3 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Đọc: 62 Tìm: 0
20260907-182328-c85296d70e.png


Chương 3: Căn phòng thẩm vấn và nụ cười của cáo

Cục Đặc nhiệm thành phố Siren được bao bọc bởi một bầu không khí trang nghiêm và áp lực đến nghẹt thở. Thế nhưng, sự trang nghiêm đó đã hoàn toàn sụp đổ khi Đội trưởng Đội phá bom Tạ Tinh Dã bước vào, trên vai vác theo một chiếc "kén tằm" màu kem to sụ.

"Đội trưởng Tạ.. Anh mới đi cướp tiệm áo phao về à?"

Một giọng nói mang theo âm điệu lười biếng, ngậm chút ý cười cợt vang lên ở sảnh chính.

Người vừa lên tiếng là Khương Ngôn – Đội phó Đội ngoại giao kiêm đàm phán của Cục. Khác với vẻ gai góc, phong trần của Tạ Tinh Dã, Khương Ngôn là một sự tồn tại vô cùng đặc biệt. Anh ta có vóc dáng cao ráo, khoác trên mình bộ cảnh phục được là phẳng phiu không một nếp nhăn. Mái tóc màu nâu hạt dẻ hơi dài lãng tử, đôi mắt híp lại thành một đường chỉ cong cong khi cười, tạo cho người đối diện cảm giác cực kỳ thân thiện và bao dung.

Nhưng ở cái nơi như Siren, kẻ có thể dùng nụ cười để tháo gỡ ngòi nổ của những tên khủng bố hung hãn nhất, chắc chắn là một con cáo già lột da không nhả xương.

"Câm mồm. Đi chuẩn bị phòng thẩm vấn số 1." Tạ Tinh Dã cộc lốc mắng một câu, sải bước dài qua hành lang ngập mùi thuốc tẩy, thẳng tay đặt chiếc "kén tằm" trên vai xuống chiếc ghế sô pha da đã sờn góc.

Cú hạ cánh không nhẹ, nhưng cũng đủ khiến Nguyễn Tuệ An giật mình tỉnh giấc. Cô chợp mắt chưa đầy mười phút trên vai anh ta. Chiếc áo phao to sụ xộc xệch, mái tóc đen dài xõa tung, để lộ một bên vai gầy mảnh dẻ và chiếc cổ trắng ngần. Việc đầu tiên cô làm không phải là nhìn xung quanh, mà là uể oải ngáp một cái, lầm bầm đầy oán hận:

"Vác như vác bao tải.. Sóc đến mức suýt nôn ra bữa sáng rồi."

"Cô còn dám chê?" Tạ Tinh Dã chống cả hai tay xuống thành ghế sô pha, cúi người áp sát cô. Thể hình cao mét chín của anh phủ một bóng râm to lớn lên người Tuệ An, đôi mắt một mí đầy áp lực găm chặt vào cô: "Bây giờ thì khai đi. Nguyễn Tuệ An, du học sinh ngành Ngữ Văn. Hồ sơ sạch sẽ đến mức vô lý. Tại sao cô biết chiếc bật lửa có bom? Ai là kẻ đứng sau chỉ thị cô?"

Bầu không khí trong phòng thẩm vấn lập tức đông cứng lại. Ánh đèn tuýp trên trần nhà tỏa ra thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo, hắt lên gương mặt góc cạnh, ngập tràn sát khí của vị đội trưởng đặc nhiệm.

Tuệ An không thèm né tránh áp lực từ anh ta, ngược lại còn nhích người, tìm một góc thoải mái trên sô pha để dựa vào. Cô nhắm mắt lại, giọng nói thều thào như sắp hết hơi: "Hệ thống.. Cho tao xin chút nước, khô cổ họng quá."

【 Ký chủ! Đây là thế giới thực, hệ thống không cấp nước miễn phí! Hãy tập trung đối phó với hai mục tiêu trước mặt! Mức độ nghi ngờ của bọn họ đang ở mức báo động đỏ! 】

Thấy Tuệ An phớt lờ mình, Tạ Tinh Dã tức giận định đập bàn, thì một bàn tay thon dài, với những ngón tay sạch sẽ, khớp xương rõ ràng đã nhẹ nhàng đặt một ly nước ấm xuống trước mặt cô.

"Uống chút nước đi tiểu thư. Xem ra chặng đường hai cây số đã vắt kiệt sức lực của cô rồi nhỉ?"

Khương Ngôn mỉm cười nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Anh ta chống cằm, đôi mắt híp lại chăm chú quan sát cô gái nhỏ bé đang chôn mình trong chiếc áo khoác quá khổ. Mùi hương hoa hồng trắng thoang thoảng từ người Khương Ngôn xộc vào mũi Tuệ An, mang theo một sự xoa dịu đầy tính toán.

Tuệ An không khách sáo, cầm ly nước lên nhấp một ngụm nhỏ, hơi ấm từ nước làm môi cô hồng hào trở lại. Cô lờ đờ nhìn hai người đàn ông hắc bạch đạo trước mặt, chậm rãi lên tiếng:

"Các anh.. Đang tìm một kẻ dùng thuốc nổ để tạo ra một 'vở kịch thanh trừng', đúng không?"

Khương Ngôn không phủ nhận, anh ta gõ nhẹ ngón tay xuống bàn theo nhịp: "Đúng vậy. Ba vụ nổ liên tiếp trong tháng này tại Siren đều có cùng một phương thức. Nhưng cảnh sát vẫn chưa tìm ra quy luật chọn địa điểm của hắn. Quảng trường hôm nay là nơi thứ tư."

"Quy luật nằm ở chiếc bật lửa zippo bằng đồng mà Đội trưởng Tạ đang cầm kìa." Tuệ An chỉ ngón tay gầy guộc về phía túi áo của Tạ Tinh Dã, giọng đều đều như đang bình giảng văn học. "Hãy nhìn kỹ vết hàn vi mạch ở đáy chiếc bật lửa. Các anh nghĩ đó là một vết lỗi kỹ thuật của bom vô tuyến? Không. Nếu nhìn ngược lại, nó tạo thành một ký hiệu chữ 'V' ngược cổ. Trong giới học thuật châu Âu thế kỷ trước, đó là dấu mộc đánh dấu những tác phẩm văn học bị cấm, những kẻ bị coi là 'kẻ dị giáo' cô độc."

Tạ Tinh Dã lập tức rút chiếc bật lửa ra, bật đèn pin chuyên dụng soi vào đáy. Quả thực, dưới ánh sáng phóng đại, vết hàn laser mỏng như sợi tóc kia không hề nguệch ngoạc mà được uốn nắn cực kỳ tinh xảo thành một biểu tượng cổ kính. Anh ngẩng đầu nhìn Khương Ngôn, cái gật đầu của Khương Ngôn xác nhận tính xác thực của biểu tượng này.

"Hắn tự ví mình là kẻ cô độc đi thanh trừng thế giới vặn vẹo." Tuệ An khẽ tựa đầu vào thành ghế, đôi mi dài khép hờ. "Một kẻ bị ám ảnh bởi sự thanh cao của văn học cổ và sự cực đoan, hắn sẽ không trốn ở những khu chợ đen hay tầng hầm bẩn thỉu đâu. Nơi duy nhất hắn cảm thấy an toàn.. Là nơi có tri thức."

Khương Ngôn nheo mắt, nụ cười trên môi nhạt đi vài phần, để lộ sự nhạy bén sắc sảo của một chuyên gia tâm lý: "Ý cô là.. Thư viện?"

"Thư viện Trung tâm Siren. Khu hầm chứa các bản thảo bị cấm." Tuệ An ngáp một cái, giọng nhỏ dần. "Hắn đang ở đó, tận hưởng cảm giác của một vị thần. Và.. Nếu các anh không cử người đến trước ba giờ chiều, hắn sẽ tự tay thiêu rụi toàn bộ bản thảo, cùng với vài con tin mà hắn bắt cóc từ tuần trước."

Trong phòng bỗng im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ tích tắc.

Sự hoài nghi đối với Tuệ An vẫn chưa hoàn toàn biến mất, nhưng logic tâm lý học tội phạm dựa trên góc nhìn văn học của cô lại chặt chẽ đến mức không thể bẻ gãy. Tạ Tinh Dã đứng bật dậy, chiếc ghế ma sát với mặt sàn phát ra tiếng két chói tai. Anh trầm giọng ra lệnh vào bộ đàm: "Đội 1 nghe lệnh, di chuyển đến Thư viện Trung tâm. Bao vây toàn bộ lối thoát hiểm tầng hầm. Tuyệt đối không được rút dây động rừng."

Anh quay sang nhìn Tuệ An, ánh mắt phức tạp, cọc cằn ném lại một câu: "A Ngôn, trông chừng cô ta cho cẩn thận. Nếu thư viện không có gì, tôi sẽ tự tay xích cô ta lại."

Cửa phòng thẩm vấn đóng sập lại. Bây giờ, trong phòng chỉ còn lại Tuệ An và Khương Ngôn.

Khương Ngôn đứng dậy, tiếng bước chân của anh ta trên sàn nhà rất nhẹ, giống như một con cáo đang lặng lẽ tiếp cận con mồi. Anh ta bước vòng qua chiếc bàn, áp sát về phía Tuệ An. Thân hình cao ráo cúi xuống, một tay chống lên lưng ghế sô pha ngay sát bên tai cô, giam trọn cô gái nhỏ vào không gian riêng của mình.

Mùi hương hoa hồng trắng đậm đặc hơn, nụ cười của Khương Ngôn lúc này hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một ánh mắt sâu hoắm, đầy mập mờ và áp bách nguy hiểm.

"Tiểu thư Tuệ An.." Khương Ngôn ghé sát tai cô, giọng nói trầm thấp, ma mị đến mức hơi thở ấm nóng phả vào vành tai cô làm nó hơi ửng hồng. "Cô thực sự là một ẩn số khiến tôi thấy.. Phấn khích đấy. Nhịp tim của cô, từ lúc bị Tạ Tinh Dã gí súng cho đến bây giờ, chưa từng tăng quá 70 nhịp/phút. Cô không sợ chết, cô biết trước mọi thứ. Nói tôi nghe xem nào.. Cô tiếp cận Cục Đặc nhiệm là vì mục đích gì? Hay là.. Vì tôi?"

Bàn tay thon dài của anh ta vô thức chạm vào một lọn tóc mai của cô, quấn nhẹ vào đầu ngón tay, động tác dịu dàng nhưng lực đạo lại ẩn chứa sự giam cầm và chiếm hữu điên cuồng.

Tuệ An cảm nhận được sự nguy hiểm từ người đàn ông này. Nhưng cô.. Thực sự đã cạn sạch năng lượng cho ngày hôm nay rồi. Việc phải nói một tràng dài vừa rồi là cực hạn của cô.

Cô không né tránh cái sát gần đầy mập mờ của Khương Ngôn, ngược lại còn thuận thế nghiêng đầu, tựa hẳn cái má mềm mại vào mu bàn tay đang chống trên ghế của anh ta. Cô nhắm mắt lại, tìm một tư thế thoải mái nhất, uể oải nói:

"Anh Khương.. Anh muốn chiếm hữu hay muốn thẩm vấn tôi thì để sau đi. Bây giờ tôi buồn ngủ lắm rồi. Cho tôi mượn cái tay làm gối một chút.. Đừng có ồn, nếu không tôi sẽ không nghĩ ra manh mối cho vụ án tiếp theo đâu.."

Khương Ngôn cứng đờ cả người.

Trêu chọc tội phạm, thao túng tâm lý nghi phạm là sở trường của anh ta. Nhưng đây là lần đầu tiên trong đời, có một cô gái dùng sự "lười biếng" đến tận cùng để trực tiếp hóa giải mọi sự áp bách của anh. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn không chút phòng bị đang bình yên ngủ say trên tay mình, trái tim luôn lạnh lùng, đầy tính toán của Đội phó ngoại giao bỗng lỗi mất một nhịp.

Anh ta nhìn lọn tóc đen nhánh của cô trong tay mình, khẽ cười khổ một tiếng. Đôi mắt híp lại, giọng nói thì thầm đầy bất lực nhưng ngập tràn sự cưng chiều:

"Đúng là một cô gái kỳ lạ.. Thôi được rồi, ngủ ngon, quân bài bí ẩn của tôi."
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back