- Xu
- 29,650
121
0
Khó nói - Phương Dật Luân – OST Thủy Long Ngâm
Nghe "Khó Nói", cảm giác đầu tiên không phải là đang thưởng thức một bản nhạc, mà là đang vô tình chạm tay vào một vết thương chưa kịp khép miệng của Liễu Nhãn. Phương Dật Luân không dùng kỹ thuật để chinh phục người nghe; anh dùng sự tĩnh lặng. Giọng hát của anh có một độ "rỗng" rất lạ - cái khoảng trống của một người đã nếm trải đủ đắng cay, để rồi khi cất lời, âm thanh không bay bổng mà lại chìm sâu xuống, nặng nề như chính những bí mật mà nhân vật này gánh vác. Tiếng tì bà sắc lạnh điểm xuyết trên nền nhạc như những nhát cắt vào không gian, minh họa cho sự cô độc tuyệt đối của một kẻ đứng giữa ranh giới chính - tà, nơi mà mỗi bước đi đều là sự phản bội lại chính bản thân mình.
Cái tài của người hát ở đây là việc kiểm soát những quãng nghỉ và hơi thở. Có những chữ anh hát như bị nghẹn lại, đúng như cái tên "Khó Nói" - muốn thốt ra nhưng lại phải nuốt ngược vào trong, biến tình cảm thành chấp niệm, biến nỗi đau thành vũ khí. Lời bài hát với những hình ảnh như "nghiệt hỏa" hay "vạt áo trắng nhuốm bụi trần" không còn là những từ ngữ sáo rỗng của dòng nhạc cổ phong, mà nó gợi lên hình ảnh một Liễu Nhãn đầy mâu thuẫn: khao khát sự thanh cao nhưng lại bị trói chặt bởi xiềng xích của oán hận. Sự cộng hưởng giữa trải nghiệm diễn xuất và tư duy âm nhạc của Phương Dật Luân đã tạo nên một bản nhạc có "hồn" thực sự, khiến người ta khi nghe xong không chỉ thấy thương cho một nhân vật hư cấu, mà còn thấy đâu đó sự đồng cảm với những nỗi niềm riêng tư chẳng thể tỏ bày của chính mình. Bản nhạc khép lại trong sự dở dang, để lại một dư vị đắng chát nhưng cũng đầy mê hoặc, giống như một tách trà lạnh sau một đêm dài thức trắng.
Cái tài của người hát ở đây là việc kiểm soát những quãng nghỉ và hơi thở. Có những chữ anh hát như bị nghẹn lại, đúng như cái tên "Khó Nói" - muốn thốt ra nhưng lại phải nuốt ngược vào trong, biến tình cảm thành chấp niệm, biến nỗi đau thành vũ khí. Lời bài hát với những hình ảnh như "nghiệt hỏa" hay "vạt áo trắng nhuốm bụi trần" không còn là những từ ngữ sáo rỗng của dòng nhạc cổ phong, mà nó gợi lên hình ảnh một Liễu Nhãn đầy mâu thuẫn: khao khát sự thanh cao nhưng lại bị trói chặt bởi xiềng xích của oán hận. Sự cộng hưởng giữa trải nghiệm diễn xuất và tư duy âm nhạc của Phương Dật Luân đã tạo nên một bản nhạc có "hồn" thực sự, khiến người ta khi nghe xong không chỉ thấy thương cho một nhân vật hư cấu, mà còn thấy đâu đó sự đồng cảm với những nỗi niềm riêng tư chẳng thể tỏ bày của chính mình. Bản nhạc khép lại trong sự dở dang, để lại một dư vị đắng chát nhưng cũng đầy mê hoặc, giống như một tách trà lạnh sau một đêm dài thức trắng.
Lời bài hát – Lyrics:
編織猩紅的幻覺 往日 漸漸 崩解
冰冷的蠱 沸騰著 魂魄里的狂熱
謊言煽動著烈火痛
在心口灼灼
殤如花開 逝若華彩
埋葬了未來
再一眼 明晦共生滅
白衣經年 覆沉怨
善行惡業 顛倒如夢魘
再一眼 遺恨深如淵
波旬遍野 入無間
心囿妄念 孽火焚千劫
在倒影中絢爛的 最鋒利的繾綣
荊棘在胸口蔓延 撕裂寸寸琴弦
刺痛被惡意淬鍊
恨縫合了時間
荼蘼成海 執念灌溉
在終焉盛開
再一眼 明晦共生滅
白衣經年 覆沉怨
善行惡業 顛倒如夢魘
再一眼 遺恨深如淵
波旬遍野 入無間
心囿妄念 孽火焚千劫
再一眼 難解心中怨
萋萋樓台 聲聲遠
嘗盡虧欠 百草煎執念
再一眼 已是生死別
殤已成狂 淚千行
情有難衷 怨亦有難言
情有難衷 怨亦有難言
Pinyin:
Biān zhī xīng hóng de hùan jué wǎng rì jìan jìan bēng jiě
Bīng lěng de gǔ fèi téng zhe hún pò lǐ de kúang rè
Huǎng yán shān dòng zhe liè huǒ tòng
Zài xīn kǒu zhuó zhuó
Shāng rú huā kāi shì ruò húa cǎi
Mái zàng le wèi lái
Zài yī yǎn míng hùi gòng shēng miè
Bái yī jīng nían fù chén yùan
Shàn xíng è yè diān dǎo rú mèng yǎn
Zài yī yǎn yí hèn shēn rú yuān
Bō xún bìan yě rù wú jìan
Xīn yòu wàng nìan niè huǒ fén qiān jié
Zài dào yǐng zhōng xùan làn de zùi fēng lì de qiǎn quǎn
Jīng jí zài xiōng kǒu màn yán sī liè cùn cùn qín xían
Cì tòng bèi è yì cùi lìan
Hèn féng hé le shí jiān
Tú mí chéng hǎi zhí nìan gùan gài
Zài zhōng yān shèng kāi
Zài yī yǎn míng hùi gòng shēng miè
Bái yī jīng nían fù chén yùan
Shàn xíng è yè diān dǎo rú mèng yǎn
Zài yī yǎn yí hèn shēn rú yuān
Bō xún bìan yě rù wú jìan
Xīn yòu wàng nìan niè huǒ fén qiān jié
Zài yī yǎn nán jiě xīn zhōng yùan
Qī qī lóu tái shēng shēng yuǎn
Cháng jǐn kuī qìan bǎi cǎo jiān zhí nìan
Zài yī yǎn yǐ shì shēng sǐ bié
Shāng yǐ chéng kúang lèi qiān háng
Qíng yǒu nán zhōng yùan yì yǒu nán yán
Qíng yǒu nán zhōng yùan yì yǒu nán yán
Lời Việt:
Ảo giác đỏ rực ngày xưa dần dần sụp đổ
Cổ trùng lạnh lẽo đun sôi cuồng nhiệt trong hồn phách
Lời dối trá kích động ngọn lửa đau thương
Cháy rừng rực trong lòng
Vết thương như hoa nở, lời thề tựa hoa thắm
Chôn vùi cả tương lai
Ngoái nhìn lại, sáng tối cùng sinh diệt
Áo trắng chìm trong oán hận triền miên
Người thiện làm điều ác, như cơn mộng dữ đảo điên
Ngoái nhìn lại, mối hận như vực sâu
Quái vật Ba Tuần khắp nơi, rơi vào địa ngục Vô Gián
Lòng có vọng niệm, nghiệt hỏa thiêu ngàn kiếp.
Nỗi lưu luyến sắc như dao, sáng rực trong bóng gương
Gai góc mọc lên trước ngực, kéo đứt từng tấc dây đàn
Nỗi đau bị tôi luyện bằng ác ý
Hận thù ghép nên thời gian
Đồ mi thành biển, tưới bằng chấp niệm
Cuối cùng nở tràn lan
Ngoái nhìn lại, sáng tối cùng sinh diệt
Áo trắng chìm trong oán hận triền miên
Người thiện làm điều ác, như cơn mộng dữ đảo điên
Ngoái nhìn lại, mối hận như vực sâu
Quái vật Ba Tuần khắp nơi, rơi vào địa ngục Vô Gián
Lòng có vọng niệm, nghiệt hỏa thiêu ngàn kiếp.
Ngoái nhìn lại, khó giải oán hận trong lòng
Lâu đài bỏ hoang, xa dần theo tiếng đàn
Nếm hết thua thiệt, trăm loại thuốc sắc thành chấp niệm
Ngoái nhìn lại đã là sinh tử biệt
Thương hóa thành cuồng lệ ngàn hàng
Tình khó thổ lộ, oán cũng khó nói ra.
Tình khó thổ lộ, oán cũng khó nói ra.

