Thơ không phải là tưởng mộng thoát ly thực tế mà thơ bằng sự tinh tế thấu tường lắng sâu, đánh thức vỗ về một con người khác ẩn náu bên trong ta, để rồi ta bỡ ngỡ nhận ra ta, vô cùng tương phản, thiêng liêng tương liên cùng giao hòa dắt dìu nhau qua mọi cung bậc thăng trầm của cuộc sống. Thơ chính là Đời, bởi đời trong thơ được cảm thức tri tường bằng trái tim thấu cảm luôn đập nhịp đập của Đời.
You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an alternative browser.
You should upgrade or use an alternative browser.
- Thread starter Xương Rồng Tím
- Ngày gửi
Gửi Em – Người yêu dấu!
Những dòng chữ ngây thơ trong trắng quá
[COLOR=rgb(0, 0, 255) ]Anh đọc rồi cứ ngỡ giấc chiêm bao
Tim rộn ràng hạnh phúc biết làm sao
Đêm thao thức nghe lửa lòng rạo rực.[/COLOR]
Em yêu ơi! Anh yêu em hết mực
[COLOR=rgb(0, 0, 255) ]Cảm ơn Người, ôi mảnh đất Đầm Dơi!
Đã cho ai những giây phút thảnh thơi
Trong tâm tưởng em hiện về đẹp lắm![/COLOR]
Bằng Lăng yêu! Ôi, màu hoa tím thắm
[COLOR=rgb(0, 0, 255) ]Cánh hoa tươi trên sông nước dạt dào
Mối tình đầu tình nghĩa rất thanh cao
Hai trái tim luôn hòa cùng một nhịp.[/COLOR]
Gió thổi bay làm sao mây đuổi kịp?
[COLOR=rgb(0, 0, 255) ]Anh tưởng rằng chẳng có được em đâu
Suốt mấy đêm anh thức trắng âu sầu
Em than thở canh thâu thầm rơi lệ![/COLOR]
Rồi Hằng Nga cũng tìm về Hậu Nghệ
[COLOR=rgb(0, 0, 255) ]Em tựa đầu thủ thỉ tiếng yêu anh
Anh ôm chặt hôn em để dỗ dành
Nín đi em! Anh yêu em tha thiết![/COLOR]
Anh nhớ mãi nụ cười xinh hết biết
[COLOR=rgb(0, 0, 255) ]Em trao anh "Đêm vọng cổ" hôm nào
Như định mệnh lòng anh thấy nao nao
Tình trao em bắt đầu từ dạo ấy.[/COLOR]
Thảo Cầm Viên trên đời ai đã mấy
[COLOR=rgb(0, 0, 255) ]Gốc Đầu Sư minh chứng một cuộc tình
Anh tỏ tình em rơi lệ lặng thinh
Anh.. ơi! Anh đừng làm em sợ![/COLOR]
Lặng lẽ về lòng dạ rối như tơ
[COLOR=rgb(0, 0, 255) ]Căn nhà trọ bỗng trở nên xơ xác
Quân Đoàn IV, ai nhớ ai ngơ ngác?
Lên thăm em, anh lủi thủi đi về.[/COLOR]
Đến hôm nay ôi má tựa vai kề
[COLOR=rgb(0, 0, 255) ]Giờ mới biết sau mưa trời lại tạnh
Ước mai sau cõi lòng không hiu quạnh
Anh với em đi hết chặng đường dài.[/COLOR]
Hai đứa mình cùng ngắm ánh ban mai
[COLOR=rgb(0, 0, 255) ]Vững tay lái xây tương lai hạnh phúc
Gia đình mình sẽ ấm no sung túc
Đến bạc đầu anh vẫn mãi yêu em![/COLOR]
[COLOR=rgb(0, 0, 255) ]Anh đọc rồi cứ ngỡ giấc chiêm bao
Tim rộn ràng hạnh phúc biết làm sao
Đêm thao thức nghe lửa lòng rạo rực.[/COLOR]
Em yêu ơi! Anh yêu em hết mực
[COLOR=rgb(0, 0, 255) ]Cảm ơn Người, ôi mảnh đất Đầm Dơi!
Đã cho ai những giây phút thảnh thơi
Trong tâm tưởng em hiện về đẹp lắm![/COLOR]
Bằng Lăng yêu! Ôi, màu hoa tím thắm
[COLOR=rgb(0, 0, 255) ]Cánh hoa tươi trên sông nước dạt dào
Mối tình đầu tình nghĩa rất thanh cao
Hai trái tim luôn hòa cùng một nhịp.[/COLOR]
Gió thổi bay làm sao mây đuổi kịp?
[COLOR=rgb(0, 0, 255) ]Anh tưởng rằng chẳng có được em đâu
Suốt mấy đêm anh thức trắng âu sầu
Em than thở canh thâu thầm rơi lệ![/COLOR]
Rồi Hằng Nga cũng tìm về Hậu Nghệ
[COLOR=rgb(0, 0, 255) ]Em tựa đầu thủ thỉ tiếng yêu anh
Anh ôm chặt hôn em để dỗ dành
Nín đi em! Anh yêu em tha thiết![/COLOR]
Anh nhớ mãi nụ cười xinh hết biết
[COLOR=rgb(0, 0, 255) ]Em trao anh "Đêm vọng cổ" hôm nào
Như định mệnh lòng anh thấy nao nao
Tình trao em bắt đầu từ dạo ấy.[/COLOR]
Thảo Cầm Viên trên đời ai đã mấy
[COLOR=rgb(0, 0, 255) ]Gốc Đầu Sư minh chứng một cuộc tình
Anh tỏ tình em rơi lệ lặng thinh
Anh.. ơi! Anh đừng làm em sợ![/COLOR]
Lặng lẽ về lòng dạ rối như tơ
[COLOR=rgb(0, 0, 255) ]Căn nhà trọ bỗng trở nên xơ xác
Quân Đoàn IV, ai nhớ ai ngơ ngác?
Lên thăm em, anh lủi thủi đi về.[/COLOR]
Đến hôm nay ôi má tựa vai kề
[COLOR=rgb(0, 0, 255) ]Giờ mới biết sau mưa trời lại tạnh
Ước mai sau cõi lòng không hiu quạnh
Anh với em đi hết chặng đường dài.[/COLOR]
Hai đứa mình cùng ngắm ánh ban mai
[COLOR=rgb(0, 0, 255) ]Vững tay lái xây tương lai hạnh phúc
Gia đình mình sẽ ấm no sung túc
Đến bạc đầu anh vẫn mãi yêu em![/COLOR]
MÙA HOA CHÒ HÒ HẸN
Anh đã suy nghĩ kĩ
Hỏi lòng những trước sau
Dẫu không được hồi báo
Vẫn tỏ bày xuyến xao
Biết bao ngày anh đã
Thành gốc si đa sầu
Thao thức hoài đêm thâu
Bao lâu lòng vẫn đợi
Hoa chò xoay chấp chới
Anh chơi vơi đơn côi
Bóng chiều đang xuống vội
Nàng ngượng ngùng lứa đôi
Bồi hồi rồi đắm say
Chẳng ai nào có hay
Cánh hoa chò chợt gãy
Liệng chao theo gió bay
Tháng ngày dù dài ngắn
Tình yêu chẳng cách ngăn
Mùa hoa chò nay vắng
Nàng ắng lặng ngàn mây
Hỡi xa xăm đó đây
Đưa nàng về lối ấy
Phảng phất phút sum vầy
Hạnh phúc tràn qua tay..
Hỏi lòng những trước sau
Dẫu không được hồi báo
Vẫn tỏ bày xuyến xao
Biết bao ngày anh đã
Thành gốc si đa sầu
Thao thức hoài đêm thâu
Bao lâu lòng vẫn đợi
Hoa chò xoay chấp chới
Anh chơi vơi đơn côi
Bóng chiều đang xuống vội
Nàng ngượng ngùng lứa đôi
Bồi hồi rồi đắm say
Chẳng ai nào có hay
Cánh hoa chò chợt gãy
Liệng chao theo gió bay
Tháng ngày dù dài ngắn
Tình yêu chẳng cách ngăn
Mùa hoa chò nay vắng
Nàng ắng lặng ngàn mây
Hỡi xa xăm đó đây
Đưa nàng về lối ấy
Phảng phất phút sum vầy
Hạnh phúc tràn qua tay..
MỘNG TÌNH SI
Thôi rồi
Tôi không ngăn được nắng rơi trên lá cỏ
Nắng len qua rèm thưa, ngủ say trên chiếu chăn em
Có phải em bất chợt tỉnh giấc?
Xòe bàn tay non hứng đón nắng hồng
Xin dịu nhẹ cho em tôi được ngủ
Giấc nồng say phơi phới trinh nguyên
* * * đời chẳng muộn phiền!
Ngày mai nắng ghé qua êm đềm
Tôi chỉ nguyện em tôi hồn nhiên mãi
Đừng ưu tư buông rèm khép lại
Để nắng mai sưởi ấm ngày ngày.
* * *
Thôi rồi
Tôi không ngăn được mưa, nghiêng tạt vào khung cửa
Đôi mắt huyền mơ ngân ngấn sầu ưu!
Ôi! Tôi chỉ là kẻ phàm phu
Đôi chân trần với dạn dày sương gió
Sao có thể? Làm sao tôi có thể?
Sánh bước cùng em qua dâu bể tình trường.
Bàn tay thô gầy lau mắt lệ người thương
Ôi chợt tỉnh chỉ là mơ tưởng
Nắng ấm ơi đường về ngỏ ấy
Để em tôi thương mấy còn thương!
Tôi không ngăn được nắng rơi trên lá cỏ
Nắng len qua rèm thưa, ngủ say trên chiếu chăn em
Có phải em bất chợt tỉnh giấc?
Xòe bàn tay non hứng đón nắng hồng
Xin dịu nhẹ cho em tôi được ngủ
Giấc nồng say phơi phới trinh nguyên
* * * đời chẳng muộn phiền!
Ngày mai nắng ghé qua êm đềm
Tôi chỉ nguyện em tôi hồn nhiên mãi
Đừng ưu tư buông rèm khép lại
Để nắng mai sưởi ấm ngày ngày.
* * *
Thôi rồi
Tôi không ngăn được mưa, nghiêng tạt vào khung cửa
Đôi mắt huyền mơ ngân ngấn sầu ưu!
Ôi! Tôi chỉ là kẻ phàm phu
Đôi chân trần với dạn dày sương gió
Sao có thể? Làm sao tôi có thể?
Sánh bước cùng em qua dâu bể tình trường.
Bàn tay thô gầy lau mắt lệ người thương
Ôi chợt tỉnh chỉ là mơ tưởng
Nắng ấm ơi đường về ngỏ ấy
Để em tôi thương mấy còn thương!
ĐIỂM TỰA
Em tựa lưng
Vào không gian vững chãi
Bốn thành tường cốt thép vây quanh
Khóe mi nặng đầm
Tóc đẫm rối lệ mưa
Vai gầy tựa
* * * vào thời gian trôi chảy
Em ước đôi ta
Không gần nhau trong gang tấc
Một nấc thang một biển lệ rền vang
Kẻ nghoảnh mặt người nén bi hoang
Đêm tàn canh lạnh tiễn ngày xuân rộn rã
Em không muốn đôi ta
Mỗi người mỗi ngả
Chỉ gió lùa lay em ngỡ hôm qua
Phải cách xa vì dòng đời nghiệt ngã
Xoa dịu cô đơn ão não ủi an
Em tựa lưng
Vào cõi miên man
Soi đáy mắt hoải hoang thăm thẳm..
Vào không gian vững chãi
Bốn thành tường cốt thép vây quanh
Khóe mi nặng đầm
Tóc đẫm rối lệ mưa
Vai gầy tựa
* * * vào thời gian trôi chảy
Em ước đôi ta
Không gần nhau trong gang tấc
Một nấc thang một biển lệ rền vang
Kẻ nghoảnh mặt người nén bi hoang
Đêm tàn canh lạnh tiễn ngày xuân rộn rã
Em không muốn đôi ta
Mỗi người mỗi ngả
Chỉ gió lùa lay em ngỡ hôm qua
Phải cách xa vì dòng đời nghiệt ngã
Xoa dịu cô đơn ão não ủi an
Em tựa lưng
Vào cõi miên man
Soi đáy mắt hoải hoang thăm thẳm..
ƠI HỠI ĐÔNG PHONG
Ô kìa! Trông mênh mông
Hây hẩy ngọn đông phong
Cạy gõ cửa khuê phòng
Kẻ đi – về một bóng
Từ phương Đông gió tới
Phơi phới mang xuân về
Xua bộn bề ủ ê
Sum suê chồi lọc mới
Tháng năm ơi! Diệu vợi
Gió phiêu du thảnh thơi
Một thoáng đời ngơ ngác
Bên kia đồi phôi phai
Ôi hoài cảm hoài vọng hoài mong
Như gió phương Đông phải lòng xuân khúc!
Ôi hạnh ngộ hạnh tình hạnh phúc
Như khúc xuân khao khát đông phong!
Ơi những kẻ..
Quanh quất xuân thiên khắc khoải xuân thì!
Hây hẩy ngọn đông phong
Cạy gõ cửa khuê phòng
Kẻ đi – về một bóng
Từ phương Đông gió tới
Phơi phới mang xuân về
Xua bộn bề ủ ê
Sum suê chồi lọc mới
Tháng năm ơi! Diệu vợi
Gió phiêu du thảnh thơi
Một thoáng đời ngơ ngác
Bên kia đồi phôi phai
Ôi hoài cảm hoài vọng hoài mong
Như gió phương Đông phải lòng xuân khúc!
Ôi hạnh ngộ hạnh tình hạnh phúc
Như khúc xuân khao khát đông phong!
Ơi những kẻ..
Quanh quất xuân thiên khắc khoải xuân thì!
MONG MANH
Có khoảnh khắc
Bỗng nên một thời
Rồi một thời thành thoáng hương xưa
Một thời một thoáng một lần đưa
Hỏi ai còn nhớ người xưa.. đã từng!
Bỗng nên một thời
Rồi một thời thành thoáng hương xưa
Một thời một thoáng một lần đưa
Hỏi ai còn nhớ người xưa.. đã từng!
GIÓ ĐUỔI NGÀN MÂY
Anh nói với em
Thành danh rồi anh cưới em làm vợ
Cho đôi lòng không còn trắc trở
Cho mộng mơ chung giấc đợi chờ
Cho cõi đời hết nỗi chơ vơ
Rồi như thế ta lơ phơ đầu bạc
Anh nói với em
À mà không phải nói
Anh chỉ gửi em dòng tin cuối lạnh lùng
Chỉ vài từ ngắn củn chia tay
Em nhé, anh hết rồi cảm xúc!
Những yêu đương mặn nồng ngun ngút
Ấp ủ nâng niu phút chốc vụn rơi
Ước hẹn một đời tựa áng mây trôi
Bay hoài bay mãi rồi về thinh không
Yêu thương xin giữ trọn lòng
Thề nguyền chi để má hồng phai phôi
Người đi qua mảnh đời tôi
Nguyệt tàn xẻ bóng gãy đôi cung đàn.
Thành danh rồi anh cưới em làm vợ
Cho đôi lòng không còn trắc trở
Cho mộng mơ chung giấc đợi chờ
Cho cõi đời hết nỗi chơ vơ
Rồi như thế ta lơ phơ đầu bạc
Anh nói với em
À mà không phải nói
Anh chỉ gửi em dòng tin cuối lạnh lùng
Chỉ vài từ ngắn củn chia tay
Em nhé, anh hết rồi cảm xúc!
Những yêu đương mặn nồng ngun ngút
Ấp ủ nâng niu phút chốc vụn rơi
Ước hẹn một đời tựa áng mây trôi
Bay hoài bay mãi rồi về thinh không
Yêu thương xin giữ trọn lòng
Thề nguyền chi để má hồng phai phôi
Người đi qua mảnh đời tôi
Nguyệt tàn xẻ bóng gãy đôi cung đàn.
MƯA RÀO NẮNG TRƯA
Em ngày xưa thật lạ
Chỉ biết yêu hết dạ
Đôi bàn tay ngọc ngà
Anh đan ngón thiết tha
Những năm tháng mộng hoa
Yêu Người yêu thuần khiết
Canh cánh niềm cách biệt
Luyến tiếc.. đời chênh vênh
Rồi ngày ấy cũng đến
Anh con thuyền lênh đênh
Đỗ trăm sông ngàn bến
Nào phải mình ên em
Trăng thượng huyền biển cạn
Sóng chẳng kịp vỗ bờ
Lặng lờ hóa bọt tan
Bẽ bàng niềm dang dở
Giấc xuân hồng.. thôi.. lỡ
Anh ru người tóc tơ
Chớ bận lòng chi nữa
Cơn mưa rào nắng trưa
Những nẻo đường tình xưa
Đống rêu phong chất chứa
Em vô tình về qua
Vã giọt mưa rột rửa
Lệ mi nhòa nắng thưa..
Chỉ biết yêu hết dạ
Đôi bàn tay ngọc ngà
Anh đan ngón thiết tha
Những năm tháng mộng hoa
Yêu Người yêu thuần khiết
Canh cánh niềm cách biệt
Luyến tiếc.. đời chênh vênh
Rồi ngày ấy cũng đến
Anh con thuyền lênh đênh
Đỗ trăm sông ngàn bến
Nào phải mình ên em
Trăng thượng huyền biển cạn
Sóng chẳng kịp vỗ bờ
Lặng lờ hóa bọt tan
Bẽ bàng niềm dang dở
Giấc xuân hồng.. thôi.. lỡ
Anh ru người tóc tơ
Chớ bận lòng chi nữa
Cơn mưa rào nắng trưa
Những nẻo đường tình xưa
Đống rêu phong chất chứa
Em vô tình về qua
Vã giọt mưa rột rửa
Lệ mi nhòa nắng thưa..
EM KHÔNG ANH
Không có anh
Em như ngày không nắng
Cây lá quắt queo xơ xác trụi trần
Gió ơ thờ chẳng vờn quýt quấn quanh
Sớm mai hiu hắt tàn canh u trầm
Em không anh
Như chim trời run rủi
Bợt bạt bụi giông sấp xoải dặm trường
Chênh chao đầu ghềnh cuối bãi tư lương
Lẻ loi cánh nhạn trập trùng thâm u
Em không anh
Như con sông ngưng chảy
Như đại dương biển thẳm khô cằn
Như bốn mùa vắng lặng căm căm
Làm sao em biết.. xuân thì đã xa?
Sớm nay em mở cửa sau nhà
Ngùi ngùi cúi nhặt xác hoa úa nhàu..
Em như ngày không nắng
Cây lá quắt queo xơ xác trụi trần
Gió ơ thờ chẳng vờn quýt quấn quanh
Sớm mai hiu hắt tàn canh u trầm
Em không anh
Như chim trời run rủi
Bợt bạt bụi giông sấp xoải dặm trường
Chênh chao đầu ghềnh cuối bãi tư lương
Lẻ loi cánh nhạn trập trùng thâm u
Em không anh
Như con sông ngưng chảy
Như đại dương biển thẳm khô cằn
Như bốn mùa vắng lặng căm căm
Làm sao em biết.. xuân thì đã xa?
Sớm nay em mở cửa sau nhà
Ngùi ngùi cúi nhặt xác hoa úa nhàu..
TÌM ĐÂU?
[COLOR=rgb(0, 0, 179) ]Em biết tìm đâu?[/COLOR]
Muôn sóng bạc đầu
Lô xô mặt gió
Dưới lòng biển sâu
Cuộn trào vùi dập
Em biết tìm đâu?
Ngày xưa yêu dấu
Hẹn mối tình đầu
Đẹp mãi ngàn sau
Nào ngờ giông bão
Em biết tìm đâu?
Tình anh chôn giấu
Lệ sầu đêm thâu
Thôi rồi ta đã
Một đời mất nhau!
Em biết tìm đâu?
Từng câu chữ vỡ
Bài thơ năm nào
Nồng đượm khát khao
Nát nhàu vần điệu
Em biết tìm đâu?
Ráng chiều tím biếc
Bóng xưa biền biệt
Hỏi người luyến tiếc
Còn gì mai sau?
Muôn sóng bạc đầu
Lô xô mặt gió
Dưới lòng biển sâu
Cuộn trào vùi dập
Em biết tìm đâu?
Ngày xưa yêu dấu
Hẹn mối tình đầu
Đẹp mãi ngàn sau
Nào ngờ giông bão
Em biết tìm đâu?
Tình anh chôn giấu
Lệ sầu đêm thâu
Thôi rồi ta đã
Một đời mất nhau!
Em biết tìm đâu?
Từng câu chữ vỡ
Bài thơ năm nào
Nồng đượm khát khao
Nát nhàu vần điệu
Em biết tìm đâu?
Ráng chiều tím biếc
Bóng xưa biền biệt
Hỏi người luyến tiếc
Còn gì mai sau?
EM CHẲNG BIẾT VÌ SAO?
Em chẳng biết vì sao
* * * chiều nay lại nhớ?
Nhớ mối tình đầu
* * * hay nhớ người năm xưa?
Ôi hỡi! Đã mười độ thu mưa
Mà em cứ ngỡ người xưa vẫn tình?
Chiều nay em mặc chiếc váy xinh
Mang đôi giày trắng ô cầm trên tay
Tóc dài buông xõa qua vai
Mà mắt quên kẻ môi thì quên son!
Ai còn đến giúp cho em?
Tìm đôi mắt biếc lạc loài phương nao
Chọn cho em son thắm hồng đào
Dù mưa qua lối em nào kém xinh!
Chiều lặng thinh
* * * em nơi chốn cũ một mình
Nghe lơ thơ gió thì thầm thoảng xưa
Bàng hoàng những tưởng cơn mưa
Em thời bật vội chiếc ô che đầu
Mưa đâu? Ở tận nơi đâu?
Mà mi ướt đẫm giọt sầu chứa chan..
Thôi! Một thời nguyện mãi đã sang ngang
Tình nồng hợp ý tro tàn dư âm
Tháng ngày ngày tháng rồi năm
Xa xăm trắc trở võ vàng thiên thu..
* * * chiều nay lại nhớ?
Nhớ mối tình đầu
* * * hay nhớ người năm xưa?
Ôi hỡi! Đã mười độ thu mưa
Mà em cứ ngỡ người xưa vẫn tình?
Chiều nay em mặc chiếc váy xinh
Mang đôi giày trắng ô cầm trên tay
Tóc dài buông xõa qua vai
Mà mắt quên kẻ môi thì quên son!
Ai còn đến giúp cho em?
Tìm đôi mắt biếc lạc loài phương nao
Chọn cho em son thắm hồng đào
Dù mưa qua lối em nào kém xinh!
Chiều lặng thinh
* * * em nơi chốn cũ một mình
Nghe lơ thơ gió thì thầm thoảng xưa
Bàng hoàng những tưởng cơn mưa
Em thời bật vội chiếc ô che đầu
Mưa đâu? Ở tận nơi đâu?
Mà mi ướt đẫm giọt sầu chứa chan..
Thôi! Một thời nguyện mãi đã sang ngang
Tình nồng hợp ý tro tàn dư âm
Tháng ngày ngày tháng rồi năm
Xa xăm trắc trở võ vàng thiên thu..
NGƯỜI CŨ NGƯỜI CUỐI
Sóng vẫn vỗ ngàn năm lên ghềnh thác
Ta vẫn trong ta chẳng khác ngày xưa
Mối tình đầu nồng bổng giấc mơ trưa
Mưa tao tác tiễn đưa người biền biệt
Tay siết tay ước hẹn dài lâu..
Hứa bên nhau một kiếp một đời
Mà thiệp mời anh quên viết tên em
Rượu hồng ai em mắt lệ tèm nhem
Chiều xao xác lá đổ về miên viễn
Chuyện tình ta bao lần đưa tiễn
Đến cuối cùng chẳng bận.. tiễn đưa!
Để rồi! Tất cả hóa Ngày Xưa
Đôi ta đó giờ gọi là Người Cũ
Với người ta sánh đôi tình nhân mới
Ân ái ái ân nồng mặn vợ chồng
Chữ đá vàng suốt kiếp đã thành không
Mong Người Mới mãi là Người Cuối!
Gói yêu đương một thời đắm đuối
Vạn mộng mơ thêu dệt đuổi tìm
Gửi lại Người - Kẻ đủ nợ duyên
Xây đắp tiếp nghĩa tình viên mãn
Chim rũ cánh trời chiều bảng lảng
Vẫy rùng chân đêm vắng.. nắng lại lên.
Ta vẫn trong ta chẳng khác ngày xưa
Mối tình đầu nồng bổng giấc mơ trưa
Mưa tao tác tiễn đưa người biền biệt
Tay siết tay ước hẹn dài lâu..
Hứa bên nhau một kiếp một đời
Mà thiệp mời anh quên viết tên em
Rượu hồng ai em mắt lệ tèm nhem
Chiều xao xác lá đổ về miên viễn
Chuyện tình ta bao lần đưa tiễn
Đến cuối cùng chẳng bận.. tiễn đưa!
Để rồi! Tất cả hóa Ngày Xưa
Đôi ta đó giờ gọi là Người Cũ
Với người ta sánh đôi tình nhân mới
Ân ái ái ân nồng mặn vợ chồng
Chữ đá vàng suốt kiếp đã thành không
Mong Người Mới mãi là Người Cuối!
Gói yêu đương một thời đắm đuối
Vạn mộng mơ thêu dệt đuổi tìm
Gửi lại Người - Kẻ đủ nợ duyên
Xây đắp tiếp nghĩa tình viên mãn
Chim rũ cánh trời chiều bảng lảng
Vẫy rùng chân đêm vắng.. nắng lại lên.
TỰ VẤN
Phố đông sao vắng thế?
Trưa hè dường lạnh băng
Ồn vang nghe ắng lặng
Nắng chang chang mưa giăng.
Ngày ngắn sao dài thế?
Môi cười trên lệ rơi
Sao người đi vẫn đợi
Bình yên nào chơi vơi!
Lời ai âm thầm nói?
Xa xăm ngỡ gần bên
Kẻ cận kề chiếc bóng
Yêu đương sao nổi nênh!
Buồn nhẹ tênh nặng trĩu
Hàn huyên sao cô liêu
Trăm vạn điều chỉ một
Hỏi lòng sao trả lời?
Trưa hè dường lạnh băng
Ồn vang nghe ắng lặng
Nắng chang chang mưa giăng.
Ngày ngắn sao dài thế?
Môi cười trên lệ rơi
Sao người đi vẫn đợi
Bình yên nào chơi vơi!
Lời ai âm thầm nói?
Xa xăm ngỡ gần bên
Kẻ cận kề chiếc bóng
Yêu đương sao nổi nênh!
Buồn nhẹ tênh nặng trĩu
Hàn huyên sao cô liêu
Trăm vạn điều chỉ một
Hỏi lòng sao trả lời?
GIẤC MỘNG TAN
Ngủ yên nhé!
Mộng của kẻ mơ
Như hoa nở hoa tàn hoa rụng
Tựa phù dung đáy nước ảo tan.
Thôi đừng nhé!
Thề hẹn của chàng
Như sương sớm nắng vàng vội vỡ
Thương bỡ ngỡ buổi đầu gặp gỡ
Chẳng nỡ đừng.. kẻ lạ người dưng.
Phôi phai nhé!
Ngày tháng đã từng
Niềm quá vãng như mây lãng đãng
Ngày lẫn đêm mây vẫn lang thang
Dẫu cõi hoang hay mấy dặm ngàn.
Tan đi nhé!
Mộng của lỡ làng
Tuổi dở dang võ vàng đáy mắt
Yêu thương mấy đậm sâu chợt tắt
Mưa sầu giăng giăng mắc ngang đời.
Tạm biệt nhé!
Mãi mãi một thời
Xa vời vợi thoát tầm tay với
Tựa giấc mơ miên man chấp chới
Ngoài song cửa.. ai người đứng đợi
Dìu nhau qua đoạn cuối cuộc đời?
Mộng của kẻ mơ
Như hoa nở hoa tàn hoa rụng
Tựa phù dung đáy nước ảo tan.
Thôi đừng nhé!
Thề hẹn của chàng
Như sương sớm nắng vàng vội vỡ
Thương bỡ ngỡ buổi đầu gặp gỡ
Chẳng nỡ đừng.. kẻ lạ người dưng.
Phôi phai nhé!
Ngày tháng đã từng
Niềm quá vãng như mây lãng đãng
Ngày lẫn đêm mây vẫn lang thang
Dẫu cõi hoang hay mấy dặm ngàn.
Tan đi nhé!
Mộng của lỡ làng
Tuổi dở dang võ vàng đáy mắt
Yêu thương mấy đậm sâu chợt tắt
Mưa sầu giăng giăng mắc ngang đời.
Tạm biệt nhé!
Mãi mãi một thời
Xa vời vợi thoát tầm tay với
Tựa giấc mơ miên man chấp chới
Ngoài song cửa.. ai người đứng đợi
Dìu nhau qua đoạn cuối cuộc đời?
LỜI TÌNH HÉO ÚA
[COLOR=rgb(0, 0, 179) ]Những mùa yêu đương ấy[/COLOR]
Thoáng vụt qua tầm tay
Không phải cứ nắng hạ
Là khô héo cỗi cằn
Ngày đi trong tiếc nhớ
Như gió lay cành tơ
Đâu rồi những đợi chờ
Cánh nhạn chiều bơ vơ
Người ơi! Người đi qua
Một mảnh tình ở lại
Như mây trời trôi mãi
Ngàn năm vẫn lang thang
Tình ơi! Sao trái ngang
Nửa cuộc đời dang dở
Chuyện tình đầu bỡ ngỡ
Xếp lại cùng thương đau
Thà rằng chẳng bước vào đời nhau
Có lẽ ta giờ đã khác
Thà rằng chưa từng trao mật ngọt
Thì đâu trái đắng thấm vào hồn
Cho tôi xin một thoáng ngủ mê
Để tỉnh dậy chẳng còn tê tái
Ôi trái tim của người con gái
Như dòng sông ôm mãi bến bờ.
Thoáng vụt qua tầm tay
Không phải cứ nắng hạ
Là khô héo cỗi cằn
Ngày đi trong tiếc nhớ
Như gió lay cành tơ
Đâu rồi những đợi chờ
Cánh nhạn chiều bơ vơ
Người ơi! Người đi qua
Một mảnh tình ở lại
Như mây trời trôi mãi
Ngàn năm vẫn lang thang
Tình ơi! Sao trái ngang
Nửa cuộc đời dang dở
Chuyện tình đầu bỡ ngỡ
Xếp lại cùng thương đau
Thà rằng chẳng bước vào đời nhau
Có lẽ ta giờ đã khác
Thà rằng chưa từng trao mật ngọt
Thì đâu trái đắng thấm vào hồn
Cho tôi xin một thoáng ngủ mê
Để tỉnh dậy chẳng còn tê tái
Ôi trái tim của người con gái
Như dòng sông ôm mãi bến bờ.
VẤN VƯƠNG XA XĂM
Em vẫn còn ngày xưa
Sao Người hoài không đến?
Em thật đã lãng quên
Mưa sao còn lơ đễnh?
Lạc ngỏ hồn chênh vênh
Anh bôn ba bước đường
Ngày nắng nóng đổ tường
Đêm lạnh lùng gió sương
Mà tương tư.. tương tư
Sao khôn nguôi.. khôn nguôi?
Lòng ai vẫn chờ ai?
Dẫu phôi phai chẳng đành
Mái tóc xanh pha sương
Mà yêu thương tư lương
Như hương đêm.. đêm đêm..
Sao Người hoài không đến?
Em thật đã lãng quên
Mưa sao còn lơ đễnh?
Lạc ngỏ hồn chênh vênh
Anh bôn ba bước đường
Ngày nắng nóng đổ tường
Đêm lạnh lùng gió sương
Mà tương tư.. tương tư
Sao khôn nguôi.. khôn nguôi?
Lòng ai vẫn chờ ai?
Dẫu phôi phai chẳng đành
Mái tóc xanh pha sương
Mà yêu thương tư lương
Như hương đêm.. đêm đêm..
MẢNH HỒN ĐÃ CŨ
Em nhủ lòng rằng anh đã quên
Những câu chuyện gọi là kỉ niệm
Em nhủ lòng anh là quá khứ
Nay hoàng hôn mai vẫn cứ hoàng hôn?
Buông xuống đi em một mảnh hồn.. đã cũ
Theo tình xưa chôn dưới vết đau sâu
Gió của trời muôn thuở chẳng dừng đâu
Đời dâu bể cũng là rực rỡ!
Những gửi trao buổi đầu bỡ ngỡ
Mắt môi một lần mấy thuở mộng mơ
Tình dở dang vạn điều không nỡ
Người vô hình trăn trở mãi hồn trinh?
Thề non hẹn biển xin chớ đừng
Vì một ngày có thể người quay lưng
Tình nồng như ánh dương hừng sáng
Tỏ rạng huy hoàng cùng lụi tắt chiều hôm!
Những câu chuyện gọi là kỉ niệm
Em nhủ lòng anh là quá khứ
Nay hoàng hôn mai vẫn cứ hoàng hôn?
Buông xuống đi em một mảnh hồn.. đã cũ
Theo tình xưa chôn dưới vết đau sâu
Gió của trời muôn thuở chẳng dừng đâu
Đời dâu bể cũng là rực rỡ!
Những gửi trao buổi đầu bỡ ngỡ
Mắt môi một lần mấy thuở mộng mơ
Tình dở dang vạn điều không nỡ
Người vô hình trăn trở mãi hồn trinh?
Thề non hẹn biển xin chớ đừng
Vì một ngày có thể người quay lưng
Tình nồng như ánh dương hừng sáng
Tỏ rạng huy hoàng cùng lụi tắt chiều hôm!
VÌ SAO
Lòng tôi, một ngày đã úa
Như cánh phù dung..
Chẳng nở hai lần
Lòng tôi, một ngày đã lạnh
Người đến người đi..
Lớp lớp giá băng
Ngày qua ngày..
Rồi ngày lại tới
Người rồi đi..
Người lại đến ngay sau
Gió đuổi mây..
Rồi mây vờn gió
Sóng dâng cao rút cạn..
Lại dâng cao
Tôi hỏi lòng tôi mãi vì sao
Tơ vương như sợi tơ vương vất hoài?
Chẳng nở hai lần
Lòng tôi, một ngày đã lạnh
Người đến người đi..
Lớp lớp giá băng
Ngày qua ngày..
Rồi ngày lại tới
Người rồi đi..
Người lại đến ngay sau
Gió đuổi mây..
Rồi mây vờn gió
Sóng dâng cao rút cạn..
Lại dâng cao
Tôi hỏi lòng tôi mãi vì sao
Tơ vương như sợi tơ vương vất hoài?
CÕI RIÊNG MANG
Người về nẻo ấy có vui không?
Mưa hè thu quạnh lạnh tiết đông
Gió rét rít buốt làn hơi nóng
Thẫn thờ trăng rọi sóng hồ tan.
Mịt mù khói tỏa chốn sương ngàn
Kẻ sang ngang mấy dặm đường khóc biệt
Ai bảo chia ly sẽ thành nuối tiếc
Bởi tương phùng biết được dài lâu?
Tình thế nào mới gọi đậm sâu
Thưở vắng Người, ta biết đâu ta nữa?
Người xưa rồi tình đã nhạt nhòa chưa
Thời gian đong đưa chở đầy muôn nỗi?
Người cùng ta chẳng ai lầm lỗi
Bởi trái ngang đành chịu xót xa thôi
Chữ Nợ Duyên đến đó hết thật rồi!
Lệ chia phôi úa khô hồn thiếu nữ.
Ai vẫn khư khư gửi hồn cho mộng tưởng.. vợi xa!
Ôi đôi ta duyên ngắn tình dài..
Ta ngỡ Người trong giấc mơ ta
Đánh thức ta, kéo ghì ta chìm ngập trường cảm của Người
Người nâng niu ta trong ngỏ hồn khóa chặt
Người ấp tay ta lau mắt lệ thâm quầng.. những day dứt dở dang..
Những vết thô sần chai sạn
Mang nỗi ngược xuôi phận đời xoa dịu mềm đôi má người thương
Ôi tâm tưởng tơ vương ủi an
Xua mộng tan ôm chầm ảo ảnh, hơi hớm thân thương quanh quất dịu dàng..
Cho Người cùng ta quy ẩn CÕI RIÊNG MANG!
Không thời gian dài ngắn
Chẳng biên giới cách ngăn
Thoát ái ố tục trần
Bằng lặng đi đến tận cùng.. trao Ta về nguyên thủy.
Mưa hè thu quạnh lạnh tiết đông
Gió rét rít buốt làn hơi nóng
Thẫn thờ trăng rọi sóng hồ tan.
Mịt mù khói tỏa chốn sương ngàn
Kẻ sang ngang mấy dặm đường khóc biệt
Ai bảo chia ly sẽ thành nuối tiếc
Bởi tương phùng biết được dài lâu?
Tình thế nào mới gọi đậm sâu
Thưở vắng Người, ta biết đâu ta nữa?
Người xưa rồi tình đã nhạt nhòa chưa
Thời gian đong đưa chở đầy muôn nỗi?
Người cùng ta chẳng ai lầm lỗi
Bởi trái ngang đành chịu xót xa thôi
Chữ Nợ Duyên đến đó hết thật rồi!
Lệ chia phôi úa khô hồn thiếu nữ.
Ai vẫn khư khư gửi hồn cho mộng tưởng.. vợi xa!
Ôi đôi ta duyên ngắn tình dài..
Ta ngỡ Người trong giấc mơ ta
Đánh thức ta, kéo ghì ta chìm ngập trường cảm của Người
Người nâng niu ta trong ngỏ hồn khóa chặt
Người ấp tay ta lau mắt lệ thâm quầng.. những day dứt dở dang..
Những vết thô sần chai sạn
Mang nỗi ngược xuôi phận đời xoa dịu mềm đôi má người thương
Ôi tâm tưởng tơ vương ủi an
Xua mộng tan ôm chầm ảo ảnh, hơi hớm thân thương quanh quất dịu dàng..
Cho Người cùng ta quy ẩn CÕI RIÊNG MANG!
Không thời gian dài ngắn
Chẳng biên giới cách ngăn
Thoát ái ố tục trần
Bằng lặng đi đến tận cùng.. trao Ta về nguyên thủy.
Những người đang xem chủ đề này
Tổng: 1
Thành viên: 0, Khách: 1
Dành cho riêng bạn
- Trả lời
- 0
- Đọc
- 5K
- Trả lời
- 15
- Đọc
- 4K
- Trả lời
- 2
- Đọc
- 2K
Xu hướng nội dung
Được thích nhiều nhất
-
408,220
Mạnh Thăng
-
270,720
Aki Re
-
265,720
Jess93
-
262,370
HiHi2129
-
258,720
Thiên Bách Nguyệt