi ông đặt tay lên viên giữa: "Đây là nhà tôi."

Bảy người nhìn nhau, không hiểu.

Thằng Minh bước ra, không ai bảo. Nó đặt tay nhỏ xíu lên viên pin số 3. Nó nhắm mắt, như ngủ.

Không có tiếng nổ, không có đèn bật. Chỉ có một hơi ấm rất nhẹ tỏa ra từ viên pin, lan qua mặt bàn gỗ, chạm vào tay những người đứng gần nhất.

Bà già bế cháu bỗng nấc lên: "Ấm.. Tay nó ấm lại rồi." Đứa bé sốt từ ba hôm, giờ trán bớt nóng.

Không ai reo hò. Trong thời cúp điện, người ta không còn sức để reo.

Người đàn ông nhìn bảy gương mặt hốc hác, nhớ lời vợ trong sổ: *nếu người ta thấy đèn, con phải dạy họ nối, đừng bán. * Ông cũng nhớ lời ông Sáu: *đừng như tao. *

Ông không đưa pin cho ai. Ông giữ viên số 3 lại, đặt giữa bàn.

"Tôi không cho pin," ông nói khàn. "Cho rồi, con tôi tối."

Ông nhìn bà già và anh thợ hồ gầy nhất: "Đặt tay lên đây. Nhớ cảm giác ấm này."

Hai người đặt tay lên. Viên pin ấm lên một chút.

"Về nhà, tối nay cả nhà đặt tay lên nhau, y như vậy. Nghĩ về người ngồi cạnh, đừng nghĩ về điện lưới. Ba đêm, nó sẽ ấm như này."

Bà già rút tay về, mắt đỏ: "Không cần dây à?"

"Không," ông đáp. "Mass không phải đồ. Mass là người."

Họ không mang pin đi. Họ mang về cảm giác ấm. Đi bộ về trong nắng gắt, không ai hỏi thêm.

Chiều, điện vẫn chưa có. Nhưng trong con hẻm, người ta bắt đầu kháo nhỏ: Nhà bà già đầu hẻm tối qua cũng có ánh vàng lóe lên sau màn. Nhà anh công nhân xây dựng cũng vậy. Không sáng để nấu cơm, chỉ đủ để thấy mặt vợ con trong bóng tối.

Đó là ba nhà sáng giữa một thành phố xám xịt - một nhà giữ pin, hai nhà giữ cách.

Tối, ông giám sát khu phố sang, không mang giấy tờ, chỉ mang một ca nước mưa: "Thằng Hai, chính phủ họ đánh hơi rồi. Họ nói có ba điểm ấm bất thường. Mai họ xuống."

Người đàn ông cảm ơn, đóng cửa. Trong phòng, ông vặn bóng đèn niken xuống mức thấp nhất - chỉ còn một sợi tóc sáng. Ông ôm Minh, mở sổ tay vợ, viết dưới ánh sáng đó:

*Hôm nay tôi không chia pin, tôi chia cách giữ ấm. Mỗi nhà giữ một số 3 của riêng họ. Ngày mai họ sẽ đến lấy, vì trong thế giới xám này, một đốm sáng cũng là tội. *

Ngoài kia, thành phố vẫn tối om, nóng hầm hập, tuyệt vọng. Nhưng trong ba căn phòng khác nhau, ba gia đình đang đặt tay lên nhau, cảm nhận cùng một hơi ấm - thứ hy vọng duy nhất không cần điện lưới, chỉ cần cha con Minh đã dám dạy.

Trên đường quốc lộ, đoàn xe tải màu xám đang chạy về hướng khu phố, không bật đèn pha. Trên thùng xe đầu tiên, viên pin số 3 của ông Sáu đang nóng dần lên, như đang gọi anh em của nó về.

* * *
 
0 ❤︎ Bài viết: 12 Tìm chủ đề

Chương 10: Họ đến lấy người​


Họ đến lúc rạng sáng, giờ mà hệ thống phát thanh công cộng chưa phát bản tin đầu tiên trong ngày

Ba phương tiện không phù hiệu, màu xám tro, không biển kiểm soát, trượt vào khu dân cư cấp 4 như thể đã từng đến nơi đây rất nhiều lần. Không còi. Sáu người bước xuống, đồng phục liền mảnh không cấp hiệu, găng tay tối màu, mặt nạ lọc. Không vũ khí. Mỗi người mang một hộp đo nhiễu ở hông, phát tiếng đều: Tạch.. Tạch.. Tạch..

Người giám sát khu đã đứng ở lối vào từ trước. Ông không chặn, chỉ nói khẽ: "Đứa bé mới bảy tuổi."

Người dẫn đầu gật. Giọng qua mặt nạ bị nén lại: "Chúng tôi được lệnh thu hồi nguồn, không phải trẻ em."

Trong căn phòng ba mét vuông, người cha đã thức từ tiếng lốp xe vọng xuống mặt đường đầu tiên. Ông không chạy trón. Ông đặt lên bàn ba viên: Hai viên lưu trữ thường, một viên đánh dấu số 3. Ông vặn bóng sợi niken xuống mức thấp nhất, chỉ còn một sợi tóc đỏ.

Minh ngồi trên sàn, ôm con thú nhồi bông rách tai, mắt mở to.

Cửa được gõ ba lần. Không phá khóa.

"Tổ Tham Số. Kiểm tra nhiễu," giọng ngoài cửa nói.

Người cha mở. Sáu người không vào ngay. Họ giơ hộp đo. Cả sáu thiết bị cùng tăng nhịp khi hướng về bàn: Tạch-tạch-tạch-tạch, rồi dồn dập.

"Ông duy trì bao nhiêu điểm ấm?" người dẫn đầu hỏi.

"Ba."

"Ai truyền công thức?"

"Tôi."

"Công thức là gì?"

Người cha nhìn con, rồi nhìn viên số 3. "Đặt tay lên nhau. Nghĩ về người bên cạnh."

Một khoảng lặng. Đó không phải dữ liệu họ được huấn luyện để ghi nhận.

Người dẫn đầu lấy ra một lệnh thu hồi không có mộc đỏ, chỉ chữ ký số. "Năm ngoái chúng tôi mất một kỹ sư. Ông ta mang theo một viên giống hệt của ông. Tối nay viên đó tự nóng lên cùng pha với viên của ông. Ông hiểu điều đó nghĩa là gì?"

Người cha không đáp. Ông hiểu - các mass đang tự đồng bộ.

"Chúng tôi chưa được phép bắt giữ người lớn," người dẫn đầu nói, và rút ra tờ thứ hai, lần này có mộc đỏ mờ của Cục Ổn Định. "Nhưng chúng tôi được phép thu hồi vật thể gây nhiễu cấp 3. Giao viên số 3."

Minh đứng dậy. Bảy tuổi, nó bước tới bàn, đặt cả hai bàn tay lên viên pin của mẹ. Viên pin ấm lên ngay, mạnh hơn mọi lần trước. Ánh sáng từ sợi niken trên cao kéo dài ra, chạm vào mặt nạ của sáu người.

Hộp đo trên hông họ loạn nhịp, rồi đồng loạt im bặt - quá tải.

Ở hai căn hộ khác trong cùng khu vực, hai gia đình đang làm đúng điều người cha đã chỉ: Ngồi trong bóng tối, nắm tay nhau. Không đèn nào bật, nhưng thiết bị của Tổ Tham Số ghi nhận ba điểm ấm đồng bộ lần đầu tiên trong lịch sử.

Người dẫn đầu lùi nửa bước. "Không phải vật thể," anh ta nói khẽ. "Là vật chủ."

Anh ta nhìn người cha, rồi nhìn đứa bé. "Lệnh bổ sung 03: 00. Thu hồi nguồn phát sinh học dưới mười tuổi."

Họ không còng, không kéo. Hai người bước vào, nhấc Minh lên một cách gần như lễ nghi. Thằng bé không chống cự, chỉ quay lại nhìn cha, tay vẫn giữ con thú bông.

Người cha không gào thét. Ông nhặt viên số 3, đặt vào lòng bàn tay con. "Giữ ấm," ông nói.

Minh gật đầu. Viên pin áp vào ngực, ấm như nhịp tim.

Họ đưa Minh ra phương tiện. Trước khi cửa đóng, người dẫn đầu đặt lại lên bàn hai viên lưu trữ thường. "Chúng tôi không lấy âm và dương. Chúng tôi chỉ lấy mass."

Ba phương tiện rời đi lúc 4 giờ 29 phút, không bật đèn. Ở hàng ghế giữa chiếc đầu tiên, Minh ngồi giữa hai người mặc xám, trong áo là viên số 3 - vẫn ấm.

Trong phòng, người cha ngồi xuống sàn, trước mặt là sợi tóc đỏ và hai viên lạnh. Ông mở sổ tay của vợ, viết dưới ánh sáng cuối cùng:

Hôm nay họ lấy con tôi, vì họ nghĩ mass là một đứa trẻ. Họ không biết mass là cách chúng ta nhớ nhau.

Trên đường cao tốc, trong một hộp niêm phong khác, viên số 3 của người kỹ sư đã bỏ trốn bỗng nóng lên cùng nhịp với viên trong ngực Minh. Hai viên chưa từng gặp nhau, đang gọi nhau qua bóng tối.
 
0 ❤︎ Bài viết: 12 Tìm chủ đề

Chương 11: Hai viên lạnh​


Tiếng cửa xe đóng lại vang lên trong con hẽm yên lặng. Rồi tiếng động cơ gầm nhẹ, sau đó nhỏ dần, nhỏ dần, cho đến khi mọi thứ xung quanh trở lại tỉnh mịch như chưa từng có ai đến.

Trong căn phòng cuối hẻm, bóng sợi niken tắt ngay. Không mờ dần, không còn sợi tóc đỏ. Chỉ còn mùi tôn nguội và mùi nhựa dây vừa ngắt.

Người cha đứng giữa ba mét vuông với hai viên pin thường trên tay. Chúng lạnh tức thì, như hai hòn đá vớt từ mương sau nhà. Ông áp vào ngực, vào trán, vào lòng bàn tay chai - không gì trả lời.

Ông đặt tay trái lên viên này, tay phải lên viên kia, nhắm mắt gọi tên vợ. Bóng tối vẫn đặc quánh.

Trên bàn, sổ tay mở sẵn ở trang mực xanh: âm và dương không tự tạo ra mass. Phải có người thứ ba.

Người thứ ba vừa bị mang đi qua con hẻm, ôm con thú bông rách tai.

Ông không ngồi. Ông đẩy cửa tôn ra.

Hẻm lúc gần sáng đọng nước, dây điện sà thấp như mạng nhện ướt. Không một ánh đèn - cả khu đang trong ca cắt, dầu hỏa cạn từ tuần trước.

Tiếng đầu tiên là bản lề rít ở nhà đầu hẻm. Bà lão bán tạp hóa mở cửa trong bóng tối, không đèn, không nến. Bà không hỏi, chỉ đưa tay ra.

Bàn tay bà khô và ấm hơn không khí. Ông đặt tay mình lên. Không có điện, chỉ có một nhịp rung rất nhỏ đi qua da - viên pin bên trái trong túi áo ông khẽ cựa, như con gì vừa trở mình

Tiếng thứ hai là cửa gỗ kéo ở nhà giữa hẻm. Đôi vợ chồng thợ hồ bước ra, tay không. Họ đặt tay họ lên tay ông và tay bà. Bốn bàn tay, ba nhịp thở, giữa mùi nước mưa và vôi ẩm.

Trong căn phòng cuối hẻm, trên chiếc bàn trống, viên pin bên phải phát ra tiếng tách - nhỏ như hạt thóc nứt vỏ. Bóng sợi niken đã chết từ lúc Minh đi bỗng nhíu lại, rồi mở ra một đốm vàng bằng hạt đậu. Không đủ để đọc sách, chỉ đủ để thấy viền mặt nhau.

Không phải vì ông nhớ vợ đủ mạnh. Mà vì ba nhà cuối hẻm vừa quyết định nhớ nhau thay cho đứa bé đã mất.

Ông trở vào, ngồi xuống dưới đốm sáng đó, mở sổ tay và viết:

Hôm qua tôi tưởng chỉ cần nhớ em. Hôm nay tôi hiểu, phải nhớ em như người đã chết hẳn. Và phải có hàng xóm cùng nhớ với tôi. Và ánh sáng đó sẽ không bao giờ đủ để tôi thấy mặt em.

Cách đó hơn bốn mươi cây số, trong một phòng trắng không cửa sổ, Minh ngồi xếp bằng trên sàn lạnh. Trên ngực áo, viên số 3 của mẹ - thứ nó vẫn giấu trong áo khi bị bắt - vẫn ấm.

Người mặc áo xám đặt lên bàn thép trước mặt nó viên thứ hai - viên số 3 của ông Sáu, họ đã thu từ nhà này từ lần khám trước, trước khi phát hiện ra ba điểm ấm.

Minh đặt một tay lên viên của mẹ, một tay lên viên của ông Sáu. Nhắm mắt, làm đúng điều cha dạy: Nghĩ về người bên cạnh, dù người đó không có ở đây.

Hai viên chạm nhau qua lòng bàn tay bảy tuổi. Ánh sáng không tỏa ra - nó đi ngược vào tường, vào dây điện âm trong bê tông.

Trên màn hình giám sát, ba điểm ấm hiện lên cùng một nhịp: Cuối hẻm, phòng trắng, kho niêm phong.
 
0 ❤︎ Bài viết: 12 Tìm chủ đề

Chương 12: Máy đo nỗi nhớ​


Cuối buổi sáng, Tổ Tham Số quay lại hẻm không mang còng.

Họ mang ba vali nhôm, một máy phát diesel nhỏ, và mười hai chiếc ghế nhựa xanh. Người mặc áo xám hôm qua giờ mặc áo blouse trắng, tên thêu trên ngực: Kỹ sư Trưởng – Ban Ứng Dụng.

Ông ta gõ cửa căn phòng cuối hẻm lúc 7 giờ 14 phút. Người cha mở cửa, tay vẫn cầm sổ tay.

"Chúng tôi không đến lấy bất cứ thứ gì!" ông ta nói. "Chúng tôi đến xin."

Trong hẻm, máy phát nổ. Đèn tuýp treo trên dây điện sà thấp bật sáng trắng. Lần đầu tiên sau ba tuần cắt điện, cả hẻm nhìn rõ mặt nhau vào ban đêm

Bà lão cô đơn, đôi vợ chồng công nhân, và ba nhà nữa được mời ngồi thành vòng tròn. Trước mỗi người, một viên pin số 3 đặt trên đĩa sứ trắng. Không phải viên của Minh, không phải viên của ông Sáu - là viên mới, từ kho.

"Chỉ cần nhớ người mình thương nhất," kỹ sư nói, giọng như dạy học. "Nhớ thật mạnh. Máy sẽ

Đo."

Màn hình lớn dựng giữa hẻm hiện sóng não, nhịp tim, nhiệt độ da. Họ đã thử ở phòng trắng với một trăm tình nguyện viên. Không ai sáng.

Người cha nhìn viên pin trước mặt. Ông nhớ vợ - không phải nhớ kiểu hôm qua gọi tên trong bóng tối, mà nhớ kiểu kỹ sư bảo: Nhớ cho mạnh vào.

Viên lạnh.

Bà lão nhớ đứa con trai đi biển năm 2019 chưa về. Bà nhắm mắt, nước mắt chảy. Viên lạnh.

Anh chồng công nhân nhớ mẹ già ở quê. Anh gồng tay. Viên lạnh.

Mười hai người, mười hai viên, mười hai lần nhớ da diết. Màn hình phẳng lì.

Kỹ sư cau mày. "Tăng cường độ. Hãy nghĩ về lần cuối gặp họ."

Người cha bỗng đặt viên xuống. Ông không làm theo.

Ông quay sang bà lão, đặt tay lên tay bà. Rồi sang người công nhân. Rồi sang người thứ tư.

"Không phải như vậy," ông nói nhỏ, đủ để cả vòng tròn nghe. "Hôm qua tôi đã thử một mình. Không sáng."

Ông mở sổ tay, đọc câu ông viết dưới đốm vàng hạt đậu:

"Phải nhớ như người đã chết hẳn. Và phải có người khác cùng nhớ. Và ánh sáng sẽ không ở lại với mình."

Kỹ sư cười nhạt. "Mê tín."

Người cha không cãi. Ông chỉ nhìn vào viên pin của bà lão và nói: "Bà còn hy vọng con bà về, đúng không?"

Bà lão gật.

"Vậy thì nó sẽ không sáng. Vì bà chưa chịu mất."

Cả hẻm im. Máy phát vẫn nổ, đèn vẫn trắng.

Rồi bà lão từ từ buông tay. Không phải buông hy vọng - bà đặt hy vọng xuống, như đặt một chén nước. Bà nói, giọng khàn: "Ừ. Nó chết rồi."

Người công nhân đặt tay lên vai bà. Vợ anh đặt tay lên tay chồng. Người cha đặt tay lên tất cả.

Không ai nhắm mắt nhớ người thương của mình nữa. Họ cùng nhớ thằng bé Minh - đứa vừa bị mang đi lúc 4h29, đứa mà cả hẻm đã nghe tiếng động cơ xa dần.

Họ nhớ nó như người sẽ không về.

Viên pin trước mặt bà lão ấm lên trước. Không sáng chói, chỉ đủ làm đĩa sứ nóng. Rồi viên của người thợ hồ. Rồi viên của người cha.

Mười hai viên, cùng một lúc, phát ra tiếng tách nhỏ như mưa đầu mùa trên mái tôn.

Màn hình của Tổ Tham Số nhảy vọt. Ba điểm ấm cũ giờ thành mười lăm điểm, lan ra khắp hẻm.

Kỹ sư trưởng nhìn số liệu, mặt trắng bệch. Ông ta quay sang người cha: "Ông đã làm gì?"

Người cha trả lời, tay vẫn nắm tay hàng xóm: "Tôi không làm gì cho tôi. Tôi thắp cho hẻm."

Đúng lúc đó, trong phòng trắng cách đó bốn mươi cây số, Minh mở mắt. Hai viên trước mặt nó - viên mẹ và viên ông Sáu - bỗng tắt phụt.

Vì ở hẻm, mười hai viên mới vừa sáng. Mass không nhân đôi. Nó chỉ di chuyển - từ nơi người ta giữ cho mình, sang nơi người ta chịu mất cho người khác.

Trên màn hình, phòng trắng tối lại. Hẻm sáng lên.

Kỹ sư trưởng hiểu ra quá muộn: Máy của ông ta đo được cường độ nhớ, nhưng không đo được sự chấp nhận mất mát. Và ông ta, người chưa bao giờ mất ai, sẽ không bao giờ thắp được một viên nào cho chính mình.

Ông ta ra lệnh thu dọn vali. Trước khi đi, ông ta để lại một viên pin trên bàn người cha.

"Giữ giùm," ông ta nói - lặp lại đúng câu ông Sáu nói đêm trước.

Người cha không cầm. Ông đẩy viên về phía bà lão.

"Để bà giữ. Tôi không cần sáng cho phòng tôi nữa."
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back