Chương XI - Vạch Trần
Bánh cũng đã dùng xong, trà cũng đã thưởng thức, chỉ là năm nay, Cửu Vương thấy có điều rất bất thường, là các vị thượng thần không ai tặng quà sinh thần cho chàng hết, không khỏi khiến người khác hiếu kì. Cửu Vương gượng gạo hỏi:
- Các vị, nếu như đã thưởng thức xong, liệu, có còn chuyện gì khác nữa không?
Thái Tỵ tiếp lời:
- Bẩm Thiên đế, người sức khỏe không tốt, bây giờ chúng thần cũng sẽ không làm phiền người nữa. Mời người hồi điện nghỉ ngơi.
- Được, nếu, đã không còn chuyện gì, mời các thượng thần giải tán.
Cửu Vương vừa hồi điện vừa hỏi Lưu Hạ:
- Ngươi thấy gì kì lạ không?
- Có ạ, các thượng thần, đều không tặng quà sinh thần cho người.
- Đúng vậy, ta không phải đòi hỏi gì cả, nhưng tại sao họ lại không có lấy một chút gì chứ? Quả không thể khiến ta không nghĩ được.
- Người không nghĩ họ có âm mưu gì đằng sau sao?
- Tất cả thượng thần trong triều đều trung thành từ trước đến nay, có thể có âm mưu gì?
- Người đừng quên, Thái Tỵ thượng thần.
Cửu Vương suy đi tính lại cũng đã về Cửu Vương điện, thấy Yên Nhi đợi sẵn ở ngoài, chàng kêu Lưu Hạ lánh xuống, rồi vào hỏi chuyện nàng:
- Nàng không ngoan ngoãn ở trong, ra ngoài này, nếu có ai đó phát hiện, nghi ngờ nàng, nàng sẽ xảy ra chuyện mất.
- Không sao, ta ổn mà. Hôm nay là sinh thần của chàng, ta từ lúc lên bờ, không có mang theo thứ gì cả, nên ta đã quyết định tặng cho chàng ba đóa hoa sen vàng, bảy đóa mẫu đơn nở rộ, là nhờ linh khí của long châu nuôi dưỡng, hương thơm tỏa ra thanh tuý, có thể giúp an thần, dưỡng khí, tăng linh lực. Hơn nữa, nó còn có thể giúp chàng nhớ tới ta mỗi ngày, mẫu đơn nở rộ như vậy, ba đóa sen vàng cũng không giống những đóa khác, là được long châu của ta nuôi dưỡng, chàng, có thích không?
- Tại sao nàng lại dùng đến long châu? Nó sẽ làm tổn hại đến linh lực của nàng.
- Chàng yên tâm, long châu dồi dào linh khí, chỉ dùng có một chút, sao có thể tổn hại được, chàng nghĩ nhiều rồi.
- Nàng làm như vậy, là đang trả nợ ta sao?
- Trả nợ? Sao chàng có thể nghĩ như vậy?
- Ba đóa sen vàng, bảy đóa mẫu đơn, tất cả là mười đóa, ta cũng đã tặng nàng mười đóa Bỉ Ngạn hoa, nàng?
- Chàng nghĩ vậy, chẳng lẽ tình cảm của chúng ta cũng chỉ dừng lại ở sự chi li, nợ nần hay sao? Chàng nhìn xem, ba đóa sen của chàng ánh vàng, thuần khiết, còn mười đóa Bỉ Ngạn kia lại đỏ rực, bị thương, chàng có thấy đối lập không? Giờ ta thêm ba đóa sen nữa để chúng không bị cô lập, bảy đóa mẫu đơn thuần khiết cũng giống như việc hóa giải sự đối lập, mong rằng sẽ có một phép màu nào đó, để chúng từ những thứ tưởng chừng như đời đời kiếp kiếp chẳng thể chung sống được trên cùng một tấc đất, vì một loài quá thanh cao, còn loài kia lại vướng bụi trần, thành những loài bình đẳng, không đố kị, không thị phi. Chàng hiểu chưa?
- Yên Nhi, nàng suy nghĩ thấu đáo, quả thật là ta quá đa nghi, lại nghĩ nàng là một con người nhỏ nhen như vậy, ta xin lỗi.
- Không sao, chàng hiểu được là được rồi. Ta sẽ quay về Đông Hải trong bảy ngày để xem mọi chuyện có ổn không, rồi còn giúp đỡ Lão Bà quản lý các sinh linh nữa, không sẽ loạn mất.
- Nàng đi, ta sẽ nhớ nàng lắm, đến một khắc ta còn không xa nàng được, giờ nàng đi, ta!
- Chàng yên tâm, ta hứa sẽ quay lại sớm.
Nói xong, Yên Nhi rời đi lúc trời sẩm tối.
Đúng nửa cạnh giờ sau, Cửu Vương nghe có tiếng ồn ào, bèn ra ngoài xem, không ngờ đã nghe thấy tiếng Thái Tỵ từ xa. Chàng nhanh chóng lấy lại phong thái, rồi ra ngoài:
- Thần, tham kiến bệ hạ.
- Trời đã tối, các vị thượng thần tìm ra, là có chuyện quan trọng sao?
- Hồi bệ hạ, chúng thần vì thấy thân thể người chưa hồi phục hẳn, nên không muốn người phải tốn sức ngồi ở Cửu Tiêu Vân điện để nhận lễ vật của các thượng thần. Nên chúng thần đã trao đổi với nhau, tới Mẫu Sơn vực để hái hoa tặng người. Người coi!
Thái Tỵ lấy mười đóa sen vàng bày trước mặt mọi người, chúng ánh lên màu vàng làm chói mắt, xong lại bình lặng, hương khí đầy trời, quả là quý hiếm.
- Sen vàng nở rộ, chấn tỉnh nhân tâm. Đa tạ các vị thượng thần.
- Bây giờ, hãy để thần trồng nó vào hồ sen của người được không?
- Không cần đâu. Mọi người đã vất vả tới Mẫu Sơn Vực để hái hoa tặng ta, ta còn chưa cảm tạ, sao có thể làm phiền mọi người trồng hoa được, để ta tự làm.
- Không sao, nếu đã làm, tất nhiên phải làm tới cùng, bệ hạ không nên dùng linh lực để trồng và nuôi dưỡng nó nữa, để chúng thần, dùng linh lực sẽ khiến nó mãi mãi nở rộ, ánh vàng rực rỡ như vậy, đi thôi, mọi người.
Cửu Vương lo lắng sẽ bị họ phát hiện vì trồng Bỉ Ngạn hoa ngay cạnh Sen vàng, như vậy cũng như việc tạo sự đối lập ngay trong một cái hồ nhỏ.
Thái Tỵ đến gần hồ, hắn giả vờ hốt hoảng:
- Bệ hạ, sao người lại trồng đóa nghiệt hoa này cạnh Sen Vành thuần khiết được chứ?
- Ta chỉ là thấy đẹp, nên trồng thôi, có gì không được sao?
- Đương nhiên không được rồi, một đóa vướng đầy bụi trần, còn đóa kia thuần khiết như nhu, lại để một thứ không ra gì vấy bẩn, đúng là sai trái, sai trái!
- Nghiệt hoa, vấy bẩn? Cũng chỉ là một đóa hoa, sao ngươi có thể nặng lời đến thế? Ta chỉ là thấy đẹp, nên mang về trồng, sao phải để ý đến thứ nguồn gốc ấy, đúng là hoang đường!
- Bỉ Ngạn hoa phải xuống tận Hoàng Tuyền mới lấy được, bệ hạ, đúng là vì yêu hoa mà hao tâm tổn phí rồi!
- Ngươi mau trồng đi, nếu không để ta tự tay làm!
- Khoan đã, ta nhớ trước đây lúc cùng bệ hạ ngắm hoa, chỉ thấy có ba đóa, nay sao lại thêm ba đóa nữa, lại còn bảy đóa mẫu đơn kia, chắc chắn không phải do bệ hạ trồng.
- Do ta trồng. Cửu Vương điện trước giờ chỉ có ta và Lưu Hạ đi lại, Lưu Hạ thì bận việc sổ sách, nếu không còn ta thì ai trồng nữa?
- Không đúng. Ba đóa này, nếu do linh khí của bệ hạ nuôi dưỡng, chắc chắn sẽ khác. Đằng này, sen nở rộ thật, nhưng thứ linh khí này là do! Do long châu của nhân ngư nuôi dưỡng!
Nghe xong, mọi người đều hốt hoảng, Liêu Trần thượng thần cũng lên xem thử:
- Quả đúng là long châu của nhân ngư rồi, chỉ có thứ linh khí ấy mới khiến sen vàng hóa thành như vậy.
Bạch Vân thượng thần lên xem:
- Quả đúng là long châu của nhân ngư!
- Các người nói bậy, sao có thể dự đóa lung tung như thế? Chỉ dựa vào thứ linh khí nuôi dưỡng sen vàng mà có thể xác định là long châu của nhân ngư, các người không coi ta ra gì sao?
Thái Tỵ được nước lấn tới:
- Nếu như do mình thần dự đoán chắc chắn sẽ không đưa ra kết quả gì, nhưng tất cả mọi người đều kết luận chính xác là long châu của nhân ngư, người còn gì để chối cãi?
- Ta, ta..
- Long châu của nhân ngư chỉ có ở Đông Hải. Nếu nói như vậy, người đã có quan hệ gì với sinh linh Đông Hải rồi?
Đây là mẫu đơn, là sen vàng, hơn nữa thứ linh lực nuôi dưỡng cũng không hề bình thường, đây chắc chắn là của một nhân ngư nào đó pháp lực cao cường, hơn nữa, còn là.. nữ nhân!
- Ngươi nói bậy!
Liêu Trần cũng lên tiếng:
- Bệ hạ, uổng công các thượng thần tin tưởng phó thác cho người sứ mệnh của tâm giới. Vì trước giờ người anh minh cương trực, chưa từng vi phạm bất kì điều thiên quy nào, mà giờ, người làm chúng ta quá thất vọng, không biết người còn giấu giếm điều gì kinh khủng hơn nữa?
- Không có, các ngươi nghe ta giải thích?
Thái Tỵ cố tình thêm dầu vào lửa:
- Nghe nói Thần nữ Đông Hải đang mất tích, chẳng có lẽ?
- Ăn nói hàm hồ, ngươi có căn cứ gì mà nói ta như vậy?
- Lục soát sẽ biết! Chư vị, thiên đế cao quý chúng ta không thể phủ nhận, nhưng nếu dám làm trái thiên quy thì chính là người phải chịu tội nặng nhất! Nay cớ sự đã ra nông nỗi này, chúng ta phải làm cho ra lẽ, nếu không hậu quả khó lương, hơn nữa, còn làm cho Thiên giới mất mặt vì có một người đứng đầu đáng sỉ nhục như vậy! Chư vị có đồng ý không?
Các thượng thần đều gật đầu không lên tiếng, riêng Bạch Vân thượng thần vẫn cố gắng bảo vệ Thiên đế:
- Thiên đế vẫn là thiên đế, mấy người làm vậy, là không giữ một chút thể diện diện cho người sao?
- Thể diện chỉ giữ cho người cần giữ, còn những người làm không dám nhận, lại còn lấy uy danh ta uy hiếp, hà cớ phải nương tay? Giữ Thiên đế lại, lục soát cho ta!
Tất cả người đều vào lục soát. Một lúc sau, có người ra bẩm báo:
- Bẩn thượng thần, thần tìm thấy một chiếc khăn tay của nữ nhân.
- Còn thần tìm thấy cây sáo này.
Thái Tỵ đắc ý, cao giọng nói:
- Thiên đế cao cao tại thượng, còn gì để chối cãi? Các vị đã thấy chưa? Trung thành với một người không ra gì như vậy? Đúng là thấy hổ thẹn với lòng. Theo điều một ngàn một trăm mười hai thiên quy, nếu vi phạm chuyện có quan hệ bất chính với sinh linh Đông Hải, sẽ phải chịu hình phạt như thế nào?
- Đày đến Lao Hỏa ngục, để lửa thiêu đốt da thịt, chịu nỗi đau giằng xé thể xác.
- Cửu Vương, ngươi còn gì để nói. Nếu ta đoán không nhầm, đây chính là cây sáo để ngươi liên lạc với nữ nhân kia, còn đây là khăn tay của ả. Ta đã sớm biết ngươi có quan hệ mờ ám, nên đã bí mật theo dõi ngươi, không ngờ lại bắt được nhiều bức thư tình như vậy, ta sẽ đưa cho cá vị thượng thần đọc, để biết xem ai đúng ai sai? Các vị xem, Yên Nhi có phải là Thần nữ Đông Hải không? Mà trong những bức thư này đều là nỗi nhớ nhung cô ta, không phải tình cảm nam nữ thì là cái gì?
- Ngươi dám theo dõi ta, vô sỉ!
Thái Tỵ ghé sát vào tai Cửu Vương:
- Người vô sỉ, là ngươi, người ngu dốt hành sự lỗ mãng, là ngươi, ngươi đã tự dâng lên tận miệng, sao ta lại không nhận phần hậu lễ này?
Đưa đi, giam trong Lao Hỏa ngục để hắn chuộc tội, sớm ngày mai, chúng ta sẽ tới Đông Hải để bắt con yêu nghiệt kia!