Ngày xưa, xưa thật là xưa... ở một khu rừng hoang vu có cô gái nọ tên là Dạ Hương. Cô sống giản dị, đơn côi trong một túp lều dưới chân núi. Cô không đẹp lắm nhưng có tài thơ, múa hát, nữ công và đặc biệt dịu dàng. Một hôm, một hoàng tử khoác áo thợ săn đi qua, chàng phát hiện vẻ đẹp của cô gái và họ đã thành vợ thành chồng. Những tiểu thư trong cung cấm vô cùng ghen tỵ đã đầu độc Dạ Hương để mong lấy được chàng. Lại nói về hoàng tử, từ khi vợ chết đã hết sức đau khổ. Chàng gục khóc suốt mấy ngày trên mộ. Mấy hôm sau ở đó mọc lên loài hoa trắng nhỏ xíu, thanh khiết. Hoa nở về đêm, thơm ngát. Hương thầm lặng lẽ nhưng ngào ngạt. Đó là sự tích Dạ Hương...."
*
- Có bạn mới!
Cả lớp xôn xao khi cô giáo dắt một bạn trai vào lớp. Những tiếng xì xào nổi lên: "Bảnh gớm!", "trông như công tử bột ấy nhỉ! Cớm nắng....". Cô giáo vui vẻ giới thiệu:
-Cô giới thiệu với cả lớp, đây là bạn Nguyễn Đăng Trung ở trường Ba Đình, Hà Nội mới xin về học lớp 9A của chúng ta.
- Ê hế! Con trai thành phố! – một tiếng reo nhỏ. Hơi e thẹn, cậu ta cúi mặt xuống. Cô giáo ân cần:
-Trung, em thích ngồi chỗ nào?
Trung nhìn khắp lớp. Ánh mắt dừng lại ở chiếc bàn góc lớp. Nơi chỉ có mình tôi ngồi.
- Thưa cô, em xin ngồi bàn cuối ạ.
- Ôi! - Cả lớp đồng thanh kêu khê, tiếng kêu như kim chích tim tôi.
- Nhưng. - Cô giáo im lặng, lát sau cô nói - Thôi, em cứ ngồi đó. Nếu em thích chuyển đi chỗ khác cũng được.
Cả lớp ngơ ngác, xì xào. Trung bước xuống bàn tôi, nhìn tôi với ánh mắt làm quen. Tôi cúi mặt vờ nhặt cuốn vở dưới chân. Nấc nhẹ. Tôi khóc. Bỏ mặc cho mọi người bàn tán.
Phải rồi. Cả lớp không chơi với tôi cũng đúng thôi. Tôi là con bé vừa trở về từ bệnh viện hủi. Trước đây tôi được các bạn trong lớp quý mến. Tôi học khá, được các bạn đến nhà tôi học cùng. Rồi khi biết có bệnh, tôi đi bệnh viện điều trị tới lúc khỏi lại về tiếp tục học. Nhưng từ đó đến nay, tôi chỉ nhận được những ánh mắt sợ hãi pha chút thương xót của bạn bè. Mọi người xa lánh tôi, tránh nói chuyện với tôi. Chẳng ai bảo ai, các bạn đều xin chuyển chỗ hết. Tôi tự nhiên thành kẻ cô đơn trong tập thể đông vui này. Nếu không có sự an ủi của gia đình, các thầy cô, thì tôi sẽ không thể đi học được nữa, chỉ vì căn bệnh quái ác kia thôi. Đúng là "sợ như sợ hủi"! vậy mà hôm nay, người bạn mới lại tự nhiên xin vào ngồi cùng bàn tôi (bàn tôi kê cách bàn các bạn khá xa). Nếu Trung biết sự thật thì sẽ ra sao? Chắc sẽ chuyển chỗ, sẽ rùng mình ghê tởm vì đã vô tình ngồi bên con hủi? Mà cô giáo, cả lớp cũng không muốn Trung ngồi gần cùng tôi. Ngay Mai, đứa bạn thân nhất của tôi cũng còn xa tôi nữa là.... Cả buổi học hôm đó, tôi không tài nào học được.
Tan học, tôi đi về thật nhanh. Cái buồn nặng trĩu kéo tôi ngồi xuống khóm hoa dại bên lối cỏ. Tôi thẫn thờ nhìn những bông hoa bé xíu. Tất cả nhòa đi trong hàng nước mắt.
- Hương, bạn chưa về sao?
Một giọng Hà Nội rất êm. Lau vội nước mắt, quay lại, tôi nhận ra Trung. Trung nhẹ nhàng ngồi xuống đám cỏ. Bất chợt cậu ta thốt lên:
- Ô Dạ Hương!
- Tên là Dạ Hương à? Mình tưởng là hoa dại.
- Hồi ở Hà Nội, mình trồng một khóm hoa trên gác 5. Bây giờ ba mẹ đi công tác nước ngoài, mình về ở với nội. Bồn hoa đó bác hàng xóm phải trồng hộ đấy.
Tôi im lặng nghe Trung nói. Rồi không tự chủ được, tôi nói:
- Trung này, bạn không thể ngồi với Hương được đâu.
Đang ngắm chùm hoa trong tay, Trung giật mình ngẩng lên. Cậu ta trầm giọng:
- Mình đã nghe các bạn và cô giáo nói...
Trung ngập ngừng, nhìn vào mắt tôi một cách tin tưởng:
- Mình không hiểu tại sao lớp ta lại có sự phân biệt tới mức đó. Bố mình là bác sĩ da liễu nên mình hiểu những người bị bệnh. Mình muốn được làm bạn thân của Hương....
Tôi quay đi tránh những giọt nước mắt sắp trào ra. Làn gió thu thổi nhẹ, khóm dạ hương lao xao những chùm hoa trắng như những vì sao lạc vào đám lá xanh thăm thẳm. Có lẽ tôi đã tìm ra một ngôi sao sáng trong bầu trời sao mênh mông này...
Khi Trung về, tôi ngắt một nhành hoa trắng muốt với dự định sẽ ép vào trang nhật ký để làm kỷ niệm về một người bạn mới.
Từ đó, Trung và tôi thân nhau. Đối với các bạn trong lớp, Trung sống chan hòa nên các bạn rất mến. Nhất là đám con gái. Riêng với tôi, Trung dành cho tôi một tình cảm đặc biệt. Lúc đầu tôi còn buồn, e ngại bởi cái tiếng "con hủi", nhưng rồi sau mới biết rằng Trung quý tôi thật sự. Đám con gái bàn tán: "Con trai Hà Nội đẹp trai, học giỏi mà chơi với con hủi!". Bây giờ tôi không còn thất vọng, chán nản nữa, bởi vì tôi đã có một người bạn làm chỗ dựa tin cậy. Tôi không giấu Trung những khuyết tật của mình do bệnh hủi hoành hành. Trung rất thông cảm với tôi, đến nhà giúp tôi học. Mỗi khi nhìn hai đứa miệt mài bên bàn học, bố tôi lại mỉm cười, xúc động nói: "Hai đứa cố gắng học nhé! Trung ạ, nếu không có cháu thì có lẽ Hương đã bỏ học rồi. Hồi đầu năm nó cứ đòi bỏ!". Trung nhìn tôi cười chế giễu một cách đáng yêu. Cô giáo cũng vui, nhưng vui nhất vẫn là tôi và Trung. Đồng quê - cái nôi tuổi thơ dẫn dắt chúng tôi cùng vui với bao trò chơi thú vị. Tôi thích những chiều mùa xuân trắng vàng tươi tràn trề trên quê hương. Trung và tôi nắm tay nhau như hai đứa trẻ băng qua đối phi lao ngút ngàn, ngắm cảnh đông quê trù phú. Bao giờ, chúng tôi cũng dừng lại ở chân dốc – nơi từng khóm dạ hương nở như muôn ngàn ngôi sao băng trắng muốt nhỏ xíu khiêm nhường trong bầu trời lá non xanh....
Tôi tự nhiên cũng mê loài hoa đó. Đêm trăng khi học bài xong, hai đứa ra sống ngắm vầng trăng bạc. Trời mênh mang, mây bông trôi nhẹ. Gió thổi man mác đưa tới mùi dạ hương ngan ngát. Mùi dạ hương nồng nàn mà êm dịu, ngọt ngào tới mức phát thèm. Dạ hương nhiều lãm, mọc cả vỉa đá dưới bãi sông nơi chúng tôi ngồi. Tôi gọi nó là hoa dại.
- Hoa dại? Tại sao?
- Bởi vì nó không đẹp mà chỉ thơm về đêm.
Trung bật cười, có lẽ vì cái triết lý ngây ngô của tôi. Tiếng Trung thì thầm như quyện vào gió và mùi dạ hương ngây ngất.
- Da hương là loài hoa khiêm nhường. Nó không đẹp nên người đời ít biết đến. Trông bề ngoài giản dị như hoa dại, ban ngày không có hương để quyến rũ ong bướm nhưng nó có cái duyên thầm vào ban đêm. Loài hoa kín đáo từ màu hoa, thời gian gửi hương. Dạ hương âm thầm trao hương cho đất trời tĩnh lặng cho những tâm hồn đi tìm sự yên tĩnh.
Lời nói của Trung đã gây cho tôi ấn tượng mạnh về hoa dạ hương. Tôi quyết định làm một bài thơ tặng dạ hương. Một buổi chiều đứng cạnh khóm hoa ngang lối nhỏ, cầm cuốn số trong tay, tôi nghĩ mãi cách vào đề bài thơ. Cuốn sổ này là "bản thảo" của tôi trong đó có
truyện ngắn, thơ và bản nhạc do tối sáng tác. Tôi đặt cuốn sổ xuống phiến đá, ngồi nghĩ vu vơ.... Khi quay lại, Trung đang chăm chú lật từng trang. Hốt hoảng, tôi giật cuốn sổ. Tôi không muốn Trung biết. Trung ngước nhìn tôi vẻ xúc động. Ánh mắt hơi trách móc, hờn dỗi.
- Sao Hương giấu Trung? Bạn tuyệt thế! Một nhà văn, một họa sĩ, một nhạc sĩ...
Tôi ngượng ngập trao cuốn số cho Trung. Tôi nhìn Trung, tự nhiên khuôn mặt cậu bừng sáng, đôi mắt rực lên đến kỳ. Trung nắm tay tôi run run:
-Ôi! Loài hoa dạ hương!
Một nhành hoa trắng tinh khôi được đặt giữa lòng bàn tay tôi.
.....
Năm học dần qua, với bao kỷ niệm của tình bạn đẹp đẽ giữa tôi và Trung Với các bạn, tôi vẫn mặc cảm là một con hủi nhưng với Trung thì không có bức tường ngăn cách ây. Hai chúng tôi là học sinh xuất sắc của trường và duy nhất của lớp. Trong niềm vinh dự ấy, tôi hiểu có công sức rất lớn của Trung. Thế rồi, Trung rời quê ra Hà Nội. Đó là một chiều hè trời cao xanh. Phượng hồng trải đầy lối nhỏ. Tiếng ve ồn ào, vô tư. Tôi đứng đợi Trung. Hai đứa sẽ đi mò hến về làm bữa cháo tuyệt ngon. Đợi mãi. Đợi mãi, Đợi đến phát tức lên! Tới nhà bà nội Trung, tôi mới biết Trung đã đi vào sáng nay rồi. Tôi bất ngờ. Lê nào Trung ra đi lại không báo cho tôi? Chiều qua, Trung còn hẹn tôi đi mò hến cơ mà? Bà nội Trung nói: "Tôi qua, các ban tới chia tay với nó sao không thấy cháu sang?". Tôi nói dối là mắc bận. Ra về lòng tôi buồn khổ. Sao Trung lại giận tôi? Trời ơi, hay Trung không thật sự là bạn tôi? Và tôi nghĩ ngay: Ừ, mình chỉ là một con hủi. Phải rồi, mình bị bỏ rơi. Trung cũng như mọi người...
*
Trung về Hà Nội đúng một tháng sau tôi mới nhận được thư. Đúng hơn, còn có thêm một bài báo đăng bài thơ của tôi, bên cạnh là câu chuyện cổ tích về hoa dạ hương, ký tên Trung. Tôi bồi hồi xúc động. Những giọt nước mắt rơi nhòe trang giấy. Bất giác tội lần giở trang nhật ký. Bỗng hoa dạ hương hôm nào rơi ra. Quanh tôi như có mùi da hương tràn ngập và muôn vì sao trăng muốt nhỏ xíu khiêm nhường trong bầu trời màu lá xanh non...